Bọt Nước
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Diễm đứng ngắm mình trong gương một lần nữa, người trong gương mỉm cười hài lòng. Chiếc đầm màu trắng may đúng mode hợp với thân hình cân đối, bộ nữ trang đắc tiền làm cho cô sang trọng hẳn lên, mái tóc chải kiểu cách và khuôn mặt được trang điểm rất kỹ, nhìn Diễm như một diễn viên sân khấu.
Diễm nôn nóng chờ đợi, lát nữa đây Phước sẽ đến đón cô để cùng đi dự một tiệc cưới của một người bạn vì họ có nhã ý mời cả cô. Diễm sung sướng thầm nghĩ, rồi bạn bè của Phước sẽ ngạc nhiên vì người yêu của Phước là một cô gái xinh đẹp lại sang trọng, chắc chắn Phước sẽ hãnh diện và anh sẽ...
Tiếng chân bước lên thềm cắt đứt dòng suy nghĩ của Diễm, cô quay ra, Phước đã vào đến bực cửa, anh trố mắt khi nhìn thấy Diễm:
- Em mặc như vậy để đi à?
- Anh thấy có đẹp không?
Phước tự nhiên nói:
- Thôi! Cô bé chịu khó thay bộ khác đi, giản dị càng tốt... (anh ngập ngừng rồi nhoẻn miệng cười) hơn nữa nhà Sơn thuộc loại nghèo, tiệc cưới chỉ tổ chức trong vòng thân mật...
Diễm bực dọc ngắt lời Phước:
- Thì tiệc cưới nào chả tổ chức thân mật?
Diễm kênh kiệu bước ra thềm, Phước đứng sau cô, anh nói khẽ:
- Thì đã hẳn vậy rồi, nhưng em ăn mặc như thế không hợp với nơi ấy.
Diễm quay lại nhìn Phước, bỗng nhiên cô thấy anh quá xoàng với chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần mầu nâu còn mới nhưng anh đã mặc quá nhiều lần khi đi chơi với cô, trông tươm tất nhưng chẳng có gì là sang trọng và không cần suy nghĩ, cô buộc miệng:
- Vậy anh tưởng cái xe cũ của anh chở em thì hợp lắm ư?
Phước sững sốt nhìn Diễm, mắt anh tròn hơn sau đôi kính cận, quá bất ngờ trước câu nói của Diễm khiến Phước không nói được lời nào, Diễm nhún vai:
- Anh có thể đi một mình, còn em ở nhà có lẽ tốt hơn.
Phước đưa tay đẩy kính, giấu vẻ thất vọng:
- Em... em không đi nữa sao?
Diễm lắc đầu, không nhìn Phước, cô nhún nhẩy đi vào nhà. Đứng nhìn qua cửa kính, cô thấy Phước lên xe, anh chạy thẳng không hề nhìn lại. Dù sao Diễm cũng thấy ấm ức, một buổi chiều tốn công ngỡ làm vừa ý người yêu không ngờ sự việc ngược lại, cô thở dài, cảm thấy rõ hơn điểm không phù hợp với Phước, từ quan niệm đến cách sống.
Thật ra chính Diễm là người đã thay đổi, cô không còn là Diễm của ngày xưa, cái ngày gia đình cô chưa thoát khỏi cái nghèo, mỗi ngày đi học về, buông cặp là cô vội vã ra vườn rau, phụ gia đình kéo dây tưới nước, Phước đã có mặt bên Diễm từ những ngày ấy. Anh đến thăm người yêu nhưng thật ra là để vớt bớt phần việc cho cô mà anh thấy là nặng nhọc với một cô gái chân yếu tay mềm như Diễm.
Hạnh phúc của họ tỏa sáng, lấp lánh như những giọt nước đọng trên những lá rau xanh mướt khi đón ánh ban mai. Phước say đắm nhìn khuôn mặt hồng lên với những giọt mồ hôi trên trán Diễm, cô đẹp rạng ngời, thánh thiện.
Nhưng rồi mọi việc dần đổi thay từ khi người chị của Diễm theo chồng xuất ngoại, nhờ sự viện trợ, giúp đỡ của chị, gia đình Diễm khá lên và cô bắt đầu đua đòi, mơ mộng viễn vông, đặt mình vào hoàn cảnh không thực tế. Cô ao ước được như người chị mà gia đình cô đang sống nhờ vào.
Vật chất làm Diễm thay đổi rất nhanh và quen thói ỷ lại. Cô không hề biết cái thói quen mà cô đang mắc phải là tốt hay xấu, mỗi khi trò chuyện với bạn bè, Diễm thích nói về một đất nước xa xôi mà cô chưa hề đặt chân tới, thích nói thời trang cùng sự vui chơi, hưởng thụ. Diễm không cần biết có ai khó chịu không khi cô cứ nói mãi về mình, cô chỉ biết có một điều, cô là một thiếu nữ đẹp, phải làm sao cho mọi người chú ý đến. Trước tiên là Phước, vậy mà anh lúc nào cũng thẳng thừng khuyên can và còn cho là Diễm quá chuộng hình thức.
Diễm thở dài ngao ngán, cô lẩm bẩm "Chả phải lỗi tại mình, do Phước... kém tế nhị, không biết gì về cái đẹp nên mới có những bất đồng. Anh ta không cần mình, anh ta cần làm tốt công việc của anh ta thôi, cần gì phải níu kéo một người không cùng quan điểm với mình. Mối tình từ những năm tháng học trò cần phải chấm dứt ở đây thôi..."
***
Diễm bước vội ra đường, đuổi theo bóng chiều sắp tắt nắng, với diện mạo đó, cô muốn mọi người nhìn cô. Nghĩ đến Phước, Diễm càng giận. Bây giờ có lẽ anh vui với bạn bè trong tiệc cưới ở một xóm ngoại ô nhà Sơn. Anh không biết Diễm đang buồn, đang cảm thấy rất cô đơn và đang lang thang một mình.
Suy nghĩ vẫn vơ, Diễm dừng lại bên hồ Xuân Hương, làn nước gợn lên vì những cơn gió chiều thổi mạnh. Những chiếc xe tham quan thành phố bắt đầu trở về nơi nghỉ. Cô nghếch mặt lên khi có những tia nhìn từ đâu đó hướng về cô, sự chiêm ngưỡng thoáng qua, có ai nhớ lâu dù hình ảnh người con gái trong trời chiều se lạnh bên hồ rất đẹp.
Diễm thẩn thờ quay bước về, với đôi bàn chân mệt mỏi trong đôi giầy nhọn gót. Diễm chưa xóa được suy nghĩ bực dọc về Phước.
- Chào cô! Tôi có thể cùng đi với cô một đoạn đường chứ?
Diễm chợt dừng bước vì câu hỏi đột ngột, cô nhìn người thanh niên trước mặt đang vui vẻ muốn làm quen, dáng dấp anh ta đập vào mắt Diễm một cái nhìn thiện cảm, quần jean ôm bó và chiếc áo pull với dòng chữ to tướng "we are all the fashion".
Diễm mỉm cười dễ dãi:
- Anh mong muốn như thế ư?
Chàng thanh niên gật đầu:
- Rất mong được như thế, cô đồng ý chứ?
Diễm tiếp tục bước:
- Chỉ e không phải là đường về của anh.
- Đi cạnh một người đẹp như cô, tôi chỉ mong mình lạc đường thôi.
Diễm giấu vẻ hài lòng, cô duyên dáng nói:
- Nếu thế thì coi chừng anh sẽ lạc đấy.
- Lúc nãy dường như cô... à cô gì nhỉ? (Chàng trai làm ra vẻ ngập ngừng)
Diễm đáp:
- Thi Diễm!
- -! Tên đẹp như người, có phải vừa rồi Diễm đứng đợi ai?
- Diễm thì chẳng có ai để mà đợi cả...
- Vậy mà đứng từ xa nhìn, tôi cứ nghĩ có một kẻ vô tình nào đó đáng bị "lên án".
- Còn anh thì cũng đứng đợi ai nên mới nhìn thấy Diễm?
- Bỗng nhiên chiều nay, anh có linh cảm một cái gì đó thúc đẩy phải ra phố, đến đây thì gặp Diễm, không biết số phận có định dun rủi như vậy chăng?
Diễm không thấy đó là một câu nói của một người cô chỉ mới tiếp xúc trong vài phút là tán tỉnh ba hoa, mà cô lại nghĩ chàng trai thật vui vẻ, phù hợp với sự mong ước của cô và thế là họ cảm thấy thân thiết như đã hiểu nhau từ lâu, dù thời gian chỉ trên một đoạn đường về.
Một buổi chiều lang thang chẳng ngờ mang đến cho Diễm niềm hạnh phúc mà cô đang được hưởng, y như những gì Diễm từng mơ.
Hảo đi rồi, về thành phố nhưng anh lại có mặt bên Diễm sau vài hôm vắng bóng. Diễm không cần biết Hảo làm gì? Cô chỉ mong gặp anh, để nghe anh kể về anh, về hồ sơ chuẩn bị xuất cảnh mà cô đang hy vọng nếu... nếu Hảo yêu và cưới cô. Hình ảnh Phước chỉ còn là một sự mờ nhạt trong lòng, Diễm thật sự lẩn tránh dù anh có đôi lần đến tìm.
Hảo và Diễm thường đưa nhau đến các dancing, đôi lúc gặp bạn bè của Phước, ai cũng biết mối tình của anh và Diễm, nên nhìn thấy cô thân mật với một người khác, họ không tránh khỏi ngạc nhiên, riêng Phước khi biết như thế, anh hiểu rằng mối tình của anh đã kết thúc.
Đôi lần tình cờ gặp Phước, những kỷ niệm đẹp của hai người cũng gợi lại một phút chạnh lòng Diễm, nhưng rồi những săn đón, yêu chìu của Hảo lại làm cô quên đi, để lại lao vào con đường mà cô chưa biết nó sẽ đến đâu?
Bên cạnh Hảo, Diễm cảm thấy như nét đẹp của mình được tăng lên qua những lời khen ngợi, cô thấy Hảo là một người hào hoa vì những quà tặng và khi biết Hảo là một tay buôn lậu thì Diễm lại cho là Hảo giỏi không chê vào đâu được.
Hảo hoang phí tiền bạc cho Diễm, ngược lại cô hoang phí đời cô cho Hảo, họ thật sự hài lòng, Diễm luôn nghĩ lẽ nào cô không là cuộc đời của Hảo sau này (?)
***
"Diễm thương yêu! Chị rất buồn vì những điều biết được về em, người mà chị luôn tin tưởng sẽ thay chị chăm sóc cho gia đình, vậy mà em đã khiến chị vô cùng thất vọng, chị phải nhắc cho em biết rằng, hạnh phúc mà các em đang được hưởng là được gần gũi những người thân trên quê hương của mình.
Còn chị, tất cả những gì mà chị chắc chiu gởi về góp phần với cha mẹ để lo cho các em là bằng sức lao động tận tụy mới có được, không dễ dàng như em tưởng, bởi nơi đâu có loài người là có sự bon chen trong cuộc sống, hãy suy nghĩ để sửa lại mình".
Diễm dằn mạnh lá thư xuống bàn, nước mắt cô ứa ra, không phải vì hối hận mà vì bị dồn thêm sự bực dọc trong lòng, cô nhớ lại lời của đứa em trai "Ông Hảo đã lên mấy ngày rồi sao không đến đây? Có lẽ những gì trước đây chị không tin đã xảy ra. Em chỉ tiếc rằng chị không thích nghe những gì thuộc về sự thật sớm hơn, chị quá ảo tưởng về ông Hảo, đồng tiền làm ra bằng mồ hôi, nước mắt không bao giờ là đồng tiền người ta đem ra tiêu xài phung phí, cái mà chị gọi là hào hoa của ông Hảo chắc không dành cho riêng chị, em đã thấy ông ta đi với một người đẹp...".
Diễm rên lên, nuốt tiếng nấc trong lòng, cô đang trông đợi Hảo, nhưng sự vắng mặt của anh ta đã ngầm bảo với cô rằng, chẳng nên trông đợi Hảo làm gì. Diễm thấy căm hận Hảo, lời nói của anh ta không có giá trị gì trong thực tế, nó như bọt nước! Hảo đã lánh cô và cô phải trả giá cho sự mơ mộng của mình quá đắc.
Tình yêu khởi đầu từ hình thức, tính toán thì bao giờ đoạn kết cũng chỉ là sự đổ vỡ. Diễm trấn tỉnh lại và cô nghĩ phải tìm lại, giữ lại một cái gì đó, giây phút này, buổi chiều đã xuống, ánh nắng vàng nhợt nhạt viả hè. Cô hấp tấp quay số điện thoại, gọi cho một người mà đã lâu lắm rồi cô không nghĩ tới, nhưng khi cầm máy áp vào tai, nghe đầu dây bên kia reo vang, Diễm cảm thấy hụt hẫng rồi buông máy xuống. Cô sắp nói chuyện với Phước! biết nói gì? Còn đâu ngày ấy nữa, có ai lập lại cho cho tôi những điều tôi không muốn nghe trước đây, để tôi có thể bắt đầu lại từ những muộn màng.
Diễm nghĩ mông lung và nước mắt từ sâu thẳm tâm hồn chảy dài xuống má. Bóng chiều sụp nhanh xuống, Diễm bước vội ra thềm, đúng nơi mà Phước đã đứng đón cô. Khuôn mặt anh hiện ra rõ ràng trong trí nhớ Diễm, bây giờ sao không có anh? Còn có bao giờ anh đến không hở anh?...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
E-mail: hothuymyhanh@yahoo.com.vn
Tháng Tư: Thư gửi người trong gió
Hoa Hoàng Lan
San Jose, ngày 25 tháng 4 năm 2008.
Dung thương mến,
Dung ơi! Sáng nay, cơn mưa lớn vừa trút một lượng nước khổng lồ xuống thành phố em đang ở. Cơn mưa khiến em nhớ đến cơn mưa của Saigon ba mươi ba năm về trước. Và hơn hết, em nhớ Dung, nhớ vô cùng! Em viết thư này cho Dung.
Dung ơi, cũng ngày này của ba mươi ba năm trước, hai chị em mình cùng với người dân của thủ đô Saigon đang chạy nhốn nháo để thoát ra khỏi cơn hấp hối của thành phố thân yêu. Dòng người như thác lũ đổ ra các ngả đường, những toan tính cũng rối tung cả lên. Không ai bảo ai là đi hay ở, vì tất cả chỉ có một con đường là lên phi cơ hay xuống tầu thủy. Dung nhớ không? Chị em mình thiếu kinh nghiệm nhưng thừa thì giờ, nên Dung chở em đi khắp nơi để tìm đường thoát thân cho cả gia đình. Em còn nhớ em đã ngây thơ nói với Dung "tìm chỗ nào đi bằng phi cơ, chứ đi bằng tầu thủy, em sợ lắm Dung ơi!", vì em không bao giờ quên được hình ảnh những người chết trên xà lan, khi di tản từ Đà Nẵng vào Saigon. Dung còn nhớ, em đã lắc đầu quầy quậy khi chú Khâm đưa ra tờ danh sách dài thậm thượt để ghi tên xin đi Úc. Em đã nói với chú rằng "gia đình cháu chỉ đi Mỹ chứ không đi Úc, chú ạ!"
Em nhắc với Dung những chi tiết này, để muốn nói với Dung rằng chị em mình khờ khạo và trẻ con quá, vậy mà bố mẹ giao cho mình nhiệm vụ tìm đường di tản, thì thật là tội nghiệp cho gia đình mình. Vì khi đó cấp bách quá rồi, mà mình còn lựa chọn nơi đến, thật là khờ dại. Thân phận người dân như chiếc thuyền con giữa dòng, chỗ nào đến được, cũng sẽ là nơi chốn nương thân tìm tự do. Nhưng có ai dạy chị em mình điều đó đâu Dung nhỉ?
Kết quả là sau ngày mất nước, gia đình mình cũng còn đầy đủ ở Saigon. Ngày quân cướp nước vào, nhà mình vẫn quây quần, không thiếu một ai. Nhưng chưa ai cảm nhận được sự đầy đủ ấy là một nỗi bất hạnh, để sau đó, oan khiên phủ chụp xuống gia đình mình: Bố đi tù không có ngày về. Mẹ lang thang lếch thếch các nẻo chợ mưu sinh để tiếp tế cho Bố và nuôi bầy con dại khờ. Rồi chị em mình lần lượt bỏ học. Dung nghỉ học trước tiên, theo mọi người đi đan giỏ. Sau đó ít lâu, em cũng nghỉ học, theo Dung đi đan giỏ. Bàn tay của chị em mình đã chai sần theo những sợi dây cói cứng và nhám. Nhưng từ những bàn tay ấy, mình có miếng cơm, manh áo để sống còn.
Em nhớ mãi hình ảnh Dung chăm chỉ, miệt mài, mím môi dưới ánh điện vàng vọt không đủ sáng, để luồn những sợi dây cói, đan thành những cái giỏ bán ở các chợ. Đôi tay Dung thoăn thoắt, nhưng em biết lòng Dung suy nghĩ lao lung lắm. Dung đã từng nói với em "Chị lo lắm. Ba không biết bao giờ được thả về, mà gia đình anh Dũng cứ đòi... cưới!". Em đã cười tươi mà bảo "Ai lại lấy chồng bây giờ? Phải chờ Bố về chứ. Dung đi lấy chồng rồi, ai đan giỏ kiếm tiền nuôi tụi em? Một mình Mẹ không nuôi nổi đâu". Dung mím môi, không nói gì, nhưng đôi mắt đẹp của Dung chớp chớp, bối rối vô cùng.
Rồi trước sự hối thúc của ba mẹ anh Dũng, Dung lên xe hoa về nhà anh Dũng. Em biết Dung khóc ghê lắm, khóc sưng cả mắt. Mẹ đã không dỗ Dung mà còn khóc theo. Em ngạc nhiên lắm. Lấy chồng mà khóc, lạ thật! Em thua Dung bẩy tuổi, còn nhỏ dại quá, nhất định không thể nào hiểu được tại sao khi đi lấy chồng, đám cưới linh đình với bao nhiêu là quần áo đẹp và bao nhiêu là hoa tươi, mà người con gái - cô dâu xinh đẹp, diễm lệ là Dung ấy - lại có thể khóc như trời mưa, trời gió được?
Nhưng rồi, một buổi tối tháng 4, Dung chạy về nhà, dặn dò Mẹ gì đó trong phòng. Dung cũng dặn cả tụi em và tỏ vẻ vô cùng quyến luyến mọi người. Rồi Dung ra xe, có anh Dũng chờ ngoài cửa. Em chạy theo Dung gọi với "Dung ơi! Đi đâu vội thế? Về có tí xíu, đi liền à? Em nói này!". Anh Dũng đã định chạy xe đi, Dung bảo dừng và Dung nhẩy vội xuống, tháo cái đồng hồ trên tay, nhét cho em và nói "đổi đồng hồ của em cho chị đi. Vào với Mẹ nhanh lên". Dung cầm tay em, gỡ cái đồng hồ cũ của em, mang vào tay Dung và giục anh Dũng chạy lẹ. Em thấy lạ, nhưng cũng còn đủ tỉnh táo để la lên "đồng hồ em cũ mèm, Dung ơi!".
Rồi xe Dung vụt chạy. Em vào nhà, thấy Mẹ đang thắp nhang trước bàn thờ, hai mắt Mẹ đỏ hoe. Em biết Mẹ mới khóc, nhưng không biết tại sao. Em không dám hỏi, chỉ lẳng lặng, buồn bã nhìn Mẹ. Dung ơi, nếu lúc ấy em biết Dung đã ra đi, nhất định em sẽ chạy theo xin được đi với Dung, vì em thương Dung nhất nhà. Chỉ có hai chị em gái, đúng ra em phải gọi Dung bằng chị, nhưng Dung xưng tên với em và bảo em chỉ gọi bằng tên "Dung" rất thân và rất thương, như hai chị em mình không thể chia lìa được. Thế mà Dung đã đi lấy chồng, rồi Dung lại cùng chồng vượt biên, bỏ Bố, bỏ Mẹ và bỏ hai em lại bơ vơ với lũ giặc dã man. Em nhất định bắt đền Dung. Nếu em gặp lại Dung, em sẽ bắt đền Dung đấy.
Tháng 4 tang tóc của năm 1975, đã khởi đầu bằng những giọt nước mắt của Mẹ khóc ngày Bố khăn gói lên đường đi tập trung cải tạo. Rồi tiếp nối những giọt nước mắt Mẹ khóc ngày Dung lên xe hoa về nhà chồng. Rồi sụt sùi, ẩn giấu bằng những giọt nước mắt của Mẹ khóc ngày Dung vượt biên cùng chồng. Rồi cũng giọt ngắn giọt dài, thâu đêm suốt sáng của Mẹ khi có tin Bố đã bị chết trong trại tù cải tạo ở miền Bắc. Và những giọt nước mắt của Mẹ đã không ngừng chẩy suốt trong những năm tháng còn lại của cuộc đời. Em lớn lên và trưởng thành qua những dòng nước mắt ấy của Mẹ. Dung đi biền biệt, nào có biết để thương Mẹ, thương em, phải không Dung? Dung không phải là người vô tình. Dung cũng không phải là người chỉ biết sung sướng một mình, nhưng sao Dung không nói gì với Mẹ và với em cả, hở Dung? Em ganh với Dung và em giận Dung đấy.
Dung ơi! Dung có biết không? Rồi đứa con trai duy nhất của gia đình - thằng Nghĩa của Dung và cũng là anh Nghĩa của em, người anh trai mà em yêu quý nhất - đi nghĩa vụ quân sự, rồi chết bỏ xác bên Cao-Miên, Dung cũng không có một lời một tiếng nào để an ủi Mẹ? Để ngày phát tang Bố, một mình Mẹ và em chít vành khăn trắng trên đầu. Nhìn tấm ảnh bán thân của Dung treo trên tường, em thầm trách Dung sao nỡ vô tình? Em chỉ trách Dung thôi, nhưng em vẫn yêu quý Dung vô cùng, Dung ạ!
Rồi có người nhờ mai mối, hỏi em làm vợ. Lẽ tất nhiên là em từ chối, vì em không thể bỏ Mẹ một mình để đi lấy chồng như Dung được. A, mà không. Ngày Dung đi lấy chồng, thì Mẹ còn có anh Nghĩa và em. Nếu ngày ấy, nhà mình không còn ai nữa, thì chắc Dung không đi lấy chồng, phải không Dung? Em biết Dung thương yêu Bố Mẹ và hai đứa em lắm. Vì thế, không bao giờ em trách Dung, mà nhiều lúc em lại mừng Dung đã không phải khổ sở, cơ cực như em và Mẹ đang phải chịu đựng. Thà em chịu còn hơn để Dung phải chịu, em thương Dung như thế đấy. Ở nơi xa xôi, Dung có thương em không nhỉ? Có bao giờ Dung nghĩ rằng em thương Dung hơn cả thương Mẹ và thương thân em nữa không hở Dung? Nếu biết ngày ấy, Dung ra đi mãi mãi, thì em nhất định dùng thân xác em để cản ngăn không cho Dung bước xuống tàu. Em và Dung chưa bao giờ xa nhau, và chỉ có một lần xa nhau là xa mãi mãi ư Dung?
Dung không biết được rằng, ngày làm hồ sơ đi Mỹ trong thành phần HO vì Bố chết trong trại cải tạo, Mẹ và em đã nhẹ nhàng, vui vẻ lên đường, vì nhà mình chẳng còn gì để lại cả. Dung thấy không? Bố chết ở miền Bắc. Anh Nghĩa bỏ mình trên đất Miên. Dung đang ở nơi nào, ai mà biết được? Có gì để cầm chân Mẹ và em lại đây nữa, ngoài hai chữ "quê hương" thiêng liêng và đầy xúc động? Quê hương, thôi đành cất để trong đáy lòng thôi, quê hương yêu dấu ạ!
