Khổ như phụ nữ trong nước
● Đoàn Dự
Thưa quý bạn, chúng tôi nghe nói ở các nước bên ấy, nhất là bên Mỹ, trẻ con số một, đàn bà số hai, hạng... bét mới đến đàn ông. Tôi không dám có ý kiến. Bênh đàn ông thì đàn bà giận, mà bênh đàn bà, chẳng lẽ tôi là đàn ông mà lại phản bội phe phái của mình hay sao? Thôi thì tôi chỉ xin thưa với quý bà rằng quý bà sống ở bên ấy, dù giàu dù nghèo thế nào cũng là sung sướng lắm đấy, chứ còn phụ nữ trong nước thì nhiều người rất khổ. Họ khổ đủ kiểu, đủ cách, đủ mọi nguyên nhân. Than ôi, vào cuối đời Lê, vị Thái học sinh (người đã đậu khoa thi Hương, chuẩn bị thi Tiến sĩ), Đặng Trần Côn tiên sinh, viết tác phẩm Chinh phụ ngâm bằng chữ Hán, mở đầu bằng hai câu: "Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân", bà Đoàn Thị Điểm dịch là: "Thuở trời đất nổi cơn gió bụi, khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên". "Gió bụi" ý nói chiến tranh, còn "khách má hồng" ý nói phụ nữ. Nay, gió bụi đã chấm dứt từ lâu rồi, tại sao các khách má hồng vẫn bị truân chuyên?
Như trên đã nói, họ khổ đủ kiểu, đủ cách, đủ mọi nguyên nhân. Sau đây chúng tôi xin kể một số ví dụ cụ thể, có ngày có tháng đàng hoàng để quý vị độc giả thấy rõ các nỗi truân chuyên của họ. Thật ra không phải chỉ có bấy nhiêu đâu mà còn nhiều, nhiều lắm, không thể kể hết được. Bây giờ xin mời quý vị coi qua cho biết...
Những thằng chồng Củ-Sâm và Tai-Oan không phải con người
Cô Huỳnh Thị Sơn, một cô gái Việt Nam làm dâu ở bên Hàn Quốc được 9 tháng, mới "thoát nạn" trở về với cái thai hơn 3 tháng rưỡi. Cô uất hận đến nỗi vừa đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất là không về quê vội, giốc tiền túi ra, đến bác sĩ xin phá cái thai. Bác sĩ thấy cái thai đã lớn nên khuyên cô ráng chịu đựng, phá rất nguy hiểm. Đây là bức thư tự tay cô Sơn viết, gửi cho báo chí để cảnh tỉnh các chị em còn mơ ước thiên đường Củ Sâm và Taiwan, nơi những thằng chồng mạt rệp hoặc bị bệnh này tật nọ, không lấy nổi vợ bản xứ nên mới phải sang Việt Nam "mua" người. Trong thư, cô không nói mình quê ở đâu nhưng chúng ta biết cô là một trong những phụ nữ Việt Nam tội nghiệp. Nguyên văn bức thư như thế này, chúng tôi giữ đúng tên và chỗ ở của những kẻ cò mồi cô ghi trong thư, không cần phải đổi gì cả. Mời quý bạn coi...
