• Tư Ếch Di Dân

(tiếp theo kỳ trước)

Những lời de dọa của viên quản lý khiến Tư Ếch sợ, nhưng vẫn cố lý luận:
- Nếu vậy, tui đi tìm nơi khác.
- Bộ giỡn sao ông! Trước khi đi phải thanh toán mọi chi phí...
Tư Ếch đáp:
- Không trả làm gì tui.
Viên quản lý lại đưa tay ra hiệu, lập tức có 3 chàng thanh niên lực lưỡng, vai u thịt bắp bước ra, mặt mày có vẻ cô hồn, nếu không phải du đãng cũng là lưu manh bến xe, bến tàu. Nhìn thấy mà ớn, nhìn lại mình già gân cốt không còn, làm sao có thể địch lại, chỉ chơi tay đôi thôi cũng bị đo ván hiệp đầu. Binh thư Tôn Tử có câu: Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, biết không địch lại nên Tư Ếch tính kế rút êm giả vờ ưng thuận, móc bóp chi 200 đô cho xong. Quản Lý cười hô hố:
- Vậy mới đúng là dân chơi Việt Kiều, ông là Việt kiều yêu nước, yên xã hội chủ nghĩa, mang tiền về đây giúp cho nhà nước phát triển kinh tế. Chúc ông hạnh phúc.
Quản Lý rút lui, ba tên đầu trâu mặt ngựa cũng biến mất trong bóng tối, Tư Ếch thừa biết: vào đây là lọt vô động ma vương, phải hết sức cẩn thận khôn khéo mới rút lui. Thân phận Việt Kiều về nước thê thảm quá, lỡ dại bước về đây, ráng ở vài ngày thăm bà con rồi rút lẹ, lòng tự nhủ là: từ đây không thèm về nữa.
Vừa bước vô phòng thì thấy cô gái đã thoát y, không chừa một tấm vải che thân y như cảnh trong phim Sex loại R thứ thiệt, nằm chờ làm việc. Đối với một số Việt kiều vô lương tâm, thì họ không bao giờ từ chối món gà móng đỏ chất lượng nầy, vừa trẻ vừa đẹp, đạt tiêu chuẩn trong việc thỏa mãn nhu cầu xác thịt, nhưng đối với một người Việt có lòng trắc ẩn, thông cảm với nỗi khổ của đồng bào mình, thì đây là một sự sỉ nhục đau lòng, không thể vung đồng tiền ra để mua vui trên thân xác của những người kém may mắn, vì nghịch cảnh mà bán tất cả để kiếm sống. Nhìn nét ngây thơ trên gương mặt, Tư Ếch đau lòng lắm. Cô bé được quản lý chỉ đạo nên bạo dạn nói:
- Mời anh... em chờ anh làm việc.
Tư Ếch lắc đầu:
- Tuổi cô đáng cháu của tui, đừng kêu bằng anh, kêu bằng Bác.
Cô bé tỉnh bơ:
- Bác cũng như Bác Hồ vĩ đại phải hôn?
- Tui không phải thứ Bác đó, tui là Bác thiệt, không ưa hành hạ các cháu đâu.
- Không cho kêu bằng anh, thì Bác cũng không sao.
- Cháu tên gì? Bao nhiêu tuổi?
- Tên Phương, 15 tuổi, mà bác hỏi làm gì?
Tư Ếch ra lịnh:
- Nói chuyện với bác phải đàng hoàng, ngồi dậy lấy đồ bận vô không được vô phép như vậy.
Cô bé ngạc nhiên:
- Nhưng mà Bác trả tiền rồi... cháu có bổn phận phục vụ cho bác.
- Không thành vấn đề, cháu mặc đồ ngồi đây cho bác hỏi vài điều.
- Lạ quá, bác nầy... (cô bé vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, sợ không lấy được đồng tiền phục vụ).
Tư Ếch hỏi:
- Gia đình cháu ở đâu? Cha mẹ sống hay chết? Làm nghề gì?
Cô bé ngây thơ, đáp theo phản xạ tự nhiên:
- Ba má nghèo lắm, còn sống ở gần đây... cháu có 3 đứa em nhỏ không có tiền, nhờ chú Luyện làm quản lý cho vô đây làm kiếm tiền nuôi em. Ba má cháu biểu làm cháu đâu có biết, vô đây phục vụ khách.
Đôi mắt già bỗng rưng rưng:
- Trời ơi! Thời nầy cha mẹ bán con, bắt con đi làm đĩ, xã hội nầy loạn hết rồi.
