- Số 630 - Thứ Sáu - Ngày 08.02.2008

 

Tội ác: Giết người đồng tính & luyến ái với xác chết

Vũ Hải (SGT)

Truyền thuyết ngày xưa có nói khi bà Dương Qúy Phi bị bức tử phải thắt cổ chết tại gò Mã Ngôi, thi thể của bà được mai táng dưới ba thước đất nhưng nhan sắc xinh đẹp của bà vẫn làm mê mẩn một người đàn ông họ Mai nổi tiếng phong tình bạc hạnh. Vì thuở còn sống, bà là bậc mẫu nghi thiên hạ chẳng thể kề cận nên ngay khi hay tin bà mất, y liền tìm đến mộ khai quật thi thể của bà rồi say sưa làm tình với xác chết suốt nhiều đêm. Không ngờ từ đó y nhiễm phải một căn bệnh phong tình quái ác và qua những cuộc ân ái mây mưa với những người con gái khác, bệnh lan truyền đến nhiều người. Về sau câu truyện đổ bể, người đời mới lấy tên hai người đặt tên cho bệnh gọi là bệnh Dương Mai để rồi sau này bệnh đó có tên là Giang Mai.
Truyền thuyết trên không biết thực hư thế nào nhưng ở Tây Phương xưa nay vẫn có những người có đời sống tình dục bệnh hoạn tối ngày chỉ thích làm tình với xác chết. Vì thế, trong tiếng Anh có từ necrophilia ghép của từ necro (tử thi) và philia (yêu thích) để chỉ loại bệnh hoạn làm tình với xác chết; và từ necrophilist để chỉ người mắc loại bệnh quái gở này. Ngoài ra, trong tiếng Anh, còn có hàng loạt những từ khác liên quan đến loại bệnh làm tình với xác chết như necromantic, Necronite, Necrophagan, necrophagia, necrophagous, necrophagy, necro- philism.... Ghê tởm hơn nữa, ở Tây Phương còn có những người đàn ông đã mắc bệnh necrophilism lại còn thêm bệnh đồng tính luyến ái khiến họ chỉ thích ân ái với xác chết của đàn ông. Bệnh nghiêm trọng đến độ họ phải giết đàn ông rồi giấu kín trong nhà để có xác chết cho họ ân ái trong nhiều ngày. Và dĩ nhiên, những người như vậy không phải chỉ giết có một người mà giết nhiều người... giết cho đến khi nào tội ác của họ bị phanh phui... Câu chuyện có thật sau đây xảy ra ở bên Anh cho thấy một người mắc bệnh necrophilism sẽ nguy hiểm như thế nào đối với xã hội.
*
Suốt thời gian nhiều năm, những người sinh sống tại chung cư số 23 đường Cranley Gardens đều coi Nilsen là một người hàng xóm đàng hoàng, có tư cách. Là một người đàn ông độc thân có vóc dáng cao ráo, cử chỉ lịch thiệp, ăn nói nhã nhặn nên Nilsen được mọi người trong chung cư qúy trọng. Sống âm thầm trên tầng thượng của khu chung cư, Nilsen chỉ bầu bạn với một con chó nhỏ lông vàng và một con mèo đen.
Trong suốt thời gian 5 năm, không một ai trong chung cư có thể ngờ được người đàn ông cao ráo nhã nhặn tên Nilsen lại là kẻ giết người âm thầm. Không những giết người, Nilsen còn là người dã man, tàn nhẫn mang dòng máu lạnh chuyên xả thịt những người bị giết sau khi đã ăn nằm và làm tình với xác chết hàng tuần lễ.
Tất cả những vụ giết người của Nilsen đều diễn ra âm thầm không một ai hay biết trong suốt 5 năm. Cho đến khi ống cống của chung cư bị tắc nghẽn, người ta mới khám phá ra những miếng xương, tóc và thịt người lẫn lộn trong bùn đất. Khi đó, cơ quan an ninh mới biết được thủ phạm là Nilsen, cựu cảnh sát viên đồng thời là một cựu quân nhân 37 tuổi. Kết quả, chân tướng Nilsen được phanh phui và thế giới mới biết được y là thủ phạm của một vụ án ghê rợn nhất trong lịch sử tội phạm Anh Quốc.
