Khổ vì lấy phải thằng chồng tàn bạo
● Đoàn Dự
Chị Nguyễn Thị Nga sinh năm 1981 tại huyện Cam Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 18 tuổi (1999), vì nhà quá nghèo, chị rời quê hương vào xin làm công nhân tại một công ty cao su thuộc huyện Tuy Đức tỉnh Đắc Nông (gần Ban Mê Thuột). Hai năm sau, 2001, chị gặp Quang cũng là công nhân cao su ở đấy. Phạm Văn Quang sinh năm 1981 (bằng tuổi chị Nga), người thôn 4, xã Quảng Tân, huyện Tuy Đức trong tỉnh. Một năm sau (2002) họ cưới nhau. Trận đòn đầu tiên Quang dành cho vợ chỉ sau ngày cưới được một tháng.
Hôm đó, khoảng tháng 4 - 2002, uống rượu say về, Quang gọi vợ vào buồng và đánh tới tấp vào người vợ. Kể từ đó, Quang xem việc đánh vợ như một trò giải trí. Có lần, khi chị Nga đang cho đứa con gái đầu lòng bú (lúc cháu mới một tuổi), Quang giật đứa bé trên tay vợ, bỏ nó xuống giường, mặc cho nó khóc thâm tím cả người rồi đánh vợ đến gãy tay, phải đi bệnh viện. Chị Nga không có lỗi gì cả nhưng khốn nỗi cứ hễ uống rượu là hắn đánh vợ, không đánh thì chịu không nổi và càng đánh bao nhiêu hắn càng sướng khoái bấy nhiêu, coi như "cảm hứng". (Ở VN hiện nay, người độc đoán với vợ, hay bắt nạt vợ một cách vô lý gọi là có tính "gia trưởng").
Một lần, đánh chưa đã, hắn lục lọi lấy quần áo của vợ ra đốt sạch. Vừa đốt hắn vừa uống rượu. Khi các thứ đã cháy hết hắn vẫn chưa thoả mãn, bèn nắm tóc vợ, bắt cởi quần áo đang mặc trên người, đem ra đốt tiếp. Đốt xong, y tiếp tục đánh vợ với cái thân hình trần truồng. Chị Nga trần như nhộng chạy đến nhà một người hàng xóm, xin mớ giẻ cũ che người. Nhẫn tâm hơn, khi vợ mang thai đứa con thứ hai được 7 tháng, Quang bắt vợ hầu rượu trong tình trạng không một mảnh vải che thân. Hắn bắt vợ loã thể như vậy không phải để ngắm mà là để hắn vừa uống rượu vừa lấy khúc cây đánh vào "chỗ kín" của vợ. Chị Nga đau quá, khóc lóc van xin, hắn lấy dao kề vào cổ vợ, bảo hễ không im hắn sẽ cắt đứt cuống họng.