"Nhà tôi nghèo. Gia đình tôi có năm anh em chị em nhưng ba người đã lần lượt bị bệnh và chết vì không có tiền điều trị. Cũng vì nghèo, ba tôi bệnh tim mất đi, để lại gánh nặng nợ nần gần trăm triệu đồng cho má tôi. Một ngày kia, một người bạn kể chuyện có người em gái mới lấy chồng Hàn Quốc, đỡ đần được cha mẹ nghèo và hỏi tôi có muốn lấy chồng Hàn chị sẽ chỉ cách. Nghĩ đến khoản nợ bao nhiêu năm chưa trả được, tôi gật đầu đồng ý. Người bạn dẫn tôi đến gặp cô Hai (ở thị xã Cà Mau). Cô Hai đưa tôi lên Sàigòn gặp anh Phong (ở quận Tân Bình). Tại nhà anh Phong, tôi gặp khoảng hơn 20 cô gái, toàn là các cô nghỉ làm sở, lên Sàigòn tìm cơ hội lấy chồng Hàn như tôi. Sau hai ngày ở Sàigòn, anh Phong chở chúng tôi (cùng với ba người khác nữa) đi dự tuyển tại một địa điểm mà tôi không biết rõ là chỗ nào. Đã 12 giờ đêm, đến nơi, tôi thấy đã có cả trăm cô gái ngồi xếp thành bốn hàng trong một tầng lửng kín mít. Anh Phong bảo tôi ngồi ngoài cửa, nhìn xuống cửa trước dưới đường để canh chừng, nếu thấy công an tới thì phải báo ngay. Ba người đàn ông Hàn Quốc, mỗi người cầm một cuốn sổ tay nhỏ và một cái bút, đi đi lại lại trước từng hàng các cô gái trên cổ có đeo thẻ ghi số, ngắm nghía rất kỹ, dòm sát tận mặt từng cô, săm soi cả chân, tay... Cô nào được những người đàn ông thích, ghi số thẻ vào sổ thì đứng lên. Tổng cộng 26 cô, trong đó có tôi, được chọn qua vòng đầu. Một trong ba người đàn ông đó sau này đã trở thành chồng tôi, 25 cô gái kia được hai người đàn ông kia chọn lại để chỉ lấy hai cô.
Dự tuyển xong, chúng tôi ngồi lại nói chuyện với ba người đàn ông đã chọn mình, qua người thông dịch. Qua đó tôi được biết, khi lấy chồng, tôi sẽ chỉ ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cha mẹ chồng. Với mức lương 2,000 USD/tháng, chồng tôi bảo đảm tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Tôi không đoán định được tương lai của mình, nhưng chẳng an tâm một chút nào khi biết người đàn ông Hàn Quốc chọn mình đã có hai đời vợ, người trước sống được 5 tháng, người sau được 3 tháng, người thứ hai đó cũng là một cô dâu Việt.
Sáu giờ sáng, trên đường đến khách sạn, họ đưa chúng tôi vào phòng mạch của một bác sĩ để khám trinh. Sau này, chồng tôi bảo anh ta đã thưởng mấy trăm đô cho đám môi giới vì tôi vẫn còn trinh. Chín giờ sáng cùng ngày, chúng tôi được đưa đến một khách sạn lớn. Chị Trang, người thông dịch báo cho tôi biết 7g sáng hôm sau sẽ tổ chức đám cưới tại Đầm Sen, nhớ gọi về nhà cho má và anh lên dự. Đám cưới tổ chức nhanh gọn trong vòng 2 giờ đồng hồ. Chị Trang đưa cho má tôi 500,000 đồng tiền xe; nhưng má tôi phải bao tiền xe về cho cô Hai (do cô Hai dẫn má và anh tôi lên dự đám cưới). Sau đám cưới, chồng tôi đưa tôi 200 USD nói là tiền dành cho tôi ăn học, đi lại. Sau đó, một chị tên Thủy lấy lại 100USD, bảo phải đóng tiền ăn trong thời gian ở nhà chị lo việc học tiếng Hàn. Ba tháng sau đám cưới, chồng tôi trở lại VN để làm thủ tục. Rồi ba tháng nữa, tôi lên đường sang Hàn Quốc làm dâu.