Sau khi tiến hành thẩm vấn bị cáo và thu thập tất cả các tang chứng, cảnh sát biết được Nilsen đã giết và xả thịt ít nhất là ba người tại số 23 Cranley Gardens và 12 người khác tại một căn flat nơi Nilsen trước đây cư ngụ ở phía bắc Luân Đôn.
Bên cạnh việc giết người, xả thịt, Nilsen còn là người từng ăn nằm với xác chết để tìm những cảm giác lạ. Trong căn phòng của thủ phạm, còn nhiều khúc xương thịt của nạn nhân được cưa, chặt thành từng khúc giấu trong tủ lạnh, hoặc trong tủ quần áo, tủ giầy dép và dưới sàn nhà.
*
Cách đây 25 năm, vào một ngày tháng hai năm 1983, hệ thống ống cống thoát nước của căn chung cư số 23 đường Cranley Gardens không hiểu sao bỗng nhiên bị tắc nghẽn. Sau nhiều ngày tự sửa chữa nhưng không kết quả, một người trong chung cư đã điện thoại cho chuyên viên ống cống của công ty Dyno-Rod.
Khi kỹ sư của công ty được phái đến sửa chữa, họ mới phát hiện ra những mùi tanh tưởi ghê gớm trong ống cống. Vì hệ thống ống cống bị tắc nghẽn quá đặc biệt nên kỹ sư của công ty đành phải để việc sửa chữa đến ngày hôm sau.
Ngay đêm đó, Nilsen biết nội vụ có thể vỡ lở nên y âm thầm di chuyển tất cả hài cốt của những người y đã giết. Sau đó Nilsen cũng khôn ngoan tẩu tán những vết tích xương cốt trong ống cống. Nhưng vì làm một cách vội vàng trong đêm tối nên nhiều mảnh xương nhỏ tựa như xương gà hãy còn đọng lại trong ống cống mà y không hề hay biết. Sáng hôm sau, kỹ sư của công ty đến kiểm tra ống cống thấy những mẩu xương vụn không giống xương thú vật lại ngửi thấy mùi tanh tưởi kỳ lạ nên viên kỹ sư khả nghi liền gọi điện thoại cho cảnh sát. Khi cảnh sát được gọi tới kiểm tra và thu thập các tang chứng đem về phòng thí nghiệm, các chuyên viên giảo nghiệm đi đến kết luận, tất cả đều là những đốt xương ngón tay người.
Sau khi điều tra chớp nhoáng những người cùng cư ngụ trong chung cư, cộng với lời khai của một thiếu phụ về những tiếng chân người đi suốt đêm từ trên lầu chót đi xuống, cảnh sát biết chắc chắn thủ phạm là Nilsen.
Kết quả, chiều ngày 9 tháng 2 năm 1983, cảnh sát xin trát tòa bắt giam Nilsen về tội giết người. Qua lời khai kéo dài suốt 30 tiếng đồng hồ liên tục, những tội ác kinh hoàng của Nilsen mới dần dần được phanh phui...
Nạn nhân đầu tiên bị Nilsen ra tay hành quyết là một thanh niên người Ái Nhĩ Lan 18 tuổi và thời điểm Nilsen ra tay là ngày 30 tháng 12 năm 1978. Sau khi trải qua những ngày nghỉ lễ Giáng Sinh cô đơn, Nilsen liền quyết định ghé qua một quán rượu tên Cricklewood Arms, nơi lui tới thường xuyên của những thanh niên Ái Nhĩ Lan trong vùng.
Sau khi uống say mềm môi, Nilsen liền mời một thanh niên về nhà hưởng thú mây mưa của những kẻ đồng tính luyến ái. Nhưng khi về đến nhà cả hai đều quá say nên đều lăn ra ngủ. Đến khuya, giật mình thức giấc, quay nhìn người bạn trai đồng sàng Nilsen cảm thấy có một ma lực kỳ bí thôi thúc khiến y chỉ muốn giết... Sau vài giây trù trừ, y với tay lấy chiếc cà vạt cuối chân giường, vòng quanh cổ người thanh niên rồi dùng hết sức bình sinh xiết chặt. Sau mấy phút vật lộn tuyệt vọng, người thanh niên yếu dần rồi bất động.