Sáng Mồng Một tết Mậu Tý 2008 vừa rồi, Quang vừa nhậu vừa bắt vợ phải cởi hết quần áo, quỳ xuống đất bên cạnh giường rót rượu dâng lên cho hắn. Cứ mỗi lần đỡ lấy ly rượu, hắn lại đạp một cái vào ngực vợ ngã xiêu ngã dụi. Chị Nga tức ngực, đau quá chịu không nổi, bèn chui vào gầm giường để tránh. Hắn bị cụt hứng, tức giận bèn dựng giường lên, vơ lấy thanh giường cứ thế mà quật cho đến khi chị Nga ngất xỉu, gục trong vũng máu. Trận đòn chí mạng đó khiến chị Nga bị trọng thương, sẽ mang tật vĩnh viễn 28%. Nhưng mới nằm viện được hai ngày, mặc dầu thân hình còn bầm tím, chị thương hai đứa con nhỏ nên năn nỉ bệnh viện cho về để chăm sóc con (cháu gái lúc ấy 5 tuổi và cháu trai được 3 tuổi). Bị chồng hành hạ còn hơn ở địa ngục, tại sao chị Nga lại không dám báo công an can thiệp? Một lần chị đã báo nhưng công an bắt làm đơn, kêu chồng chị đến, khuyên nhủ một hồi rồi cho về. Lần ấy về nhà hắn đánh chị suýt chết. Chị bàn với bạn bè, định xin ly dị nhưng nếu ly dị phải có chữ ký của hắn, hắn sẽ đánh chết. Một lần bị đánh dữ quá, chị chạy đến nhà ông chủ tịch thôn 4 Nguyễn Trọng Bài, quỳ phục xuống đất vừa khóc vừa lạy van, xin ông can thiệp. Ông nói: "Tao có bảo thằng Quang rồi, nó bảo việc riêng của gia đình nó, người ngoài đừng xía mũi vô thì tao biết làm sao?". Cuối cùng, một người bạn có công việc về Sàigòn, đến toà báo Phụ Nữ ở số 311 đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ) tố cáo, kể rõ mọi chuyện. Báo Phụ Nữ bèn cử phóng viên lên Đắc Nông, điều tra, can thiệp. Ông Hoàng Hữu Minh, bí thư đảng uỷ xã Quảng Tân xác nhận rằng chuyện thằng Phạm Văn Quang đánh vợ xã có biết, đã gọi nó lên nhắc nhở nhưng nó cứ tiếp tục đánh, xã không làm gì được. Phóng viên giải thích rằng việc đánh vợ không phải chỉ là chuyện riêng trong gia đình mà còn là vấn đề xã hội, chính quyền phải quan tâm. Ông Nguyễn Trọng Bài, chủ tịch thôn 4 nói tỉnh queo: "Quan tâm cái gì, chồng đánh vợ là chuyện bình thường. Chính tôi, bà ấy đã lớn tuổi rồi mà thỉnh thoảng tôi vẫn cho bà ấy mấy cái bạt tai, "ăn" vài thanh củi, đã chết ai đâu". Còn bà Nguyễn Thị Thắm, chi hội trưởng chi hội phụ nữ xã Quảng Tân, khôn ngoan hơn thì nói: "Tại con Nga không trình báo gì với Hội về chuyện bị đánh nên chúng tôi không biết...".
Phóng viên thấy không thể làm gì được với cái xã ù lì mà ngay chính chủ tịch thôn cũng đánh vợ này, bèn thu thập lời khai của các nhân chứng, lấy giấy chứng thương của bệnh viện v.v... đem lên tỉnh và huyện đòi can thiệp. Tỉnh đưa công văn xuống huyện. Huyện đưa xuống xã. Hiện tên Quang đã bị công an Đắc Nông bắt giam, chờ ngày ra tòa. Báo Phụ Nữ gửi tặng chị Nguyễn Thị Nga 1 triệu đồng để thêm tiền thuốc thang chữa trị các vết thương. Thằng bé lần đầu tiên được ngậm chiếc kẹo mút, phúng cả miệng.
13 tuổi đã bị ép bán dâm!
Nhận được đơn của anh Trần Văn Thật, 45 tuổi, thường trú ở huyện Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long, kêu cứu về việc con gái anh, cháu Trần Thị B.N, 13 tuổi, bị bà Huỳnh Thị Thu Trúc dẫn cháu đi làm trong hàng cơm nhưng đã lừa, ép cháu bán dâm suốt sáu tháng trời, các phóng viên đã tới tìm hiểu sự việc đau lòng này. Nơi gia đình anh Thật đang ở nằm trong một hẻm nhỏ trên đường Lũy Bán Bích quận Tân Phú, Sàigòn. Đó là một căn nhà ổ chuột, thuê 500,000 đồng/tháng, diện tích chừng 8m2 nhưng là nơi ăn ở, sinh hoạt hàng ngày của 6 con người. Cháu B.N. ngồi sợ sệt trong góc nhà, tóc tai bù xù, đôi mắt lờ đờ. Anh Thật cho biết, từ khi cháu thôi bán hàng cơm về nhà (vào ngày 25/12/2007), ngày nào cháu cũng khóc, không nói chuyện với ai cả.
Người đàn bà độc ác
Vợ chồng anh Thật có 4 đứa con. Cả gia đình lên Sàigòn làm thuê kiếm sống từ năm 2002. Anh làm thợ hồ, chị ở nhà nội trợ, đứa con đầu đi chạy bán quán ăn, đứa con thứ hai đi bán vé số. Mỗi ngày, chật vật lắm anh chỉ kiếm được 50 ngàn đồng. Năm 2007, cháu B.N. cũng đi chạy bàn và phụ giúp nấu bếp cho quán cơm H. (phường Hòa Thạnh, quận Tân Phú, Sàigòn), lương 600,000 đồng/tháng. Làm được một thời gian, bà Huỳnh Thị Thu Trúc, lúc đó là đầu bếp của quán cơm H., nhân quen biết với cháu B.N. nên đến thăm gia đình anh, đề nghị cho cháu B.N. đến phụ bán tại một quán cơm trên đường Trần Quang Diệu phường13, quận 3, Sàigòn thì lương cao hơn, được 700,000 đồng/tháng. Hiện nay bà cũng đang làm ở đấy. Tin vào "lòng tốt" của bà Trúc, vợ chồng anh Thật đồng ý. Ngày 12/6/2007, N. ra quán cơm làm cùng bà Trúc. Hai tuần sau, bà Trúc bảo N. đi ăn cùng bà với lý do "ăn cơm mình nấu mãi cũng chán". Vốn coi bà Trúc như một "ân nhân" nên bà bảo sao, N. nghe ngay. Mỗi tuần, bà Trúc đều dẫn N. đi ăn tối như vậy. Một hôm, bà đưa cho N. một miếng giấy, lạnh lùng nói: "Đây là tiền ăn mày nợ tao". N. bảo: "Sao dì không nói trước cho con biết? Con lấy tiền đâu mà trả cho dì bây giờ?". Bà Trúc nói: "Chuyện đó tao không biết. Mày đã ăn thì mày phải trả. Nếu mày không trả, tao bắt ba má mày trả rồi kêu người đến rạch mặt mày!". Đe dọa đủ điều xong, bà Trúc ngọt ngào "gợi ý": "Chỉ còn cách là tao làm mai cho mày một ông giàu có. Mày đi với ông ấy là sẽ có dư tiền trả tao".
Địa ngục ở tuổi 13
Khoảng cuối tháng 6/2007, bà Trúc đưa N. đến gặp một người đàn ông tên Lộc, tại một quán nước. Ông Lộc chở N. đến một quán ăn, ép cháu uống bia sau đó chở vào một nhà nghỉ ở quận 3, thực hiện hành vi đồi bại với cô bé mười ba tuổi và ở với cô bé suốt đêm tại nhà nghỉ. Sáng hôm sau, ông Lộc chở N. về lại quán cơm và đưa cho em 400,000 đồng, bảo giao hết cho bà Trúc. Vài ngày sau, bà Trúc lại ép N. phải đi với ông Chải, một người chuyên giao hàng cho quán làm móng tay cạnh quán cơm. Mỗi lần N. đi với ông Chải, bà Trúc đưa cho em thuốc ngừa thai, bắt phải uống. Mỗi viên bà "ghi nợ" cho N. 100,000 đồng (sự thật là cơ quan Y tế phát không, còn nếu mua thì 20,000 đồng/vỉ 12 viên). Bà còn ép em uống một loại thuốc gì pha vào nước sẽ có màu cam, uống xong là thấy người nóng ran. (Thuốc kích thích của Trung Quốc). Mỗi viên bà cũng "ghi nợ" cho N. 100,000 đồng. Bà bảo N. phải vòi vĩnh để ông Chải cho tiền và năn nỉ ông sắm điện thoại di động, dây chuyền v.v... Ông Chải chiều ý N. nhưng với điều kiện em phải về ở với ông trong căn nhà trọ trên đường Nguyễn Đình Chính (gần nhà thờ Ba Chuông).
