Gởi cho anh

Gởi cho anh một chút nắng hè
Để hong trái tim những mùa lạnh giá
Trời cao nguyên không có gì lạ cả
Đối với lòng em chỉ vắng anh
Gởi cho anh chiếc lá còn xanh
Của đầu mùa thu, một chiều ra phố
Và những cơn mưa sang mùa chợt đổ
Ướt đẫm tâm hồn em, từng ngày nhớ mong
Thư gởi cho anh chỉ có đôi dòng
Làm sao hết bao điều em hằng nghĩ
Bạn thân em là những trang nhật ký
Từng đêm cùng thao thức dưới đèn khuya
Có không anh một chuyến trở về
Trời quê hương những ngày rực nắng
Vẫn dỗi hờn vì sao anh xa vắng
Lá trên cành xao xác, lá vàng bay...
Gởi cho anh những tháng, những ngày
Cả những điều mình chưa kịp nói.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Ngày Quốc Nhục

Hai chín tháng tư ngày Quốc Nhục
Giặc Tàu Ô chính thức vào nước Ta
Cờ đỏ năm sao phủ kín phố Sài Gòn
Đuốc Thế Vận giặc Tàu đang thiêu đốt:
Danh dự Tổ Quốc, giống nòi Hồng Lạc
Quốc nhục này, thế hệ trẻ phải ra tay
Chuyển núi sông vang động khắp trong ngoài
Cùng Dân Tộc vùng lên ngày Lịch Sử.

Biểu ngữ ai đây? Chào mừng Đoàn Rước Đuốc ?
Tìm cho ra, hải ngoại phải tẩy chay
Thắng độc tài đừng để bọn tay sai
Gây phân hóa cộng đồng ta hải ngoại .
Trần Bửu Hạnh
Ngày 29 tháng 4 năm 2008

 

Đời quá đau rồi một tháng Tư

(Gởi Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, quốc nội và hải ngoại)
Từ độ lênh đênh mấy hướng trời
Theo thuyền định mệnh hướng ra khơi
Là giao mạng sống cho huyền diệu
Cho rủi cho may của phận người
Trời biển mênh mông lạ lẫm đường
Lại thêm thịnh nộ của trùng dương
Giọng cười hải tặc, bàn tay máu
Tiếng thét bi ai những đoạn trường
Giông bão đưa tàu lạc hướng đi
Dương gian, hỏa ngục khác nhau gì
Ghềnh san hô cũng như hoang đảo
Người chết đau thương, chết dị kỳ!
Người sống hai tay níu ván tàu
Nhưng làn sóng dữ xé rời nhau
Bao ngàn người đã chìm trong biển
Giá tự do... trời hỡi... qúa cao!
Vì tự do mà vượt biển đông
Thì xin ta hỡi, khắc ghi lòng
Rằng không thể sống miền quê mẹ
Do cộng hung tàn cướp núi sông
Do cộng đào sâu những oán thù
Bao người cộng giết chết âm u
Và bao nhiêu nữa trong lao ngục
Cộng vẫn trơn môi những mị từ
Quê vẫn còn đây những oán hờn
Vẫn tù vẫn tội, vẫn tai ương
Vẫn là tàn ác, vô nhân tính
Áo đổi phông thay một vở tuồng!
Đã có bao nhiêu kẻ dại khờ
Tin lời ngon ngọt bước vào mơ
Đến khi mộng vỡ, đời tan nát
Lại trách mình không học chữ ngờ
Chú bác ta đã bị cộng lừa
Thì ta tránh nhé, dấu chân xưa
Xin ai sắt đá, dù dâu biển
Đời quá đau rồi một tháng Tư!
Ngô Minh Hằng

 

Thư trắng

Ta gởi cho em tờ giấy trắng
Mong là biểu tượng lá tình thư
Tình thư không viết trăm ngàn chữ
Sợ ý vong thân bởi mỹ từ.
Tình thư giấy trắng câm như hến
Ta gởi cho em hơn một lần
Lời, ý vô hình, con chữ vắng
Nhưng tình sáng, lớn, nặng ngàn cân.
Giấy trắng thành tình thư trắng chữ
Bởi vì ngôn ngữ sẽ vô duyên
Khi hai kẻ vốn là tri kỷ
Nhập cuộc chơi, chung một
Trao em, lần cuối, tình thư trắng
Em có quan tâm đọc ý lời
Bàng bạc trên môi, trong mắt tuổi
Lời sâu núi thẳm, ý trùng khơi?
Lưu Thái Dzo - 04/2008

 

Vẫn không quên

Nắng tháng Ba, ta về theo tử lộ
Quân Đoàn Hai tan tác lui binh
Xe dodge chạy dòn tan máy nổ
Bụi theo xe, bụi bám đầy mình...
Dăm tay súng, đàn bà, con trẻ
Rờ moọt chất đầy nặng hành trang
Ta trưởng xa mà lòng quạnh quẻ
Lệnh lạc gì đâu rất ngỡ ngàng...!
Em trung sĩ mình mang áo giáp
Đứng bên vè che đạn cho ta
Ta lái xe trên lộ trình thật lạ
Hạ đỏ buồn trời nắng trổ hoa
Đơn vị bây giờ tan lạc hết
Đường về Nam hớt hãi kinh hoàng
Qua lộ 7B lòng hết mệt
Đài BBC...tin tức hoang mang!
Chú lính mồi cho ta điếu thuốc
Rót từng ngụm nước uống cầm hơi
Kiếng xe bể, gió lùa rát mắt
Đánh đấm kiểu chi nhục thấu trời
Hăm mấy năm dài ta vẫn nhớ
Bước quân hành chua chát tuổi xuân
Tình nghĩa quân vương ôi man rợ
Bỏ cả toàn quân, bỏ cả dân
Bạn bè ta hồn oan vất vưởng
Trên đoạn đường nhục nhã lui binh
Bao tuấn kiệt tù đày nghiệp chướng
Sống khổ sai đày ải tội tình...
Bao giờ uổng tử hồn oan đó
Tế độ siêu sinh nghĩa trung đài
Biết bao tuổi trẻ chôn đời trẻ
Sống tha hương lây lất đếm ngày...!
Thy Lan Thảo

