banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Bao giờ mẹ hiểu cho con

Phan

Ông Hoài, năm mươi tám tuổi rồi! Nhờ trời, tóc hãy còn đen, chỉ bộ ria chớm bạc như chuẩn bị sẵn để ngồi sui, khi con gái lớn của ông chịu dừng bước giang hồ. Con nhỏ mang tính khí của bố, tính tình như con trai - ngang ngược, cứng đầu nên bị mẹ rầy suốt mà bố bênh vực cho cũng không được mấy. Ông thương thầm nó bằng cách thuyết phục với vợ là mua cho nó cái xe mới, mình trả off để khỏi chịu tiền lời. Bắt nó payment cho mình nha em. Thế là con nhỏ có xe mới, trả góp cho mẹ được vài tháng thì từ đó về sau... bố trả. Ngược hẳn với con em, mang tính tình của mẹ, hiền thục kiểu con gái miền Nam, nặng tình nghĩa gia đình. Với con này thì ông thương nó bằng cách tự chỉnh sửa mình bớt bia, bớt thuốc lá là nó vui thật sự. Thật là làm bố chúng nó ba mươi năm trời nhưng rõ ra ông chẳng dạy được gì cho đứa lớn - ngang bướng, càng không dạy được gì cho đứa nhỏ vì nó đúng đắn từ khi mới sinh ra. Nhìn quanh bạn bè từ ngày sang đây, hai đứa con ông học hành đàng hoàng, ra trường cửa trước, có Hội Đoàn người Việt chúc mừng về thành tích của các cháu. Ông Hoài hài lòng với việc bỏ nước ra đi.
Năm mươi tám tuổi đời của ông Hoài, nếu ngồi bấm đốt ngón tay thì số năm ông sống ở nước ngoài đã nhiều hơn số tuổi lúc bái biệt quê hương. Ông đi được sớm vì là lính Hải quân. Lúc Sàigòn tan hàng, ông lo lắng cách về nhà không được vì tàu đang ngoài biển, không ngờ lại là may mắn hơn anh em. Trong cái rủi có cái may, là vậy.
Tàu ông lại hết dầu, hư máy giữa biển khơi, giữa cấp bách của cuộc tháo chạy ê chề. Ông được tàu bạn vớt ngoài khơi là con tàu Hải quân rời bến Bạch Đằng ra đi với biết bao đồng bào trên đó. Biết bao hốt hoảng trong ánh mắt người dân biệt xứ từ đây. Ông đã gặp một nửa của mình để chia chung âu lo nơi xứ lạ, xây nên tổ ấm gia đình hôm nay. Nhìn lên chi cho mỏi cổ; nhìn xuống chi cho đau lòng. Nhìn về chi cho xót xa nhưng không nhìn sao được với người thân, gia đình ông còn ở Việt Nam.
Ngày cô con gái lớn đã chịu quay về nhà sau nhiều năm đi làm - bất kể nơi đâu! Thành phần ngang ngược mà tình yêu cũng biến nó thành thỏ thẻ, ngỏ lời xin phép cha mẹ cho con lập gia đình nên ông mới có khái niệm thời gian, chứ thời gian chẳng có nghĩa lý gì với một người mạnh khoẻ từ thể chất tới tinh thần, một người yêu biển thiết tha. Chuyện ông thường kể lể với anh em, bạn bè trên bàn bia là ông retire sớm vì đi làm liên tục ba mươi năm ở hãng có Công Đoàn thì họ can thiệp cho mình được nghỉ hưu - không cần biết bao nhiêu tuổi. Dự tính tuổi già của ông cũng thật đơn giản! "Tôi tính mua cái tàu đi câu biển, chứ mỗi lần rủ rê anh em, bạn bè xuống New York mướn tàu đi câu thì anh em lại đứa có tiền, đứa không. Làm mất vui đi. Tôi sẽ mua để đứa nào muốn đi câu thì cứ đi với tôi..." Giấc mơ không hề quá lớn so với thu nhập của ông. Phần thì con cái càng lớn, ông càng ít hao tiền bạc vì chúng đã làm ra được. Bà Hoài lại giỏi làm ăn nên gia đình ông khấm khá, con ngoan, vợ hiền... những yếu tố khách quan đã làm cho ông lâu già, không đau vặt như mấy ông bạn từ thời đi lính; thời qua đây tới giờ.
Nhưng vài năm trở lại đây, râu ông đốm bạc làm bà Hoài lo không ít. Lo cho sức khoẻ của ông đã tới lúc bà phải đặc biệt quan tâm vì những người chẳng bao giờ đau bệnh như ông mà khi họ đau thì không nhẹ. Còn một chút kiêu ngầm phụ nữ trong lòng bà nữa là niềm tự hào với các bà bạn về ông xã mình trẻ mãi không già, tư cách đàng hoàng, đứng đắn có hạng trong cộng đồng. Dù ông chỉ lui tới với bạn lính của ông thường xuyên hơn cộng đồng. Dạo này, bà xui ông cạo râu cho trẻ trung. Bà không nói ra nhưng hơi sợ màu bạc trên gương mặt người bạn đời vốn rất ung dung. Ông Hoài không cạo mớ râu chớm bạc mà lại thường vuốt cho nó thêm bạc, hay thở dài sườn sượt mà những người vợ bình thường có bị đánh chết cũng sinh nghi ông nhà...! Thế là bà ghét cái tật ngồi một mình thở dài, vuốt râu. Dù mới đây thôi. Ghét rồi thương vì bà hiểu ông rối trí về việc gia đình bên ông chứ việc nhà thì một tay bà đã dư lo liệu. Việc léng phéng thì ông không có. Ba mươi ba năm vợ chồng - bà rành tính nết và tin ông chuyện ấy! Chỉ gia đình chồng của bà - thuộc loại hiếm có trên đời. Toàn những người yêu quê hương thiết tha nên từ chối đi xuất cảnh theo hồ sơ bảo lãnh gia đình mà ông Hoài đã làm từ năm '77. Bà chỉ biết chia sẻ với ông Hoài những khoản tiền lớn để giúp đỡ gia đình bên ông từ nhiều năm nay. Ý nghĩ về anh em chồng, dại gì sang Mỹ để đi cày miệt mài như ông cho cực thân. Cứ ăn chơi ở Sàigòn bằng tiền ông gởi về, có hơn không! Sự thông minh của bà hơn đời nhưng thua tình nghĩa vợ chồng từ những ngày tay trắng, xa xứ bơ vơ. Bà để bụng mình cho chồng được vui.
Từ năm ông Hoài về thăm gia đình lần đầu đến nay đã ngót hai mươi năm. Tết nào cũng cuộn theo bó tiền thật lớn với ý nghĩ giúp anh em một lần cho có vốn làm ăn để không phải giúp nữa. Nhưng khi ông trở về Mỹ chừng nửa năm thì tin tức như bươm bướm bay sang - toàn tin không lành, không may! Ông Hoài lại chắt chiu cho kỳ Tết tới mang về. Cái ý nghĩ giúp anh em vốn lớn một lần để làm ăn đã thành chuyện hàng năm thì tiền đâu chịu nổi. Sự kiên nhẫn của ai cũng có hạn thôi và riêng bà Hoài thì đã ngoài sức chịu đựng. Nhưng bà vẫn nhẫn nhịn và mong ông hiểu, mới là hy hữu trên đời. Thi thoảng bà cũng về Việt Nam với ông để thăm gia đình. Những người anh em đã không còn nghèo khổ như hai mươi năm trước nhưng bòn rút ông Hoài thì tinh vi hơn theo đà văn minh hội nhập. Bà nghĩ bao dung như tấm lòng Nam bộ của bà là tiền đi để có tình cảm thoả mãn trong lòng chồng bà cũng được. Nhưng, rồi lại nhưng, từ mẹ chồng xuống tới cháu chắt bên ông chỉ coi vợ chồng bà là nguồn cung cấp tài chánh. Không được kể lể vì ông Hoài có lỗi với gia đình là bỏ nhà đi Mỹ. Bà nản lòng với đay nghiến, cay cú của mẹ chồng nhưng vì chồng mà nuốt giận làm vui cho trọn đạo vợ chồng trong tình nghĩa của bà. Riêng ông Hoài cũng đã nản lòng chiến sĩ với gia đình mình từ mấy năm nay - là tự ông nhìn ra vấn đề nằm ở chỗ nào? Lòng dạ anh em ruột đối với ông tới đâu? Nhưng tiếng ác bao giờ cũng gieo lên thân bà. May là ông Hoài đã qua cơn mê nên thôi trách vợ hẹp hòi - dù chưa bao giờ bà hẹp hòi với bên chồng. Dạo này, ông ưa ngồi vuốt râu, thở dài một mình thay vì đã đủ sức đi sắm chiếc tàu câu biển khi con cái đã trưởng thành, không cần cha mẹ lo cho gì nữa. Bà thương ông hơi khác thuở ban đầu là người bạn đời đã cùng bà chia sẻ những thăng trầm, gia đình của cuộc sống tha phương. Tình thương bạn già đã chia ngọt sẻ bùi hơn nửa đời người. Mong ông hiểu cho một đời tận tụy, hết thảy vì chồng con của người vợ miền Nam. Mong ông bớt thở dài để giữ gìn sức khoẻ.
Sau chuyến đi Việt nam ăn tết trở về. Bà Hoài không muốn sang năm lại về vì càng về càng thất vọng hơn. Anh em bên chồng bây giờ tinh vi mà cũng trơ trẽn hơn trong chuyện moi móc ông Hoài. Biết ông và cũng thương ông là người đàn ông nặng tình gia đình, thương mẹ thương em từ những ngày ông còn chưa đi lính - những ngày ông bà chưa biết mặt nhau. Biết nói ra lời nào về bên chồng - từ mẹ tới em cũng chỉ làm đau lòng chồng mình mà không giải quyết được gì đâu nên bà im lặng lo cho đứa con lớn lập gia đình. Ông Hoài dường như giao hết cho bà tiếp xúc với nhà trai để cùng lo liệu cho bọn nhỏ. Ông đi làm miệt mài ngày 12 tới 16 tiếng. Như người ta thì đã rảnh tay với con cái để nhàn nhã vợ chồng chuẩn bị lên sui.
Lại nghĩ đến ước mơ của chồng. Chiếc tàu câu biển của ông cũng vẫn chỉ là giấc mơ thôi! Tiền bạc tiêu tan cho gia đình mà chỉ đem về nhà mình - bên Mỹ được những muộn phiền. Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu - lại là mẹ ông. Bà cụ cương quyết từ chối việc ông đưa bà cụ sang Mỹ để vợ chồng ông lo cho mẹ tuổi già. Cụ viện lý do số tử vi của cụ mà rời bỏ quê hương là chết liền trên đất lạ. Thật ra, cụ thương thằng út còn bé bỏng, dại khờ. Bốn mươi lăm tuổi đầu - một vợ hai con. Nhưng buông gấu quần mẹ ra thì nó ăn đất. Tội nó, lớn lên sau "giải phóng" nên văn thì dốt võ thì rát, chỉ được cái mồm lếu láo như cán bộ. Những anh em còn lại đã rủng rỉnh tiền đô trong nhà băng ở Việt Nam, nhưng cứ một lòng ép ông không được bỏ gia đình, anh em. Đừng nghe lời vợ dèm pha giúp đỡ gia đình. Ba mươi ba năm hết mình với gia đình bên chồng. Bà Hoài còn lại gì ngoài những những giọt nước mắt thầm lặng trong đêm.