Nhà chồng tôi có bốn người, bố mẹ chồng, em gái chồng, và chồng tôi. Thêm tôi nữa là năm. Tất cả đều sống chung trong một căn nhà rộng khoảng 40m2, quây thành từng ngăn. Vợ chồng tôi ở trên gác xép. Đêm đầu tiên, chúng tôi theo lời mẹ dặn, bảo sáng phải dậy sớm nấu cơm, lau nhà... Đúng 4g sáng tôi dậy, chưa kịp đánh răng, mẹ chồng đã quăng cho tôi nùi giẻ, ra dấu bảo lau nhà. Sau đó, tôi nấu cơm, dọn lên cho mọi người ăn sáng để đi làm. Năm ngày sau, tôi phải đi ruộng chặt cỏ bờ. Trời lạnh giá, bà mẹ chồng lấy đồ cũ của bà cho tôi mặc. Đường ra ruộng rất xa, nhưng tôi và mẹ chồng phải đi bộ. Nhà có hai chiếc xe đạp thì dành cho chồng tôi và em chồng tôi đi làm. Lội ruộng, tôi thấy đỉa bơi, con nào cũng to bằng ngón chân cái chứ không nhỏ như đỉa VN, tôi sợ chết khiếp, chân cứng lại không bước được. Nhưng thấy mẹ chồng mặt nặng mặt nhẹ, tôi tự động khuyên nhủ mình: "Ráng lên, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi". Nhưng tôi đã không "qua" được. Lúc mới sang, chồng tôi cũng thương tôi. Thấy tôi ăn uống không được do chưa quen với đồ ăn Hàn, thỉnh thoảng cũng mua bánh về cho tôi ăn thêm, nhưng mẹ chồng tỏ vẻ khó chịu nên anh ta ngưng luôn. Làm việc nhà, việc đồng áng tôi không nề hà nhưng chẳng mấy khi trong túi có tiền. Ba tháng một lần, bà mẹ chồng mới đưa cho tôi 20 man (tương đương với 320,000 đồng VN, tức cỡ 20 USD. Hàn Quốc tiêu won. Man lớn hơn won) để mua vật dụng cho nhu cầu cá nhân. Mới sang, còn nhớ nhà, tôi xin phép gọi điện thoại về cho bố mẹ ở VN. Mẹ chồng không cho nên tôi ở 9 tháng bên đó mà cũng không biết cách gọi về nhà. Chỉ đến khi tôi có thai, xin chồng gọi về báo cho mẹ, chồng cũng tự bấm số rồi đưa cho tôi chứ không chỉ cách gọi. Mỗi lần nhớ mẹ khóc mà để chồng phát hiện mắt đỏ là lại bị chồng táng vào đầu nổ đom đóm mắt. Tôi nhẫn nhục chịu đựng vì tin rằng mọi chuyện rồi sẽ qua.
Một lần, không biết chồng tôi nghe mẹ chồng và em chồng nói gì về tôi mà giận dỗi, ra nằm riêng chỗ khác. Tôi cầm tay anh ta năn nỉ dậy ăn cơm, anh ta đánh vào bụng tôi đau điếng. Tôi buột miệng: "Nếu không thương nữa thì cho em về VN". Một buổi sáng khi tôi thức dậy, bố chồng đưa cho tôi chiếc va ly cũ bảo tôi dọn đồ đạc cho về VN, và đưa cho tôi một tờ giấy trên đó ghi toàn chữ Hàn, nói là đơn ly hôn. Tôi đồng ý. Bố chồng thuê taxi cùng tôi ra sân bay, đưa cho tôi tờ 50 USD, thả tôi xuống. Chín tháng sống trong nhà chồng, đến lúc ra đi tôi cũng không hề biết chồng tôi làm nghề gì, vì tôi đã hỏi nhưng anh ta không nói.
Từ sân bay Tân Sơn Nhứt, tôi đã nhờ một chị đi cùng chuyến bay chỉ dẫn cho tôi đến một bệnh viện nào đó để bỏ cái thai. Nhưng, cái thai đã quá lớn (ba tháng rưỡi), bác sĩ sợ ảnh hưởng đến tính mạng của tôi nên khuyên tôi không nên phá. Tôi đành ôm bụng bầu về quê, nói dối mẹ là về nhà dưỡng thai, sinh em bé xong sẽ sang lại Hàn Quốc. Tôi sợ nếu nói thật, mẹ sẽ không chịu đựng nổi...".
Ý kiến người ghi: Chưa bao giờ phụ nữ trong nước nhục nhã như thế này, hàng trăm người ngồi xếp hàng cho bọn Củ Sâm chọn như chợ buôn nô lệ. Mà chúng giàu có gì cho cam, cả nhà năm người có hai chiếc xe đạp, ra ruộng phải đi bộ. Chúng nghèo mạt rệp như vậy mà cũng để chúng sang VN mua "nô lệ". Những người đi Hàn Quốc về nói chuyện bên ấy còn nghèo và bẩn hơn VN nữa chứ chẳng hay ho gì. Thời ông Ngô Đình Diệm, chính Tổng thống Đại Hàn Lý Thừa Vãn còn phải sang cầu cạnh để được giao thương với Việt Nam. Từ những người trở về này, điều tra ra, tóm hết bọn buôn bán nô lệ như tên Phong, thị Trang, thị Thuỷ và bắt những tên Củ Sâm, Tai-Oan muốn mua nô lệ phải có giấy tờ chứng minh tài sản, tình trạng gia đình v.v..., tự nhiên sẽ không còn những tên mua nô lệ. Việc dễ như trở bàn tay mà không biết làm, để mang tiếng với cả thế giới! Hết sức nhục nhã!