Để có thể tin chắc nạn nhân đã thực sự chết, Nilsen liền lấy một xô nước từ nhà bếp rồi dìm đầu nạn nhân trong xô cho đến khi không còn thấy bất kỳ dấu hiệu gì của sự sống. Sau đó, Nilsen bắt đầu tắm rửa cho nạn nhân rồi đưa thi thể người đã chết lên giường làm tình. Sau đây là nguyên văn lời khai của Nilsen tại đồn cảnh sát:
"Đầu tiên, tôi đổ đầy nước ấm vào bồn tắm rồi ôm thi thể nạn nhân bỏ vào đó và tắm rửa gội đầu cho y sạch sẽ bằng xà bông thơm. Kế tiếp tôi lau khô thi thể của y, đặt trở lại giường rồi bắt đầu làm tình với xác chết. Sau đó, tôi đem giấu xác chết dưới sàn nhà và phủ thảm lên trên. Trong sáu bảy ngày sau, mỗi ngày tôi đều lôi xác chết lên tắm rửa, lau khô rồi bế lên giường làm tình cho dù xác chết đã hôi thối. Đến khi xác chết thối rữa, tôi mới vứt xác chết xuống vườn hỏa thiêu cùng với đồ đạc và mấy chiếc vỏ xe."
Hai tháng sau khi thiêu xác nạn nhân thứ nhất, Nilsen tình cờ gặp một sinh viên người Hồng Kông tại West End và mời người sinh viên về nhà chơi với dụng ý tương tự như y đã làm với nạn nhân trước. Nhưng may mắn khi bị cà vạt thắt cổ, người sinh viên Hồng Kông đã chống cự quyết liệt và chạy thoát. Mặc dù người sinh viên có báo nội vụ lên cho cảnh sát và cảnh sát có thẩm vấn Nilsen, nhưng vì người sinh viên từ chối làm chứng nên cảnh sát đành phải thả Nilsen. Khi đó, cảnh sát không thể ngờ được người đàn ông họ buông tha sẽ là thủ phạm của một loạt vụ giết người trong thời gian 5 năm kế tiếp.
Vào ngày 3 tháng 12 năm 1979, Nilsen làm quen một thanh niên 19 tuổi du khách từ Gia Nã Đại tên là Kenneth. Sau khi hàn huyên, Kenneth nhận lời mời ghé thăm nhà Nilsen dù anh đã mua vé trở lại Gia Nã Đại trong chuyến bay ngày hôm sau.
Tại nhà Nilsen, hai người tiếp tục ăn uống no say. Sau đó Nilsen mời Kenneth ra ngoài phòng khách trò chuyện nghe nhạc. Trong khi Kenneth đang say sưa vừa nghe nhạc, vừa thiu thiu ngủ, Nilsen liền ra tay xiết cổ cho đến khi Kenneth hết thở. Tiếp theo, Nilsen tắm rửa và bế Kenneth lên giường âu yếm tương tự như y đã làm với nạn nhân trước. Trong thời gian hai tuần lễ kế tiếp, Nilsen tiếp tục sống, làm tình với xác của Kenneth. Đôi khi, Nilsen còn dựng xác Kenneth ngồi trên ghế để cùng y coi TV.
Sau khi Kenneth không trở lại khách sạn, cảnh sát đã ráo riết điều tra. Ngay cả gia đình của Kenneth từ bên Gia Nã Đại cũng trực tiếp bay sang Luân Đôn để tìm con nhưng không có kết quả. Sau sáu bảy tuần lễ tìm kiếm không được, hồ sơ của Kenneth đành xếp xó trong số hồ sơ mất tích dầy cộm tại văn phòng cảnh sát quốc gia.
Trong thời gian hơn một năm tiếp theo Nilsen thường la cà ở các tiệm rượu dành riêng cho những người đồng tính luyến ái nam nên y thường rủ rê về nhà y nhiều thanh niên tuổi còn trẻ đang trong cơn say chuyếnh choáng. Tất cả sáu bảy thanh niên đều trở thành nạn nhân của y và vĩnh viễn biến khỏi bề mặt trái đất.
Nhưng đến năm 1980, một người thanh niên tên Douglas tuy bị lọt vào tay Nilsen nhưng đã may mắn trốn thoát và tường trình nội vụ lên cho cảnh sát. Theo lời kể của chính Douglas trước tòa án thì vào ngày 10 tháng 11 năm 1980, Douglas đang bị một đám thanh niên bề hội đồng may mắn được Nilsen nhảy vô can thiệp.