Lần này trở về Mỹ, ông bà Hoài mang theo đổ vỡ gia đình. Hôm cả nhà tụ họp chia chác những đồng tiền cuối cùng trong túi ông Hoài trước khi ông chào mẹ con đi. Ông tuyên bố với các em ông thẳng thừng: "Từ nay, tụi bây tự lo liệu lấy gia đình mỗi đứa. Tao chỉ có trách nhiệm với mẹ thôi. Không giúp tụi bây nữa vì đứa nào cũng đã có của ăn của để. Phải hiểu cho tao, tao còn đi làm được bao lăm nữa mà account trong băng của tao chỉ có tên tao thôi. Không được như bây đâu!"
Thế là bà Hoài mang tiếng chì, tiếng bấc với gia đình chồng. Mẹ chồng gọi bà bằng cô, gọi con trai bà bằng cậu chứ không gọi "các con" như trước nữa rồi!
Ba mươi ba năm - một cảnh hai quê. Ba mươi ba năm chia ngọt sẻ bùi với gia đình để vợ chồng lên máy bay về Mỹ mà lòng cũng không muốn ở lại làm chi khi đồng đô la rớt giá thảm hại từ trong nhà ra trường Quốc tế. Cũng may là quan hệ với Việt Nam là quan hệ một chiều mà còn ra nông nỗi thế! Năm nào về cũng cho tiền bạc, quà cáp từ trên xuống dưới. Có chừa lại chút tiền đi sắm quà Việt Nam để đem đi Mỹ biếu bạn bè thì lại mang tiếng hoang phí. Bà Hoài thèm được ai đó trong gia đình chồng tặng bà một món quà - không cần giá trị mà chỉ để cho vui cũng không có. Nói tóm lại là ba mươi ba năm "giải phóng"; ba mươi ba năm giúp đỡ gia đình không có lời cảm ơn. Bà tự an ủi mình là Trời cao có mắt! Cho bà hai đứa con ngoan, thành đạt hơn người.
Nhưng ông Hoài thì không! Từ hôm vợ chồng đi Việt Nam về. Ông cáu bẳn hơn trước do thái độ gia đình, đặc biệt là mẹ ông đã phủi công ông với gia đình tới trắng tay. Bà Hoài hiểu ông thương mẹ đẻ tới dám hy sinh tới tính mạng cho mẹ thì sá gì tiền của ông gửi về. Nhưng Chùa chiền với bầy em, nhất là thằng em út đã không còn tính người. Mượn hình ảnh bà cụ mà moi móc cho riêng mình mới thất đức. Ông Hoài giận nhất từ hôm giữa năm ngoái. Ông đi làm về đã mệt, mới nằm nghỉ chưa lâu thì điện thoại bên nhà gọi sang. Thằng em út ông Hoài cho hay mẹ đi bệnh viện. Tính sơ cũng hết hai ngàn đô la, anh coi gởi về để trang trải cho mẹ. Ông Hoài nghe tới mẹ đau là xót ruột. Nói liền với thằng em: "Hôm tết tao về rồi đi, có để lại vài ngàn để lo cho mẹ khi bất trắc mà tao không gởi tiền về kịp. Bây giờ lấy khoản ấy lo cho mẹ trước đi, rồi tao gởi về sau". Thằng em cho hay: "Khoản anh để lại đã hết lâu rồi! Sàigòn bây giờ mắc mỏ chứ đâu như trước." Thế là ông mau mau thu xếp gởi về. Tới hôm tết rồi ông về thì tiền để lại từ năm trước, tiền ông gởi lúc hay tin mẹ đau phải đi bệnh viện, tiền tiền tiền... lên đến bao nhiêu cũng chẳng còn đồng nào trong khi mẹ đi bệnh viện mất có vài trăm đô la. Anh em tán tận đến không chừa cho ông chút mặt mũi sống với vợ con. Đó là điều ông đau lòng nhất. Tết rồi vì giận mà ông đã to tiếng với anh em, làm mẹ ông buồn nên về Mỹ ông trầm ngâm hơn xưa. Bà Hoài biết thời nay đốt đuốc đi giáp vòng thiên địa cũng không dễ gì còn thấy ai hiếu thảo, thương mẹ như chồng bà. Nhưng cầm lòng sao đặng khi chồng tôi năm mươi tám tuổi rồi... còn tay trắng. Còn đi làm 12 tới 16 tiếng ngày thay vì đã được nghỉ hưu để có tiền chu cấp cho mẹ già phung phí với qủy quyệt thành tinh ở quê nhà.
Làm sao bà chịu nổi cảnh nửa đêm không thấy ông nằm bên mình. Bà có ra nhà bếp thì lại thấy trên bàn đầy chai bia. Ông ngồi bóp trán, nói nhảm một mình trong vắng lặng đêm khuya... "Bao giờ mẹ hiểu cho con". Bà Hoài nhìn lên cuốn lịch trên tường, ngày Morther's Day lại đến. Các con bà đang âm thầm chuẩn bị cho mẹ món quà gì đây mà chị em nó xù xì dữ vì năm nay có thêm thằng rể. Bà Hoài ngồi bóp trán giữa đêm đen. Mẹ ơi! "Bao giờ mẹ hiểu cho chồng của con?"