 

Uất ức Việt Nam

(Viết cho những Người Vợ Lính VN Cộng Hòa)
-Buồn ơi dai dẳng sầu không dứt
Bứt rứt chiều buồn chút nắng hanh
Buổi sáng bướm vàng đâu mất cả?
Mình em hong tóc nhớ về anh
1975
Em ngồi hong tóc đón anh
Người Ta quên hẹn, nắng hanh em buồn
Tóc khô, mi ướt giọt tuôn
Thôi không thèm đón, ra vườn ngắm hoa
Người Ta rất khéo làm hòa
Chớ nên gây chiến kẻo ra vụng về
Khéo yêu em đợi nhiêu khê
Một chiều rồi lại lê thê bao chiều
Em đợi, mái dột tường xiêu
Mẹ đợi, đôi mắt đăm chiêu tuổi già
1985
Ai ngờ giặc quyết không tha
Đã lính thời chiến thì... ma thời "bình"
Bây giờ cỏ mộ anh xanh
Bây giờ em phải... loanh quanh đầu đường,
Mới kinh tế, mới thị trường
Đuổi dân, đánh cướp... có nhường chi đâu!
Đợi anh tóc Mẹ bạc màu
Cả dân-tộc đợi, bao lâu hết... chờ?
1986
Giỗ anh, này một bài thơ
Tâm trinh chung thủy mắt mờ trầm hương
Anh ơi chỉ một đoạn đường
Ngỡ rằng tạm biệt mà thương vô cùng
Bao nhiêu năm, chẳng tương phùng
Nào thân tù tội... nghìn trùng đã xa!
1987
Thêm lần chôn cất: Mẹ Cha.
Đưa con vượt biển, bôn ba nát hồn
Bởi chàng trăn trối: -Vì con,
Hãy lo nuôi nấng bảo tồn tinh anh
2005
Xác anh mỏng mảnh, mong manh
Hồn anh tức tưởi trời xanh có về?
Đường dài em bước lê thê
Nuôi con cho vẹn lời thề với anh
Ý Nga

 

Hướng Phật Quy Tiên

Thân an bình, tâm an trụ,
Mặc vô thường biến đổi phủ trùm quanh.
Tu hành tạo phước đức lành,
Tạo duyên nghiệp thiện, tựu thành quả thơm.
Thường hằng thiền, tịnh không sờn,
Gieo mầm giống Phật, gieo nhân giống hiền.
Tâm từ hướng Phật, qui Thiên,
Vui đời, vui Đạo, cảnh Tiên hiện tiền.
Quyết tâm tu tạo phước điền,
Ngàn sau an định nối liền đạo tâm.
Gắn tu theo Phật không lầm,
Muôn đời tự tại, tinh thần thảnh thơi.
Tây Phương, mọi giới do người,
Địa ngục, Cực Lạc cũng nơi tâm mình.
Trì tu trí huệ phát sinh,
Sẽ hiểu Đức Phật dạy mình phải tu.
Cầu an, cầu phước càng mù,
Cầu siêu, cúng tụng, không tu, được gì?
Đường tu cứ gắng bước đi,
Sớm chầy cũng phải thực thi mới thành.
Khấn cầu, vái lạy loanh quanh,
Đó là mê tín, càng sanh mù mờ.
Tư duy sẽ hết ngu ngơ,
Trí tuệ tăng trưởng xa bờ bến mê.
Cõi lành hiện diện cận kề,
Tín mê dứt sạch, được "về" Tây Phương.
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc

 

Mùa Hoa Khế

Thư em viết từ quê nghèo khốn khổ,
Nhắc nhớ anh mùa hoa khế năm nào,
Ôi! Cái thuở tóc hãy còn để chỏm,
Mận ổi trong vườn hái trái chia nhau.
Sáng đi học lót lòng vài quả chuối,
Trưa trở về rung táo rụng góc vườn,
Chiếc áo vá Mẹ phơi trong nắng mới.
Lòng bồi hồi hễ nghĩ tới là thương!
Rồi chinh chiến lan tràn qua xóm cũ,
Lời yêu đương chưa dám nói một lần.
Cây vườn xưa theo thời gian già cỗi,
Bếp lửa chiều mắt Mẹ lệ rưng rưng.
Cây ổi đó vẫn sai oằn những trái,
Gốc mận còn hoa trắng trổ đầu Xuân,
Táo vẫn chín vàng ươm không ai hái,
Em đẹp thanh xuân, anh thấy ngại ngần!
Và không biết bao nhiêu mùa hoa khế,
Anh hứa trở về để hỏi cưới em,
Mẹ mòn mỏi trong tuổi già bóng xế,
Anh chiến trường bom đạn réo ngày đêm.
Em hỏi anh xa rồi quên hay nhớ?
Tháng Tư nào hoa khế rụng buồn hiu,
Bỏ quê hương đi, anh đi mãi miết!
Đau lòng người ở lại biết bao nhiêu.
Anh sáu mươi, vẫn một mình một bóng,
Làm sao em tin chuyện ấy trên đời?
Tuổi đôi tám tình yêu luôn nóng bỏng,
Hơn ba mươi mùa hoa khế rụng. Anh ơi!
Gấp thư lại. Lòng buồn! Buồn hiu hắt!
Thêm một mùa hoa khế nữa em chờ.
Anh còn gì đâu? Tuổi già trước mặt.
Và sau lưng: Kỷ niệm một thời thơ.
Anh xin lỗi! Nợ núi sông không trọn,
Tình em trao nguyện mãi mãi tôn thờ,
Chiều ra biển nhìn Thái Bình gợn sóng,
Thương em mùa hoa khế nữa bơ vơ!
Hoàng Yến
(San Diego Một ngày của tháng 4)