Sau đó, Nilsen ngỏ lời mời Douglas về nhà uống vài ly rượu rồi trò chuyện. Nhận lời mời của ân nhân, Douglas không mảy may nghi ngờ theo Nilsen về nhà. Sau khi uống say, Douglas thiu thiu ngủ. Đến khi thức giấc, Douglas bàng hoàng thấy chân bị trói và Nilsen đang tròng thòng lọng vào cổ nên Douglas vật lộn chống trả một cách quyết liệt.
Biết việc giết Douglas không thành, Nilsen quay sang vỗ về Douglas và hai người trò chuyện khoảng 10 phút trước khi chia tay. Sau đó, Douglas đem câu chuyện báo cho cảnh sát biết. Tuy cảnh sát có điều tra nội vụ nhưng khi đó, cảnh sát đinh ninh câu chuyện ẩu đả giữa hai người chỉ thuần túy vì chuyện tiền bạc giữa hai người đồng tính luyến ái say rượu. Vì vậy, cảnh sát cũng điều tra qua loa và mọi chuyện cũng bị chìm xuồng ngay sau đó.
Đến ngày 17 tháng 9 năm 1981, Nilsen lại một lần nữa ra tay giết chết Malcom, một thanh niên 24 tuổi quê quán vùng Sheffield. Nhưng số nạn nhân của Nilsen không phải chỉ đến đó là hết. Trong thời gian hơn một năm kế tiếp, Nilsen còn nhiều lần ra tay cho đến khi tội ác của y bị phanh phui vào ngày 9 tháng 2 năm 1983.
Sau thời gian giết chết nhiều người một cách âm thầm, Nilsen liền rời nhà về Cranley Gardens vào tháng 10 năm 1981. Tại đây, trong những ngày tháng kế tiếp sẽ có thêm ba nạn nhân nữa bị giết trong bàn tay tàn nhẫn của Nilsen và một số người khác may mắn thoát chết.
Khoảng 7 tuần lễ sau khi dọn đến địa chỉ mới, Nilsen trở lại quán rượu nơi Nilsen ở cũ để kiếm "mồi mới". Vì quán rượu này là nơi thường lui tới của giới đàn ông mắc bệnh đồng tính luyến ái nên việc tìm kiếm một con mồi ngây thơ, nhẹ dạ là chuyện không có khó khăn gì đối với Nilsen.
Kết quả, Nilsen đã kiếm được một sinh viên 25 tuổi đẹp trai, tính tình nhút nhát. Sau vài chầu rượu, Nilsen mời người sinh viên về nhà toan xiết cổ nhưng không thành. Tuy nội vụ sau đó cũng được báo cho cảnh sát nhưng một lần nữa cảnh sát chỉ coi đó là hành động ẩu đả giữa hai người say không đáng quan tâm. Trong thời gian này một nạn nhân khác suýt chết trong tay Nilsen là nghệ sĩ Khara le Fox.
Đến mùa Giáng Sinh năm 1981, nạn nhân đầu tiên bị giết tại địa chỉ mới là John Howlett. Sau khi hai người gặp gỡ nhau trong quán rượu, Nilsen mời nạn nhân về nhà nhậu nhoẹt trước khi lên giường ngủ.
Trong khi John Howlett đang say ngủ, Nilsen kiếm một sợi dây chòng quanh cổ nạn nhân và xiết chặt bằng tất cả sức bình sinh.
Vì John Howlett nguyên là một cựu quân nhân từng được huấn luyện nhiều năm trong quân trường nên anh đã chống chọi một cách quyết liệt. Cho đến khi bị Nilsen dộng đầu hai lần vào tường, John mới bị xỉu. Nhưng đến khi Nilsen kéo xác John dìm trong bồn nước như y từng làm với các nạn nhân khác thì John hồi tỉnh và điên cuồng vật lộn trong nước suốt 5 phút đồng hồ trước khi bất động.
Giết xong John Howlett, Nilsen gặp khó khăn là không có lối thoát riêng ra vườn để có thể thiêu hủy xác nạn nhân. Đặc biệt, sàn nhà của căn gác xép y ở cũng không có một lớp ván đủ sâu để y có thể giấu xác nạn nhân. Sau khi nhét xác nạn nhân vào trong tủ áo và suy nghĩ suốt năm ngày trời, y nghĩ ra giải pháp duy nhất là chặt xác nạn nhân thành từng miếng nhỏ để tẩu tán qua hệ thống ống cống của tòa nhà.
Vì trước đây từng nấu ăn trong quân đội nên Nilsen rất thành thạo trong việc xả thịt. Bằng một con dao bén như nước cộng với một chiếc búa nhỏ, Nilsen cắt toàm bộ tim gan, phèo phổi, lòng ruột của nạn nhân thành từng miếng to khoảng năm phân vuông rồi bỏ vào nhà cầu xả nước.
Đối với những bộ phận xương cốt khó xả như đầu, bàn tay, bàn chân hay các khúc xương thì Nilsen đem bỏ vào trong nồi nước ninh thật kỹ cho đến khi xương thịt bị rữa ra. Thịt thì được xả trong ống cống còn xương được cưa, chặt thành từng miếng nhỏ rồi bỏ vào túi ni lông vứt vào thùng rác mỗi tuần một ít.
Riêng những khúc xương lớn hơn như xương sọ, xương chậu hoặc xương cánh tay, cẳng chân thì Nilsen bỏ vào trong túi ni lông đen thật dày và bỏ vào trong tủ khóa lại. Tất cả những túi ni lông này đều được chất đống và giữ lại trong thời gian hàng năm trời cho đến khi câu chuyện vỡ lở, cảnh sát đến khám xét, phát hiện thu hồi làm tang vật.
Sau khi ra tay giết chết John Howlett, Nilsen cảm thấy càng ngày càng nghiện giết người và luôn luôn bị thôi thúc bởi nỗi đam mê muốn được xả thịt đồng loại. Nạn nhân kế tiếp tại căn nhà Cranley Gardens là Graham Allen, một tên say lang thang chẳng may lọt mắt Nilsen.
Cũng tương tự những nạn nhân trước, Graham Allen được mời về nhà ăn uống, nhậu nhoẹt và bị Nilsen thắt cổ khi Graham Allen đang say sưa ăn món trứng ốp la. Lần này nạn nhân chết một cách tương đối êm ả và chóng vánh. Xác nạn nhân được ngâm trong bồn nước suốt ba ngày trời trong khi Nilsen chuẩn bị đồ nghề và hưởng niềm thích thú của một chú mèo vờn chuột trước khi "khai tiệc".
Nạn nhân cuối cùng bị chết trong tay Nilsen là Steve, một thanh niên nghiện ngập ma túy mới có 20 tuổi sinh quán tại Perth. Vào ngày 26 tháng giêng năm 1983, Steve gặp Nilsen ở Goslett Yard, Luân Đôn và nhận lời ghé thăm nhà Nilsen mà không hề hay biết cái chết đang cận kề.
Tại nhà Nilsen, Steve say sưa chích bạch phiến ngay tại ghế sa lông và trong cơn say choáng váng đê mê của thuốc, y đã bị Nilsen dùng chiếc cà vạt xiết cổ.
Sáu bảy ngày kế đó, Nilsen để nguyên thi thể của Steve trên ghế trong khi chuẩn bị đồ nghề xả thịt nạn nhân trước khi vứt vào ống cống. Không biết có phải vì đã tới số hay vì vội vã, bất cẩn nên lần này Nilsen xả thịt không đủ nhỏ trước khi xả nước. Kết quả, những miếng thịt người cộng với những lóng xương bàn tay, bàn chân lớn nhỏ đã làm tắc nghẽn hệ thống ống cống của căn chung cư.
Không đầy 24 tiếng đồng hồ kể từ khi ống cống bị tắc nghẽn, cảnh sát phát hiện ra thịt người trong ống cống và lập tức bắt giam Nilsen về tội giết người phi tang.
Lúc đầu, Nilsen thản nhiên từ chối. Nhưng không đầy mấy phút đồng hồ sau, Nilsen cúi đầu nhận tội và cho biết những phần còn lại của thi thể nạn nhân được bỏ trong những bao ni lông giấu trong tủ áo. Ngay khi cảnh sát bước vào căn phòng của Nilsen, mùi hôi thối đã nồng nặc và tử khí tràn ngập khắp mọi chỗ.