Ngày đi bốc mộ Bố, Mẹ đã khóc rấm rứt khi nhìn người thợ hai tay lần mò trong lòng đất cạn, để bươi móc những đám đất đen, mà họ tin rằng đấy chính là da, là thịt, là xương, là máu của Bố chúng mình. Không còn gì nữa Dung ạ! Lấy gì để xác nhận đây là Bố của mình, có chăng là sự xúc cảm cùng cực của Mẹ và em. Tiếng khóc của Mẹ lan tỏa trong khoảng đồng không mông quạnh. Gió đồng nội vi-vu, lòng em tan nát, vỡ vụn như những nắm đất da, thịt, xương, máu của Bố vừa được bới lên. Cũng ở địa danh này, phía xa kia, bên trong hàng rào là trại tù của Bố, nơi Mẹ và em đã có những chuyến thăm nuôi, gặp gỡ và tiếp tế cho Bố. Thế mà... Bây giờ Bố chỉ còn là những nắm đất đen như mạt cưa trộn than bột! Em nhìn quanh, tìm những dòng họ ký sinh trùng nào đã trưởng thành và sinh sôi nẩy nở trên thân xác của Bố? Những con dòi bọ nào đã đục khoét xác thân tội nghiệp của Bố? Em lâm râm trong miệng như người mộng du: "Bố ơi! Hôm nay con đi với Mẹ bốc nắm xương mục nát của Bố. Mai kia, khi quân thù bị diệt vong, thế giới an bình, con sẽ đưa Mẹ sang đất Miên, để tìm nắm xương tàn của anh Nghĩa, mà góp nhặt về đây với Bố. Bố ơi! Xứ Chùa Tháp rộng mênh mông, đất lạ quê người, con biết tìm anh Nghĩa ở đâu? Bố có giúp Mẹ và con không hở Bố? Rồi... Rồi Bố ơi! Nếu biển Đông cạn đi, ngày ấy chắc Mẹ già lắm rồi, con sẽ dắt dìu Mẹ theo đoàn người đông như kiến, lần mò đi trong lòng biển đã cạn, để tìm nắm xương của Dung! Trời ơi! Con khóc rồi, Bố ơi! Chắc Bố đã biết rằng chuyến tàu định mệnh của Dung bị hải tặc và chỉ có gần hai mươi người được sống sót sau nhiều ngày lênh đênh đói khát trên biển. Trong số những người này có anh Dũng, Bố ạ! Biển Đông mênh mông và xương trắng chất chồng, cho dù đã cạn, nhưng con biết Dung ở đâu mà tìm? Họa chăng, nếu thấy được chiếc đồng hồ cũ của con dưới lòng biển cạn, mới biết rằng nơi đây Dung của Bố, Dung của Mẹ. Dung của anh Nghĩa và Dung của con đã an giấc ngàn thu. Nhưng chắc gì những cơn sóng cuồng biển Đông đã giữ lại cho. Bố ơi! Một lần nữa, con lại van xin Bố giúp Mẹ và con tìm Dung, Bố nhé!"
Tuy lâm râm, thì thầm trong miệng, nhưng em biết Bố nghe, vì đã có gió đưa lời em đi vào tận cõi trời xa, cõi trời mà ai trong chúng sinh cũng phải một lần lưu lại.
Dung! Dung còn ở đấy không? Dung có chờ Mẹ và em không? Em vẫn giữ vững ý định khi gặp Dung, sẽ bắt đền Dung thật nhiều, vì tội Dung đã bỏ em, để một mình đi vào cõi hư vô. Dung không dắt em theo Dung, để em phải chịu đọa đầy với lũ giặc Cộng bạo tàn. Vì sống với chúng, thà chết như Bố, như Dung, như anh Nghĩa còn sung sướng hơn, Dung ạ! Chết mà được đoàn tụ bên nhau, còn hơn sống mà phải phân ly vì những nhu cầu cơm áo tầm thường. Vì ước muốn đoàn viên ấy, nên Mẹ đã gửi hũ tro cốt của Bố tại chùa Vĩnh-Nghiêm ở Saigon, mà không đem theo Mẹ và em trên bước đường lưu lạc sang đất Mỹ. Mẹ và em biết chắc rằng Dung và anh Nghĩa đang quấn quýt bên Bố rồi. Lòng thầm hẹn: sẽ trở về, khi một mai không còn bóng quân thù. Khi ấy, không biết Mẹ có còn không, hay chỉ còn một mình em bơ vơ, trơ trọi? Dung thấy không? Chỉ vì một tháng 4 năm 1975 oan khiên và nghiệt ngã, mà gia đình ta gồm năm người đang quây quần sống với nhau, thân yêu và hạnh phúc biết bao, nay tan nát ra làm nhiều mảnh, âm dương cách trở, để bây giờ còn nơi dương thế này, một thiếu nữ như em, tuy tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hận thù giặc Cộng chất chứa còn cao hơn căm hờn của một lão niên bách tuế!
Trên đất Mỹ, vật chất tuyệt đỉnh, văn minh tuyệt vời nhất hoàn vũ, Mẹ và em vẫn lang thang như hai linh hồn vô định trong hai thân xác lưu đầy. Phải nhiều năm sau, Mẹ và em mới lấy lại thăng bằng trong cuộc sống lưu vong. Những đêm dài mộng mị, em vẫn mơ được nằm gối đầu lên mái tóc dài óng ả của Dung. Mơ được Dung chở đi chơi đây đó khi đất nước còn thanh bình. Mơ sống lại quãng thời gian tháng 4 năm 1975, Dung chở em đi nhiều nơi ở Saigon để tìm đường di tản.
Dung biết không? Em cứ lẩn thẩn nghĩ rằng nếu ngày ấy chị em mình tìm đúng chỗ để ra đi, thì ngày nay, trên đất tự do này, chị em mình còn có Bố, em còn có anh Nghĩa và nhất là Dung ơi, em còn có Dung, phải không? Chúng ta chỉ lỡ một chuyến đi, mà vĩnh viễn mất nhau. Hay ngày ra đi của Dung mà không gặp hải tặc hãi hùng, thì ngày nay em có thể cùng Dung gạt đau thương mà sống với Mẹ trên xứ người đến hết cuộc đời, phải không Dung? Những ray rứt ấy ám ảnh em mãi, không nguôi ngoai được. Dung thấy đó, sống mà băn khoăn, bứt rứt cũng không sung sướng gì. Ước gì em còn có Dung trên xứ Mỹ này, em sẽ thừa nghị lực để phăng phăng tiến tới, không có gì có thể cản bước tiến của em. Nhưng, Dung ơi! Em đã mất Dung rồi! Em đã mất hết ba phần tư năng lực để sống còn vì thiếu vắng Dung rồi. Dung biết không?
Hằng năm vào tháng 4, cùng với ngày giỗ đất nước suy vong, cũng là ngày giỗ của nhiều người đã nằm xuống trên đất liền, cũng như trong lòng đại dương sâu thẳm, Mẹ và em vẫn có mâm cơm tưởng nhớ đến Dung. Không biết Mẹ và em đã vĩnh viễn mất Dung vào ngày nào, nhưng Mẹ cứ lấy ngày Dung ra đi để cúng giỗ Dung. Dung ơi, có linh thiêng về chứng giám cho lòng em thương nhớ Dung khôn nguôi. Năm nay ba mươi ba năm sau ngày quân giặc cướp nước, và cũng là năm thứ ba mươi ngày Dung bỏ Bố, bỏ Mẹ, bỏ anh Nghĩa và bỏ em ra đi, trải qua bao đau thương chất chồng và hận thù không nguôi, em vẫn hướng vọng về một cõi xa xăm để tưởng nhớ và thương tiếc Dung vô vàn đấy Dung ơi! Ba mươi ba năm rồi, em vẫn chưa quên được cảm giác nóng bỏng khi ngồi sau Dung, xe chạy vòng vòng đến những nhà quen biết trong thành phố Saigon để tìm đường di tản. Chị em mình đã tạt vào một mái hiên nhà để núp cơn mưa tháng 4. Dung đã đưa tay vuốt mái tóc ướt nước mưa của em. Và Dung ơi! Bây giờ em đang thèm bàn tay Dung vuốt mái tóc rối vì cuộc đời của em. Và ba mươi năm rồi, em vẫn thấy như mới hôm qua, Dung đưa tay tháo gỡ cái đồng hồ Seiko cũ của em để đổi lấy cái đồng hồ mới, quà của anh Dũng tặng Dung. Dung ơi! Cái đồng hồ của Dung vẫn âm thầm và bền bỉ bên em, nhịp nhàng như nhịp tim của em thương nhớ Dung. Mà giờ này, Dung đang lưu lạc nơi nào? Dung có biết em thương nhớ Dung vô cùng không, Dung ơi? Em vẫn nhắc lại điệp khúc ngày xưa rằng: Nếu không có tháng 4 năm 1975 oan nghiệt, thì giờ này em vẫn còn có Dung, có Bố, có anh Nghĩa và là em có tất cả. Phải không Dung?
Chờ em, Dung nhé! Cho dù bao lâu nữa, Dung vẫn cứ chờ em nghe Dung! Dung đã là một phần ba cuộc đời của em, không có gì thay thế được. Dù đã ba mươi năm qua, Dung ạ! Lá thư này đã kết tinh lòng em thương nhớ Dung trong ba mươi năm qua. Em sẽ không thể gửi theo đường bưu điện đến Dung. Lát nữa đây, trong ngọn lửa, theo gió mang đi, thư sẽ tới Dung ở cõi xa xăm mà em chưa tới được. Hẹn gặp nhau, Dung nhé!
Yêu Dung vô cùng! Và thương nhớ Dung vô vàn!
Hoa Hoàng Lan (chép lại).
|