Thầm lặng một vầng trăng
Mùa thu ơi! thầm lặng một vầng trăng
Đêm nay lạnh rét run từng chiếc lá
Chia tay nhau ta trở thành người lạ
Và em nhớ anh vì gió những buổi chiều
Em nhớ anh có thể vì tình yêu
Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp
Chia tay nhau cửa vào tim đã khép
Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi
Mùa thu ơi! vầng trăng có xẻ đôi
Kỷ niệm có sưởi cho hồn bớt lạnh
Em đan mộng để tình yêu chấp cánh
Dù mộng kia đâu trở lại bao giờ
Cuộc từ ly như thể tình cờ
Đêm Đà Lạt thắp vào tim nỗi nhớ
Em có gì ngoài một vầng trăng vỡ
Nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Vì ai?
Tháng Tư, động mối tâm thương
Ba mươi năm lẻ sao đường vẫn xa?!
Bao giờ về lại quê ta
Về cùng khóm trúc, cây đa, đình làng...
Về cùng bằng hữu, thôn trang
Cùng giàn thiên lý bên hàng hiên xưa
Hàng hiên có những giấc trưa
Mẹ ru ta ngủ võng đưa dịu dàng
Hàng hiên có cội mai vàng
Nở hoa trăm cánh huy hoàng chào xuân
Hàng hiên, nơi đã bao lần
Vui đùa cùng bạn đông lân những chiều
Đến ngày tuổi bước vào yêu
Hàng hiên, ta đứng đăm chiêu chờ người
Cũng hàng hiên, một chiều vơi
Tiễn người nước mắt thay lời từ ly
Chiến trường, giữ nước, người đi
Chuyến đi lỡ mộng xuân thì trầu cau
Ta ôm nước hận, tình sầu
Bỏ quê, đau đớn xuống tàu ra khơi...
Từ ta đất khách quê người
Nhớ hàng hiên cũ, thương trời quê xưa
Xót người vào cõi gió mưa
Ba mươi năm lẻ vẫn chưa gặp người...
Ai ngăn mà cách, hỡi trời
Quê xưa, người cũ... xa rồi... vì... ai?!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Bến Hẹn
(Gởi tặng anh chị em X-Café quốc nội)
Em đã hứa, thì xin đừng lỗi hẹn,
Cầu Trường Tiền đang đón đợi em qua.
Chùa Thiên Mụ chiều ngân nga chuông đổ,
Núi Ngự Bình chặn giặc giữ quê nhà.
Em hãy hát cho tình ta bừng sáng,
Đừng ngã lòng, khi chập choạng hòang hôn.
Nước sông Hương chưa một lần chảy ngược
Mưa ngâu về làm nước đục trong hơn.
Anh vẫn biết đời em còn mơ mộng,
Như trăng rằm tơ ngọc sáng lung linh.
Đời em đẹp như bình minh tỏa rộng,
Vào lòng người đang khát vọng ân tình.
Không nhụt chí đi biểu tình em nhé,
Đứng vùng lên, hãy vững chí hiên ngang,
Em nhất quyết thăm sông Hương núi Ngự,
Không ngại ngần nghe sóng vỗ Bạch Đằng .
Thế hệ trẻ, nữ Trưng Vương, Phù Đổng,
Là công, nông đức trí dũng kiêu hùng.
Hãy can đảm, đắp con đường cách mạng,
Chống độc tài, diệt Cộng đảng bất công.
Em đã hứa với lòng mình danh dự.
Đem thơ văn để phục vụ nhân dân,
Chung nòi giống, dầu miền Kinh hay Thượng,
Xin đừng quên dòng máu Việt trong tim.
Nơi điểm hẹn là sông Tiền sông Hậu,
Hội đồng thuyền hòa khúc tấu Tự do.
Tình dân tộc sẽ chan hoà bát ngát,
Tôi sẽ về cùng chung hát trường ca.