Từ tháng 7 đến tháng 12/2007, tức gần nửa năm trời, cô bé 13 tuổi này phải làm "bồ nhí" của một ông lớn gấp bốn lần tuổi mình, hơn cả tuổi bố mình. Tiền bạc và những thứ ông Chải mua cho N. bà Trúc chiếm hết, không cho cháu N. lấy được một đồng! Đến tháng 12-2007, ông Chải đã chán, chấm dứt quan hệ với N. Bà Trúc lại tiếp tục ép cháu đi với nhiều người đàn ông khác. Uất ức, sợ hãi, N. vớ lấy một bịch thuốc không hiểu thuốc gì ở trong quán cơm, uống để tự tử nhưng không chết. Quá khủng hoảng tinh thần, N. bỏ trốn về nhà dì của mình (cũng ở nhà thuê tại quận Tân Phú, Sàigòn) vào tối 24-2-2007.
Hỏi rõ được nguyên do, dì của N. nói lại cho gia đình N. biết. Anh Thật, ba của cháu N. tới quán cơm tìm bà Trúc để hỏi cho ra lẽ. Bà Trúc có lẽ có người quen nên chẳng những đã không sợ lại còn thách thức: "Mày có giỏi thì đi báo công an đi, tao không sợ đâu!". Anh Thật đi báo công an Phường 13, Quận 3 Sàigòn, tức khu vực có quán cơm ở đường Trần Quang Diệu, nơi bà Trúc đang làm. Vụ việc được công an Phường 13 chuyển lên công an quận, bởi vì đây là một vụ án quan trọng đối với trẻ vị thành niên.
Cách làm lạ lùng của công an Quận 3 Sàigòn
Cháu N. được công an Quận 3 giới thiệu lên Trung tâm Giám định y khoa Sàigòn. Vụ việc xảy ra đã hơn 2 tháng, không hiểu cơ quan Pháp y có văn bản trả lời hay không nhưng công an Quận 3 im luôn, không hồi âm cho gia đình anh Thật được biết. Đến hỏi nhiều lượt cũng không được trả lời, anh Thật bèn làm đơn khiếu nại với các toà báo, nhờ can thiệp. Ngày 21-3 -2008, phóng viên các báo đến công an Quận 3 xem xét sự việc. Công an Quận 3 uỷ cho các phóng viên gặp ông Đới Ngọc Thắng là người trực tiếp chịu trách nhiệm điều tra về vụ việc này. Ông Đới Ngọc Thắng cho biết công an đã... gửi giấy yêu cầu bà Trúc không được di chuyển khỏi nơi cư trú. Và ông chỉ nói vắn tắt thay vì trả lời các câu hỏi của của các phóng viên: "Vụ việc còn đang trong vòng điều tra, chúng tôi không cung cấp được thông tin gì cả". Hai hôm sau, ngày 23-3-2008, các phóng viên đến quán cơm đường Trần Quang Diệu tìm bà Trúc thì chủ quán cho biết bà đã nghỉ việc 10 ngày nay, không ai biết bà ở đâu cả! Các phóng viên bèn gọi điện thoại hỏi ông Đới Ngọc Thắng, ông nói rằng công an Phường 13 đã báo cho ông biết việc bà Trúc đã rời khỏi quán cơm, còn bà đi đâu thì... chịu, ông và công an Quận không thể biết được! Một vụ việc như vậy mà công an cho "chìm xuồng" dễ như chơi. Gửi giấy báo cho tội phạm, bảo không được rời khỏi nơi cư trú thì có khác gì báo cho đương sự biết để... không làm trong quán cơm nữa, vậy là xong, thật là hay!
Đoàn Dự
---------------------------------------------------------------------------------
Những Bài Trước: