• Tư Ếch Di Dân (tt)
Vợ chồng Tư Ếch cùng nhau lên lầu, vào phòng tìm giấc ngủ muộn nhưng ngon. Bà Uyên ngủ say như chết sau gần cả đêm không chợp mắt lo lắng cho chồng. Mặt trời lên cao, chiếu ánh sáng vàng vọt vào tấm màn chắn nơi khung cửa sổ, Tư Ếch thức giấc đầu óc vẫn còn quay cuồng, bước xuống giường nhẹ nhàng đi rửa mặt. Nhìn đồng hồ, đã thấy quá 12 giờ trưa, thằng Đức hôm nay không rủ đi ăn sáng vì biết Tư Ếch vừa trải qua một trận nhậu chí tử tại nhà Ba Lâm. Nước lạnh làm tỉnh lại đôi chút, ông xuống nhà dưới lấy nước đá lạnh uống giải khát, rồi một mình pha cà phê vặn radio nghe tin tức. Thời gian chậm chạp trôi qua, bà Uyên thức giấc lúc 2 giờ, mò xuống gặp Tư Ếch đang nằm nghe đài:
- Anh khỏe chưa?
- Cũng đỡ rồi, mười phần khỏe hết tám, bữa nay mình nằm nhà không đi đâu. (Tư Ếch đề nghị).
- Để em tắm cho khỏe, lát nữa nấu cơm ăn.
Tư Ếch nói:
- Ăn cơm không vô đâu, em nấu nồi cháo trắng ăn với thịt kho.
Bà Uyên hỏi lại:
- Anh tính ăn cháo hả?
- Ừa, nấu cháo trắng, ăn thịt thà hoài phát ngán.
Đức chuẩn bị đi làm như thường lệ, vừa lấy thức ăn vừa nói chuyện với vợ chồng Tư Ếch. Hôm nay nó có vẻ thoải mái, nét mặt hớn hở:
- Bữa nay là thứ sáu, sắp được khỏe hai ngày, vái hãng đừng kiêu làm over time ở nhà đi chơi với dì dượng.
Bà Uyên hỏi:
- Con Yến có nghỉ không?
Đức đáp:
- Không biết, thông thường là vợ cháu không làm ngày Weekend.
Tư Ếch hỏi:
- Nếu cháu nghỉ, mình đi thăm vài thắng cảnh ở đây cho biết.
Đức hỏi:
- Dì dượng ở đây bao lâu?
Tư Ếch đáp thay vợ:
- Giấy xin đi một năm, ở bao lâu cũng được mà.
- Đã quá dì dượng sướng quá, không đi làm là hơn nhiều người rồi.
Tư Ếch nói đùa:
- Dì dượng làm chủ mà...
Uyên không hiểu:
- Mình đâu có làm gì mà làm chủ đâu anh?
Tư Ếch cười, đáp với giọng tiếu lâm:
- Người ta làm chủ tiệm, chủ hãng, chủ nhà băng, chủ tịch nhà nước... lớn nhứt cũng làm chủ đất nước như tổng thống, thủ tướng, tổng bí thơ. Nhưng so ra, mình mới là chủ nhân số một trên thế gian nầy.
Uyên vẫn chưa nắm vững vấn đề:
- Anh nói gì mà em không hiểu.
Tư Ếch thích thú:
- Mình làm chủ thời gian, muốn đi đâu, ngủ, nghỉ bất cứ lúc nào cũng được, không bị vướng bận thời giờ.
Đức đồng ý:
- Ở đây có nhiều người muốn làm chủ thời gian như dì và dượng cũng không được. Cuộc sống bắt mọi người phải vật lộn. Chỉ trừ trúng số độc đắc mới được làm chủ thời gian thôi.
Tư Ếch khai triển vấn đề:
- Dù làm chủ thời gian nhưng dì dượng không có tiền, tuy vậy cũng không chết đói, muốn đi đâu cũng được. Còn mấy người làm chủ lớn như tổng thống, thủ tướng, đi đâu cũng bị hạn chế, có người canh gác tò tò, cảnh sát bố trí đầy đường mất hết tự do. Luôn lo sợ bị ám sát, muốn ăn vặt ngoài đường cũng không dám... còn mình thoải mái, muốn ăn uống làm gì không được.
Bà Uyên nói đùa:
- Anh à, đâu phải làm gì cũng được, ra đường xả rác là bị phạt, đái bậy như ở Việt Nam truyền hình không quay sao?
Tư Ếch nhìn vợ:
- Thì ở nước nào cũng vậy, tự do phải có giới hạn, không phải lợi dụng tự do để làm thiệt hại tới công cộng.
Đức nhìn đồng hồ:
- Dì dượng ở nhà chơi, chút nữa vợ cháu về.
- Cháu đi làm, dì biết bếp núc xài đồ điện trong nhà (Uyên nói).
Đức dề nghị:
- Nếu tuần nầy tụi cháu không đi làm, mình đi vùng Disney land cho biết.
Tư Ếch có biết tới địa danh nầy qua báo chí truyền hình, nên đồng ý liền:
- Dượng nghe nhiều người nói về nơi đi chơi nổi tiếng thế giới, thấy chiếu trên truyền hình đẹp lắm, bây giờ đi chỗ đó cho biết.
Đức nói thêm:
- Đi Mỹ mà không tới Disney land là điều thiêu sót lớn, tụi cháu đưa dì dượng đi một lần cho biết.
Bà Uyên hối tiếc:
- Hồi đó dì qua Mỹ thăm con Yến, nó kẹt đi làm liên miên, không có thời giờ đưa dì đi chỗ đó cho biết. Thế nào dì cũng phải đi một lần.
Đức bước ra cửa:
- Dì dượng ở nhà chơi, cháu đi làm.
Ở nhà, vợ chồng Tư Ếch coi truyền hình, đầu giờ lại vặn radio để nghe tin tức tiếng Việt cho biết những diễn biến trong ngày. Hết giải trí tại nhà thì vô bếp lấy cháo ăn, kẹo bánh đầy cả tủ không thiếu món gì. Dù con Yến ít khi ăn cơm nhà, đi làm suốt 5 ngày mỗi tuần, nhưng cũng sắm đồ ăn đầy nhà, không thua gì một cửa hiệu bán tạp hóa ở Việt Nam. Vì ham mua đồ mà không ăn nên vài tháng, Yến phải kiểm kê hàng hóa như các Kiểm soát viên bộ sức khỏe tới xét các tiệm bán thực phẩm định kỳ, để lấy ra những món hàng quá hạn cho vô thùng rác, sợ ăn đồ quá hạn dễ gây bịnh, nhất là chứng ung thư. Biết vậy mà vẫn mua, nhiều lần bị thằng Đức lên tiếng cảnh báo nhưng cái tật hay mua vẫn không chừa, là người đi chợ có truyền thống, đi chợ riết phát ghiền như ma túy, Yến thường dành nhiều thời giờ rảnh trong 2 ngày cuối tuần để đi chợ chơi, nếu gặp đồ hạ giá cũng bợ về dù không cần xài, thấy rẻ là cứ ôm về nhà chất đầy cả kệ, kho. Các bà có thói quen là mua đồ dự trữ, các loại xà bông tăm, giặt, kem đánh răng, giấy đi cầu... có siêu thị nào quảng cáo đại hạ giá là tới mau về chất đầy hết. Nhìn dàn giá đồ tồn tại nhà người cháu ở Mỹ, vợ chồng Tư Ếch thấy ngớp mắt, cái gì cũng có chất từ tủ lạnh, tủ đồ khô, tới cái kho dính liền ở nhà xe cũng chật hết, tụi nó có tiền cứ mua sắm thoải mái, mỗi tuần mang về một chút đúng là: Tích tiểu thành đa, kiến tha lâu đầy ổ. Lâu ngày kho, tủ không còn chỗ chứa, vậy mà khi thấy đồ sale là cứ mua về, người ta bị đói con mắt là vậy.
Nếu lỡ có đệ tam thế chiến xảy ra, hay những chuyện bất trắc như bị người hành tinh xâm lăng thế giới chiếm nước Mỹ, động đất, sụp đổ bầu trời, hệ thống thái dương hệ tan tành do một tác động nào đó trong vũ trụ, trái đất bị một chùm sao chổi khổng lồ bay tới đụng mạnh... Tất cả cuộc sống tê liệt, không có siêu thị nào mở cửa, thì nhiều gia đình con Yến cũng đủ đồ tiêu dùng, ăn uống cả năm cũng chưa cạn. Tận thế người Tây khốn đốn, còn người Việt thì không sợ, ai cũng lo dự trữ gạo, thức ăn, nước uống, có người còn mua cả tấn gạo để trong nhà kho, nhiều bước chuẩn bị khá chu đáo sau khi nghe được nhiều nguồn tin đồn, sấm giảng, lời giải thích của một số khoa học gia, các nước còn có chương trình cứu nguy hệ thống điện toán Computor trong ngày tận thế, bỏ ra nhiều triệu Mỹ Kim để phòng bị. Tuy nhiên ngày tận thế dường như không tới, dù có những lời tiên tri của Nostra Damus lừng danh ở nước Pháp. Bộ tận thế dễ lắm hay sao? Có nhiều nguyên do, bí ẩn, khoa học không thể tìm hiểu ra nguyên do. Chỉ việc người cổ xưa ở Ai Cập, cách đây hơn 5 ngàn năm xây dựng nhiều Kim Tự Tháp, vận chuyển những tảng đá nặng cả tấn lên độ cao cũng đủ làm cho các khoa học gia rối trí, đưa ra nhiều giả thuyết. Có người còn thực hiện thử những việc làm của người xưa để tìm ra câu giải đáp chính xác.