- Bác nói gì?
Tư Ếch buồn bã:
- Tuổi của cháu ở bên Úc sướng như tiên, đi học được chính phủ cấp tiền Austudy, ít nhứt cũng hơn 150 đô mỗi tuần. Cha mẹ bắt con đi làm đĩ là bị tù, nhứt là bắt trẻ vị thành niên như cháu ở tù rụt xương, báo đăng, lên truyền hình, bị xã hội nguyền rủa suốt đời.
Cô bé sáng mắt:
- Ở bên đó sướng quá, bác dẫn cháu qua bên Úc được hôn? Cháu muốn qua Úc sống cho sướng, ở đây không có cơm ăn đủ thứ khổ hết.
- Làm sao qua được, bác đâu có dính dáng gì mà bảo lãnh cho cháu qua đó.
Cô bé đề nghị:
- Bác lãnh cháu là vợ, qua liền. Ở đây có nhiều người bạn của cháu qua Úc, nó lấy chồng lớn hơn 50 tuổi, bác có thương cháu bảo lãnh đi, đội ơn bác suốt đời. Ba má cháu khoái lắm bác ơi!
- Bác không phải hạng người đó... bác không muốn bảo lãnh cháu qua làm vợ. Nhưng nếu bộ di trú Úc cho phép bác lãnh cháu qua vì lòng nhân đạo, bác giúp liền. Nhưng bên Úc không có diện bảo lãnh đó, chỉ dành cho người tỵ nạn mà thôi.
Cô bé cụt hứng:
- Bác à, ráng cho cháu qua Úc đi... cháu muốn qua đó lắm, sống ở đây khổ cơm không có ăn, ba má đi làm mướn suốt ngày, không đủ tiền mua gạo.
- Không được, bác không giúp được.
Thoáng buồn thất vọng hiện ra trên gương mặt ngây thơ của cô bé trong lứa tuổi vị thành niên, được người đời cho là ăn chưa no lo chưa tới:
- Cháu bị khui một lần lấy 100 đô về lo cho các em, còn chú Luyện lấy 100. Kỳ sau mỗi lần lấy 30 thôi, mấy đứa bạn của cháu bị khui rồi... không biết cháu có đủ tiền lo cho em nữa hôn?
Nhìn cô gái với ánh mắt thương hại:
- Bác không làm chuyện tồi bại nầy.
- Bác không làm thì người ta làm, nhiều Việt kiều về đây, họ kiếm chỗ nầy để khui mấy người bạn nhỏ của cháu.
- Bác không phải là thứ Việt kiều đốn mạt đó, họ may mắn ra nước ngoài ỷ có đồng tiền đô mà hành hạ thân xác phụ nữ.
Cô bé hỏi:
- Bác làm gì ở bên Úc?
- Về hưu, lãnh tiền già sống.
- Bao nhiêu?
- Vài trăm đô một tuần, cũng đủ sống.
- Sướng quá, phải chi ba má cháu qua đó...
Tư Ếch điều tra:
- Hồi đó ba má làm gì?
- Ba làm rẫy ở Long Khánh, má nấu cơm sống không nổi về thành phố làm mướn.
- Hồi trước làm gì?
- Cháu đâu biết, nghe nói ba làm ruộng.
- Không sao bác hỏi cho biết, nhưng mà cháu lấy 100 đô la về làm gì?
- Cháu lấy 100 đô về đưa cho má, mua một bộ đồ mới, còn lại mua gạo, mua bánh cho em, ba má muốn làm vốn nhưng không có được.
Tư Ếch hỏi:
- Ba má muốn bao nhiêu để làm ăn?
- Ba muốn có 400 đô để mua xe xích lô, người ta mua xe làm ăn được.
- Nếu bác cho 400, cháu còn muốn đi làm ở đây không?
Cô bé hớn hở:
- Ba má có tiền, không cho cháu vô đây làm với chú Luyện nữa đâu... cháu lấy tiền làm vốn đi buôn bán.
- Vậy hả, Bác giúp cho cháu.
Nói xong móc trong túi ra 4 tờ giấy 100 đô nhét vô túi cô bé. Cô Bé mừng như trúng số độc đắc, nhét 4 tờ giấy vô cái áo ngực nhỏ:
- Cám ơn bác...
Rồi ôm người của Tư Ếch hôn túa xua như đứa con nít vui mừng mỗi khi người lớn cho quà bánh:
- Bác làm ơn, cháu nhớ hoài... mà bác đừng nói cho chú Luyện biết, ổng lấy hết.
- Ủa, có vụ đó sao?
Cô bé tiết lộ:
- Chú Luyện là cán bộ ổng giàu lắm, công an phải sợ, ở đây ổng muốn gì là có cái nấy.