Một thứ người yêu chết tiệt!
Chiều 28-3-2008, tại thôn An Phú, Thị trấn Chúc Sơn (huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây) xảy ra vụ án mạng nghiêm trọng. Nạn nhân là cô Nguyễn Thị Hà (23 tuổi) bị kẻ thủ ác hạ sát ngay tại nhà bằng độc dược. Thủ phạm không phải ai xa lạ mà chính là người yêu của cô tên Đào Văn Tiến (24 tuổi), trú ở thôn An Thắng, xã Biên Giang tỉnh Hà Tây. Từ năm 2006, Tiến và cô Hà có mối quan hệ đi lại. Tin tưởng vào người mình yêu nên trong quan hệ cô Hà cũng không chú ý giữ gìn. Đến tháng 12-2007, Hà vui mừng báo cho Tiến biết cô đã có thai được hơn một tháng. Nhận tin này, Tiến lo lắng và luôn miệng khuyên Hà nên phá thai. Nhưng Hà không đồng ý. Thấy bụng mỗi ngày một lớn, không chỉ mình Hà mà cả bố mẹ Hà đều nhiều lần giục Tiến "nếu yêu nhau thật lòng thì nên tổ chức đám cưới để đứa trẻ sinh ra có bố có mẹ". Không hiểu Tiến về nhà thưa chuyện với cha mẹ mình như thế nào, nhưng trước sự thúc giục của người yêu và gia đình người yêu, anh ta nói rằng do gia đình phản đối nên chưa tổ chức được đám cưới.
Khoảng 17 giờ chiều 28-3-2008, Tiến cùng một số thanh niên trong thôn rủ nhau đi đánh bả, trộm chó của bà con trong vùng. Khi cả bọn quay về thì Tiến gặp Hà. Anh ta dừng lại và hai người đưa nhau về nhà Hà ngồi trò chuyện. Theo Tiến khai nhận, trong khi nói chuyện, hai người lại đề cập đến việc cưới xin. Tiến nói với Hà vì gia đình ngăn cản, không lấy được nhau nên anh ta có ý định bỏ vào miền Nam làm ăn. Nghe Tiến nói thế, Hà bảo nếu gia đình không cho cưới thì anh ta đi đâu cô cũng sẵn lòng bỏ nhà đi theo. Thấy Hà vẫn quyết tâm bảo vệ hạnh phúc đến cùng, Tiến chợt nảy ra ý định độc ác. Y lấy viên thuốc đánh bả chó bỏ vào ly nước để trên bàn. Đợi cho thuốc tan, anh ta cầm ly nước bảo Hà uống một nửa, y sẽ uống một nửa. Nhưng Hà không uống, cô nói cô không muốn chết. Trước phản ứng của Hà, Tiến để ly nước lên bàn, nhào tới dằn ngửa Hà ra, một tay bóp cổ Hà, một tay dốc ly nước vào miệng. Hà nghẹt thở, bắt buộc phải nuốt. Khi ly nước gần hết, Tiến thấy chân tay Hà run rẩy, mắt trợn trừng, hoảng sợ bèn thọc tay vào cổ họng Hà cho cô ói ra nhưng ói không được. Đến lúc đó y mới hốt hoảng tri hô lên, gọi người nhà đưa Hà đi bệnh viện cứu cấp. Nhưng đã quá muộn, thuốc bả chó quá độc nên khi đưa tới bệnh viện thì Hà đã tử vong. Công an huyện Chương Mỹ phối hợp với bên Pháp y tỉnh Hà Tây khám nghiệm tử thi, thấy thai nhi trong bụng Hà đã hơn 6 tháng tuổi. Theo luật pháp VN, một thai nhi từ 6 tháng đúng trở lên được coi là một sinh mạng. Tên "người yêu chết tiệt" Đào Văn Tiến giết hai mạng người nên đã bị bắt và chắc chắn sẽ bị lãnh án rất nặng.
Đoàn Dự
---------------------------------------------------------------------------------
Những Bài Trước: