banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Nếu hiểu lòng nhau

 

Trần Ngân Tiêu

Sau ba ngày quên cả ăn uống Danh hỏi thăm để tìm đến nghĩa trang có mộ của Liên. Khi nhìn thấy trên mộ bia có ảnh với dòng chữ R.I.P ( Rest In Peace) và Kathy Liên (1970 - 199x) Danh không kềm được nước mắt. Nhìn xuống miếng xi măng dưới chân mộ bia Danh đọc thấy mấy dòng chữ viết sâu vào xi măng: "Nơi an nghỉ của Kathy Liên, người đã chết vì tên ngu muội Danh đã yêu nàng nhưng lại bỏ nàng mà đi. - Mạc". Danh nghẹn ngào: Bây giờ thì chỉ có lên thiên đàng anh mới có cơ hội giải bầy với em!...
Là một luật sư có nhiều thành công, lần đầu tiên Danh trở lại thăm thành phố nhiều lưu luyến này sau 15 năm giã biệt, tưởng là tìm lại được kỷ niệm vui, không ngờ mấy ngày qua là những ngày buồn thảm nhất trong đời. Cảnh và người đã khác nhưng Danh vẫn hy vọng tìm được vài người bạn cũ, và rất may đã kiếm được điện thoại của Mạc, một bạn thân hồi trung học.
Qua điện thoại tiếng Mạc chỉ còn lại phảng phất âm thanh ngày xưa:
- Ai đó?
- Bạn hiền. Biết ai đây không? Danh đây.
- Mày gọi tao làm gì thằng khốn nạn.
Hơi khựng lại với giọng của Mạc, nhưng Danh cho là tánh hắn như vậy nên vẫn niềm nở:
- Thằng quỷ sứ lúc nào cũng đùa dai. Tao về đây thăm tụi bay. Mày và Liên hạnh phúc chứ?
- Yên tâm đi. Liên rất vui và bình an nơi nước chúa rồi. Mày không cần hỏi.
- Mày đùa cái gì vậy?
Giọng Mạc phẫn nộ:
- Danh. Tao có đùa vơi mày đâu. Sau khi mày bỏ nơi đây mà đi, Liên đã mắc bệnh trầm uất và không chống đỡ nổi với những khổ đau đè nặng trong hồn nàng từng ngày. Liên đã sống với chuỗi ngày đau khổ vì nàng nhận ra rằng kẻ nàng yêu là mày, và kẻ yêu nàng thực sự là mày chứ không phải tao. Mày đã nói với nàng rằng: "Anh sẽ làm bất cứ điều gì cho người anh yêu được vui" nhưng mà thằng khốn nạn tại sao mày lại bỏ Liên mà đi hở? Mày đã từng gọi tao là "jackass" không? Nhưng mày còn tệ hơn thế nữa, "dum-ass". Liên đã bị bệnh phiền muộn (depress) quá nặng và một đêm kia nàng đã dùng qúa độ liều thuốc an thần nên đã lặng lẽ từ giã cõi đời vì mày. Nàng ân hận đã đối xử tệ với mày, có hiểu không thằng ngu. Từ nay đừng gọi tao nữa. Tao mà thấy mặt mày tao đập cho nát ra.
Tiếng điện thoại cúp xuống cái cộp ở đầu giây bên kia thì cùng lúc đó Danh cũng rụng rời buông rơi điện thoại mà không hay. Danh ngẩn nhơ nghe lòng tan nát và không thể tin được những gì vừa mới nghe. Danh tự hỏi chính mình: Ta đã làm tất cả cho nàng hy sinh cả tình ta để nàng vui mà sao bây giờ sự hy sinh ấy lại là những tội tình ta phải gánh.
Mười năm năm trước cũng là năm cuối cùng tại trường trung học nơi đây... Một bữa kia khi đang cuốc bộ từ trường về nhà thì bỗng một người chạy đổ xầm vào Danh khiến Danh giật mình:
- Liên...?
Danh đỡ Liên dậy, vén lọn tóc loà xoà trước mặt Liên rồi nhìn thẳng vào mặt Liên. Liên như cố trốn cái nhìn đó lắp bắp:
- Ô! Tôi xin lỗi Danh. Tôi xin lỗi xin lỗi... Tôi phải cẩn thận hơn nữa mới được...
Nói tới đây bỗng Liên nấc lên khiến Danh ngỡ ngàng:
- Có chuyện gì vậy Liên?
- Tôi thật là ngu muội đã tỏ tình với Mạc một người khinh miệt mình. Anh ta đã cười hô hố vào mặt tôi: "Bỏ đi tám. Em mà cũng đòi làm người yêu của tôi à? Just in your dream". Dù đoán trước được câu trả lời của anh ấy nhưng tôi vẫn thấy lòng tan nát và xấu hổ.
- Liên! Tôi không cho đó là ngu muội. Tôi thật tình thán phục Liên đã can đảm nói lên tiếng nói của lòng mình, nhưng khóc vì thằng tồi đó mới là ngu muội. Đừng vì hắn mà rớt nước mắt. Nó là cái thớ gì mà dám nói với Liên như vậy? Để tôi xạc cho nó một chặp. Tôi không hiểu sao tôi lại là bạn thân của nó mới được chứ.
Liên vội ngăn:
- Không anh Danh. Đừng làm vậy. Đâu phải lỗi của anh ta. Chỉ tại tôi tự chuốc lấy thôi.
- Không được. Liên cũng là bạn của tôi mà...
Liên là học sinh chăm chỉ, ngoài sách vở ra chả bao giờ chú trong đến làm đẹp, ăn mặc theo thời trang như các cô gái khác. Không muốn xỏ lỗ tai để đeo đồ trang sức rồi lại thêm cặp kính cận dầy cộm, trông cứ như là một cậu "xấu trai" nên không được nam sinh nào để mắt tới ngoại trừ Danh đối xử với Liên như một người bạn thân. Thế nhưng Liên lại bị tiếng sét ái tình và tương tư nặng với Mạc một nam sinh nổi bật nhất trường đang được các nữ sinh khác ái mộ. Danh cảm thấy cần an ủi người bạn học đáng thương nên đề nghị:
- Hãy ghé qua nhà tôi mình nói chuyện. Tôi ở với chú thím tôi ở bên kia đường gần trường học.
Dắt Liên vào nhà, Danh lấy khăn ướt , bảo Liên lấy kính đeo mắt xuống rồi lau những giọt lệ của Liên khiến Liên xúc động hỏi:
- Danh! Sao anh lo lắng cho Liên nhiều quá vậy? Em chỉ là một cô bé lọ lem.
- Vì Liên là bạn và cũng là một cô bạn gái dễ thương. Liên có những nét đẹp mà chỉ anh mới nhìn thấy. Nếu anh có người yêu dễ thương như Liên thì anh sẽ làm bất cứ điều gì cho người yêu của anh vui.
Khi nghe Danh nói như vậy, Liên có vẻ thẩn thờ như suy nghĩ điều gì...
Ngày hôm sau đến trường Danh ngoắc Mạc lại bảo Mạc nói một lời xin lỗi Liên thì Mạc cự nự, tưởng Danh ép mình đáp tình cái cô "Ugly Betty" đó, nhưng Danh năn nỉ Mạc:
- Mày làm ơn cho thằng bạn mày một điều được không? Mày không phải nói yêu Liên mà mày chỉ nói mày coi Liên như bạn và xin lỗi đã quá lỗ mãng với cô ta thôi, mày có mất gì đâu.
Mạc gật đầu Danh kéo hắn chạy đi tìm Liên, và Mạc nghiêm trang:
- Liên. Tôi xin lỗi đã xử tệ với Liên tại vì bữa qua tôi đang bực mình thì gặp Liên, chứ thật tình tôi vẫn coi Liên là một người bạn học tốt. Liên vui lòng không?
Mạc chìa tay ra và mặt Liên như cành hoa héo vừa được tưới nước cũng chìa tay ra bắt với một nụ cười cùng nói: "Friend".
Danh cầm tay Liên kéo đi rồi hỏi:
- Cảm thấy phấn khởi không Liên?
- Liên thấy vui hơn, nhưng Mạc chỉ muốn coi Liên như bạn mà thôi vì Liên là cô bé lọ lem phải không?
Danh hé mở lòng mình:
- Liên. Sao em không bao giờ nghĩ đến người khác để ý đến em. Anh biết Mạc là một tằng tồi nếu em vương vấn hắn chỉ uổng công thôi. Nếu không có hắn hay anh thì trên đời này sẽ có những người khác yêu Liên. Đối với anh, Liên là một cô gái dễ thương anh không muốn Liên đau khổ với một mối tình không đáng.
Liên bất ngờ hỏi:
- Danh. Có phải anh yêu Liên không?
- Anh nghĩ anh không cần phải trả lời câu hỏi đó. Nói xong Danh nhìn thẳng vào mắt Liên hỏi "Liên. Hãy trả lời anh, em nghĩ gì về anh?"
- Danh. Liên thích anh nhưng Liên chỉ muốn là một người bạn thân của anh.
- -! Vậy là Liên đáp lại tình anh cũng như Mạc đã đáp lại tình em.
- Không phải. Em không muốn là người yêu của anh chỉ vì miễn cưỡng sẽ làm anh buồn...
Bất ngờ Danh ôm cứng lấy Liên đặt lên môi nàng một nụ hôn thật chặt mãi mới buông Liên ra. Liên ôm vai Danh thì thầm: "-! Thì ra anh yêu Liên thật ư!" Nhưng Danh vẫn hỏi lại:
- Liên. Em có còn nghĩ đến Mạc nữa không?
- Phải. Liên sẽ luôn luôn nghĩ đến Mạc, không biết Liên sẽ nghĩ về Mạc đến bao giờ....
Danh suy nghĩ một phút rồi bất ngờ hỏi:
- Em có muốn mình trở thành đẹp và quyến rũ như những cô gái dậy thì kia không?
Liên đưa mắt nhìn những cô nữ sinh nhí nhảnh tươi mát trong sân trường cũng có cô đeo kính nhưng trông vẫn thanh nhã như thường rồi Liên cúi xuống như muốn nhìn chính bản thân mình rồi ngượng ngùng... Danh chấn an:
- Đừng nghĩ vớ vẩn Liên. Mọi cô gái đều muốn mình đẹp dù cô đó là một cô gái xấu xí.
- Thật ư? Liên bật cười...
- Chắc chắn là như vậy. Và anh sẽ giúp Liên trở thành một cô nữ sinh thật dễ thương quyến rũ. Bây giờ là lúc em phải là một cô gái đẹp.
Cuối tuần đó Danh cố vấn Liên sửa soạn nhan sắc của mình. Trước hết là đến tiệm uốn tóc để làm lại mái tóc hợp với thời trang và dáng dấp. Tiện đó Danh dẫn Liên qua tiệm xỏ lỗ tai khiến Liên sợ đau đến run bắn người lên nhưng vẫn lí ríu vâng lời. Kế đó, Danh dẫn đến tiệm quần áo nhờ mấy chuyên viên thời trang lựa chọn những bộ đồ thật hợp với tuổi học sinh trẻ trung và "sexy" với những chiếc áo bó sát thân mình và "miniskirt" thật hấp dẫn trông rất "hot". Sau hết là phải bỏ đôi kính cận nặng nề kia vì chính đôi kính đó đã tàn phá nhan sắc của Liên mà phải dùng "contact lens" có màu xanh lơ cho đôi mắt thêm u huyền thơ mộng. Sau chót là phải biết trang điểm đúng màu sắc và vừa phải.
Thứ hai tuần sau đó Danh nắm tay Liên đến trường. Liên bây giờ hoàn toàn là một cô nữ sinh xinh đẹp, quyến rũ, khác trăm phần trăm so với Liên tuần rồi. Mọi con mắt đổ dồn theo từng bước Liên đi, có cậu huýt gió ngưỡng mộ hay gật gù, giơ ngón tay cái lên cao nói: "một cặp thật xứng đôi". Danh ôm vai Liên tiến về phía Mạc. Mạc há hốc mồn trợn mắt hỏi Danh:
- Mày kiếm được "em" này ở đâu mà mát mắt thế?
Danh cười gằn:
- Mày là thằng mù làm sao mà nhìn ra được.
Mạc nôn nóng:
- Thì làm ơn nói cho tao biết đi. Em nào đây, lạ hay quen?
Liên nở bụ cười hãnh diện:
- Hello Mạc. Liên đây. Không nhận ra à?
Liên và Danh đều nở nụ cười tươi đẹp khi thấy Mạc há mồm ngáp ngáp không ra lời:
- Cô... cô bé lọ lem đây sao? Hả?
Danh hãnh diện:
- Đúng rồi. Cô gái lọ lem của mày đấy. Muốn không?
Mạc hấp tấp kéo Danh né qua một bên:
- Nói cho tao nghe được không? Chuyện gì xẩy ra đây. Có phép lạ hả?
- Đó quả thật là Liên. Mày không thể chỉ sống với cái nhìn bề ngoài rồi mang cái ấn tượng mãi trong đầu. Con người sẽ thay đổi theo hoàn cảnh và thời gian. Liên chỉ lo học không lo trang điểm để cua trai nên mày tưởng đó là cô bé lọ lem. Mày tưởng Liên không đẹp và quyến rũ hay sao?
Mạc cố giấu vẻ ngượng nghịu thì Danh tiếp:
- Nhưng thôi tao cho mày biết điều này: Tao yêu Liên, nhưng Liên yêu mày, mày có tin như vậy không? Vì yêu Liên nên tao để nàng trở lại với mày dù biết mày là một "jackass".
Nói rồi Danh quay lại Liên nói:
- Liên. Nếu em không thể quên được Mạc em hãy đến với hắn. Anh hy vọng thằng khốn đó sẽ không làm cho em đau lòng nữa.
Danh dắt Liên lại đặt tay Liên vào tay Mạc mỉm cười bước đi. Được hai bước Danh quay lại giọng như cố hãm sự xúc động:
- Chúc Liên may mắn.
Mạc nhìn Liên niềm nở:
- Thì ra đây là Liên thật sự của anh hả?
- Phải? Chính là Liên của... anh đây.
- Mong Liên tha lỗi cho anh trong một phút thiếu suy nghĩ đã làm tổn thương Liên. Sau đó... anh đã hối hận và xin lỗi Liên em có nhớ không? Và bây giờ anh mới nhận thấy rằng Liên mới là người thật tình yêu Mạc. Liên có tha lỗi cho anh không?
- Anh muốn Liên là người yêu của anh?
- Lẽ dĩ nhiên.
Liên tỏ vẻ vui mừng:
- Lúc nào trái tim Liên cũng có hình bóng Mạc.
Mạc tỏ ra săn sóc Liên, hắn cởi áo lạnh của mình khoác cho Liên và dìu Liên đi.
Sau buổi học đó Liên gọi Danh với giọng hớn hở:
- Em cám ơn Danh thật nhiều. Nếu không có anh em đâu có được ngày hôm nay.
- Thật là tuyệt. Đó là điều anh mong muốn.
Liên vẫn hớn hở:
- Anh đã làm cho Liên một đặc ân. Mình đi ăn tối nay đi. Liên bao. Nghe?
- Không được đâu Liên. Anh bận lắm.
Liên ngỡ ngàng:
- Sao vậy anh? Đi với Liên đi, em đang vui mà.
Giọng Danh thật rõ ràng:
- Anh đang thu dọn để di chuyển lên Boston vì sau khi ra trường trung học anh phải vào đại học Harvard nên phải sửa soạn từ bây giờ.
Liên ngạc nhiên không thể tin được sự đột ngột này:
- Sao từ trước đến giờ không nghe anh nói gì đến việc đó cả. Anh đi nhưng còn Liên thì sao? Liên tưởng anh yêu Liên, anh biết không? Liên trở thành cô gái quyến rũ là do anh; Liên có thể có tình yêu cũng là do anh. Gần anh Liên luôn cảm thấy ấm cúng và bây giờ nếu anh bỏ đi anh có biết Liên cảm thấy hụt hẫng bơ vơ như thế nào không? Liên sẽ ra sao nếu không có anh ở đây?...
- Phải anh đã yêu Liên. Nhưng Liên yêu người khác và anh không muốn em khó xử. Anh muốn Liên có một hạnh phúc với người Liên yêu chứ không miễn cưỡng. Mạc sẽ săn sóc cho Liên. Nói "goodbye" với Mạc luôn cho anh.
Nói xong Danh cúp điện thoại.
Khi Danh đang đợi taxi ở cửa nhà thì Liên hớt hải chạy đến nghẹn ngào nói với Danh:
- Danh. Em phải chạy lại vì anh cắt giây điện thoại mất rồi. Em muốn nói với anh rằng bây giờ Liên mới biết ai là người quan trọng đối với Liên. Tại sao anh lại bỏ Liên lại một mình ở đây?
Danh nhìn Liên dịu dàng:
- Anh xin lỗi Liên anh phải đi vì taxi đã đến đón anh. Goodbye Liên.
Danh vuốt nhẹ má Liên rồi bước vào xe taxi. Khi taxi đi đến cuối phố, nhìn lại phía sau Danh thấy Liên vẫn đứng trơ trơ ở đó như một bóng cây nhỏ cô đơn bên lề đường. Và trước khi taxi quay qua con đường khác, Danh thấy Liên hai tay úp vào mặt và gần như muốn qụy xuống đường... Danh thầm nói cho mình nghe: "Anh đã làm tất cả để cho em vui. Chúc em may mắn!"
Trần Ngân Tiêu (SGT)

 

 

Lệ nến

Cao Trần

Hai mươi chín tháng Tư năm 1975, ba tôi đưa cả nhà xuống ở chung với nội. Các cô, chú và anh chị em tôi cũng vậy; tất cả đều về với nội. Ai nấy đều có chung một ý nghĩ: nếu chết, thì cùng chết. Nhưng thật may mắn, đại gia đình chúng tôi không ai chết cả, sau cái ngày gọi là "giải phóng" miền Nam. Dường như lý do duy nhất của việc chúng tôi được sống, giống như triệu triệu đồng bào khác, từ Quảng Trị đến Cà Mau, là để chịu cảnh đọa đày, đói khát sau cuộc "đổi đời", là để khóc những giọt nước mắt phân ly sau ngày đất nước thống nhất, là để trở thành nô lệ sau khi những kẻ nhân danh độc lập và tự do để gây hấn đã chiến thắng.
Ngày đó, tôi còn rất nhỏ, cỡ tuổi đứa con gái tôi hiện nay. Cuộc ly tán đầu tiên mà tôi chứng kiến là hình ảnh ba tôi, trong bộ đồ đen của cán bộ xây dựng nông thôn, khăn gói lên đường vô trại giam K4 (Long Khánh) để "học tập cải tạo". Tôi không nhớ lúc đó má tôi và hai anh em tôi có khóc khi chia tay ba tôi hay không. Nhưng tôi nhớ mãi những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt má tôi một tháng sau đó, vào cái ngày bà chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn chờ ba tôi về. Ba má con chúng tôi ngồi chờ đến khuya. Và ba tôi không về. Và má tôi khóc. Và hai anh em tôi nhìn nhau ngơ ngác. Những giọt nước mắt đêm hôm đó của má tôi đã dạy cho tôi bài học đầu tiên về cộng sản - bài học về sự dối trá.
Khi người đàn ông của gia đình bị cầm tù, thì người đàn bà phải ra đường để kiếm tiền đi thăm nuôi và kiếm miếng ăn cho những đứa con thơ dại. Vậy là má tôi đi Cần Thơ buôn gạo, mỗi tuần một chuyến, mỗi chuyến vắng nhà khoảng hai, ba ngày. Hai anh em tôi xuống ở với ông bà nội. Vào những ngày má tôi đi Cần Thơ, chiều nào, anh em tôi cũng ra đứng trước cửa nhà ngóng má tôi về, ngóng đến khi nào đường phố không còn một bóng người thì mới thôi, và vô nhà khóc ngất cho đến khi ngủ thiếp đi, giữa giọng ru khàn đục của ông nội tôi. Vậy mà có lần nọ, tôi ngóng má tôi suốt mười lăm ngày mà vẫn không thấy bà về. Tôi chỉ còn biết kêu ba, kêu má và khóc. Ông bà nội tôi cũng khóc. Má tôi, cùng với tất cả những người đi trên chuyến xe đò buôn chuyến, đã bị bắt giam ở Cần Thơ để thẩm tra, vì trên xe có mấy tờ truyền đơn, không biết của ai, kêu gọi mọi người đứng dậy chống lại bạo quyền. Lần này, những giọt nước mắt của chính tôi đã dạy cho tôi bài học thứ hai về cộng sản - bài học về sự độc ác.
Sau lần đó, má tôi không dám đi buôn chuyến nữa, mà ở nhà vác chảo dầu ra ngã tư đường chiên đậu hủ để bán, sau khi đã bán hết tất cả những tài sản có thể bán được trong nhà. Được một tuần lễ, mấy bà cán bộ hội phụ nữ liền đến nhà làm "công tác tư tưởng" với má tôi, không cho má tôi bán đậu hủ kiểu "tư bản tư nhân" như vậy nữa, và buộc má tôi, mỗi sáng, phải khiêng bếp lò và chảo dầu đến "Tổ hợp Đậu hủ" để chiên đậu hủ, rồi giao nộp "sản phẩm" đậu hủ chiên cho Tổ hợp, để đổi lấy một khoản tiền công chết đói mỗi cuối tháng. Có lần, vì quá uất ức, má tôi lặng lẽ khóc. Và những giọt nước mắt của má tôi, một lần nữa, đã dạy cho tôi bài học thứ ba về cộng sản - bài học về sự ngu dốt.
Má tôi chiên đậu hủ cho đến khi ba tôi được ra tù. Sau đó, ba má tôi làm đủ mọi nghề để nuôi anh em tôi ăn học hết trung học, rồi đại học, giữa một xã hội mà sự kỳ thị lúc nào cũng được dành sẵn cho những kẻ như chúng tôi, công dân của chế độ cũ, ngụy dân của chế độ mới. Đối với tôi, những giọt nước mắt của má tôi, của ông bà nội tôi, giống như những giọt lệ nến, đã rơi xuống, không phải để vùi tắt, mà để nuôi dưỡng và làm bừng lên ngọn lửa lúc nào cũng hừng cháy trong trái tim tôi.
Trên khắp nước non này, suốt ba mươi ba năm qua, giống như má tôi, nhiều bà mẹ đã khóc. Mỗi giọt nước mắt là một bài học cho những đứa con. Mỗi giọt nước mắt làm bừng sáng một ngọn lửa trong trái tim của những đứa con. Hãy khóc lên đi, hỡi những bà mẹ Việt Nam, cho trí não của những đứa con Việt Nam không còn bị tối ám trước sự lừa mị của bạo quyền, cho thân thể của những đứa con Việt Nam không còn run sợ trước sự cuồng bạo của bạo quyền, và cho trái tim của những đứa con Việt Nam biến thành lửa thiêng thiêu cháy bạo quyền. /.