- Thôi được, bác không nói cháu cứ cầm tiền về nhà, nhớ dấu kỹ đừng để ai biết... bây giờ cháu có thể ra về, để bác ngủ một giấc cho khỏe ngày mai về quê.
Cô bé rối rít ôm hôn Tư Ếch lần nữa, đoạn bước ra khỏi phòng. Vì quá mệt nên một lúc sau Tư Ếch nhắm mắt ngủ khò không biết trời đất gì. Bỗng có tiếng xô cửa bước vào, mở mắt thấy viên quản lý cùng với hai tên công an sắc phục, một tên lớn tuổi tay cầm quyển sổ màu đen, còn tên kia độ đôi mươi mang súng AK 47. Quản Lý hất hàm hỏi:
- Ông Việt kiều kia, về đây du lịch thăm quê hương mà còn dám cả gan buôn bán ma túy.
Tư Ếch hoảng hồn ngồi dậy:
- Mấy ông nói gì, tui đâu có bán thứ ác ôn đó? Bộ muốn chụp mũ hả?
- Người ta tố cáo ông có mang bạch phiến, thành thật khai báo chúng tôi khoan hồng cho (tên công an lớn tuổi xác định).
Quản lý hùa theo:
- Tôi phát hiện trong hành lý của tên Việt kiều già nầy có bạch phiến. Từ hôm qua tôi để ý theo dõi, thấy hắn có tiền nhiều, gương mặt lấm lét thập thò, biết ngay là quân gian, về đây làm băng hoại xã hội chủ nghĩa.
- Đâu có, tui ghét thứ nầy lắm!Không bao giờ tui đi buôn mấy thứ ác ôn đó, ăn vàng cũng không bao giờ làm.
Tên công an lớn tuổi với gương mặt lầm lì, nói chuyện không hở răng:
- Ông vi phạm luật pháp nhà nước CHXHCN Việt Nam, về đây tổ chức đường dây buôn bán ma túy. Tất cả không qua được mang lưới nhân dân của chúng tôi, khôn hồn thì ông khai báo chúng tôi nhẹ tay xử lý.
Tư Ếch hoảng sợ, không biết cô bé hồi hôm có vào đây nhét bạch phiến vô để làm hại mình không? Trong lòng rối như tơ, đúng là: làm ơn mắc oán, cứu vật thì vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán là câu châm ngôn ở đời. Bao nhiêu những suy nghĩ, lo sợ dồn dập, biết thân phận Việt kiều về đây như cá nằm trong rọ, bị bắt làm thịt bất cứ lúc nào. Tên công an lớn ra lịnh:
- Đồng chí làm việc theo pháp lệnh nghiêm túc của nhà nước xã hội chủ nghĩa.
Tên công an nhỏ nhào tới khám xét, hắn dở tấm nệm lên bên dưới có một bọc nylon, Tư Ếch xanh mặt sợ, biết mình bị lọt bẫy bọn bất lương. Tên công an hất hàm:
- Đây tang vật, ông có nhận tội không?
Tư Ếch vừa sợ vừa giận:
-Tụi bây gài bẫy tao hả... tao không làm cái nầy đâu.
Nhìn tên quản lý đang đứng với bộ mặt khinh khỉnh đáng ghét:
- Mày là thứ bất nhân, lấy khách sạn làm cơ sở làm tiền, cấu kết với công an chụp mũ người ngay. Tao lỡ dại về đây thăm quê hương nên bị vướng bẫy.
Dù nói cứng nhưng trong lòng đã nao núng, cái tội buôn bán bạch phiến khó tránh khỏi tội tử hình, dù có chính phủ Úc can thiệp mạnh đến đâu. Tội buôn bán nầy bị quốc tế lên án, không có chính phủ tự do nào ưa hết. Một số nước Cộng Sản như Việt Nam, Bắc Hàn, vì kinh tế khó khăn do sự bế tắt của nền kinh tế quốc doanh Xã Hội Chủ Nghĩa, nên ngầm chủ trương buôn bán ma túy để làm giàu cho cán bộ. Dùng ma túy để làm băng hoại xã hội các nước tư bản, là vũ khí chiến lược của Cộng Sản trong lúc thoái trào, không khác gì bọn khủng bố yếu thế phải dùng hình thức đặt bom, tự sát để áp đảo tinh thần các nước tự do. Với cái tội buôn bán ma túy, hên lắm cũng là chung thân tù giam. Mà ở tù Cộng Sản chăm lắm cuộc đời đi đứt từ đây.
Tên công an lớn ra lịnh:
- Đồng chí thi hành.
Tên công an xông tới bắt Tư Ếch, luôn tiện lấy còng số 8 bẻ tay ra sau lưng khiến hai tay bị bẻ vặn đau điếng. Tư Ếch không chịu đựng nổi cái lối bắt người dã man nầy, nước mắt chảy, la lớn:
- Trời ơi! Đau quá, mấy ông đừng còng tay tôi.
Cựa quậy cố vùng vẫy thì cái còng càng xiết đau không thể tưởng. Mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên bộ ghế Salon trong phòng khách ở nhà con Yến, bên cạnh bà Uyên đang nhìn với vẻ mặt lo lắng:
- Anh có sao không? Tỉnh chưa?
Tư Ếch vẫn còn trong cơn nửa mê nửa tỉnh, cựa quậy một lúc và rút hai tay ra khỏi cái mền đè nặng, hai tay tê dại vì bị cấn lâu máu chạy không đều. Nhìn vợ, lấy lại bình tỉnh sau những phút giao động, cơn ác mộng lúc say rượu chập chờn:
- Tui ở đâu vậy cà?
Bà Tư mỉm cười:
- Anh ở nhà con Yến, hồi khuya anh say quá, em với con Yến dìu ra xe từ nhà anh Ba Lâm về đây.
Tư Ếch tỉnh lại, nhưng hai tay còn tê cóng hỏi vợ:
- Anh có nói gì không?
Bà Tư đáp:
- Anh nằm đây hồi 12 giờ khuya, em với con Yến săn sóc, cho uống nước chanh mà không tỉnh, lúc say anh la lớn nhiều lần làm em lo quá.
Tư Ếch hỏi:
- Mấy giờ rồi em?
- 3 giờ 54 sáng.
- Chà anh bị say, ngủ mê man mấy tiếng đồng hồ.
Uyên nói:
- Thằng Đức mới về nó hỏi thăm anh, bây giờ đang ngủ. Chút nữa còn Yến dậy đi làm.
Dù tỉnh lại, nhưng cơn ác mộng hãy còn vương vấn trong đầu, nhớ rõ ràng từng chi tiết kể lại cho vợ nghe, Uyên cười thông cảm:
- Chuyện mộng mị mà, bây giờ anh tỉnh rồi đi rửa mặt, lên lầu ngủ tiếp cho khỏe.
Tư Ếch tự hứa:
- Bữa nay chắc nằm nhà, không đi đâu nữa đợi khỏe mới đi.
Uyên khuyên chồng:
- Lần sau đừng uống rượu với bia nghe say chết luôn.
Dù tỉnh lại sau cơn mê dài, đúng là ác mộng, nghĩ lại mình đâu có chơi bời, tâm địa bất chính như mấy người về nước, ỷ có đồng tiền mà hành hạ thân xác phụ nữ, gái vị thành niên. Suy nghĩ một hồi, bỗng nhớ ra cách đây không lâu, có nghe câu chuyện của một tay già mà còn ham vui về Việt Nam chơi bời, hắn ta là một sĩ quan của quân lực Việt Nam Cộng Hòa đàng hoàng, nhưng là thứ quan quyền tà lọt dzọt thăng quan, lính cậu, có gia thế mà biệt phái về làm bộ Nội Vụ từ khi mới ra trường Thủ Đức. Sau ngày 30.4.1975 cũng bị tù cải tạo 5 năm, rồi sống không nổi dưới chế độ Cộng Sản, nên tìm đường vượt biển, qua bên trại tỵ nạn bạn thằng Khánh biết rành vì ông nầy làm nhân viên điều tra hồ sơ cá nhân trong trại tỵ nạn. Sau khi qua Úc, không tham gia chống Cộng, bảo vệ lập trường tỵ nạn cứ lo làm ăn, mua mấy căn nhà và lâu lâu cũng chống Cộng bằng miệng, có lẽ y mắc cở mà nói ra để cho bạn bè đừng cười. Đến khi Cộng Sản mở cửa chút đỉnh, trở về Việt Nam với chiêu bài là: thăm cha mẹ già yếu, nhưng thật ra cha mẹ hắn qua đời từ lâu, mò về nước ăn chơi cho đã, hàng năm lấy hollyday, khi trở ra hải ngoại thì hô hào chống Cộng bằng miệng. Hắn đi về nhiều lần, bây giờ mới khám phá ra là về nước chỉ đi chơi bời, rủ mấy người khác ra tận Hà Nội, bỏ 400 đô Úc chơi bời, ăn nhậu.
(xem tiếp kỳ sau)

 

 

 

 

 


——————