Nguyễn Đình Hoài Việt
ãNén hương ngày Giỗ Tỏ
Con xin thắp, đây nén hương lưu lạc
Gởi vọng về miền đất cũ, quê hương
Hăm mấy năm ôm nỗi sầu quốc nạn
Thêm tủi lòng ngày giỗ tô? Hùng Vương
Xin cảm tạ ơn Người, công gây dựng
Bao hành trình khó nhọc, buổi sơ khai
Thành một nước có binh hùng tướng dũng
Giặc bao lần tháo chạy, sợ quyền oai
Khí tiết nọ đã xanh hồn sông núi
Máu xương kia trong đất đã lừng thơm
Sông Bạch Đằng đã bao lần sóng nổi
Gươm Mê Linh một thuở đã kiên cường
Tất cả đó và sẽ còn mãi đó
Vẫn vô cùng hiển hách đến nghìn sau
Dù hôm nay nghiệt ngòi trong bão tố
Nhưng ngày mai sông núi sẽ tươi màu
Vâng, sẽ có một ngày mai sán lạn
Cho quê hương, cho nòi giống Việt Nam
Triệu bó đuốc đang bừng lên sức sáng
Triệu con tim đang hát khúc da vàng
Đây, một nén hương lòng con cháy đỏ
Khói u hoài cao ngất chín tầng mây
Con kính cẩn xin hồn thiêng Quốc Tổ
Đưa Việt Nam qua cuộc biển dâu này!
Ngô Minh Hằng (Trích thi phẩm Gọi Đàn)
Nắng chiều
Em có hiểu? Ở đây chiều nắng nhạt,
Anh nhớ về quê cũ cả niềm đau,
Mẹ của anh vẫn mỏi mòn ngóng đợi,
Ngày đoàn viên quên hết những cơ cầu.
Em có hiểu? Đêm dài mưa rả rích,
Một mình anh vò võ suốt năm canh,
Ôi! Hạnh phúc xa vời như cổ tích,
Có quê hương biền biệt mãi sao đành!
Em có hiểu? Bình minh trên xứ lạ,
Anh bắt đầu một ngày mới cô đơn,
Nhớ Sàigòn phố đêm vừa trở giấc,
Hơn ba mươi năm lòng chửa nguôi hờn.
Em có hiểu? Mùa Azelea đua nở,
Anh nhớ hoài kỷ niệm những ngày xưa,
Người em nhỏ đôi mắt sầu cổ độ,
Nhớ gốc bàng từng sợi nắng lưa thưa.
Em có hiểu một ngày không nghĩ tới,
Đã đến rồi và lịch sử sang trang,
Đất Mẹ điêu tàn đi vào tăm tối,
Hơn ba mươi năm người vẫn cơ hàn.
Em có hiểu? Ngày Tháng Tư trở gió,
Những người xa Đất Mẹ kéo nhau về,
Cờ phất phới vàng đầu thôn, cuối ngõ,
Từ phố phường thành thị đến thôn quê.
Ôi! Sung sướng trong ngày vui Tổ Quốc,
Mẹ Việt Nam ơi! Sàigòn của tôi ơi!
Lời thơ viết từ con tim, nước mắt,
Sao đổi ngôi vừa rụng ở lưng trời!
HoàngYến
"Nhớ về tháng Tư!"
Tháng Tư về! Nỗi buồn dâng uất hận
Giọt lệ tràn thương người lính hiên ngang
Bước tiến quân... Ôi! Oan nghiệt! Bỗng tan hàng!
Giòng máu nóng giống anh hùng bất khuất
Tháng Tư về! Bao Anh Linh tử tuất!
Nén hương lòng tưởng nhớ đến các Anh
Đất nước tang thương! Giấc mộng không thành
Bao cái chết, gương hy sinh khí khái
Tháng Tư về! Lòng quặn buồn tê tái
Thương Mẹ già mắt ngấn lệ xa con
Ngày con đi... Mẹ trông đợi mỏi mòn
Ngày con về... Mẹ mồ xanh cỏ mọc
Tháng Tư nào anh đi em cô độc
Cảnh Mẹ già con dại cậy nhờ ai
Nỗi thương em ray rứt mỗi đêm dài
Trong đêm tối giấc mơ... em ẩn hiện
Tháng Tư về! Xin dâng lời cầu nguyện
Cho quê hương sớm thoát ách bạo tàn
Người dân oan hết đói khổ lầm than
Tia nắng sớm Tự Do cho dân tộc
Ngọc Trân (Tháng Tư/2008)
ãXin đừng quên quốc gia, dân tộc!
Nước Việt Nam ơi! Dân Việt Nam hỡi!
Tôi mãi đau buồn vì bởi tại ai?
Tại người hay do con Tạo lá lay?
Việt Nam lâm cảnh nồi da xáo thịt!
Nay người Quốc Gia gây mầm hiềm khích,
Chẳng đồng tâm chống giặc nội, ngoại xâm,
Không chung chính kiến, vướng mắc lỗi lầm,
Xâm xỉa nhau, làm nản lòng thiên hạ.
Nơi đây, sống an toàn, đừng đánh phá,
Về quê hương, tiếp cận giặc, đấu tranh!
