Khi yêu anh


Khi yêu anh
Là em đã chọn một con đường không bằng phẳng
Một con đường quanh co
Một con đường gấp khúc
Một con đường không bao giờ về đích
Em đến trễ, muộn màng
Sau tất cả những cần thiết trong đời anh
Hạnh phúc là điều rất mong manh
Và dễ hiểu vì sao em không có
Vì anh chỉ là cơn gió
Thoáng qua như một làn hương
Khi yêu anh
Là em đã nhận vào tim một vết thương
Không thuốc chữa
Em không hề đùa với lửa
Em không hề đùa với tình yêu
Vì em biết rõ một điều
Trái tim có tiếng nói riêng của nó
Lý trí không thể mách bảo gì về tình yêu đó
Dẫu em nơi này lặng lẽ, chông chênh
Em một mình không có anh bên
Những cách trở không có gì xóa được
Khi yêu anh
Em đã thầm biết trước
Hai chúng ta mãi mãi ở hai đường
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
(Đơn Dương - Lâm Đồng)

 

Tiếng lòng


Nhắm mắt lại nghe tiếng lòng thổn thức...
Ôi! anh ơi, em đã trót yêu rồi..!!
Đọc thư anh bao tình tự tuyệt vời..!
Em vui sướng với bao nguồn cảm xúc...!!!
Bờ môi thắm hiến dâng tình trọn vẹn,
Sợi chỉ hồng khe khẽ trói hồn ta.!
Men yêu đương ôm ấp bến Ngân Hà...
Tình yêu nở trong khung trời miên viễn...!!
Tình yêu nở giữa tiếng lòng thổn thức...
Cho tiếng lòng một mầu nhiệm vô biên...
Cho chúng ta say giấc mộng tinh tuyền..!
Đời thắm đẹp trong tình yêu vô cực...
Ta ngự trị trên ngai vàng rực rỡ,
Giữa đất trời lồng lộng cõi hư không.
Tay dang tay đón nhận tiếng tơ lòng...
Ta đã thắng nghĩa là ta đã có..
Nguyễn Thế Hoàng

 

Tình tháng 5


(Viết thay những người con thờ ơ với Tình Mẹ)
Tháng 5 về, đất trời tung nắng hạ
Và ngàn hoa vội vã kiếm tìm nhau
Làm đẹp dung nhan, tô thắm sắc màu
Cho tình mẹ, tháng 5, thay áo mới.
Bên tình mẹ, con ăn năn sám hối
Bởi ơ hờ trước biển cả mênh mông
Để tàn tro phủ lấp bếp Tiên Rồng
Mà tay mẹ đã dẫn đường nhen nhúm.
Mẹ ơi mẹ, tình con gầy, co cụm
Trong vòng đai vị kỷ ngập rong rêu
Bít lối vào từng cánh cửa thương yêu
Nên tình mẹ, tình con xa vạn dặm.
Tháng 5 về, con để hồn câm lặng
Đi tìm tình mẹ ấp ủ tình con
Đi lùng săn mắt đẹp, nụ cười giòn
Nơi tình mẹ vẫn bao dung, trời bể.
Xin ca ngợi tình tháng 5: Tình Mẹ
Tình nở hoa như hoa nở tháng, năm
Tình cao sang, đẹp tựa ánh trăng rằm
Tình yêu đó, ngàn đời con ghi tạc.
Lưu Thái Dzo - 05/2008

 