Trong khi ngồi ngoài xe chờ đợi cảnh sát thu thập tang chứng, khuân vác thi thể các nạn nhân ra xe, một thám tử quay sang hỏi Nilsen:
- Chuyện đã đến nước này, tôi nghĩ anh chẳng nên giấu làm gì. Anh có thể cho biết anh đã giết trước sau mấy người tất cả? Một hay hai?
Sau một thoáng yên lặng, Nilsen trả lời thật rõ ràng và chậm rãi:
- Khoảng 15 hay 16 gì đó tôi không nhớ rõ. Ở đây chỉ có ba người còn khoảng 12, 13 người nữa thì ở chỗ tôi ở trước.

Án Quyết Của Toà
Tại đồn cảnh sát trong suốt thời gian 30 tiếng đồng hồ kế tiếp, Nilsen say sưa tường thuật toàn bộ những tội y đã phạm trong một giọng nói hoàn toàn tự nhiên không một chút lo sợ hay ân hận.
Ngày 24 tháng 10 năm 1983, phiên xử Nilsen chính thức bắt đầu tại phòng xử số 1 Old Bailey. Đầu tiên công tố viện truy tố Nilsen về tội trạng giết chết 6 người mà cảnh sát có thể nhận diện và biết rõ lai lịch.
Nhưng nếu tại đồn cảnh sát, Nilsen cung khai toàn bộ tội trạng một cách dễ dàng thì trái lại tại tòa, Nilsen đã từ chối không chịu nhận bất cứ tội trạng nào.
Sau khi các chuyên viên tâm thần trình bầy những báo cáo về tình trạng tâm sinh lý của bị cáo và công tố viện đưa ra những tang chứng, bồi thẩm đoàn gồm tám đàn ông và bốn đàn bà lắng nghe lời luận tội của trạng sư công tố viện và lời biện tội của trạng sư đại diện bị cáo.
Kế đó, bồi thẩm đoàn mất 24 tiếng đồng hồ luận tội bị cáo. Đến ngày 3 tháng 11, bồi thẩm đoàn tuyên bố Nilsen có tội đối với tất cả các tội trạng bị truy tố. Sau cùng chánh án Croom Johnson tuyên bố 8 án tù chung thân và thời gian tối thiểu bị cáo phải ở tù là 25 năm.
Tuy tội trạng của Nilsen đã được thừa nhận và án quyết của Nilsen đã được công bố, nhiều chuyên viên tội phạm, nhiều nhà tâm lý học vẫn băn khoăn không hiểu tại sao một người như Nilsen lại có thể nhúng tay vào những tội ác kinh khiếp đến như vậy.
Chính bản thân Nilsen cũng thú nhận với giới chức có thẩm quyền, không biết động cơ gì đã thúc đẩy y hành động giết người. Điều ngạc nhiên hơn nữa là Nilsen không hề tỏ ra ân hận hay hối tiếc đối với những gì y đã làm.
Một số nhà chuyên môn về tội phạm đã cho rằng có thể Nilsen đã giết người liên tục trong một thời gian dài là do hậu quả y sống một cách cô đơn. Để có thể bù đắp sự cô đơn, Nilsen phải kiếm bạn mời về nhà ăn uống nhậu nhoẹt. Nhưng khi ăn uống, làm tình xong thì cũng là lúc Nilsen nhận thức được người bạn đó không thể nào sống chung với y mãi mãi. Chính tâm trạng muốn sở hữu người bạn trai mãi mãi là động cơ khiến Nilsen ra tay giết người.
Một số người khác lại cho rằng Nilsen giết người vì những ẩn ức sinh lý. Những người này cho rằng Nilsen là người đồng tính luyến ái và thường có những ảo ảnh muốn làm tình với xác chết. Chính bản thân Nilsen sau này cũng cho biết nhiều lần y đã choàng những tấm vải trắng quanh người làm giả xác chết trước khi thủ dâm.
Giả thuyết thứ 3 cho rằng Nilsen là người có những đam mê cuồng loạn, khoái bạo lực thích đâm chém, xả thịt nạn nhân nên y đã nhúng tay vào tội ác.
Nhưng cho dù các giả thuyết trên có được đưa ra và được tranh luận khá nhiều, cho đến nay nguyên nhân và động cơ đích thực khiến Nilsen nhúng tay vào tội phạm vẫn hãy còn chìm trong kỳ bí.