Xông vào đất địch, mặc sức tung hoành,
Nơi đó đúng mục tiêu để tranh thắng.
Mọi giới người dân thuận lòng hay chẳng,
Đều do đức hạnh nhân vật chiêu quân,
Xuất chinh diệt giặc giải cứu nhân quần,
Việc ấy phần đông vui lòng hưởng ứng.
Phá rối lẫn nhau, loại người bất xứng,
Là tiếp tay Việt Cộng, hại Quốc Gia,
Làm hư công cuộc cứu nước non nhà,
Hạng người đó, toàn là phường bất chánh.
Lắm người làm nên, giàu to, đỏng đảnh:
Chán chánh trị rồi, chẳng thích tham gia.Ữ
Họ chỉ làm ăn lợi ích cho nhà,
Và đã cố tình quên luôn Tổ Quốc!
Ra nước ngoài được no cơm ấm cật,
Nói và làm vô trách nhiệm, nhẫn tâm!
Kẹt lại quê nhà, đói khổ dập bầm,
Họ thích gì khi lâm hoàn cảnh đó?
Trời hỡi! Sao nỡ tuyệt tình chối bỏ!
Không động lòng nghĩ đến nước suy vong,
Buông trôi, lo hưởng phước, đành lòng!
Mặc Tổ Quốc lâm nguy, dân đói khổ!
Là người còn yêu quê cha đất Tổ,
Hãy siết tay đoàn kết chống xâm lăng!
Dù khác nhau chính kiến cũng san bằng,
Riêng hội, nhưng đồng thuyền rất quan trọng.
Dân Việt Nam giống Rồng Tiên chính thống,
Nước Việt Nam có Quốc Tổ Hùng Vương,
Chúng ta phải chung chí hướng, cùng đường,
Đồng sống, thác, khi nước nhà còn, mất.
Hãy cùng thương yêu nhau, đừng chấp nhặt,
Đã muộn rồi, đừng tính ngược, tính xuôi,
Cứu Quốc Gia là nhiệm vụ mọi người,
Ta đoàn kết sẽ thành công chắc chắn.
Những lời trên thật chân thành, ngay thẳng,
Tôi nhìn đời với đôi mắt phân minh,
Không xu thời nịnh bợ, không vô tình,
Mong các bạn hãy hồi tâm chuyển hướng!...
Mỹ Phúc (SA)
Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc
Đành thôi anh chị
Mai tôi trở về thăm quê cũ
Dấu bước chân có còn tự nhiên
Mắt có còn trông hình ảnh nhớ
Hay là kỷ niệm đã vùi yên
Một lần gãy súng ta về lại
Có mẹ, cha, anh, chị ủ đời
Bảy năm sương gió thành oan trái
Bè bạn thân quen mất tiếng cười...
Sau tám năm tù ta lần bước
Ngu ngơ về lại cuộc đời thường
Miệng ta câm nín như ăn đất
Con gái thời xuân... má hết hường
Cũng còn có mẹ ta ra đón
Anh chị đủ đầy chỉ thiếu ba
Ruột thịt tình thâm bao thương mến
Nhưng tràn đầy mắt nỗi xót xa...
Bây giờ mười mấy năm xa xứ
Ba mẹ không chờ được bước con
Anh chị đã đầy tâm thương nhớ
Người ở trời xa... dạ héo mòn!
Cờ đỏ còn bay... bước ngập ngừng
Ta về mây gió có bâng khuâng?
Lòng ta có nhục khi chân bước
Quên hết ngày xưa chuyện bạo Tần!
Ta biết chị anh mừng vui lắm
Đón bước thằng em út trở về
Kỷ niệm xót đời ta in đậm
Đắn đo tâm nát nhớ tình quê...
Đành thôi! Anh chị thương em hiểu
Tâm của thằng em đã một lần
Hứng trọn nhục thù cong lưng chịu
Tháng Tư súng gãy rã rời thân...
Em về đi dưới cờ sao đỏ
Gờn gợn tâm lòng xót ý em
Anh chị quê nhà còn thương nhớ
Tình em, máu vẫn chảy về tim...
Thylanthảo
Anh tài ở đâu?
Nhục Nhà nàng vác trên vai
Quê hương chàng nợ, nên ai cũng buồn
Một đi, ai nghĩ đi luôn?
Mà về không được để hồn sóng chao!
Mình đi gần đến... trời cao
Quê cha ngược dốc, lao đao đói nghèo
Núi nào là núi cheo leo?
Người nào người giỏi, em theo trở về?