Tại các nước tự do, hàng hóa đầy cả siêu thị ở đâu cũng có, người tiêu thụ cứ vô mua, xếp hàng trả đủ tiền. Nhờ vậy mà nền kinh tế phát triển, hãng làm ra đồ người dân mua thoải mái. Do thói quen đi mua đồ mà sinh ra chứng bệnh tâm thần là: Bệnh đi chợ được một số nhà tâm lý học nghiên cứu. Một số người Việt cũng bị bệnh nầy, mua đồ không tiếc tay, hao tốn không ít nhưng không sao, càng mua thì kinh tế phát triển. Nền kinh tế các nước tiên tiến phát triển không ngừng là nhờ yếu tố cạnh tranh, hàng hóa, vật dụng càng tinh xảo để các nhà sản xuất hốt bạc. Như trường hợp vật dụng tập thể dụng cụ làm ốm, một cao trào đang thịnh hành trong vấn đề: sức khỏe là vàng, người dân các nước Âu Mỹ cũng ngán chiến tranh, ngán khủng bố... họ đã anh dũng, xuất sắc đẩy lui kẻ thù nghèo đói từ nhiều thập niên qua, chỉ có các nước Cộng Sản là không bao giờ chiến thắng kẻ thù nghèo đói, bởi chính sách kinh tế tập trung, không phải là mô thức phát triển kinh tế, đưa nhân loại đến thịnh vượng. Trái lại xã hội chủ nghĩa là nguyên nhân gây ra nạn nghèo đói, lạc hậu, chiến tranh... Các quốc gia tiên tiến, tự do, đời sống quá sung túc không ai sợ chết đói, kể cả dân thất nghiệp, vô gia cư, vô nghề nghiệp cũng có chính phủ và các cơ quan từ thiện, tôn giáo giúp đỡ tận tình. Ở nước Úc còn có vài tổ chức tôn giáo mở cả phòng chích sì ke để giúp đỡ dân nghiền khỏi bị chết bờ chết bụi. Mặt trận gây go và dai dẳng nhất với các nước tự do là: Chống lại sự phì nộn quá mức, kẻ thù số một là mỡ, chất béo, kẻ thù số hai là đường. Nhiều nước Tây phương đã tốn bạc tỷ để chống lại hai kẻ thù: Mỡ, Đường đang tấn công âm thầm vào dân số, công dân của họ, hàng năm giết hại hàng triệu người mà không cần phải dùng bất cứ loại vũ khí như bom đạn. Kẻ thù nguy hiểm ấy rất khó thanh toán biến dạng thành Cholesterol, tấn công vào hậu phương các quốc gia giàu mạnh nhất trên thế giới, giết người bằng bịnh đau tim, thận, áp huyết cao... Ở đời làm sao cho vừa, đúng như câu ca dao:
Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
Nghèo đói cũng khổ, giàu sang cũng chẳng sung sướng gì. Người giàu, nghèo đều có cái khổ khác nhau. Đã sinh ra kiếp làm người, ai cũng phải khổ và chết như nhà triết học Hy Lạp Socrate dùng tam đoạn luận rằng:
Tất cả mọi người ai cũng phải chết,
Socrate là người.
Socrate phải chết.
Người nghèo ở Phi Châu, Á Châu bị chết đói nhiều triệu người, khiến các tổ chức nhân đạo như Hồng Thập Tự, Oxfam, Auscrae... luôn vận động cứu đói, chưa kể đến chương trình thực phẩm của Liên Hiệp Quốc, chi hàng triệu triệu Mỹ Kim cho cái ăn. Người giàu thì chết vì quá mập, sinh ra nhiều chứng bịnh hiểm nghèo, dù có dư tiền cũng không thể cải số sống đời đời. Có tiền không thể mua được Tiên đâu, chỉ có thể bảo quản đời sống được sung sướng trong cái kiếp nhân sinh Trăm năm làm người. Trên thế giới nầy, ít thấy có nhà tỷ phú, triệu phú nào sống quá 100 tuổi, có lẽ những người chăm lo làm giàu suốt đời tranh đấu, lo kiếm càng nhiều tiền càng tốt, bị hao tổn trí óc, sức khỏe mà không sống lâu, dù họ có thừa tiền để được các chuyên viên y khoa, bác sĩ thượng thặng chăm sóc sức khỏe khi bị bịnh hoạn. Nhiều minh tinh màn bạc có trong tay hàng triệu Mỹ Kim, chỉ có khả năng nhờ chuyên viên y khoa tài giỏi sửa sắc đẹp cho lâu già, nhưng không thể cải lão hoàn đồng, thay đổi toàn bộ cơ thể sống mãi để hưởng thụ. Những tài tử lừng danh thường có bộ mặt dễ coi nhờ sửa sắc đẹp. Nếu cởi y phục ra xem, chẳng khác gì thân thể của người già vậy. Nhưng có một số người bình thường ở rải rác khắp nơi, không phân biệt nước nghèo như Ấn Độ, Trung Hoa... sống hơn 100 tuổi mới lạ. Ở Úc cũng có vài cựu chiến binh thời đệ nhất thế chiến cũng vượt khỏi con số định mạng, đụng trần nhà về tuổi tác của đời người:
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy,
Cảnh phù du trông thấy nực cười.
Không phải người giàu là sống lâu, không phải người nghèo là chết sớm, tiền có thể mua của cải vật chất, mua quan bán tước, đôi khi còn mua chuộc cả tình cảm nữa, nhưng không thể mua được sự sống đời đời. Cái chết không ai tránh khỏi, trời kêu ai nấy dạ, đừng hòng bỏ tiền đốt vàng bạc cúng kiến lễ vật, đốt nhang cầu nguyện Trời, Phật, Chúa, hối lộ xin xỏ được sống dai hoài. Thượng giới như Thiên đàng, Niết Bàn không phải là nơi ô uế, trần tục như một số người lầm tưởng như ở thế gian nầy. Họ tưởng thiên thần, Phật, Chúa, Trời cũng như bọn tham quan ô lại ở thế gian, luôn tìm cách nhận hối lộ nên cúng kiến, đổi vàng bạc để hối lộ. Đúng là: suy bụng ta ra bụng người khiến cho ý nghĩa thiên đàng, niết bàn bị xuyên tạc do người đời xấu xa.
Ngày thứ bảy thần tiên cho giới đi làm, vợ chồng con Yến có dịp gần gũi với nhau lâu, nhưng cũng phải lo chuẩn bị cho ngày đi làm kế tiếp. Buổi sáng hai đứa lo gom đồ bỏ vô máy giặt. Nhờ máy sấy bằng Gas, không phải tốn công phơi nắng, công việc nầy mất cũng cả giờ, không hao tốn sức lao động nhưng phải mất thời giờ ngồi chờ mỏi cổ. Những gia đình sống ở nước ngoài sung sướng, máy móc, phương tiện giúp cho cuộc sống nhàn hạ hơn. Tình trạng làm dâu cũng không quan trọng đối với một số gia đình còn mang cái đầu óc phong kiến sang đây: Làm dâu không khổ, nhứt là làm dâu ở các nước Tây phương. Nấu cơm cũng có nồi điện, chỉ cần đổ gạo nước vô là xong, đồ ăn có người làm sẵn bán trong các siêu thị, quần áo dơ có máy giặt, không cần phơi đồ cho nắng ăn mặt nhờ máy sấy. Bây giờ đâu còn cảnh:
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa cưới, mẹ già chưa khâu.
Quần áo mặc phủ phê, mặc cả đời không hết, nhiều khi bộ đồ bị rách là người ta còn mừng nữa, có cơ hội bỏ bớt vô thùng rác. Trong nhà có máy điều hòa không khí, hai chiều nóng lạnh tiện lợi vô cùng. Cha mẹ chồng có lỡ bị bịnh cứ tới bác sĩ, họ chăm sóc còn kỹ lưỡng hơn con dâu cỡ Thoại Khanh Châu Tuấn nữa. Mẹ chồng nào dữ, chằn ăn trăn quấn như trong truyện Tàu Lâm Sanh-Xuân Nương, nhẫn tâm đánh chết nàng dâu mà còn được quan trên tha cho, coi chừng ở tù rục xương, báo chí, truyền hình thổi rùm lên là xấu hổ lắm.
(xem tiếp kỳ sau)