Sân trường lặng lẽ

Đã bắt đầu mùa Hạ rồi đó sao?
Con ve sầu ngập ngừng cất giọng sầu trong lá
Cơn mưa đầu tiên kéo về vội vã
Con đường buồn tênh vắng những buổi tan trường
Sắp xa rồi cái thuở thân thương
Kỷ niệm cũ vẫn thường để ngõ
Dalat chiều nay dường như lặng gió
Nên không thấy trên đường tà áo trắng bay...
Chia tay rồi lòng tôi mới hay
Dấu chấm hỏi đánh rơi ngoài cửa lớp
Chưa bận lòng giữa buồn vui tan hợp
Chiều tan trường có ai đó trông theo
Đã gợn buồn trong ánh mắt trong veo
Mây cuốn quýt xô nhau về với núi
Hồn nhiên hởi còn những ngày ngắn ngủi
Ai mang theo được mãi suốt đời mình?
Đường chiều nay những viên sỏi lặng thinh
Hoa phượng nở cuối sân trường lặng lẽ...!
Hồ Thụy Mỹ Hạnh (Dalat)

 

Vầng trăng 16


Vầng trăng mười sáu pha màu úa
Hay bởi hồn trăng cũng héo phai
Dạ nguyệt long lanh hương sắc ngọc
Cũng mờ bóng nguyệt bởi làn mây
Đêm nay khép nép bên khung cửa
Ngắm ánh trăng thề để tủi thôi
Trăng hởi! cùng tôi bầu bạn nhé!
Bởi trăng sầu héo khác gì tôi...
Trăng đêm nay sao trăng buồn thế
Đóa hoa lòng khép nép cùng ai ?
Hoa không tên, cánh hoa phong nhụy
E ấp ven rừng đợi nắng mai
Hoa không tên, cánh hoa màu nhớ
Gói nỗi ân tình nửa trái tim
Nửa vầng trăng sầu vương mái tóc
Thương đau rồi cũng chỉ lặng im!
Nửa trái tim yêu không đủ ấm
Sưởi lòng góa phụ dõi bến mơ
Thôi nhé! người ơi thôi mộng tưởng
Tình yêu không ngõ ngách mong chờ.
Dẫu rằng bến ấy xa xôi quá
Mà cõi lòng như đã khép rồi
Như cánh hoa trôi trong biển sóng
Như vầng trăng khuất nẽo mây trời..!
Nguyễn Thế Hoàng

 

Nhớ! Nhớ!

Lẳng lặng ngồi buồn nhớ cố hương,
Nhớ làng quê cũ, với ruộng vườn,
Nhớ cậy cầu khỉ, bờ tre, trúc,
Nhớ xóm nhà tranh, nghèo, thật thương!
Nội, Ngoại tôi, quê quán Bến Tre,
Xứ dừa nổi tiếng, bóng rợp che,
Có con sông lớn, đò ngang, dọc,
Gió mát hiu hiu, cả trưa hè.
Cây trái sum sê phía sau vườn,
Hoa lài, hoa lý tỏa ngát hương,
Ong bướm lượn bay, trông thơ mộng,
Nhớ hoài cảnh cũ, nhớ vương vương!
Bây giờ ở đậu xứ người ta,
Năm tháng qua nhanh, thấm thoát già,
Nhớ bè bạn cũ, cùng thân quyến,
Thăm thẳm lối về sao quá xa!
Đã từ lâu, tôi vẫn ước ao,
Nước mình "lặng sóng, gió ngưng gào",
Muôn dân an lạc trong no ấm,
Nhưng mà sóng gió dậy càng cao!
Chẳng biết sống còn được bao lâu?
Suốt ngày tính toán chẳng đuôi đầu,
Ngại đời hoại diệt, không còn kịp
Phản hồi cố quốc; mộng vùi sâu!
Ngán ngẫm chiến chinh, quá đoạn trưòng,
Nồi da xáo thịt, vận tai ương,
Sống trong lửa đạn, tràn lan máu,
Cốt nhục tương tàn! Ôi! Tang thương!
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc

 

Tuổi thơ em!

Thương qúa đi đôi mắt em lạc lõng
Giữa phố người cố kiếm một tình thương
Bàn tay khô em phơi trong nắng cháy
Van xin đời cho một chút yên vui
Em đứng đó níu tương lai hư ảo
Có chút thừa cho em cứu ngày mai?
Ôi oan nghiệt tuổi thơ em lê lết
Chế độ nào cướp mất cả ngày xanh!
Sao thương qúa tấm thân em còm cõi
Đất là giường... không có mái che thân
Em nằm đó trăng sao rơi trên tóc
Bàn chân dường như ngạo cả thế gian
Sương ướt lạnh thấm đời em rách nát
Vá víu hồn phơi trải dưới nắng hanh
Đời nghiệt ngã hay lòng người khắc nghiệt
Đốt cuộc đời em giữa chợ long đong
Thương thật thương những mảnh đời phiêu bạc
Bởi vì người còn chưa nhận ra em
Búp măng kia tơi bời trong gió bão
Biết bao giờ vươn hứng ánh bình minh
Ai chà đạp nhân phẩm em... cay đắng!
Chẳng ngoảnh đầu quay lại chút tiếc thương
Ôi hai tiếng Việt Nam hoài vang vọng
Sao dập vùi... chôn lấp tuổi thơ em?!
Dáng Thơ - 5/08

 

Tình Nhớ

Đêm trở giấc nghe tư bề cô quạnh,
Thương vô cùng kỷ niệm những ngày qua,
Đời là thế! Nâng niu và ghẻ lạnh,
Em đi rồi! Tình mãi mãi chia xa.
Mưa lất phất, gió về khuya buồn quá,
Thời gian như lắng đọng ở bên thềm,
Nghe thoang thoảng mùi hương xưa trong gió,
Tha thiết, mặn nồng những lúc bên em.
Ngồi lặng ngắm bao nhiêu hình ảnh cũ,
Em thật diệu hiền, đôi mắt mộng mơ,
Vầng trán rộng thông minh và quyến rũ,
Bờ môi xinh chín mọng nét mong chờ.
Anh chới với, dang vòng tay hụt hẩng,
Em đâu rồi? ảo ảnh đấy mà thôi!
Anh gục đầu. Thương phận mình lận đận,
Cầu mong em trọn vẹn một đời vui.
Hoàng Yến

 

Hẹn em

Trời thật xa và mây trắng bay
Gió vờn khe khẽ lá lung lay
Bây giờ ta biết em buồn lắm
Vạn dặm tình xa - tiếng thở dài
Em viết bài thơ ý thật tươi
Gom dòng mực nóng góp xây đời
Việt Nam - trời thấp, mây tâm tối
Héo hắt người dân thiếu nụ cười
Em phận má đào, ý Triệu Trưng
Lời thơ bức phá ách lao lung
Em đem môi thắm buông lời hịch
Tô đậm dòng thơ vạn nét hùng...
Đất lạ sang giàu quên khổ nhục
Lắm người không nhớ mái nhà xưa
Việt Nam cờ đỏ đang rên siết
Hăm mấy năm trời vẫn gió mưa...
Gấm lụa sang giàu, cây có cội
Lời thơ em nhắc tháng Tư đen
Đất lạ sống nhờ - lòng tự hỏi
Đời vẫn chưa quen - vẫn muộn phiền...
Em hẹn cùng ta về thăm lại
Một ngày tươi nắng vàng cờ bay
Quê hương thôi hết điều oan trái
Thoả ước mơ mang nặng tháng ngày
Ngày đó lòng ai không rộn rã
Ta cười ôn lại chuyện đắng cay
Em vượt biên - thân ta tù tội
Đất nước em ơi thoát đọa đày!
Mình sẽ làm thơ ca tụng quê
Tình thâm thương đón bước quay về
Trời Âu, Mỹ, Úc... chim gom lại
Trọn nghĩa ân - tròn chữ phu thê
Thy Lan Thảo

 

Tiếng vọng

Đêm mơ đường vượt biển nhà
Vẹt từng lau-lách lửa ma chập-chờn
Bóng đêm con nén căm-hờn
Chưa đi đã nhớ, mai hơn được gì?
Tự-do rồi sẽ cần chi?
Vừa vào mộng đã... sinh ly gia-đình.
Buồn vương mắt Mẹ tội tình
Thương con đứt ruột cũng đành chia xa
Từng cơn sóng vỗ, thuyền va
Con rơi giọt lệ, quê Cha giã-từ
Vẫy tay, mộng của thực hư?
Mà nghe mắt ướt, mà như lạnh người
Biển, sông, sóng nước trùng khơi
Vỗ từ biển Mẹ sang trời tạm cư
Ý Nga

 

Ngày của Mẹ (Mother's Day)

Hôm nay Ngày Lễ Mẹ Hiền
Trao về đất nước một miền rất xa.
Bông hồng gửi đến làm quà
Cho hương toả ngát đậm đà yêu thương.
Những dòng thơ nhớ mười phương
Góp về dâng mẹ cội nguồn Việt Nam.
Cầu mong trước được bình an
Ghé vai chia nặng gánh hàng bán rong.
Những đời tất tả long đong,
Cho được ngơi nghỉ, thoả lòng con trông.
Tình con trắng đám mây hồng
Che lưng mẹ lúc đang còng hái rau.
Gặt ruộng cạn, cấy ruộng sâu
Mồ hôi ướt đẫm áo nâu vá chằng.
Cây đa, bóng mát cây bàng
Xin mẹ ngồi nghỉ nắng chang Hạ về
Dõi lòng từng bước mẹ quê
Làm cơn gió mát, mây che rợp đời.
Tình thương gửi mẹ xa khơi
Chúng con trở lại mang đời Tự DO
Vui đoàn tụ, sống ấm no
Cờ Vàng tươi thắm điểm tô nước nhà.
Kim Anh 2008

 

Qua tháng Tư rồi

Tháng Tư? qua tháng Tư rồi!
Sao lòng ta vẫn đau vùi tháng Tư?
Bao giờ sông núi trùng tu?
Chao ơi, hận tủi đã nhừ trái tim!
Còn đây, tổ quốc đắm chìm
Còn đây, dân tộc ngày đêm đau buồn
Thêm lằn dao cứa, máu tuôn
Nỗi đau Bản Giốc, nỗi hờn Nam Quan!
Ai đem tà thuyết dã man
Xô dân đáy vực lầm than thế này?
Hỡi ơi, mấy chục năm nay
Người dân không chén cơm đầy reo vui
Mà là tù ngục dập vùi
Máu pha hồng biển, xương phơi trắng rừng
Thấy dân thấy nước khốn cùng
Giận ta trí hẹp, tài không, kiếp thừa!
Oán người gây cuộc gió mưa
Trách ai ngờ nghệch như chưa vỡ lòng!
Để mà vận nước khai thông
Nên đau thương cứ chất chồng vào thơ
Mong ngày sông núi vàng cờ
Bắc Nam đợi phút cõi bờ hồi sinh!
Hỡi ai sông núi nặng tình
Hẳn nghe mạch đất chuyển mình chờ mong?
Hẳn nghe lịch sử khơi dòng
Hờn non nước hẳn động lòng trượng phụ...
Tháng Tư, xin một tháng Tư
Lửa thiêng đốt sạch thiên thu oan cừu!
Ngô Minh Hằng

 

Nỗi buồn Tháng Tư

Hằng Năm mỗi độ tháng Tư về
Lòng khách xa nhà lại tái tê
Dĩ vãng thương tâm lần lượt chiếu
Biết bao cảnh ngộ quá ê chề!
Vẫn muốn quên đi chuyện đã rồi
Vô thường huyễn mộng cả mà thôi
Trả vay, vay trả bao giò dứt
Nhân quả miên man ở cõi đời!
Khốn nỗi người ta quá nhẫn tâm
Độc tài thống trị mấy mươi năm
Bang giao đối ngoại thì nhu nhược
Mất hết chủ quyền, miệng tựa câm
Trường Sa hải đảo với Hoàng Sa
Lãnh hải lâu đời của nước ta
Trung cộng ngang nhiên sang chiếm đoạt
Bạo quyền không chống, chẳng kêu ca!
Chỉ quen đàn áp gạt lừa dân
Tham nhũng lộng hành quá bất nhân
Chiêu cảm thiên tai cùng dịch bệnh
Đói nghèo đất nước khó canh tân
Cộng còn dân sẽ khổ triền miên
Vì bọn tham quan, lũ cửa quyền
Mạnh, Triết, Dũng, An bầy Thái Thú
Chúng đang bán đứng giống Rồng Tiên !
Từ Phong 04-2008

 

Lục Bát

chim đông tìm đến đồi tây
đồi tây gió thổi lá đầy phương đông
cười vui thấp thoáng chinh hồng
dây uyên réo rắc trong vườn phúc âm
ngủ hồ bích lạc em ngâm
thơ ta cuồn cuộn bàng hoàng thần tiên

mắt không nhìn mắt hút sâu
ròng ròng ảo giác bạc đầu càn khôn
gầm cầu nhấp nháy cô đơn
ta về sợ bóng dỗi hờn đuổi theo

gối đầu súng đạn cũng buồn
poncho gói ghém máu xương của trời
đất ôm phận đất sầu tơi
trở về ngõ phách bời bời chiêm bao
ta thầm khâu vá ước ao
xin mưa đừng rỏ giọt nào xuống tim

bờ kinh tự mọc hoa ngâu
trăm năm chợt đứng cúi đầu lặng thinh
thuở xưa chân lý lụy tình
nên thương yêu ghét vô tình định cư

rằng em may áo hiền từ
thủy chung mắc cở che dù thiên kim
chòi xiêu mái nhớ khoe rừng
em thênh thang hát cừu trùng bay cao

xay nghiền hai chữ nợ duyên
cõi phù giấc hạnh chập chờn rơi rơi
kinh qua mộng dữ đổi đời
rong chơi chưa thỏa tuyệt vời khổ đau

sóng hờn thuyền nặng tình chao
dập dình mưa rủ đi vào nghìn xưa
sau lưng trận thế vừa thua
tay xiềng chân xích phân bua một mình...
Sa Chi Lệ

 

Nụ cười mũi tên

Có nụ cười huyền thoại
Đưa ta vào cõi mê
Là cuộc tình ngang trái
Bội vong một ước thề .

Có nụ cười hóa mắt
Thôi miên hồn lưu vong
Tưởng mình đồng da sắt
Hóa ra phận rêu rong .
Lưu Thái Dzo

 

Hồ Gươm

Sự tích Hồ Gươm mãi vang xa
Đẹp thành phố với những mùa hoa
Giữa lòng Hà Nội hồ còn đó
Bên lẵng hoa xinh, bướm la đà
Thu Hà (13 tuổi), 23.2.2008

 

Vợ ăn thịt chồng

Ngày thống nhất,Việt Nam khói lửa
Hằng triệu người hoảng sợ vượt biên
Đại dương lưỡi hái tử thần
Cướp bao sinh mạng người dân hiền hoà.
Cả thế giới sửng sờ ngơ ngác
Dân miền Nam tan tác điêu linh
Tháng Tư đất nước tan tành
Biển đông thành máu, xương thành núi cao.
Nỗi đau xót, không sao kể xiết
Dân vượt biên tức tưởi chết trôi
Biển đông đầy những xác người.
Triệu người chết đuối làm mồi cá ăn.
Thuyền chết máy lênh đênh biển cả
Một trăm người, thuyền nhỏ trùng khơi
Mây mù che kín sao trời
Thuyền trôi lạc hướng đã mười ngày qua.
Mây vần vũ, trời mưa bão tố
Ghe chồng chềnh nghiêng ngửa, ngửa nghiêng,
Không còn lương thực nước dùng
Chỉ nằm chờ chết cầu mong phép trời.
Nguyễn văn Thanh (1) một người hấp hối
Bị đồng hành làm xổi nấu ăn
Vợ hiền phải sống cứu con
Thịt chồng ăn tái, nuôi con sống còn.
Tám mươi chín thuyền nhân sống sót
Nhờ thịt người mới thoát tử thần.
Thuyền ghe trôi giạt lênh đênh
Galang hòn đảo thần linh cứu đời.
Hỡi ai là mộ chôn người
Đừng quên qúa khứ những ngày thương đau./.
Nguyendinhhoaiviet 09/1983
(1) Nguyễn văn Thanh: Bác sĩ y khoa, bị thuyền nhân ăn thịt giữa đại dương năm 1978 trên đường tìm tự do.