Ý Nga
Cơn uất Tháng Tư
(Ghi nhớ Quốc Nạn thứ 33)
***
Cơn uất Tháng Tư Đen
Tràn về như vũ bão
Ta thao thức từng đêm
Nghe thời gian báo cáo:
Ba mươi ba năm qua
Trải dài thêm ác mộng
Hình ảnh, tưởng phai nhòa
Không ngờ càng sống động.
Cơn uất ngóc đầu dậy
Từ quái vật tên "Tăng"
Húc sập cổng dinh ấy
Giữa tiếng cười satan.
Cơn uất ngóc đầu dậy
Từ ngôi nhà chọc trời
Đoàn người lấn, xô đẩy
Giành trực thăng hụt hơi.
Cơn uất lên tột đỉnh
Bên trại tù gần xa
Đọa đày quân cán chính
Yêu Việt Nam Cộng Hòa.
Cơn uất bừng lên mãi
Mỗi độ tháng tư về
Hồn lưu vong điên dại
Lịm dần trong cõi mê.
Lưu Thái Dzo
Mặt trời chảy máu đẫm hương xưa
giận em ta cắn mặt trời
mặt trời chảy máu đẫm lời hương xưa
đùa trăng gạ gẫm dây dưa
tiếc gì chưa xuống trần đưa tiễn người?...
lên xe hồn thoắt đã rơi
dường như trái đất cũng rời rã theo
ừ thôi! nhắm mắt qua đèo
gượng cười Thượng Đế còn liều hơn ta
trách em môi lạc rượu nồng
con đường rối nhớ mọc hoang vu đầy
ngẩn ngơ vấp ngả không hay
thấm đau mới biết men cay vô tình...
nhủ rằng tình ngọt nên yêu
hôn tương tư ngủ bên lều cỗ sơ
tuyệt vời sông núi nhấp nhô
thuyền qua ảo giác cơ hồ biệt tăm..
Sa Chi Lệ
Sư Đoàn 23 Bộ Binh hào hùng và Kontum tháng 5, 6-1972
(Kính tặng tất cả những QLVNCH đã chiến đấu trong trận đánh Kontum hào hùng này)
Một Sư Đoàn chọi ba*
Từ dòng sông Dabla,
Thuộc tỉnh lộ mười bốn:
Sư Đoàn Hai Mươi Ba,
Gồm: Chi Đoàn Chiến Xa,
Ba Trung Đoàn Cơ Hữu.
Bốn mươi ngày tự cứu,
Địch đọ sức với ta.
Nhận tiếp tế thả dù
Địch và ta... cùng khu,
Cách nhau một con lộ,
Một dãy phố dân cư.
Trừ Bị** được tung ra,
Tank 41 quân ta,
Dưới đất có Đội Pháo,
Mục tiêu quyết không tha.
Trên trời có phi công,
AD6*** anh hùng.
Đạn từ trên bắn xuống,
Đưa giặc vào đường cùng.
Màn oanh kích tuyệt vời,
Ngoạn mục từ đất, trời;
Ta tha hồ biểu diễn,
Giặc tha hồ... xác phơi!
Làm mồi cho phi pháo,
Hoặc đưa tay đầu hàng!
Dân lấy lại tinh thần,
Quân chủ động tình thế,
Dù bị địch bao vây,
Bộ Binh vẫn dạn dày,
Tuyến kháng cự phòng thủ,
Làm chủ tình hình ngay.
Một ngàn xác Việt Cộng,
Năm trăm súng tịch thu,
Chiến xa cháy khói mù.
Dân reo hò: Chiến Thắng!
Ý Nga
*Dựa theo "Hồi ký 25 Năm Khói Lửa" [trang 129-132] của vị tướng cầm quân tại mặt trận: tướng Lý Tòng Bá: 1 Sư Đoàn 23 BB/QLVNCH bị cả 3 Sư Đoàn khét tiếng của địch là SĐ 2 Sao Vàng, SĐ 10 và SĐ320 bao vây tại Kontum từ 14.5 đến hết tháng 6.1972
**LựcLượng Trừ Bị
***Khu Trục AD6 của Không Quân ALVNCH
Cún đâu rồi?
Ngày ngày đi học về
Cún đã ngồi trước cửa
Với cặp mắt sáng rỡ
Cún hớn hở thấy mê
Cửa nhà đã mở toang
Hôm nay sao vắng bóng?
Cún không ra ôm bé
Không nghe Cún sủa oang,
Không đón bé về sao?
Không thấy Cún ngồi đợi
Ôm cặp chạy vào bếp
Cũng chẳng thấy Cún đâu
Hôm nay được điểm tốt
Chị về khoe Cún nè!