Phan

 

 

 

Giây phút tuyệt vời

Phan Đức Minh

(LTS): Sau một thời gian khá lâu, hôm nay NUTB lại nhận được bài viết của tác giả Phan Đức Minh, qua những dòng tâm sự thật cảm động, ông viết:
"Lâu lắm không có bài cho bà con phương xa cũng vì sức khoẻ bê bối (77 rồi), lại bị đau, nay Lão Phan tôi đi đau cũng phải chống cái gậy cho dễ đi, vì bị đau khớp xương hông bên phải - do tuổi già một phần và một phần là hậu quả của hơn 12 năm đi tù "cải tạo", gánh gồng, khiêng vác nặng nề chỉ bằng vai bên phải mà thôi, vai bên trải chỉ dùng độ một chút là phải đổi lại vai bên phải. Hiện Lão Phan tôi có 3 người bạn, tuổi xấp xỉ như nhau, nhưng hai ông bạn kia ra tù sớm hơn, chỉ có ở rừng ở núi dưới 10 năm, mà nay đi lại cũng phải chống gậy như Lão Phan tôi mới tức cười chớ. Mấy anh bạn Bác Sĩ Quân Y cao cấp ở tù cao nhất là 9 năm, vì không ra trình diện chính quyền mới mà tìm cách vượt biên, đã từng nói với Lão Phan tôi: Sau này tới tuổi 70 (nếu còn sống) thì bọn mình mới thấy được hậu quả của cái cuộc sống ác ôn côn đồ này: đói ăn, lao động quá nặng, không có một chút vệ sinh nào cả. Đến bây giờ Lão Phan tôi mới thấy là mấy anh bạn Bác Sĩ Quân Y đó nói đúng. Có vài tay Bác Sĩ loại đó đã qua đời khi sang Mỹ, học và hành nghề lại, dù tuổi chỉ ở quãng 70 đến 75 thôi. Tình cờ như đoạn viết ở đầu bài, cho nên tôi mới chợt nghĩ ra là nên viết một câu chuyện có thật này. Viết với hình thức vui vui, cho bà con đọc để xả hơi một chút. Cầu chúc bà con luôn mạnh khoẻ, vui vẻ.
Lão Phan
***

Ngồi đợi ở phòng mạch Bác Sĩ, tôi lấy cuốn tạp chí Mỹ gần đó đọc chơi cho qua thì giờ. Mở ra, ngay trang 2 và 3 ghép lại là cảnh một bãi biển đẹp tuyệt vời. Mà sao trông quen quá! Hình như mình có tới đây rồi và chụp ảnh, đưa lên máy Computer ở nhà thì phải. Đọc mấy chữ nhỏ li ti ở một góc; thì ra là cái bãi biển Waikiki ở Honolulu, thành phố thủ đô của Hawaii, tiểu bang thứ 50 của Hoa kỳ. Đúng nó!
Mùa hè cách đây không lâu, Lão Phan tôi có dịp đi thăm thành phố thủ đô, Mỹ kêu bằng Capital City của Tiểu Bang Hawaii, tức là đảo Honolulu. Sau vài giờ đồng hồ, chờ đợi, làm thủ tục linh tinh, có tí ti rắc rối trong cái thời kỳ mà nơi mô người ta cũng sợ ba thằng khủng bố. Thế rồi mọi sự cũng xong và tôi cùng thân nhân trong gia đình lên máy bay.
Chỗ ngồi ngon lành quá, ngay bên cửa sổ cho nên tôi cũng có được ít phút ngắm trời, ngắm đất. Chiếc máy bay gầm gừ một chập như người ta lấy hơi, vận động thân thể cho giãn gân giãn cốt, sau một giấc ngủ có lúc loáng thoáng thấy hình thấy bóng lão Osama Bin Laden đâu đó. Nó giựt giựt dăm ba cái rồi từ từ ngóc đầu rời khỏi phi đạo và dần dần lên cao. Cảnh vật của thành phố phía dưới mờ dần, mờ dần và con chim sắt khổng lồ chở hàng trăm hành khách đã bay phía trên những đám mây trông giông giống như những cục bông gòn to tướng trôi nổi bồng bềnh trên bầu trời xanh biếc. Lão tôi trổ nghề "Trông mặt người, đoán chơi dân khủng bố", nhưng chỉ nhìn được mấy người chung quanh, chẳng thấy ai đáng liệt vào loại... tình nghi khủng bố cả...
Nói đến Hawaii là người ta nghĩ ngay đến tiếng đàn Hạ-Uy-Cầm du dương thánh thót, với những bờ biển rợp bóng dừa và những phong cảnh đẹp đẽ, dễ thương vô cùng. Còn đang lan man nghĩ ngợi thì từ giàn loa phóng thanh, một giọng nữ nhắc nhở hành khách cách đối phó, ứng xử với những tình huống không hay xẩy ra, nghe ớn thấy mồ! Toàn lời nói gở không à! Lão tôi chợt nghĩ: bây giờ mà có mấy thằng khủng bố giơ súng con nít chơi, bằng plastic hay mấy con dao dỏm ra dọa, bắt mọi người ngồi im để chúng hành động, lấy máy bay đâm vào mục tiêu nào đó, như vụ 911 ngày nao, chắc chắn máu lính ngày xưa của tôi sẽ nổi lên và "ra lệnh" cho những hành khách có máu liều nhào dô đấm vỡ mặt mấy thằng ác ôn côn đồ đó, dùng cánh tay kẹp cổ. giở võ Judo, chơi một đòn vai quật chúng nó xuống, lấy bắp chân chặn lên cổ để cho nhân viên phi hành trói gô chúng nó lại. Mình đông mà không liều thì cũng chết hết cả lũ với mấy thằng "lõi con" vô lý quá! Đi lính, bom đạn tưng bừng, rồi làm Quan Tòa nhà binh cộng lại cả mấy chục năm, đi tù cải tạo hơn 12 năm không chết, sợ giống gì mà sợ!
Tôi chợt tỉnh cơn mơ màng lẩm cẩm khi một cô nhân viên đẩy cái xe đến bên cạnh và hỏi, tất nhiên bằng tiếng Mỹ: Ông dùng nước uống chi? Tôi vốn thuộc Đảng "Nước Ngọt" cho nên phán ngay: Apple juice, please! Cô nàng đưa cho tôi ly nước táo rồi đẩy cái xe đi qua, sau khi tôi đã làm đúng thủ tục văn minh là nói... Tăng kìu-ve-ri-mớtch. Chỉ có 5 giờ bay mà cứ ăn với uống liền tù tì. Giá cái hồi đi tù cải tạo, làm chết bỏ, đói nhăn răng, gặp cây cỏ chi cũng ăn thử coi có chết không, may mà chưa... chết lần nào, vẫn sống nhăn, vớ được con gì cũng cho vào đống lửa nướng, ăn tuốt, con nhái bằng đầu ngón tay cái cũng chia đôi, cho thằng bạn thân sống chết có nhau, đúng một nửa. Chỉ có con... dao đi rừng và con bù - loong thì quả thực chưa dám ăn thử.
Máy bay đáp xuống phi trường Honolulu, lấy hành lý xong là cậu con rể đi như biến đến chỗ gần đó lấy 1 chiếc xe SUV láng coóng, đã thuê mướn "online" qua máy computer rồi đậu sát chỗ chúng tôi đang đợi, chất vài cái va-li cỡ nhỏ lên. A! Phái đoàn gồm: Hai vợ chồng già lẩm cẩm tụi tôi, anh con trai thứ 3 trong đại gia đình, chuyên viên chụp ảnh Digital kiêm nhân vật "bảo vệ" hai ông bà già, cặp vợ chồng cô con gái út và đứa cháu ngoại, bé gái còn nhỏ, rất ngoan và dễ thương.
Về khách sạn, làm thủ tục "nhập cư" xong xuôi, xe chạy vòng vòng lên tầng thứ 4 mới có chỗ đậu xe. Vậy mà may! Mấy cái thang máy ở liền đó. Về phòng chỉ mất vài phút. Chà! Phòng ốc đẹp và đầy đủ tiện nghi quá trời! Cứ như căn Apartment de Luxe với 2 phòng ngủ, 2 phòng tắm, phòng khách, Ti Vi, điện thoại tất nhiên rồi, nhà bếp cho gia đình nấu nướng kiểu Thái, Mễ, Lèo, Kăm-bù-chia, Ia-răng, Ia-rắc chi mà chẳng được...
Khách sạn ở gần bờ biển, trung tâm thành phố thủ đô Hawaii cho nên cứ làm màn đi bộ nếu đi quanh quanh gần đó đỡ tổn thọ hơn là đi lấy xe lòng vòng, tìm chỗ đậu xe dưới phố còn mất thì giờ hơn. Cháu nhỏ thì cho ngồi xe đẩy đi, dắt tay đi một quãng cũng được, hay Bố nó hoặc anh con trai lớn của Lão tôi cõng cháu trên lưng, cho cháu biểu diễn màn cưỡi... ngựa thì cũng vui và O.K. Còn đi chơi xa xa một chút thì tất nhiên phải lấy xe, rồi lòng vòng mà chạy theo bản đồ chỉ dẫn, có sẵn tại phòng khách sạn. Chương trình đi thăm hòn đảo này bắt đầu là cái khu phố Tầu. Tuy là đất Mỹ, nhưng nằm xa xôi ở tận Á Châu Thái Bình Dương cho nên khu phố này có vài nét là Mỹ nhưng nó lại giống y chang, hay tệ hơn cái khu phố kiểu đó ở Chợ Lớn ngày xưa. Chỉ có Bà nhà tôi và cô gái út là dám "liều mạng" đi vào phía trong để mua trái cây đủ loại, đi đường, đem về khách sạn, tha hồ ăn chết bỏ. Còn cậu con trai, con rể dắt cháu nhỏ cùng tôi đi lang thang bên ngoài, bấm vài "pô" ảnh đặc biệt của khu phố Tầu trên đất Mỹ xa xôi tận Hawaii. Dân Hawaii sống và làm việc tà tà, thoải mái, không có vội như... chạy giặc ở nhiều thành phố lớn, kể cả thành phố San Diego hiền hòa của tôi. Ai đời, sáng gần 10 giờ, tới tịệm Phở ăn lót bụng một tô "xe lửa" tái chín, nạm gầu, gân sách... mà cửa vẫn thấy chữ "Closed" to tổ chảng. Đọc cái bảng bên cạnh mới biết: giờ mở cửa ngày thường từ 10:00 A.M. đến 8:00 P.M., thứ Bẩy thêm 1 giờ là 9:00 P.M. Buồn cười nhỉ! Làm ăn gì mà như làm chơi, ăn thiệt chớ không phải làm thiệt ăn chơi như các thành phố lớn khác cũng trên đất Mỹ.
Tụi tôi đi chơi lung tung nhiều chỗ nơi thành phố đảo Honolulu. Lắm chỗ thấy đẹp và hay hay. Tôi khoái chụp những cảnh hoàng hôn nơi bờ biển với những rặng dừa, sao trông "romantic" quá chừng, nhất là loáng thoáng có con tầu hay cánh buồm in lên nền trời đỏ rực lúc mặt trời chỉ còn lấp ló xa xa.
Tôi nhớ đến những bài thơ loại "Crépuscule du soir" của Tây, "Twilight" của Ăng-lê vì hồi xưa, quả thực tôi mê đọc thơ Tây, tác giả hơi nhiều, nay già cả lẩm cẩm, cứ lộn tác phẩm của ông này với bà kia là thường. Tân nhạc Việt Nam mình cũng có vô số bài ca ngợi cái đẹp của cảnh "Hoàng Hôn - Hoàng hôn trên sông..." đó thôi. Vả lại chính tôi cũng có viết vài ba bài thơ Anh Ngữ ít nhiều dính dáng đến "Sunset" và một bài thơ Anh Ngữ đọat luôn 2 giải "Outstanding Poetry Prizes "cấp Quốc Gia và Quốc Tế, trong đó nói lên cái đẹp, cái thơ mộng lúc hoàng hôn buông xuống, khi khói lam chiều thong thả bay lên từ những nóc nhà tranh, có lũy tre xanh vây kín, và từng đám trâu bò theo nhau về chuồng trên con đê làng quanh co... Cảnh đẹp Quê Hương tôi ngày xa xưa đó!
Một buổi sáng, chúng tôi đi thăm cảnh đồi núi của Honolulu. Kể ra thì cũng đẹp vì là chỗ dành cho khách du lịch đi thăm viếng, không đẹp sao được! Tôi chợt nghĩ đến một vài cảnh rừng núi, có suối nước đẹp tuyệt vời của vùng núi Kỳ-Sơn, tỉnh Quảng Nam, trong mấy năm đầu đi tù "cải tạo". Tuy là đang đi tù, đói nhăn răng, làm lao động, vinh quang đâu chẳng thấy, chỉ thấy mệt bở hơi tai, muốn hộc xì dầu chết luôn mà vẫn phải công nhận rằng những cảnh núi rừng với suối nước sao mà đẹp đến như thế! Suối nước quanh co, trên cao, xuống thấp, chỗ nông cạn, chỗ rộng mà sâu, nước trong xanh biếc với những con cá to như cá chép cỡ bự lượn lờ tận dưới đáy. Đẹp hơn cả phải là những tảng đá khổng lồ, mầu sắc khác nhau, có khi trên mặt phẳng lì, rộng bằng hai, ba cái chiếu hay tấm nệm cỡ "King Size". Nếu những cảnh này mà ở trên đất Mỹ, thì đô la nó đổ ra, biến thành những khu du lịch, và du khách từ các nơi đổ đến coi chơi cho biết, hàng năm dễ đến cả mấy trăm ngàn người, bao nhiêu cách để hốt bạc. Khổ thế đấy! Cảnh đẹp như vậy mà nằm trong tay bọn vi xi, dép râu, nón cối, mã tấu, răng hô thì chỉ có đốn cây làm củi nấu bếp hay dựng mấy cái trại tù, làm dăm căn chòi mà ở. Uổng thiệt!
Một buổi chiều, cậu con rể lái chiếc SUV chở bọn chúng tôi đi khá xa một chút để dùng bữa ăn tối đặc biệt ở cái nhà hàng "Paradise" quay lưng ra sát bờ biển. Trong khi chờ đợi thiên hạ chuẩn bị bữa ăn tối cho khoảng 1,200 thực khách, chúng tôi đi dạo quanh quanh, ghé mấy gian hàng bán đồ kỷ niệm, xem xét mấy cái quán, cái chòi dựng theo kiểu đặc biệt của dân Hawaii. Tôi la cà ra bờ biển chụp vội mấy tấm ảnh với những tảng đá, đám người, vài chiếc thuyền buồm, biển nước mênh mông... Khi loa phóng thanh báo hiệu giờ ăn sắp tới, xin mời thực khách chuẩn bị vào bàn. Bữa ăn tối ngoài trời, sát bãi biển cho 1,200 người quả đúng cái tên "Thiên Đàng - Paradise" chiếu sáng bằng ánh điện ngay trước ngôi nhà hàng, chẳng to lớn bao nhiêu, mái lá, cột kèo bằng cây vì tất cả bàn ăn, các dẫy ghế đều đặt trên bãi cát ngoài trời, trước cửa hết rồi, đâu có ở trong nhà hàng mà cần to với lớn. Chúng tôi ngồi vào chỗ loại đặc biệt, ngay đầu dẫy bàn, sát với sân khấu trình diễn ca vũ nhạc. Vũ và nhạc của dân Hawaii dễ thương, dễ mến làm sao! Chớ nếu "nó" mà chơi nhạc Rock, nhạc Rap thì hai vợ chồng già chúng tôi ăn với uống chi nổi. Ngó chung quanh, thấy thiên hạ xếp hàng, đưa vé lấy chỗ ngồi, Lão tôi tự nhiên cảm thấy mình coi bộ "hách xì xằng" hơn thiên hạ quá xá. Thiên hạ vô số người phải tự đi lấy đồ ăn, thức uống, còn bọn tôi thì lại có nhân viên phục vụ mang đến tận nơi. Thì ra vợ chồng đứa con gái út sợ làm mệt ông bà già, hết muốn ăn với uống cho nên chúng nó đã lấy vé đặc biệt hồi nào. Thời đại này, mua vé kiểu chi, giữ phòng khách sạn, đi ăn tối như thế này, chúng nó cứ chơi màn "online" là xong hết, đi đâu cũng có cái "Laptop" bỏ trong cặp da, xách theo đâu có khó. Người phục vụ là một phụ nữ trung niên, nước da ngăm đen hơn là mầu nâu của dân bản địa. Thấy bả sốt sắng, vui vẻ phục vụ, tôi lì xì cho bả tờ 10 đô la Mỹ cuộn tròn lại cho bả vui và lên tinh thần.
Những màn vũ trong tiếng đàn Hạ Uy Cầm, kèm tiếng vỗ trống bập bùng, tiếng gõ lóc cóc của nhạc cụ địa phương thật là tuyệt diệu, làm cho bữa ăn tối khác hẳn so với bất cứ ở thành phố nào. Nam nữ vũ công đều có mầu da nâu, khỏe mạnh, vui tươi. Nữ vũ công thì tất nhiên cũng phải theo mốt "sexy" chút chút, nhưng không theo kiểu cách "mời ông xơi nước - 75% off " quá cỡ như ở nhiều sân khấu ca nhạc ngày nay, làm cho vô số đàn bà, con gái có cơ hội... được bọn tào lao, cà chớn chiếu cố, đè ra hiếp dâm, quăng xác nơi chân núi bìa rừng cũng bởi một phần vì cái nguyên cớ đó mà ra. Nữ vũ công ở nhà hàng Paradise này che ngực bằng cặp vỏ trái dừa khô cạo nhẵn, trông tròn trĩnh nhưng không ai thấy là hai bịch Silicone hay Saline của mấy tay Bác Sĩ thẩm mỹ với giá hạng nhẹ cũng $2,999.00. Đoàn vũ tới điểm vui nhất là họ tràn xuống bãi cát, lượn sát đầu bàn chúng tôi ngồi ăn. Nhanh như chớp, hai cô kéo cánh tay cậu con rể của chúng tôi ngồi ngay ghế đầu, đưa lên sân khấu cùng vài anh chị khác cũng là thực khách, tất cả cùng lắc mông, múa may quay cuồng vui quá xá. Những tràng vỗ tay vang dội cả vùng biển bắt đầu về đêm. Tiếng chúc mừng họp mặt của M.C. qua hệ thống âm thanh, tiếp theo là những câu hỏi: Quý vị nào là những cặp đã kết hôn được 1 năm xin đứng lên! Đám này hơi đông. Lời chúc mừng của M.C. kèm theo tiếng vỗ tay vang lên từng hồi. - Quý vị nào đã kết hôn được 5 năm, xin mời đứng lên! Số này ít hơn. - Quý vị nào đã kết hôn được 10 năm? Cứ ít dần đi nữa. - Quý vị nào được 15 năm? Không có bao nhiêu. Quý vị nào được 20 năm? Hình như có vài cặp. -Quý vị nào được 25 năm? Đếm đâu có con số 3. - Quý vị nào được 30 năm? Hình như không có. - Quý vị nào được 35 năm? Ủa! Không thấy ai cả! Chắc là 35 năm thì không bệnh hoạn, một người nằm nursing home thì cũng lấy vợ, lấy chồng lần thứ mấy rồi, làm sao có đủ con số 35 năm. - Quý vị nào được 40 năm? Hổng thấy ai. - Quý vị nào được 45 năm? Chẳng có cái đầu nào nhô lên trong đám đông. - Quý vị nào được 50 năm, tức là đã có nổi cái buổi "50th Wedding Anniversary". Mấy đứa con "xúi" hai vợ chồng tôi đứng lên, tôi kéo Bà nhà tôi đứng lên, vẫy tay chào thiên hạ chung quanh. Thế là người ta quay phim, kéo tới chụp ảnh loạn cào cào, có người tiến tới bắt tay chúc mừng. Thì ra, hai vợ chồng già chúng tôi đã "ký giao kèo sống chung hòa bình" được 50 năm có lẻ rồi, mà bữa nay vẫn còn đủ sức khỏe để có mặt cả hai tại chốn vui vẻ, xa xôi mà thơ mộng này. Thiên hạ xì xào đủ thứ tiếng nhưng tôi nghe được tiếng Việt - Anh - Pháp cùng chung một ý: thật là quý giá trong thời đại ngày nay!
Chuyện vui và thơ mộng ở Hawaii còn nhiều lắm, nhưng cái mục "Giây phút thần tiên" nói ngay khi bắt đầu bài viết, chút nữa tôi quên mất tiêu... Buổi sáng hôm đó, chúng tôi ra chơi và tắm ở bãi biển Waikiki lần thứ hai. Trời nắng ấm, bãi biển đẹp vô ngần, chạy dài cứ như tới tận chân trời xa tít, với những khách sạn nhiều tầng lố nhố đằng xa. Chỗ chúng tôi tắm là khu vực đầu bãi, gần ngay đường phố, có những rặng dừa nghiêng nghiêng. Tôi vẫn còn đang chọn cảnh để chụp ráng mấy "pô" đẹp quá chừng chừng, định bụng bấm xong là nhào xuống nước chơi đùa với đứa cháu ngoại đang "quậy" nước với bà nhà tôi ở gần đó. Bố Mẹ cháu thì ra xa hơn một chút.
Cất chiếc máy ảnh vào bao, nhét vào cái túi đeo vai vừa xong thì... ơ hay! Tự nhiên cái bụng thấy lộn xộn, mỗi lúc một hăng thêm. Tôi vốn cẩn thận chuyện tuổi già, thuốc men cho nên đi chơi đâu xa là... cứ y như có đem theo một cái... Pharmacy nho nhỏ, đủ loại thuốc: thuốc uống trong ngày, trong tuần, thuốc dự phòng loại thông thường, loại... tùm lum, không thiếu thứ gì mà khi ở nhà, tại gia đình tôi đôi lúc phải xài, hộp nào, ngăn đó, kèm chai nước "drinking water" đầy đủ. Tôi thấy rõ ràng cái bụng "gây chuyện" rồi đây. Đâu có ăn uống giống gì ghê gớm đâu à! Lôi hộp thuốc trong cái xách tay, tôi làm 1 viên "Lomotil" nhỏ xíu, hai ngụm nước là bắt buộc cái bụng phải yên. Kinh nghiệm thường ngày cho tôi biết như thế. Tuy nhiên, trước khi cái bụng trở lại tình trạng "bình an vô sự" thì ít nhất nó phải tống khứ cái phần đã chờ sẵn để... "get out" ra khỏi khu vực... "tiền tuyến" chớ đâu nó chịu nằm khơi khơi mãi ở đó được. Tình hình coi bộ căng thẳng, nguy hiểm không khác chi bọn khủng bố sắp sửa kích bom tự sát bao nhiêu. Ủa! Tôi lôi cặp ống nhòm (binoculars) nhỏ xíu, nhưng tối tân, chụp ảnh digital luôn cũng được, đưa lên mắt coi xem có cái nhà nào dọc bờ biển dùng làm "Restroom" không. Mỹ mà! Chỗ nào công cộng đông người lui tới vui chơi là bắt buộc phải có cái mục đó, không có không được. Tôi nhìn hoài mà không thấy chi cả, chỉ có bãi cát trắng phau chạy dài tới tận chân trời. Quáng gà, tôi khoác thêm tấm khăn tắm bự, đi về phía mấy ông bà người Mỹ chắc là từ xa du lịch đến đảo này, tuổi cỡ xấp xỉ... ngả bóng về chiều đang ngồi chơi quanh đó, để hỏi cho chắc ăn. Hai ông bà thông cảm, vui vẻ đứng lên chỉ cho tôi: cứ bước lên mấy bực kia, lên lề đường, đi về hướng cái "Park" cây cối um sùm cách đó một quãng là thấy ngay cái chỗ tôi cần tìm kiếm. Cảm ơn xong là a-lê hấp! tôi trực chỉ đám cây cối đằng kia mà rảo bước, kẻo... bom nổ chậm bị bọn khủng bố kích hỏa thì chết hết!
Đi qua chỗ thiên hạ đang tắm xối nước ngọt, sau khi lội biển, tôi bước gấp lên mấy cái bực tam cấp, lên lề đường phố, nhắm hướng đã được chỉ dẫn. Xe cộ và người kéo ra bờ biển đông nghẹt. Bước được một quãng ngắn, tôi đụng đầu ba cô gái tuổi cỡ 18, 19 đến 22, 23 chi đó đi tới, ngược chiều. Tội nghiệp, con cái nhà ai, đời sống ra sao mà khổ thế! Cô nào cô ấy đẹp như tiên, chỉ phải cái tội... thiếu tiền mua vải, ba bộ Bikini, cả ba cái phần bên dưới mầu sắc thì chói chang nhưng hình như chỉ vừa đủ che cái bộ phận "chiến lược". Bên trên thì cũng cả 3 cái chỉ che, chỉ đậy được điểm... "Trung Tâm chỉ huy quân sự" còn thì để ra cho thiên hạ coi... Free hết trơn. Còn cách vài bước, chẳng lẽ tự dưng mình cúi nhìn xuống đất hay ngẩng mặt ngắm trời. Vô lý! Thế là... đành phải nhìn thẳng vào... ba cặp "đồi chiến lược". Mặc dầu trong bụng... bom sắp nổ, tôi vẫn bình tĩnh nhận xét không lầm: cặp đầu tiên có vẻ "Natural" nên hơi thiếu một chút, cặp thứ hai xây dựng kiên cố bằng Silicone hay Saline chi đó, nhưng hơi quá khổ cho nên trông cứng ngắc như người ta độn hai nửa quả bưởi bự dưới làn da, võ sĩ nào đấm vào đó chắc dội ngược, lảo đảo lùi lại phía sau. Cặp thứ ba vừa phải, có vẻ nghệ thuật. đáng cho điểm cao... Chẳng lẽ cứ trố mắt nhìn vô duyên như vậy, kỳ cục quá, Lão tôi đành lên tiếng: "Xin lỗi, các cô làm ơn chỉ giùm cho cái... Restroom gần nhất ở khu vực bãi biển này! Cả ba cô, coi bộ "kính lão đắc thọ" nên đều sốt sắng, vui vẻ chỉ vẽ tận tường hướng đi về cái "Park" phía trước mặt của tôi, đằng sau mấy cây cổ thụ lớn và cành lá xanh um che khuất đó.
Sau lời cảm ơn, tôi lướt đi thật nhanh giống như "Tôn Ngộ Không - Tề Thiên Đại Thánh", đi mà chân không chạm đất vậy. Mỹ mà! Thiếu mục đó sao được! Cái nhà, mái mầu xám đã hiện ra ngay trước mặt. Tôi lướt tới, toan nhào dzô, nhưng thấy chữ "Women" mầu đen viết trên khung sơn mầu trắng rõ ràng. Đã tới nơi mà... còn rắc rối! Dội ngược lại, vòng sang đầu bên kia. Chữ "Men" hiện ra rõ ràng, không sai đi đâu được nữa. Tôi chạy biến vào trong vì sợ "bom tự sát" của bọn khủng bố nó "bùm!" thì chết cả lũ. Khủng bố là ghê gớm lắm! Chết người dễ như chơi. May quá! May quá! Ba ngăn có cửa, dành cho việc "đại sự... quốc gia" thì hai ngăn đóng kín, còn 1 ngăn cửa vẫn mở ngỏ. Tôi biến vào trong, đóng cửa, cài chốt nhanh như máy kẻo sợ... nó tự động bỗng dưng đóng và khóa lại thì chết, không ai cứu kịp. Khi tôi đang chuẩn bị "đáp máy bay" xuống phi đạo "Toilet" thì hình như mắt tôi loáng thoáng thấy một... ông già đầu tóc bạc phơ hiện ra ngay trước mắt như trong truyện cổ tích ngày xưa, ổng phán bằng tiếng Mỹ: "Ta cho nhà ngươi 1 điều ước muốn, muốn cái gì, nói ngay, ta cho lập tức!." Tôi quýnh quáng, "Wait! Wait! Some seconds, please! Let me enjoy entirely this wonderful moment!" Giây phút thần tiên, tuyệt vời đã đến với tôi, phải hưởng cho hết "chỉ tiêu" mới được chớ!... Ôi, thật là thần tiên, tuyệt vời!
Khi nó qua đi, mắt hết quáng gà thì tôi không thấy ông Tiên đầu tóc bạc phơ đâu nữa. Ổng biến mất tiêu rồi! Nhưng không ăn thua! Ta đã có một vài "Giây phút thần tiên" vừa rồi, không có cái gì tuyệt vời hơn nữa, cho ổng biến đi luôn! Cuộc đi chơi 1 tuần lễ ở Honolulu, Bang Hawaii biết bao nhiêu là thơ mộng nhớ đời, nhưng hình như... cho đến lúc viết những dòng này, tôi chưa hề nói cho ai biết vì nó thuộc vào loại... "hồ sơ bí mật... quốc gia; Sorry! bí mật cá nhân chớ lị!"
Bây giờ mới đến cái thời gian nó được "released" để cho bà con toàn dân thiên hạ ở cái thế giới tùm lum, tà la này được biết: cái "giây phút thần tiên" của tôi suốt thời gian đó lại là cái giây phút tôi... hạ cánh an toàn, đúng lúc trên phi đạo "Toilet" trước khi... máy bay tan tành vì bị bọn khủng bố cho nổ trái bom tự sát...
San Diego, California
Phan Đức Minh