 

 

 

Thơ Cù Nèo

(Nam Man phụ trách)

 

Tình... tự thán...!

Nếu biết ngày nay em bỏ chồng!
Anh về mang lễ vật cầu hôn.
Trăm con dê béo, trăm thùng rượu
Trăm triệu đồng đô! Lễ tơ hồng...!

Nếu biết được em đã thôi chồng!
Anh về lặn xuống tận biển Đông
Bắt con cá mú lên kho tộ
Nấu cháo, dâng em để lấy lòng.

Nếu biết rằng em đã từ chồng!
Anh xây biệt thự giữa dòng sông
Xây lầu vọng nguyệt cho em ngắm...
Góp gió, gom trăng dựng tổ hồng!

Nếu biết em nay đã ế chồng!
Còn chờ chi nữa để hoài công!
Đây trai chưa vợ, anh xin mách
Giỏi dắn, siêng năng, hiến trọn lòng

Nếu biết được em đã mất chồng
Mất chồng đành phải sống long bong
Thôi thì tu quách cho xong chuyện
Chớ vấn vương gì, có sướng không?

Khi biết em đã lẻ loi chồng!
Lẻ chồng! Em có thiếu thốn không?
Cùng anh, nối nhịp cầu Ô-Thước,
Mặc sức lấp đầy lỗ trống không...!

Nếu biết được em ly dị chồng!
Anh xin tình nguyện ở không công.
Đem thân khuyển mã ra gìn giữ
Một chút hương thừa em thích không?

Nếu biết em đã chấm dứt chồng!
Tha hồ em quậy phá đàn ông.
Quậy cho bỏ ghét, còn hơn nỗi
Chồng vắng đêm nằm vẫn trống không...!

Nếu biết em vừa thay đổi chồng!
Thay chồng, thèm của lạ phải không?
Tây, Tàu, Marốc... tha hồ chọn
Sanh đủ màu da, sức ẵm bồng!

Em bảo rằng em chán lấy chồng!
Mày râu chiếc bóng, cảnh phòng không!
Mai đây âm phủ Diêm Vương hỏi
Em nhớ trả lời cái tội Ngông.

Em bảo em vừa mới chết chồng!
Chết chồng, dương thế lắm đàn ông...
Năm đô, một tá, tha hồ chọn
Chẳng phải lo gì ế của không!

Được biết em dại dột đuổi chồng!
Sao em mau đổi dạ thay lòng?
Em say ân hận tình thua lỗ
Hoặc giã làm nư những bất đồng?

Nếu biết em đoạn tuyệt với chồng!
Đừng làm đau khổ lũ đàn ông.
Đêm Đông rét buốt, rong rêu phủ
Nắng Hạ xói mòn đất trống không...!

Biết được em là gái kén chồng!
Vua, quan, sĩ, thứ cũng bằng không.
Chỉ sao ướm được người trong mộng
Mộng vỡ tan rồi, ngơ ngẩn trông...!
Nguyễn Thế Hoàng

 

Dứt Nọc

(Nghe Lê Công Phụng nói tháng 6 nầy Nguyễn Tấn Dũng sẽ qua Houston thì đứa Cò Mồi bắt đầu chộn rộn. Thấy hắn đã lộ mặt nên viết chơi mấy vận).