 

Giờ này con ở đâu

(Kính tặng những bà mẹ mất con trên đường vượt biển tìm tự do)
Ánh trăng sáng lập lèo trên biển vắng
Hồn lâng lâng tựa vạt sóng xôn xao
Đã bao xuân con mãi tận phương nào
Để mẹ nhớ, mẹ thương từng giây phút
Ngước nhìn tới vòm trời đen cao vút
Cố tìm xem hình bóng của con trai
Sao đêm nay mẹ chẳng thấy sao Mai
Chắc có lẽ đang tìm con cho mẹ
Tiếng sóng biển rơi vào hồn nhè nhẹ
Tựa lời ru con trẻ lúc nằm nôi
Mẹ giang tay ôm vội bọt sóng trôi
Ôi bọt sóng lạnh như hồn con trẻ
Con sóng nhỏ vỗ về trong lặng lẽ
Ngỡ con về mẹ lẹ bước theo sau
Trong cơn đau càng thắm thiết nỗi sầu
Chỉ là nước, một màu xanh biển mặn
Từng giọt lệ rơi vào lòng cát trắng
Từng lời kinh vang vọng khắp không gian
Hòa vào nhau khi mỗi độ xuân sang
Đời viễn xứ xuân tàn càng cay đắng
Cố hương hỡi, Đâu mùa xuân đại thắng(?)
Đời hòa bình, Đời cứ mãi chia đôi
Đại dương ơi, Ai đã cướp con tôi?
Hai bờ biển...Một bờ môi đắm lệ
Trịnh Du - (Houston, Texas)

 

Những lời bình yên đã cũ...!?

Cơn MƯA đầu mùa bao giờ cũng thế đó
Chuyên chở từ thật xa xôi đến cho Đời những mát lành lạ lắm
Khoác lên không gian chiếc áo mới toanh màu thiên thanh
Mắt lệ thật trong thay nhau rơi giọt từng giọt tay đan nhanh
Bụi bặm trần gian trôi xuôi vào dĩ vãng
Để đi qua và đi qua
Một khoảng cách thật gần
Hay thật xa
Hai giọt nước nối bắt nhau
Chỉ nơi điểm giữa hai lần rơi cho tới một lần va chạm
Âm thanh nào được ghi dấu lại ở khoảnh khắc vỡ tan ra
Đó là giao điểm một quá khứ = một hiện tại = một tương lai
Hành động trong nghĩa cử động qua tiếng động
Không (!?) như, Không (?!)
Tất thảy hư không (!!)
Nhưng để trở về là Có (??)

Hạt MƯA đầu tiên của Cơn MƯA đầu tiên của một Mùa MƯA mới nhất
Chuyên chở từ thật gần nơi trái tim ta
Chuyến viễn du về xa xăm
Đem trao tăng cho NGƯỜI vô vàn là thương mến
Trãi lên thời gian mềm lụa là cung hiến
Phát ban những tốt lành và đặt vào tận lòng bàn tay đời niềm hạnh nguyện
Chia rất đều cho tất cả, vẫn dư thừa
Để Cuối Cùng của tất cả mọi Cuối Cùng đoạn vắng
Làm Hạt Mưa Đời ta đi vào lòng đất thật bình an
Còn gởi lại đây
Cũng những lời bình yên đã cũ
Nhưng luôn luôn cần với mỗi tâm hồn và mỗi trái tim.
Paris, sáng 24 Avril 2008
ThyThyHoangThyMaiThao

Có một điểu chắc chắn cũng khó có thể đổi thay: Khi ta còn nghĩ tới và nhắc nhớ tới một ai đó (?) không thể nào người kia lại thờ ơ hay vội vã quên đi ta=kỷ niệm, nơi thẳm sâu của tiềm thức vơi đầy...!?
Giữa những khoảng lặng (!) thật lặng của tâm hồn (!!) luôn là điều thật nhất của sự sống (!!!)
Hạnh phúc là như lúc này đây, còn có giác quan với Đời và với Người
Cảm nhận và chia sẻ, cùng khổ đau sau những suy tư vây quanh MƯA
Hạt mưa Đất & Trời một thuở, một buổi sớm mai hay một khắc thu phai
?!..!?
HK

 

Tháng Tư máu đổ

Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Là miền Nam bị xóa sổ vô danh.
Chế độ cũ, toàn quân dân cán chính,
Đi tập trung bị tra tấn cực hình.
Lao tù tại chốn rừng xanh
Khổ sai lao động chết thành ma vong.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Là một ngày tận thế của trời Nam,
Con cái mẹ, mơ tìm miền đất sống,
Kiếp tha hương nuôi mộng Israel.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Hàng vạn người chết đại lộ kinh hoàng.
Dân lớp lớp đi tìm đường vượt biển,
Làm mồi ngon cho cá mập đại dương.

Mẹ ơi, phiêu bạt mười phương
Người con của mẹ chết không ngày về
Mẹ nằm xuống, tháng Tư đen máu đổ,
Hố chôn người đầy xương sọ đầu lâu.
Cố đô Huế nhiều mồ sâu tập thể,
Dòng Hương Giang pha máu đỏ đục ngầu.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ.
Những anh hùng con mẹ đã hy sinh:
Phạm vănPhú, Nguyễn khoa Nam, tướng sĩ...
Không đầu hàng, tuẩn tiết được vinh danh.
Quân dân hàng vạn hy sinh
Đàn con của mẹ xứùng danh anh hùng
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Chảy dài dài lai láng cả giang sơn.
Quê hương mẹ, thành nhà giam ngục đỏ,
Nhốt dân lành sống cực khổ chung thân.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Lệnh đổi tiền vơ vét của nhân dân.
Đánh tư sản, diệt thành phần tư bản,
Cai trị dân theo chế độ khẩu phần.
Mẹ ơi Cộng Sản dã man
Giết người bóc lột bạc tiền của dân
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Là thiên đàng Cộng Sản đỏ trá hình,
Lùa con mẹ đi vùng kinh tế mới,
Thiếu cơm ăn chết thối cả Trường Sơn.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Các mục sư thượng toạ bi tù giam.
Ban pháp lệnh diệt thần quyền tôn giáo,
Phá nhà thờ, ép bỏ đạo Tin Lành.
Mẹ ơi, quê mẹ điêu linh
Nhà thờ chú miếu trở thành trại giam.
Mẹ nằm xuống, tháng Tư đen máu đổ,
Vùng Cao Nguyên bị khủng bố dã man.
Con cái mẹ phải bán trôn nuôi miệng.
Xuất cảng người đi lao động kiếm ăn.
Thanh Nghệ Tĩnh, dân ngư thuyền bị giết,
Trên biển đông thuộc vùng biển Việt Nam.
Đảng bán đất, ải Nam Quan, lãnh hải.
Bóc lột người, buôn bán gái trinh nguyên
Trời ơi, quê Mẹ bần hàn
Vì nghèo nên phải bán thân nuôi mình.
Mẹ nằm xuống tháng Tư đen máu đổ,
Không nhân quyền, phản dân chủ tự do.
Có những kẻ còn tôn thờ Cộng sản,
Về Việt Nam làm thân khuyển trâu bò.
Mẹ nằm xuống, là cơ đồ sụp đổ,
Cộng giết người, hút máu mủ lương dân.
Ngày Quốc Hận xin thánh thần phù hộ,
Cho Việt Nam sớm thoát khổ trầm luân.
Mẹ ơi, dân tộc lầm than
Đớn đau tủi nhục muôn vàn mẹ ơi.
Con thề tranh đấu suốt đời
Đòi quyền dân chủ cho người Việt Nam.
Nguyendinhhoaiviet

 

 

Gửi những đại bàng gãy cánh

Ô hô!
Xưa, cùng chung mang Tổ Quốc Không Gian, khúc quân hành đã hát vang cùng sông núi.
Nay, gợi câu thề Bảo Quốc Trấn Không, lời sắt son cùng xã tắc vẫn ngậm ngùi.
Than ôi!
Cánh sắt biền biệt khung trời, trung nghĩa đài lửa thắp vọng người đi
Trời cao ôm vùi thân xác, chiến trường nào dầu dãi nếp phi bào
Vận nước đến thời
Anh hùng gãy cánh
Lời hào hùng, lúc quốc biến, đâu ngại tấm thân
Tâm can cường, khi xanh tóc, tiếc gì công sức.
Giặc thù còn hung hăng chém giết, thân nam nhi đâu lẽ ngồi yên
Thời thế đã mịt mù lửa khói, chí làm trai chiến địa là nhà
Vượt trên lưng gió, hào hoa giữ nước
Tinh đẩu đưa đường, vùng vẫy sơn hà
"Thần Phong" kia ngang dọc biên thùy, ai cánh vỗ lưng trời vọng hồn thiêng sông núi
"Phi hổ" này khiếp vìa quân thù, vượt muôn tầng lửa đạn cho yên tĩnh bốn phương
Nhớ linh xưa
Mắt biếc môi hồng, rời trường lớp thanh xuân bao ước vọng
Đôi mươi nhập ngũ, nguyện tang bồng thỏa chí tương lai
Cầm tay lái, bốn phương trong tầm mắt
Khoác phi bào, mây gió dưới gót chân
Phi xuất "mùa hè đỏ lửa", bao tăng địch cháy tiêu ngoài chiến địa
Cất cánh "Mậu Thân" khói tỏa, xác giặc cuồng vương vãi góc phố phường
Nhận không gian làm tổ quốc, đi chẳng về, mây gió gửi xác thân
Thề một lòng bay trấn ải, hồn linh thiêng, thiên thu náu hình hài.
Này Thái Dương, Thiên Sứ, mỗi đường bay là tan tác quân thù
Kia Hổ Cáp, Phượng Hoàng, rời phi đạo là kinh tâm giặc dữ
Dù không ưa chém giết, vẫn dấn thân vào cõi lửa binh
Mặc lương tiền eo hẹp, mãi một lòng báo quốc trung trinh
Ta bạn với ngàn sao, có xá gì mũi tên lằn đạn
Ta vẫy vùng lũng gió, đâu ngại ngần ngõ tử lối sinh
Trần Thế Vinh, Phạm Văn Thặng, cánh chim bằng bay vào vô tận, thân không còn nhưng hùng khí mãi còn
Phạm Phú Quốc, Trịnh Đức Tự, vút đại bàng tận cõi cao xanh, hồn phách vẫn giữ gìn cho non nước
Mây khói bọc thây, chữ quy khứ đã đành về âm cảnh
Đầu non trăng dãi, câu chiêu hồn đau xót cõi dương gian
Chiến tích lẫy lừng, từ An Lộc, Trị Thiên,..
Chiến công vang dội, từ Kon Tum, Bình Định
Đại bàng vào vùng, bom đạn mịt trời, căn cứ địch san thành bình địa
Chim ưng xuất kích, hỏa lực kinh tâm, giúp quân bạn nức lòng xung trận.
Hỡi ơi!
Vùng vẫy trời xanh, "đi không ai tìm xác rơi", câu hát thưở đứng dưới cờ cảm khái
Phiêu dong tinh đẩu, bỏ phi đạo bỏ bạn bè, lời tâm huyết sao chừng như bất diệt.
Chiến địa lưu danh
Chuyến bay vĩnh biệt
Đài kỷ niệm dựng xây trong tâm tưởng, nhớ muôn đời người vị quốc vong thân.
Aùnh dương soi rực rỡ mãi ngàn thu, truyền vạn kiếp gương anh linh tuẫn quốc
Ở hải ngoại tấc lòng tưởng niệm, xuân hạ thắp nén nhang thơm
Nơi lưu lạc thâm tâm thương cảm, thu đông đốt nến nhớ người.
Gửi theo cánh gió,ly rượu nồng như nước mắt quê hương
Nương áng mây trời, chén nước trong tựa suối nguồn son tạc
Thác chẳng cần đến miếu, sống mãi mãi lừng danh
Sống nào ngại gian nguy, thác khăng khăng trung liệt
Ơi hỡi anh linh chiến sĩ Không Quân Việt Nam Cộng Hòa
Về đây chứng giám
Hồn linh thượng hưởng.
Nguyễn Mạnh Trinh

 

Tuổi thơ cười

Nụ cười duyên kia ơi!
Hãy hé nở cho xuân trong lòng người
Bông hoa đẹp kia ơi!
Hãy tươi tốt mãi trong bao tình người

Đôi môi hồng tươi thắm
Hát lên những khúc ca yêu đời
Xin hãy cho mọi người
Một nụ cười tươi như đóa hoa xinh

Mây xanh kia lướt qua ngọn đồi
Đem ánh nắng tươi đẹp đến đây
Cùng nhau nắm tay nào!
Ngôi nhà này là của chúng ta

Bạn bè mình trên khắp năm châu
Hãy hát vang lên nào
Tuổi thơ đẹp lắm tuổi thơ ơi!
Tuổi thơ hát, tuổi thơ vui,
Tuổi thơ thích cười
Thu Hà, (13 tuổi) tháng 11.2007

 

 

Anh hùng tiếp bước tiền nhân giữ nước

(Tưởng niệm những bậc Anh Hùng trước và sau 30- 04-1975)

Dòng Việt-tộc trước sau dù dâu bể;
Phải chủ quyền mới độc lập giang sơn.
Phải tự do nước mới mạnh dân an
Ấy là lẽ quang minh vòng chính đạo.

Nhưng nghiệt thay! Cả bọn người thô bạo
Cùng giống nòi mà lòng sói,dạ lang;
Đúng dã tâm để cướp đoạt giang san...
Dùng thủ đoạn thật đê hèn, bất chính.
Bao biến đổi thăng trầm vì quyền bính
Chúng đưa dân vào bỉ cực lâm nguy.
Ngẫm mà đau bao công sức trường kỳ,
Của tiên liệt đã dày công giữ nước.

Kể sao hết những Anh Hùng sau, trước!
Mấy ngàn năm đuổi bọn giặc Bắc phương.
Ngót trăm năm dẹp được giặc Tây phương,
Đã đem máu tô cho cờ độc lập...

Thật trớ trêu, bọn vô thần quỉ nhập!
Cướp công trình của muôn vạn sinh linh;
Mang âm mưu do đế quốc trá hình,
Làm nô lệ dựng chiêu bài Mác-xít.

Đưa dân nước vào con đường mù mịt,
Chưa bao giờ phải cùng cực, suy vi...
Ách ngoại nhân nhận chủ ngghĩa man di,
Xé đất Mẹ thành hai miền Nam Bắc.

Máu hào kiệt trước sau vì xã tắc
Giữa gọng kềm ba thế lực ngoại lai;
Đã vô lương tận dụng những tay sai,
Dâng đất Mẹ lam chiến trường thí điểm.

Mấy mươi năm trải dài trong cuộc chiến,
Mất chủ quyền trên một dải giang san.
Để đạn bom phá vỡ đến điêu tàn,
Đẩy dân Việt vào tương lai: tử đạo.

Hàng con cháu của Quang Trung, Hưng Đạo...
Từng lớp người đi bảo vệ quê hương.
Quyết đập tan những huyền thoại "thiên đường"
Của Hồ tặc mang voi dày đất tổ.
Bao chiến sĩ hóa ra người thiên cổ!
Xương, thịt mình vun xới mảnh quê hương,
Máu, da vàng nhuộm thắm nước Hùng Vương.
Cho Việt-tộc không rơi vào diệt chủng:

Phạm Phú Quốc vượt không gian lồng lộng
Cánh chiêm bằng vang dội khắp muôn phương;
Mang theo Anh một sứ mệnh phi thường
Phá sào huyệt, diệt quân loài quỉ đỏ.

Anh ra đi...muôn thu vào đất tổ,
Hiến đời trai, tô điểm dãy giang sơn
Cho màu cờ độc lập dưới vừng dương,
Cho dân tộc khỏi rơi vào xiềng xích.

Nguyễn Văn Đương, anh hùng lưu chiến tích,
Đồi "Tử Thần" còn ghi mãi tên Anh.
Lòng can trường xem nhẹ giữa tử, sanh...
Quyết tiêu diệt quái thai loài "vô sản"

Nơi sào huyệt, đất Hạ Lào máu đổ,
Của cháu con dân tộc giống kiêu hùng.
Không thể nào nhìn quốc phá, gia vong
Trong cuồng vọng của lũ người vô đạo.

Nguyễn Đình Bão, vị thiên thần Mũ Đỏ,
Bước hiên ngang trang sử Việt oai hùng...
Trên đồi cao, nơi rừng núi chập chùng,
Cạnh An Lộc, địa danh lừng chiến sử...

Đồi Chạt-li (Chalie) mang Anh vào bất tử!
Thân Anh nằm trong tấm vải khăn sô.
Máu của Anh tô thêm đậm màu cờ
Cờ Chính Nghĩa của giống nòi dân Việt.

Nguyễn Khoa Nam, người tài cao, dũng liệt
Thác huy hoàng cho con cháu ngày mai.
Cho tiền đồ, đất tổ ở tương lai,
Noi gương sáng ngàn thu dòng Lạc Việt.

Máu hào kiệt tô ngời gương bất khuất,
Như nước nguồn lưu chảy mãi thiên thu.
Không vì danh, chẳng vì lợi riêng tư,
Vì dân tộc muôn năm tình bất diệt.

Lê Văn Hưng vốn con dòng tuấn kiệt,
Mấy ngàn quân giặc Cộng cũng tan tành.
Nơi chiến trường An Lộc mãi lưu danh,
Chôn chuyên chính nối ngời dân chủ Việt.

Người đã thác! Danh đời đời không thác!
Hồn sống còn cho độc lập, tự do...
Không nhân danh thứ diệt đế tái nô,
Chỉ tranh đấu cho chủ quyền dân Việt.

Lê Nguyên Vỹ, người giữ tròn khí tiết;
Gương anh hùng muôn thuở của Bình Long.
Quyết noi theo Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương
Không để giặc làm ô danh sử Việt.

Trai đất Việt luôn giữ lòng thanh khiết;
Bằng trái tim dân tộc với niềm tin...
Hết một lòng theo sự nghiệp tổ tiên,
Cho xứng đáng đứng trong cùng vũ trụ.

Hồ Ngọc Cẩn hiên ngang hồn bất tử!
Vẫn một lòng, một chí giữ quê hương.
Phút hiểm nguy vẫn dòng máu quật cường,
Khi phỉ Công đem Người ra hành quyết.

Trần Văn Hai như bao người tuẩn tiết!
Bậc anh hùng do thế cuộc sa cơ...
Không thể nào để bọn giặc làm nhơ,
Đó là lẽ của sách trời đã định.

Dân tộc Việt mấy ngàn năm bất dịch,
Gương anh hùng không thể luận vu vơ...
Rước ngoại nhân để thực hiện ý đồ,
Trên xương máu của giống nòi dân Việt.

Phạm Văn Phú đã một thời oanh liệt,
Rất can trường nơi mặt trận biên khu;
Nhưng chẳng may rơi vào thế hỏa mù...
Bọn vô sỉ chơi lắm trò ma thuật...

Ông đã biết hoàn toàn sai chiến thuật,
Lệnh ban hành: "Triệt thoái khỏi cao nguyên!"
Nhưng làm sao khi thé cuộc đảo điên,
Đành ôm hận cho đến giờ tắt thở

Nguyễn Vĩnh Liệu đã hiên ngang trả nợ!
Chí tang bồng chẳng hổ thẹn nam nhi.
Quyết một lòng thề không bỏ ra đi...
Tròn tiết khí tấm lòng son bất khuất

Khi Nam-Tín lâm vào giờ khắc nghiệt,
Anh bình tâm cho đến phút sau cùng..
Vẫn ung dung trong khí phách oai hùng,
Thà chịu chết không buông tay cho giặc.

Dân nước Việt sẽ một mai khôi phục,
Vì giang sơn, vì dân tộc sống còn...
Không thể nào để cho lũ giả nhơn;
Phản dân tộc mang voi giày đất tổ.

Trần Văn Bá lên đường không do dự,
Thắp lửa thiêng vùng dậy chí phi thường.
Mưu tìm đường quang phục cứu quê hương,
Đang rên xiết trong tay loài nanh vuốt.

Anh đã thác! Dù chưa đạt thành đại cuộc,
Vẫn còn Trần Văn Bá nối nhau đi...
Tiếp lửa thiêng theo sứ mệnh cứu nguy,
Đưa dân tộc thoát khỏi vòng bị trị.

Dòng lịch sử trải qua bao thiên kỷ...
Có bạo quyền, cò tranh đấu không ngưng;
Sống theo gương chí lớn của Trưng Vương
Đã vạch rõ lằn ranh quyền tự chủ.

Còn trời đất, còn tiếng vang hùng sử
Sự tồn vong đã xác định rõ ràng;
Cho cháu con sau kế nghiệp kinh bang,
Quyền tự chủ là niềm tin vĩnh cữu.
Vĩnh Nhất-Tâm

 

Hoài bão

đỉnh núi cao ngút mắt
trường sơn nào sánh bằng
ta leo như loài kiến
hết tuột rồi lại trơn

đầu va vào vách đá
máu chảy ròng quanh năm
mồ hôi chết cổ thụ
lệ tan trời tuyết băng

đêm đưa tay vói thử
làm rúng động nghìn thâu
lỡ lầm yêu trần thế
nên biến thành vực sâu
van xin từng hơi thở
cúi mặt bước qua cầu...
Sa Chi Lệ

 

Không thể nào quên

Mày bảo tao quên đi sao?
Nhớ lại làm chi, chuyện cũ từ năm nào
Nhà đã cháy, sao bới tro lên mà khóc?
Sao không coi chuyện đời bể dâu thoáng chốc?
Một chút phù du, sinh tử, dập vùi
Ba mươi mấy năm rồi, sao mãi ngậm ngùi?
Cứ Tháng Tư lại cờ quạt, chọc cười thiên hạ?
***
Mày nói đúng,
Nếu tao là người lạ
Không sinh ra và trưởng thành trong chiến tranh
Không nhìn thấy Cộng quân tàn sát dân lành
Từ thuở bé đã thấy đầu lâu cắm cọc
Đã chứng kiến Việt Minh tay dao, tay cuốc
Bổ sọ người như giết chó, giết heo
Đã biết Lý Bá Sơ heo hút lưng đèo
Chỗ táng địa của vạn người lương thiện
Những đấu tố mà quỷ vương hiện diện
Gào thét vang trời "Giết giết mãi, không tha!" (*)
Dưới chế độ Việt Minh, người ở lẫn với ma
Không dám thở, lạy ông bí thư, lạy bà cán bộ
Sinh phúc cho con, cả nhà con một hộ
Nguyện cắn rơm, cắn cỏ hầu hạ ông, bà
Những tiếng khóc sụt xùi, không dám vang xa
Nhưng gom lại, thì vỡ òa như thác...
***
Mày không nhớ sao?
Khi Cộng quân coi mạng người như rác
Pháo kích triền miên vào toàn chỗ dân cư
Đắp mô, đặt mìn, hành hạ dân quê
Treo cổ, cắt gân, chặt đầu, bêu chợ
Rồi Mậu Thân, hiện nguyên hình quỷ dữ
Chôn sống cả ngàn người, thầy giáo, sinh viên
Bác sĩ, thương gia, tu sĩ, thanh niên
Dồn xuống hố, tay còn còng dây kẽm
Những con mắt mở trừng, máu nhòa đen nhẻm
Những bộ ngực thanh xuân vỡ nát trong đêm
Những bàn tay chới với giơ lên
Tếng gào thét lùng bùng không khí
Mẹ ngất người, quằn đi, máu lệ
Bà vợ nằm, bụng chửa, tan hoang
Lũ con thơ hốt hoảng, ngỡ ngàng
Sẽ chết lịm trong mịt mù, tăm tối
***
Mày đã quên hết sao?
Trong tháng Tư Đen, đại bác Cộng Quân dội xối
Trên Đại Lộ Kinh Hoàng, hàng lũ dân oan
Mẹ bồng con, cha ôm mẹ, tay bị, vai mang
Chạy trốn Cộng quân, không ngờ truy sát
Bọn vô lương tâm ra tay tàn ác
Đạn bắn mịt trời, thân ngã như xung
Vú mẹ rời con, máu sữa hòa loang
Cha gục xuống, con bò ngang mặt lộ
Người chạy như điên, dầy nhau vô số
Chân gẫy, đầu rơi, bụng xổ, hồn thăng...
***
Những người như mày,
Có nhớ chút nào chăng?
Từ ngày lính cụ Hồ tràn vô thành phố
Cả đất nước đắm chìm trong nỗi khổ
Được củ khoai ngon mà như thấy ông Trời
Được miếng vải mới nhớ mình là người
Dăm ký gạo tưởng như vừa trúng số
Rừng sâu, nước độc, chúng lùa dân thành phố
Biến loài người thành lũ khỉ nhăn răng
Miệng méo, chân cong, chỉ đôi mắt mở căng
Nhìn xã hội cuồng điên mà hận ghét
Người chung quanh đều là kẻ thù ta hết
Vì chỉ rình mò, tố cáo, lập công
Cho Bí Thư, Chủ Tịch ngồi hưởng không
Giơ tay năm ngón là ở tù mút chỉ
Tàn sản nhân dân, tập trung vào thành ủy
Đổi tiền, cướp chợ, cũng vào túi tham quan
Những hành vi côn đồ, của phong kiến, thực dân
Chúng áp đặt với lòng lang, dạ thú...
***
Ôi! Cuối thế kỷ 20 mà Việt Nam ủ rũ
Bỗng chốc thành thời đồ đá rong rêu
Nếu không có tình thương của những Việt kiều
Đất nước chắc biến thành giang sơn của khỉ
Vậy mà mày quên,
Còn trách chúng tao ủy mị
Cứ nhìn lá cờ mà khóc khôn nguôi
Mày còn nhớ không?
Bao bạn bè đã chết khơi khơi
Cho lá cờ đó vùng bay phấp phới
Bao tuổi trẻ, hồn thanh xuân vời vợi
Đã tử vong, cho đất nước tồn sinh
Cho mày, tao được cuộc sống yên bình
Cho lũ nhỏ được học hành, tiến tới
Mày bảo tao quên đi ư?
Làm sao tao quên nổi
Chỉ trừ đục óc tao, và móc mắt đi
Cho tao không nhìn, không nghĩ, không suy
Không nhớ về đất nước bốn ngàn năm ngào nghẹn
Ngày 30 tháng Tư cũng chỉ là điểm hẹn
Của lịch sử ta, dù ngày tháng căm hờn
Khi nào môn Sử bỏ đi, không còn uống nước nhớ nguồn
Không ai nhắc, lúc đó, không còn tháng Tư nữa.
Còn bây giờ, tuy không tràn khói lửa
Nhưng bạo quyền vẫn cai trị dân đen
Mỗi Tháng Tư, tao vẫn nhớ không quên
Những dấu mốc oán hờn cần gột rửa
Mỗi Tháng Tư, tim tao lại như ung vữa
Mắt lại nhòa, môi cắn chặt, tay rung
Ôi! Quê huơng ơi! Yêu dấu vô cùng
Thôi, tao lại khóc,
Biết bao giờ gặp lại...
Còn những người như mày,
Mong vài giây khắc khoải...
Chu tất Tiến
Tháng Tư Đen. 2008
(*) Thơ Văn Nô Cộng Sản: Giết! giết mãi, bàn tay không phút nghỉ...

 

 

Thơ Cù Nèo

(Nam Man phụ trách

Cứu Cánh Nào, Phương Tiện Nấy

Cứu cánh chẳng thể biện minh
Cho phương tiện xấu mà mình muốn theo
Đừng nêu cứu cánh ì xèo
Giết người vô cớ, lãnh hèo Đảng ngay
Dù rằng cứu cánh có hay
Không được vì thế ra tay hại người
Cứu cánh tồi, phương tiện tồi
Phương tiện đã xấu, sao bồi "cánh" kia!
Ngoài miệng nhân nghĩa lia chia
Trong lòng liềm búa đầm đìa máu dân
Cộng Đảng nợ máu nhân dân (*)
Không lo sám hối, thả lần gươm đao
Thế thì đừng có ngồi gào
Đồng bào đứng hết, lẽ nào buông tha
Bấy giờ chớ nói chết cha!
Lão Hồ còn chết, huống chi tụi mày!
Tú Dza LV
(*) Hồi mới cướp được miền Nam, CS đẩy quân, dân, cán, chính trong Nam vào tù, còn bô bô cái miệng là họ có "nợ máu với nhân dân". Chính bọn nó mới nợ máu nhân dân đó.

 

 

Việt Cộng và "tù cải tạo"

(Đọc "Cuối Tầng Địa Ngục" của Đỗ văn Phúc)
Nổ đôm đốp điều khôi hài mai mỉa
Núi Chứa Chan chan chứa máu Người Tù
Đất ôm Anh, "đền nợ máu" thiên thu
Cho sông núi thêm hồn thiêng, hùng khí

Hương tưởng niệm thắp dâng người Chiến Sĩ
Từng đối đầu bao chiến trận oai phong,
Từng hiên ngang trước súng đạn một lòng
Chết tức tưởi về tay phường bán nước
Ý Nga, 16.4.2008

 

Đảng có biết không?

Hồ dâm nghiện hút nữa à?
Mèn ơi, cái lão dê già qúa tai!
Đảng hỡi đảng, đảng sai tuyên vận
Nói chi mô ngu xuẩn rứa hè?
Hồ dâm, dâm sụm bà chè
Lại thêm tàn ác nhất phe đảng mình
Hồ ngu dốt đi rinh tàu cộng
Cõng liên xô, giết sống dân lành
Một tên "qúa tải" lưu manh
Đã mần dân nước tan tành bấy lâu
Nay bạch hóa hồ râu nghiện hút
Chu choa ơi... đến Bụt cũng cười!
Hồ dê quả thật chịu chơi
Nhưng toàn chơi chịu, con rơi cả bày
Đảng có biết chiện này hông đảng?
Trả nằm vùng một tháng bao đô?
Để cho nó tố bác hồ
Là thằng nghiện hút, là đồ lưu manh?
Phen này tuyên vận tanh banh!
Bác Tha Hương

 

Nói với Lê thị Công Nhân

Giữa một ngày vui chị chẳng dám vui
Vì chị biết em đang tù tội
Chị giận dữ vô cùng quân lang sói
Bẻ nhị, cành, vặt nát cánh hoa

Em hướng học viên về phía mặt trời
Để tìm lấy tự do và ánh sáng
Chúng sợ hãi trước ngai vàng mục ruỗng
Giam em vào trong bóng tối trại giam

Lê thị Công Nhân Em bị bắt rồi
Nhưng sẽ hồi sinh dưới nhiều tên tuổi khác
Những em bé Việt Nam sinh giữa ngày này
Sẽ mang tâm hồn quả cảm của em

Ra khỏi tù chị muốn đến thăm em
Mà độc tài ác hơn nghìn chó sói
Cả bạn bè người thân chúng cấm
Càng thương mẹ lặn lội đường xa

Cả dân tộc đang hướng về em
Hãy kiên trung sống giữa lao tù
Rồi nhất định sẽ đến ngày chiến thắng
Độc lập tự do thay thế độc tài.
Trần Khải Thanh Thuỷ

 

Nhân đọc bài Bánh dầy... ruột mút"

(đăng trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 18-4-2008)

Ở Việt Nam bao chuyện "thần thoại"
Diễn tại thời nay, không phải từ ngàn xưa
Lễ giỗ Tổ là Lễ Quốc Trọng
Bánh dâng Vua là lòng thành kính
Con dân Đất Việt cung tiến Người
Giữa trời đất chứng minh công đức
Cầu Quốc thái Dân an mạnh giàu
Một nén hương thơm động khắp phương trời
Và chén nước mưa nhưng tâm trong sạch
Xin dâng Tổ - Tổ cũng chứng cho
Cần đâu phải mâm cao cỗ đầy mới tỏ lòng thành kính

Vậy kẻ kia ngạo mạn khoe danh
Mang bánh tiến Vua rất ư "hoành tráng"
Bánh to đẹp nhưng lòng... ruột mút
Cõi tâm linh thiêng liêng của Dân tộc
Kẻ vô thần đem ra cợt nhả
Khi lễ Tổ quan cũng lừa cả "Vua"
Lừa Tổ đã có công dựng nước 4000 năm
Và cả "Vua" nay quan đâu có chừa
Khi cặp "bánh chưng - dầy" to đẹp nhất
Dâng Tổ ngày 10-3 chỉ mang nghĩa "tượng trưng"
Hơn là để nhân dân được xin lộc Tổ - Trời
1.000 kilô gạo nếp thơm bị đem bỏ
Vị chi mấy chục triệu đồng chỉ để ngắm mà thôi
Trong lúc "Bão giá" dân đói, dân kêu
Chính phủ hô hào cả nước chống lạm phát

Ôi xót xa lòng tự hào dân tộc
Bị bệnh thành tích quan mang nhấn chìm
Thì dân đen quan đâu có tha
Dân suốt ngày cơm nắm cầm hơi
Ngồi giăng biểu ngữ, băng zôn khắp vườn hoa
Mai Xuân Thưởng - Hà Nội - kêu oan
"Thủ tướng ơi hãy cứu dân
8 cánh đồng bỏ hoang
Dân 2 năm không đất cấy cày
Dự án treo, án ma để nhằm cướp đất" (1)
Đẩy dân lành vào chốn lầm than
Dân kêu kiện chẳng quan nào giải quyết
Dân mong Bao Công nào soi xét
Khi quan cũng dối giả kém ai
Và "Nhà nước của dân do dân vì dân"
Có thực chất nhà nước pháp quyền, dân được làm chủ
Hay chẳng khác chi cặp bánh chưng - dầy
Mà "quan" Đầm Sen dâng Tổ ngày 10/3 Mậu - Tý
Xin cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã dũng cảm phơi ra sự thật này.
Dương Thị Xuân - Hà Nội
Email: hoabinhdantoc2007 @ yahoo.com
Chú thích:
(1) Nội dung biểu ngữ của những người dân tỉnh Hà Tây khiếu kiện ngồi trước cửa trụ sở Văn phòng Chính phủ tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng - Hà Nội những ngày lễ giỗ Tổ Hùng Vương tháng 3-2008.