(tiếp theo kỳ trước)
Bà Uyên hài lòng:
- Cháu nhớ quay đủ nghe, để dì về Úc khoe với bà con, nhứt là vợ chồng Út Vàng, bả mà thấy được cảnh nầy thế nào cũng kêu mấy đứa con lo tiền đi Mỹ một chuyến cho biết.
Yến nói:
- Thím Út dễ thương, thiệt thà, nghĩ sao nói vậy. Cháu qua Úc có mấy lần mà mến thím nhiều.
Bà Uyên tiếp lời cháu:
- Vợ chồng Út Vàng tốt lắm, ăn ngay nói thẳng không sợ mất lòng. Dì biết ổng bà lâu rồi chơi thân. Anh Út có tánh hơi lèn èng, xí xóa dễ kết bạn. Nhưng bà Út lại kỹ sợ dơ bếp, dơ nhà, hạn chế bạn bè nhậu nhẹt.
Yến phát giác ra:
- Hèn chi cái bếp của gia đình thím Út sạch trơn, láng vo, không có chút bụi.
Bà Uyên xác nhận:
- Phải rồi bà Út kỹ số một, từ ngày mua nhà tới bây giờ, cả chục năm mà không nấu cơm trong nhà.
Đức lấy làm lạ:
- Lấy gì ăn? Hay là ăn cơm nhà hàng? Tụi cháu ở đây, ăn nhà hàng nhiều hơn cơm nhà vậy mà cái bếp cũng đen, thỉnh thoảng mua đồ về nấu ăn cho vui.
Bà Uyên giải thích:
- Ông Út thì sao cũng được, nhưng bà Út kỹ, bả không muốn dơ bếp, hôi nhà, nên mua một cái lò gas để ở sau nhà, gắn thêm lò điện... hàng ngày ra ngoài nấu cơm, chín mang vô nhà ăn. Cái vụ ông Út dẫn bạn về nhà ăn nhậu say mèm mà còn đái bậy, gạt tàn thuốc trên thảm là một điều cấm kỵ lớn. Lúc đó ông bà cãi lộn như đám giặc, thiếu điều sập nhà, nếu không có tôi can ngăn hai ông bà mang ra tòa ly dị, gia đình tan nát.
Tư Ếch mỉm cười góp ý:
- Bà Út Vàng kỹ thiệt, tui đi từ Việt Nam qua đây, có biết nhiều gia đình gốc địa chủ nhà nền đúc cao tới ngực, họ quí đồ vật hơn con người. Có nhà còn trạm sà cừ lộng lẫy, vô nhà phải coi chừng đồ chưng bày, lau chùi thường mà bóng láng, không có chút bụi. Nhưng tui còn phải phục bà Út Vàng, bả thuộc loại Supper kỹ và giữ của.
Quay sang vợ hỏi:
- Em có biết bà Út mua nhiều đồ không?
- Biết, bả mua nhiều đồ cái gì cũng có.
Tư Ếch tiếp:
- Trong nhà có ghế salon, có bàn cẩm thạch, bàn ăn cơm thuộc loại mắc tiền. Bả mua cả chục năm mà vẫn còn mới tinh, cái bếp không có chút mỡ, vô nhà tưởng như nhà mẫu.
Yến tò mò:
- Bà Út kỹ dữ vậy, cháu đâu có biết.
Tư Ếch giải thích:
- Kỹ là một phần, nhưng các món đồ mua về không phải để xài mà để làm cảnh, trưng bày cho có với người ta.
Con tàn vẫn lướt sóng, nhiều cảnh vật thú vị hiện ra trước mắt, phần lớn được thu và máy video, chụp hình. Đi một vòng, quay về bến tàu cũ để rước những khách mới đang xếp hàng chờ trước cầu Jetty, gia đình Tư Ếch theo con Yến để đi những trò chơi khác. Kế bên bến đò là cổng vào thăm vùng mang tên: Cướp biển vịnh Caribeen.
Đứng bên ngoài, du khách thấy những con tàu đi trên dòng nước ở trên cao, Yến kéo tay người Dì đi xếp hàng, Đức và Tư Ếch phải đi theo đứng sát bên để cùng đi chung một chuyến tàu vào vịnh Caribeen, nơi đây nổi tiếng có nhiều cướp biển vào thời lục địa nầy chưa có ai khai thác, chỉ có các thương thuyền qua lại và bị cướp hoành hành vào những thế kỷ trước. Tư Ếch cảm thấy vui vui đôi mắt già khi chỉ nhìn thấy những chiếc tàu nhỏ di chuyển trên đường nước trên cao và hình ảnh trang trí về những tên cướp biển với râu ria rậm rạp, mắt bịt một con bằng tấm vải đen truyền thống cướp biển, dĩ nhiên là có có cả lá cờ màu đen với cái sọ và 2 hai khúc xương tréo trắng. Kề tai nói nhỏ với vợ:
- Cướp biển ở nước nào cũng có dấu hiệu giống nhau cũng cờ đen, xọ người.
Bà Uyên đồng ý:
- Cướp biển ở đâu cũng vậy, lũ bất lương chuyện chận đường các tàu buôn để cướp của, giết người, hãm hiếp phụ nữ. Cướp biển tàn bạo thế giới ai cũng ghét.
Tư Ếch thêm ý tưởng:
- Còn Cộng Sản ở đâu cũng giống nhau, Cộng Sản Nga, Tàu, Việt Nam... đều dùng nền cờ màu đỏ, màu sắt máu. Búa Liềm không thể thiếu trong bất cứ đảng kỳ nào của Cộng Sản.
Bà Uyên thở dài:
- Cộng Sản hay cướp biển cũng là thứ bất lương thôi, nhưng Cộng Sản bây giờ tàn ác gấp ngàn lần cướp biển, Cộng Sản là nguy cơ cho cả thế giới vừa ăn cướp vừa la làng, vừa lên giọng đạo đức dạy đời...
Những câu chuyện vặt vãnh trao đổi để khỏa lấp khoảng thời gian chờ đợi, chừng 15 phút nhóm gia đình Tư Ếch được hướng dẫn vào bến tàu nhỏ xuống một chiếc thuyền, ngồi cẩn thận. Nhóm thuyền tách bến, đi chậm chậm trên một khúc sông giả tạo, chung quanh có nhiều cây cối, ghềnh đá. Nhìn lên bầu trời, nơi đây cũng là bầu trời giả cũng có sao mờ mờ, không khác gì cảnh ban đêm. Hai bên bờ là cảnh cướp biển hành hạ người, cảnh sinh hoạt ăn nhậu của dân đánh cá, nhà ở của cướp, cảnh đánh nhau với con tàu của chính phủ bắn với tàu cướp biển, cũng có tiếng nổ, tượng người, ngựa, có tiếng la hét của cướp biển, rên xiết của nạn nhân tất cả đều y như thiệt. Đi một vòng mà lòng vẫn con say mê khung cảnh giả tạo ấy, nên Tư Ếch đề nghị đi thêm một vòng nữa, vợ chồng con Yến đi ra ngoài chờ, vì đã đi thăm cướp biển nhiều lần sinh ra nhàm chán.
Sau khi đi thêm một vòng nữa, vợ chồng già Tư Ếch cảm thấy tạm đủ với những cảnh vật lạ. Con Yến hỏi:
- Dì Dượng thấy vui không?
Bà Uyên đáp:
- Họ làm y như thiệt, hồi nào nghe nói coi phim về cướp biển, nhưng bây giờ nhìn thấy tận mắt, họ làm giả mà tưởng như thiệt.
Đức góp ý:
- Cướp biển có thiệt, người ta dựng lên cảnh nầy là dựa vào những tài liệu về cướp biển.
Yến đề nghị:
- Bây giờ mình đi tới coi cái Ride Indiana Jones, Ride nầy hơi mạnh.
Tư Ếch không nao núng:
- Ai tới đâu, dượng đi tới đó.
Đức tiết lộ:
- Mạnh lắm nghe dượng, cháu đi một lần sợ quá không dám đi nữa.
Yến cười khúc khích:
- Ảnh yếu tim, lần đầu đi vô đây, xe đi qua đường hầm chạy mạnh mất luôn cả nón, kiếng mát.
Đức biện minh:
- Đâu phải mình anh, nhiều người bị ú tim mất đồ như chơi.
Nghe nói mà Tư Ếch thấy hơi ngán, nhưng tánh tò mò, phải đi qua một lần cho biết trò chơi nầy:
- Dượng đâu ngán.
Quay sang vợ:
- Em thấy sợ không?
- Anh đi tới đâu, em theo tới đó.
Yến hối:
- Mình tới cổng Get line liền.
Nơi trò chơi gọi là Indiana Jones cũng sát bên, thả bộ vài mươi bước là gặp cái cổng vào, nhân viên cẩn thẩn hỏi người tham dự có mang những chứng bịnh tim hay không? Rồi đưa vé vào, hàng người đi chơi trò nầy đa số là giới trẻ, xen lẫn có một số người trung niên lớn tuổi. Tư Ếch nhuộm tóc, mặt cũng không nhăn lắm, nhìn sớt qua cũng giống như người trung niên, có thể chịu đựng được những kích xúc ú tim, táo bạo như những pha trong phim. Đoàn người nhích dần, cuối cùng bước vào trò chơi.
Đường vào là một hang động, trang trí y như hang của Mọi da đỏ, nền động có những ký hiệu viết bằng ngôn ngữ sắc dân nầy, nhưng không nguy hiểm hay có bất cứ cạm bẫy nào. Người ta chỉ làm cho có vẻ là bí hiểm thôi, ban đầu Tư Ếch còn hơi e ngại khi mới bước lần đầu, cố tránh những ký hiệu bí ẩn đó khiến con Yến cười:
- Không sao đâu dượng, người ta vẽ cho vui thôi, không phải như chuyện phim đâu.
Bà Uyên cũng có cùng tâm trạng:
- Vậy mà dì cũng hơi sợ, không dám bước lên những ký hiệu đó, sợ bị lọt vô bẫy sụp hầm như trong chuyện phim thám hiểm.
Theo chân đoàn người vào đường hầm quanh co có nhiều cảnh lạ mắt, giới thiệu người thưởng lãm về một giai đoạn lịch sử, biết được nền văn minh của nhân loại tại một lục địa, cuối cùng tới một cầu thang, có nhiều chiếc xe Jeep theo kiểu quân đội mui trần đậu sẵn, nhân viên xếp đặt từng 4 người vào một chiếc, cẩn thận nai nịt khách sợ tai nạn. Vợ chồng Tư Ếch ngồi băng trước cũng có tay lái cho có lệ, nhưng không thể điều khiển như người lái xe thông thường, tất cả lộ trình đều có máy móc tự động. Được cảnh giác trước, Tư Ếch cất hết những thứ dễ văng như mắt kiếng, nón, đồ mang theo, yên chí nói nhỏ bên tai vợ:
- Chấp đó, chạy tới đâu cũng không ngán. Hồi nhỏ tui từng leo lên nóc nhà nhảy xuống đất chơi. Trong xóm nổi tiếng là tinh nghịch, phá phách số một nên thời đó người ta đặt ra câu vè: Nhứt quỷ, nhì ma, thứ ba là Tư Ếch nầy. Tui phá dữ quá bị người lớn mét, ăn đòn lia chia mà đâu có tởn. Nhớ trong đám phá nầy có cậu Chín của tui, cũng bằng trang lứa, ổng rủ tụi tui đi hái cam, bẻ ổi, cỡi trâu đua... Năm nào tết Trung thu cũng có bánh ăn, cậu Chín rủ tui đi rình mấy bà Sẩm cúng trăng, hễ mấy bả vừa lạy là tụi nầy lén bợ dĩa bánh đi mất. Khi ngóc đầu lên là bánh mất chửi um lên, cúng cô hồn không đốt nhang.
Bà Uyên đùa:
- Nếu anh đi lính, người ta cho đi nhảy dù. Hồi nhỏ anh cũng thuộc hạng phá làng phá xóm...
- Ừ, tui cũng khoái lính nhảy dù lắm, nội cái bộ đồ bông là đẹp rồi.
Sau khi người điền vào chỗ trống đầy đoàn xe, nhân viên cẩn thận đi một vòng kiểm soát lại hệ thống dây nịt (Seat Belt) cho chắc ăn. Thấy họ dàn giá qua kỹ, vợ chồng Tư Ếch đoán biết là cái Ride nầy chắc chắn là gay cấn lắm, không thua gì nhân vật Indiana Jones trong phim thám hiểm đi vào vùng mọi, gặp nhiều cạm bẫy kinh hồn, mất mạng như chơi. Tiếng động cơ xè xè, một nhân viên hướng dẫn nói bằng tiếng Anh:
- Are you ready! Now, go.
Đoàn xe chuyển bánh từ tốc độ chậm đến nhanh, chạy trong một hang động nhân tạo trên đường rầy như xe lửa vậy, lộ trình uốn khúc, hai bên trang trí những cảnh y như trong phim: nào là đầu lâu trắng, nơi thờ thần linh, hình bóng những người sơ khai... cảnh từ âm u đến tối sầm, nhưng người đi trên xe có thể nhìn thấy tất cả những hình ảnh do những vật trang trí có thiết kế ánh sáng. Những tiếng mọi hú vang dậy trong động, hòa lẫn với tiếng la ó sợ hãi của khách, tạo nên bầu không khí hỗn loạn, man rợ. Dù biết đây là cảnh giả tạo, không sợ bị chết vì mọi, cạm bẫy, tuy nhiên những người đầu tiên vào đây thường có cảm giác sợ. Xe lên dốc, đổ đèo trong hang, có lúc bẻ cua gắt 90 độ, khiến người trên xe bị giật mạnh, làm tung cả thân mình, không có cái Seat Belt chắc chắn phải bị văng ra ngoài, từ chết đến bị thương. Vợ chồng con Yến ngồi băng sau cũng la vì những nơi hốc hiểm, dù tụi nó từng đi Ride nầy. Vợ chồng Tư Ếch sợ toát mồ hôi, nhưng không dám than vì sợ cháu cười, cái Ride kết thúc khi trở về chốn cũ xe đậu lại, mở cổng để khách lên và tiếp đón những nhà thám hiểm mới đi vào vùng mọi thời xưa.
Bước ra tới cổng mặt mày Tư Ếch xanh lét, còn bà Uyên thì bơ phờ như vừa trải qua một cơn ác mộng, mồ hôi thấm ươn ướt trên trán. Yến tỉnh bơ thích thú hỏi:
- Dì dượng đi có sợ không?
Tư Ếch cố trấn nổi kinh hoàng:
- Sợ thì không, nhưng họ cho xe chạy gắt quá thiếu điều văng ra ngoài.
Bà Uyên thật thà:
- Dì đi lần đầu thấy chóng mặt, nhiều khi nhắm mắt lại, họ làm cái trò nầy nguy hiểm, mấy người đau tim chắc không dám đi.
Đức cười thông cảm:
- Cái Ride nầy thường là thu hút giới trẻ, cháu đi mà còn thấy ngộp thở nữa.
Yến hỏi:
- Bây giờ dì dượng muốn đi đâu.
- Đâu biết, tụi bây hướng dẫn dượng đi theo thôi.
Yến lấy cái bản đồ từ trong bóp ra:
- Dây nè, còn nhiều Ride lắm.
Đức đề nghị vợ:
- Mình dẫn dì dượng đi chơi những Ride nhẹ thôi.
Yến đồng ý:
- Cũng được, cái Ride Indiana Jones cũng trung bình thôi, dì dượng có muốn đi những cái Ride dữ hơn không?
Lấy tay chỉ lên ngọn núi giả cao ngút màu đỏ:
- Lên đó tuột xuống chóng mặt lắm..
Đức ái ngại:
- Thôi đi em, cái núi đó anh còn sợ, dì dượng lên đó không tốt, người già ít ai dám lên chơi lắm.
Bà Uyên hỏi chồng:
- Anh có dám lên đó không?
- Anh đâu có ngán, nhưng anh muốn em đi chung cho vui (dù cảm thấy ngán nhưng Tư Ếch vẫn tỏ ra là người gan dạ).
Bà Uyên lắc đầu:
- Em sợ lắm, mới đi cái Ride vừa rồi mà muốn bể tim. Thấy ngọn núi cao mà ớn chè đậu, ở trên đó tuột xuống chắc đứng tim.
- Thôi, em không muốn thì mình đi mấy chỗ nhẹ hơn.
Yến nhìn bản đồ một lúc và nói:
- Còn đi tàu lớn thám hiểm vũ trụ, vô coi cả trăm nước... chiều chiều coi diễn hành.
Bà Uyên bằng lòng:
- Ừ, cháu đưa dì dượng đi chơi cho biết.
Cả bốn người hòa nhập vào dòng người, tiến về bến Tàu trước mặt khu bán cà phê thức ăn khi nãy. Muốn vô đi tàu cũng phải xếp hàng chờ đợi ở trạm, người xuống đông không bao giờ hết khách. Nắng buổi vừa chớm chiều vàng vọt chiếu xuống khung cảnh khá nên thơ của khu bến tàu, gió mát hiu hiu thổi, tiếng còi tàu vang lên từng chập. Chuyến tàu vừa cặp bến, khách đổ bộ lên bờ với vẻ mặt khoan khoái, chuyến kế tiếp được chuẩn bị do người làm việc thu xếp khách. Tàu có hai tầng làm bằng gỗ, phỏng theo lối loại tàu xưa thấy trong các phim, đi chuyển bằng hai bánh xe nước lớn hai bên hông, ống khói xì xịt như cảnh đầu thế kỷ 20, nơi một dòng sông hoang dã. Vợ chồng Tư Ếch đề nghị lên trên nóc đứng để quan sát cho đã mắt.
Con tàu tách bến, chạy chầm chậm để khách thưởng lãm, hai bên bờ sông là những cảnh sinh hoạt của người thời trước, giới thiệu lục địa Mỹ Châu lúc mới khai phá: Bên bờ sông một bãi trống là con ngựa màu nâu, có anh mọi da đỏ đội lông chim trên đầu, đang cử động vẫy tay chào, là hình giả mà không khác gì thiệt. Từng đàn nai uống nước, kìa là những căn chòi hình nón, nơi tập trung một bộ tộc mọi da đỏ, có nơi lố nhố những hình người sinh hoạt...
Một vòng trên dòng sông, người ta có cảm tưởng là học được bài học lịch sử thời lập quốc của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà không cần phải đọc sách, tra cứu thư viện. Bước xuống tàu mà lòng như vương vấn một cái gì của thời hoàng kim các bộ tộc bán khai sống nơi lục địa nầy. Dòng người lần lượt luân chuyển, kẻ ra người vào một cách trật tự, Tư Ếch đề nghị:
- Mình tới quán nghỉ chân một chút.
Bà Uyên nhìn chồng bằng ánh mắt lo ngại:
- Anh có sao không?
- Không có gì đâu, anh hơi mỏi chân thôi.
Mặc dù nói như vậy, nhưng đôi chân cảm thấy mỏi, hơi thở hơi dồn dập hiện tượng suy thoái của người già. Thỏ dài hối tiếc thời thanh niên đã qua, giờ đây cơ thể đang bước vào thời kỳ lão hóa, dù tâm hồn vẫn thấy mình chưa già:
Già người, già mặt, già mày,
Nhưng tình yêu nước chẳng lay chuyển lòng.
(xem tiếp kỳ sau)
|