Bây giờ Y lộ mặt ra rồi
Nên việc xử Y cũng dễ thôi
Chẳng tới chẳng lui cho lắm chuyện
Đừng thăm đừng hỏi kẻo rườm lời
Chỉ chờ thằng Dũng qua đây họp
Rồi vác mặt mo tới đó coi
Đợi hắn ra chiêu mình dứt điểm
Khiến Y té đái phải kêu trời
Đỗ Quảng

 

Tây tà

Bá ngọ cái thằng nghĩ mình Tây
Quên nòi giống Việt, bị gựt giây
Lên đài chửi bới, quân đầu xú
Xuống nịnh đĩ nam, thứ mặt dày
Đứa nào tổ chức chuyên ăn nhậu?
Đánh lộn nên ra cớ sự này!
Tưởng mình lãnh tụ nên phát khí
Cho nên cà cuống chết còn cay.
Cô Ba

 

Tội phản quốc

Tội Phản Quốc: các ngươi đi bán Nước,
Dạy cháu, con rước cờ máu quân thù
Nhân danh ngày "Thế Vận Hội" thể thao
Thật ngu xuẩn... cả bầy loài lang sói.
Các ngươi học toàn những tuồng phản bội
Cả "Ngàn Năm Lịch Sử" dấu nơi đâu?
Để lớp sau chẳng hiểu biết chi Tàu
Cứ như thế! Nay trờ thành khoác lác.
Các ngươi dạy cháu, con toàn nói phét (*)
Nhân tính không còn, thành đám vô lương
ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Trường
Còn không biết đứng lên mà đòi lại?
Các ngươi sống, đâu khác nào vô loại
Dưới mặt trời còn che dấu..., ba hoa
Việt-tộc ta, Nguyễn Trãi khắc trên bia:
"Tuy mạnh yếu từng khi có khác
Nhưng hào kiệt chẳng thuở nào không".
Vĩnh Nhất-Tâm - 30.04.08

 

Điều kiện tiên quyết

Đắp xây đất nước gọi mời
Điều kiện tiên quyết người người đồng tâm
Nếu Đảng đã mất lòng dân
Tài gì khiến nổi nước Nam đẹp giầu?
Đảng ta chỉ muốn công hầu
Mát thân, vàng bát ai nghèo mặc ai (*)
Phải chi Đảng có thực tài
Chắc dân cũng để các ngài ngồi lâu
Bởi người yêu nước dãi dầu
Khổ trước thiên hạ, vui sau đồng bào
Đảng và nhà nước đời nào!
Sướng thời hưởng trước, vẫy chào khó khăn
Lại còn hiếp đáp nhân dân
Hỏi sao quần chúng ân cần góp tay?
Trào lưu thế giới có hay?
Tự Do, Dân Chủ trả ngay dân nhờ
Độc đảng mãn kiếp dại khờ
Quốc dân Việt sẽ dựng cờ đấu tranh
Dẹp bỏ đảng cướp lưu manh.
Tú Dza LV
(*) Ca dao, tục ngữ: Ngồi mát ăn bát vàng.

 

Giành công

Tiến quân nhịp bước hùng hồn,
Hàng hàng lớp lớp bồn chồn súng gươm,
Chiến sĩ góp trang sử thơm
Dù "đồng minh" bỏ vẫn luôn kiêu hùng,
Địch quân vũ khí điệp trùng,
Cán cân quân số vô cùng khác nhau,
Sả thân bảo vệ đồng bào,
Hy-sinh mạng sống, anh hào lừng danh
Hỏi ông-trốn-lính đất lành,
Ở đâu lúc ấy? Chiến-tranh không... giành.
Bây giờ viết sách, nhe nanh
Bút vung, phỉ báng những Anh Hùng nhà?
Ý Nga

 

Đêm mưa gió

Quê nhà đòi đoạn nhớ thương
Hoa đồng cỏ nội mùi hương không tàn
Bây giờ lửa khói chưa tan
Bao giờ chấm dứt muôn ngàn khổ đau?
Lòng dân còn nghẹn còn ngào
Đêm dài mưa gió nhìn nhau càng buồn
Bình minh rạng nẻo yêu thương
Xua tan bóng tối chặng đường mây bay
Thiên Tâm