Cún ơi! Cún đâu hè?
Đừng trốn bé nghe Cún
Thu Hà (13 tuổi)
21.1.2008
Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)
Giặc Tàu
Trung-Quốc, ngàn năm vẫn giặc Tàu!
Soi gương kim cổ chạnh niềm đau.
Ngày xưa Trưng Triệu gương trung liệt, (1)
Hiện tại Minh Đồng lệ thuộc Tàu. (2)
Hùng vương dựng nước công khai phá,
Việt Cộng cầu vinh tội nịnh Tàu.
Hoàng-Sa, lãnh hải đem triều-cống,
Bản-Giốc, Nam-Quan... hiến giặc Tàu!
Hồng Lạc
(1) Trưng: Trưng nữ vương (Hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị) Triệu: Triệu trinh nương (Bà Triệu-Ẩu)
(2) Minh: Hồ-chí-Minh, Chủ-tịch nước Việt-Nam dân-chủ cộng-hòa
Đồng: Phạm-văn-Đồng, Thủ-tướng nước Việt-Nam dân-chủ cộng-hòa, Thủ-tướng nước Cộng-hòa xã-hội chủ-nghĩa Việt-Nam
Lệ Mừng
Mác, Lê đã rụng từ lâu
Non ba thập kỷ trời Âu (*) không ngừng...
Đám tang thật lớn... lệ mừng
Chôn Lênin, Mác chín từng bùn đen.
Vĩnh Nhất Tâm - 01.03.08
(*)Đông Âu
Chính Trường Chú Ba
Việt Nam trước ngã ba đường
Kinh tế tư bản, chính trường... chú Ba
Trung Quốc vĩ đại hơn ta
Đảng luôn theo gót chú Ba... học đòi
Chú "chệt" quát phải sít dòi
Ừ thì ta sít lược dòi... nhăng dăng (1)
Chú bảo: Thui mở lằng lằng (2)
Đảng ta: "Yes, yes" mở dằng dằng li (3)
Chú phán: Hê, chệt lường nghê (4)
Đảng ta líu ríu... guây xê chở dề! (5)
Đúng là một tấn tuồng hề
Chỉ đâu đánh đấy thuộc nghề gì đây?
"Hảo! Hảo!" Nghề: chủ - tớ này
Cộng Đảng lãnh đạo nhờ thầy... chú Ba
Mẳng cúi hài doóng. Ấy dơ! (6)
Ngổ khíu khíu chỏ. Chít chơ ngổ dòi! (7)
Tú Dza LV
(1) Sít lược dòi... nhăng dăng: Siết được rồi... nhân dân
(2) Thui mở lằng lằng: Thôi mở lần lần
(3) Mở dằng dằng li: Mở dần dần đi
(4) Hê, chệt lường nghê: Hê, chệch đường nghe
(5) Guây xê chở dề: Quay xe trở về
(6) Mẳng cúi hài doóng. Ấy dơ!: Muỗi cắn hòn dái. Ái da!
(7) Ngổ khíu khíu chỏ. Chít chơ ngổ dòi!: Ngộ khó khó chịu. Chết cha ngộ rồi!
Hết thâm, miệng đảng lại... hồng
Tay mang vàng, miệng "tam vô"
Đảng viên đổi mới, hết hô-hào rồi
Đánh nhau tranh những "chỗ ngồi"
Mua nhà, bán "đất" ăn chơi đủ nghề
Chân đi chúng chẳng muốn về
Một lần xuất ngoại ê hề thịt xôi
Bưng Hòn Ngọc (1) bỏ đâu rồi?
Để dân đói rét, tham mồi mãi mê
Dân nghèo khuân, vác, gánh thuê
"Chợ người" chọn lựa: miệng trề, mắt nheo
Nhà sang dưới biển, trên đèo,
Óc tim của đảng đem treo bên Tàu
Dìu nhau bán máu lòng đau
Mua chưa kịp sữa ngọt-ngào miệng con
Mẹ gầy hồn đã... lên non.
Đảng mù không thấy. Cắp tiền thong dong?
Bưng, mang, khuân, vác, cắp, bồng
Ai đem, ai gánh? Ai ông (2), ai... còng?
Tay, chân, tim, óc, tấm lòng
Miệng thâm "Giải-phóng", mắt "hồng" thấy chi?
Ý Nga
(1) Hòn Ngọc Viễn Đông
(2) Khẩu-hiệu VC: "Đảng lãnh-đạo, nhân-dân làm chủ, nhà nước quản lý!"