Thơ in gửi bán cho đời


(Viết cho tập thơ đầu tay)
Em chép lại những bài thơ ta viết
Rồi rải tung trời thiên hạ xem
Một thuở xuân thì hoa bướm lắm
Trăng đời mười bảy ngập lòng mơ
Trường xưa vết cũ còn ghi đậm
Bốn mươi năm, thoáng vết nhạt mờ
Những bài thơ xưa ta nắn nót
Viết bằng tâm ý tuổi hoa niên
Áo của một thời thơm bụi phấn
Hồn thơ chưa rạn vết ưu phiền...
Rồi bụi đường xa vướng dấu chân
Giày saut, áo trận bước quân hành
Ý thơ vẫn đến trong đêm vắng
Trăng hỏa châu buồn ước mỏng manh...
Bảy năm đời lính chưa yên phận
Một tháng tư đen nhục thảm sầu
Từng trại tù từ Nam ra Bắc
Ý thơ oan nhục có quên đâu...
Mười năm đất lạ thơ gom lại
Em chép giùm ta rải bốn phương
Lời thơ là nỗi lòng ngược trái
Của kẻ tha hương uất đọan trường!
Đứa con mang gửi cho đời bán
Là mấy mươi năm rút ruột tằm
Em quý thơ ta, đời lang bạt
Mười năm quê cũ vẫn xa xăm...
Miệng đời khen ít chê nhiều lắm
Nhưng ý thơ là tiếng của lòng
Từng câu vết khắc hằn sâu đậm
Đem bán cho đời vui được không?
Thơ ta em hiểu đủ rồi em
Từng ý từng câu vạn nỗi niềm
Oan nhục đắng cay đời vay trả
Em à! Máu vẫn thắm về tim...
thylanthảo

 

 

Hồi ức

Trên chiếc xuồng máy nhỏ thấy mong manh,
Lần đi thăm anh vào mùa nước nổi,
Bờ rộng, sông dài em không biết lội,
Xuồng lắc lư, tim em lắc lư theo,
Cải tạo Vườn Đào trại vắng cheo leo,
Qua hết kênh mười phèn ôm cỏ dại,
Và như thế vụt trôi thời con gái,
Năm năm, mười năm anh mới trở về,
Nhìn thân tàn ma dại thấy mà ghê!
Mình sống làm sao? U buồn em hỏi.
Đó cũng là điều anh luôn nghĩ tới.
Đời là gì? Bi luỵ để mà chi!
Đất nước này chắc phải bỏ mà đi.
Chọn đêm bão bùng tìm đường vượt biển,
Trong buổi chia lìa giữa cơn gia biến,
Thương người yêu còn trẻ, quá ngây thơ,
Giữa chợ đời thôi mặc kẻ bơ vơ,
Anh chấp nhận ra đi là mất cả,
Ngày tháng năm dài sống trên xứ lạ,
Nhớ quê nhà. Nhớ lắm bóng người xưa!
Nắng bụi mưa bùn mệt lữ đường trưa,
Còn chi nữa! Tuổi hoàng hôn đã đến,
Hơn ba mươi năm cảnh đời dâu biển,
Em ơi! Bây giờ em ở nơi đâu?
Hoàng Yến

 

Má tôi

(Kính dâng dưỡng mẫu Bà Trần Thị Tường)
Tôi vốn người sinh thành nơi đất Bắc
chọn Tự Do, theo mẹ đã di cư
còn nhỏ quá đời sống rất vô tư
cứ suốt ngày rong chơi cùng lũ trẻ
Cảnh miền Nam cái gì tôi cũng lạ
những ngôn từ, lời nói rất vui tai.
tiền bấy giờ tiêu còn cứ xé hai
để "thối" lại năm mươi xu còn thiếu
Mồ côi cha từ khi còn rất nhỏ
có một ngày thăm bác ruột của mình
và từ đấy tôi có thêm Ba Má
ngượng làm sao khi gọi "Má" lần đầu!
Má của tôi người miền Nam trẻ đẹp
áo bà ba, quần lãnh, guốc Sài-Gòn
Phong cách nghiêm trang, mày thanh, tóc bới
nhìn thật hiền, phúc hậu hiếm trên đời
Từng xách giỏ theo người tôi đi chợ
chỉ bảo ân cần lựa con cá, cọng rau
Việc trong nhà dạy thu vén trước sau
chẳng la mắng hay nặng lời chê trách
Tôi vẫn sống êm đềm bên gối Mẹ
chỉ cuối tuần về với Má Ba thôi
bao nhiêu năm cứ thế chẳng đổi dời
đời bình yên trong thương yêu Má, Mẹ
Ngày mẹ hiền năm nay gần sắp đến
kỷ niệm về nhớ quá Má thân thương!
Cám ơn người tình bao la trời biển
cho con ngày tháng cũ ngát hoa hương.
Cầu Trời Phật cho Má còn tại thế
ngoài trăm năm vui thọ với cháu con
Cho trầu gian còn có người mẹ Việt
Má nhân từ, độ lượng của lòng con.
Kim anh

 

Nhìn ảnh Má thương ơi là thương!

Đưa môi nhắp ngụm sữa tươi
Béo thơm, nhớ Má một đời gian truân
Tóc râm đậm nét thời gian
Má còn... vài sợi đen, đang điểm màu
Mây tụ làm cơn mưa sầu
Nghĩ thương Má lúc bạc đầu cô đơn
Mây con là mây giỗi hờn
Chưa như nước mắt Má buồn nửa đêm
Thương Má, mỗi ngày thương thêm
Con cầu Má sớm được xem thái hòa
Để con về trồng lại "hoa"
Thật "vàng" trước ngõ, cửa nhà sẽ vui
Má thương! Xin bớt ngậm ngùi
Thương con, lệ nhỏ, hãy chùi Má nghe!
Ý Nga

 

Mừng đêm dài ló dạng một vừng đông

(Viết trong cảm xúc lo lắng và vui mừng khi đọc tin trên Net: Ngày 28/4/2008, Tại Saigon, để có thể hình thành cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong ngày TQ rước đuốc thế Vận Hội qua Việt Nam, thanh niên sinh viên tiếp tục chia nhau theo dõi các hướng di chuyển của công an để chọn địa điểm thích hợp trong khi công an ráo riết cô lập hoặc bắt giữ những thanh niên sinh viên mà họ cho là chủ chốt trong các nỗ lực chống TQ. Các sinh viên bị bắt giữ tại đồn công an là Lê Ngọc Hồ Diệp, Hoàng Đức Trung - Bài thơ này là lòng ngưỡng phục của tác giả, riêng tặng các em sinh viên học sinh và tuổi trẻ yêu nước tại Việt Nam)
Sớm hay muộn một ngày rồi cũng phải
Đứng vùng lên điểm mặt bọn hung tàn
Và Em đã! - Khi thấy điều oan trái
Dẫu con đường Em chọn lắm gian nan...
Tôi hồi hộp dõi theo Em từng bước
Lo vô cùng khi thấy bóng công an
Chỉ sợ lúc sóng gào trên ngọn đuốc:
Rằng Hoàng Sa là của nước Việt Nam!
Rằng trả lại ta, trả từng mỏm đất
Đất ta là máu thịt Tổ Tiên ta!
Bay đã cướp, cướp gia tài duy nhất
Ta phải đấu tranh, vạch rõ chính, tà...
Mà bị công an thi hành lệnh đảng
Xông tới, bắt Em như một tội đồ
Như kẻ tử thù, như tên phản loạn
Thì Em ơi, tôi đau xót lắm cơ!
Tôi đau xót bởi những điều nghịch lý
Sao đảng im khi Tàu chiếm Hoàng Sa?
Đáng lẽ đảng phải vui và "nhất trí"
Khi những mầm măng trong ngọc trắng ngà
Biết yêu nước bằng tấm lòng dũng cảm
Trọng công bằng, phải trái, biết hy sinh
Khi bờ cõi bị cộng Tàu chiếm đoạt
Em biết hiên ngang đòi lại quê mình!
Nhưng trái ngược, đảng chẳng gìn sông núi
Còn cấm dân không được phép bất bình
Đảng muốn Hoàng Sa chìm vào hận tủi
Hoàng Sa mất rồi đảng vẫn làm thinh!
Đuốc Thế Vận cháy qua vùng Hoàng đảo
Tàu ngầm rao miền đất đó, chủ quyền
Đảng cúi mặt nhưng lòng Em gió bão
Vì trong Em bất khuất máu Rồng Tiên!
Tôi cảm phục Em, hỡi Em, dân Việt
Những búp măng non có trái tim hồng
Đất nước có Em, sử xanh sẽ chyển
Mừng đêm dài ló rạng một vừng đông!
Ngô Minh Hằng

 

Mái tóc rẽ ngôi

Rẽ ngôi mái tóc bảy-ba
Bảy cho anh đó, giữ nha chữ tình
Trâm cài bên ấy thật xinh
Để anh yêu dấu ngắm Mình Của Anh
Còn ba em phải để dành
Lỡ khi bối-rối xoắn quanh tay buồn
Mai kia hai đứa về nguồn
Anh mua bồ-kết cho tròn ý em
Bảy-ba, ba-bảy ai thèm
Riêng em, em giữ thử xem ai cười
Ngắm em mái tóc rẽ ngôi
Hỏi anh có nhớ mây trời quê-huơng?
Á Nghi

 

Đời người như mây khói

Mây bay lãng đãng giữa trời,
Tạo hình vân cẩu thả trôi bềnh bồng,
Khi thì giống tựa con công,
Khi thì giống Phụng giống Rồng đang bay.
Nhìn mây thay đổi loay hoay,
Kiếp người chuyển hoá, chóng chầy khác đâu.
Mây thường biến đổi sắc màu,
Không yên một chỗ, lúc nào cũng trôi.
Lòng vòng lơ lửng khơi khơi,
Hết tan rồi tựu, không nơi nào dừng.
Đời người cũng số phận chung,
Khi thì áo mão vô cùng vinh quang,
Khi thì vất vưởng giữa đàng,
Thăng trầm số phận, vô vàn gian truân.
Đời nhiều cạm bẫy khôn cùng,
Tránh xa danh lợi, cũng đừng tham lam.
Từ bi nhiều việc nên làm,
Giúp đời, độ chúng muôn ngàn phước duyên.
Tạo nhiều nhân đức đương tiền,
Đời sau quả quí trổ liền theo ngay.
Phước điền an hưởng lâu dài,
Nhiều đời phú quí không sai bao giờ.
Tu hành chớ có thờ ơ,
Trì tu Phật Pháp, nương nhờ Thích Ca.
Ngày là Phật Tổ bá gia,
Ngàn xưa đã độ ta bà chúng sanh.
Bây giờ vẫn chói rạng danh,
Ta nên noi dấu để thành hiền nhân.
Giữ tròn năm giới tùy thân,
Ráng theo lời Phật ân cần lo tu!
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc

 

 

Một bông hồng cho Mẹ

Hôm nay Ngày hiền mẫu
Hồng nở rộ đầy hiên
Hồng thắm cả cuộc đời
Nhớ về mẹ xa xôi

Nhớ ngày con chào đời
Mẹ cưng từng làn môi
Ấp ủ con vào lòng
Một đứa bé dại khờ

Gió lạnh thổi qua song
Con chợt tỉnh giấc mộng
Mẹ loay hoay khép cửa
Ôm sát con vào lòng

Hỏi sâu vào ánh mắt
Có yêu mẹ nhiều không
Ngây ngất con chẳng nói
Chỉ sợ mất giấc nồng

Nắng mai chim ca hát
Hoà tiếng mẹ à ơi
Đu đưa bên song cửa
Nâng hồn con chơi vơi

Đến ngày con tập bước
Hồi hộp mẹ mừng vui
Tháng ngày mẹ đợi trông
Chóng ngày con khôn lớn

Nay con bước vào đời
Vấp ngã mấy phen rồi
Nay mới vững chân đời
Nhưng mẹ vẫn xa xôi

Chữ Hiếu chưa đền đáp
Mẹ già này tám lăm
Trông chờ con mòn mỏi
Về thăm mẹ đơn côi

Vì bôn ba gánh nặng
Chỉ biết gởi về mẹ
Một bông hồng đỏ thắm
Để chúc mẹ thật vui
Nguyễn Đức Chương

 

Người chết hai lần

(Cho Mẹ và Quê Hương tôi)

Đêm qua nằm mơ thấy mẹ
-m đau tiều tụy cơ hàn
Nhìn con, mắt đầy ngấn lệ
Mặt buồn, dẫu chẳng lời than!

Đau lòng, con ngồi bên cạnh
Cầm bàn tay mẹ già nua
Lệ con nhạt nhoà lên mắt
Mẹ ơi, thương mẹ bao vừa!

Bóng mẹ bỗng dưng mờ ảo
Rồi tan như khói như sương
Lòng con dậy mùa giông bão
Giơ tay níu vội vô thường

Vòng ôm tay con trống vắng
Mẹ ơi! Mẹ đã xa rồi!
Buồn thương, hồn con chết lặng
Tủi thầm cho phận mồ côi!

Thế rồi sáng nay con nhận
Thư nhà, dấu đóng Việt Nam
Báo tin người ta giải tỏa
Nơi yên nghỉ mẹ: nghĩa trang!

Để người ta xây khách sạn
Để người ta dựng tư dinh
Người ta làm nơi giải trí
Người ta "hồ hởi" vô tình!

Từng tấm bia sầu vụn đổ
Xương người chất đống, cao lên
Kẻ sống đã đành. Cơ khổ!
Sao người chết cũng không yên?

Mẹ ơi, con không còn lệ
Để mà rửa bớt niềm đau
Hỏi ai người không cha mẹ
Không tình cốt nhục thâm sâu?

Tổ quốc nào trên trái đất
Dân lành không chỗ dung thân?
Đời sống nào thua súc vật
Người dân chết đến hai lần!
Ngô Minh Hằng

 

Vinh danh anh hùng phục quốc

(Tặng ông Nguyễn Hữu Chánh)

Xin trân trọng vinh danh người chiến sĩ,
Đi tiên phong về giải thể bạo cường,
Sống bôn ba không đất sống tha phương,
Mơ hoài bão mong phục hưng xứ sở.
Đường cách mạng đầy chông gai gian khổ,
Xa gia đình, hy sinh cả đời tư,
Sống vì dân, vì hai chữ Tự Do
Thề tranh đấu không bao giờ sợ chết.
Những chiến sĩ, người con yêu tổ quốc,
Bị cầm chân vì hoạt động cứu người,
Giữa ban ngày, bỗng mất nắng mặt trời,
Cả thế giới lòng ngậm ngùi, sửng sốt.
Anh bị giữ, trên đường đi cứu nước,
Tạm dừng chân một đất nước Cộng Hòa,
Là đồng minh trên chiến địa ngày xưa,
Nay ngoảnh mặt giúp kẻ thù quên bạn.
Ôi thương xót cho quê hương nước Việt.
Mẹ Việt Nam ôm mối hận ngàn đời.
Đất nước nghèo, bị chủ thuyết ngoại lai.
Làm băng hoại thế hệ đời con cháu.
Người chiến sĩ máu tim sôi nung nấu,
Rất căm thù bọn thảo khấu Cộng nô,
Mong ngày về xây dựng lại cơ đồ,
Toàn bờ cõi dân ấm no dân chủ.
Nuôi chí lớn, dẫu đường đi gian khổ,
Mộng chưa thành, bị lao lý cầm tù,
Nhưng vẫn tin vào thế giới Tự Do,
Giúp nước Việt dương cao cờ chính nghĩa.
Các bạn trẻ là mầm non thế kỷ,
Hãy đứng lên, thay thế kẻ chim lồng.
Quyết một lòng thề giữ vững non sông,
Ta thề chết cho quê hương đất Mẹ.
Nguyễn Đình Hoài Việt

 

Hành hương

trong tận cùng khốn đốn
cạnh hố thẳm lòng người
tiếng hú dài khổ hạnh
xé rách nát hư vô

xoáy lủng tim đá nghiệt
giữa xảo trá rựng đông
sao em mời hối tiếc
đời có nghĩa gì không?...

ta đứng lên thách thức
mười ngón tay ngang tàng
đấm thời gian huỷ diệt
gồng gánh hoa lầm than...
Sa Chi Lệ

 

Em có đọc?

Em có đọc những dòng thơ anh viết?
Em có nghe tiếng vọng của tình yêu.
Của lòng son tha thiết vạn muôn chiều,
Của thương nhớ chất chồng trong tâm khảm.

Em có biết lòng anh đầy rung cảm,
Nhìn trùng dương đang rào rạt sóng ngàn.
Cùng chiều thu bao lá đổ ngập tràn,
Trong tha thiết gió ngàn ru tiếng nhạc.

Em có biết! Anh nửa đời phiêu bạt?
Vầng trán in những nét đậm sầu riêng.
Với ưu tư tưởng đất ngả, trời nghiêng,
Đầy khắc khỏi bằng ý thơ anh viết.

Em có nghe tiếng lòng anh rên xiết?
Bao nỗi niềm cay đắng ở trong anh.
Ở trong thơ và tất cả chung quanh,
Bằng cân não, bằng con tim rung động.

Em có đọc để nghe tình cảm động?
Những lời thơ viết bằng máu tâm hồn.
Một mảnh đời trôi nổi giữa hoàng hôn,
Trong thương nhớ một mối tình vô tận.
Vĩnh Nhất-Tâm

 

Tình bạn cóc ổi

Vào lớp, vào lớp học của mình!
Có nhiều bạn bè, niềm vui mới lạ
Bạn trai, bạn gái đượm thắm tình.
Như loài hoa hướng dương đẹp nhất,
Khoe mình dưới tia nắng ấm ban mai
Những cánh hoa nào điểm mười
Sẽ góp thành một chậu hoa đẹp
Cho lớp học, lớp học chúng mình!
Còn chậu hoa đẹp nhất đó:
Những câu chuyện cóc, ổi học trò
A ha! Tình bạn đẹp bong bóng!
Hoa phượng nè! Lá me nè!
Chuyền tay nhau từng cái kẹo,
Cái bánh ngọt, ổi, cóc, mía thơm
Tình bạn mình vun trồng, ấp ủ
Được mơ ước và được ước mơ
Tình bạn hoài trong sáng nha!
Thu Hà, (13 tuổi) tháng 11.2007

 

 

Thơ Cù Nèo

(Nam Man phụ trách)

 

Đùa dai mụ "Đằng Quai"

Chắc mụ "Đằng Quai" đã ngứa... "ồn"
Có cần em gãi đỡ hay khôn?
Cầm cu chó đái vầy là bậy
Dạng háng ruồi bu thế chửa khôn
Chớ chọc em chơi trò mất dậy
Đừng trêu tớ nổi máu du côn
Chủ trương của mụ em đà thấy...
Nói nhỏ mụ nghe: Hãy liệu hồn!
Nam Man

 

Mắng thằng "Tẫy Văn Nguyên"

Hừm! Thằng chó "Tẫy Văn Nguyên" nầy
Muốn chọc Nam Man địt bố bây?
Bị "cỏn" mớm lời mà chẳng hiểu
Cho "en" gài độ bộ không hay?
Nói năng xách mé: - Thì ra thế!
Lời lẽ điêu ngoa: - Mới phải vầy?
Nói thiệt, Việt Tân theo tớ biết
Vẹm còn không sợ, sợ chi "Tây"?
Nam Man

 

Nói chuyện mí một đàn chị

(hôm gặp trong buổi biểu tình ở Canberra ngày 27.4.08)
Thằng nầy nếu biết nghĩ gần xa
Chắc chắn không mần vậy chị à!
Đặc biệt nó đâu chung cánh hắn
Đương nhiên y đếch phải phe va
Khi em biết nó theo thằng Vẹm
Lúc tớ hay y chống bọn ta
Nói thiệt là em sung lắm đấy
Nên em phải oánh vậy thôi mà!
Nam Man

 

Cớ sự

Cớ sự chẳng qua bởi thua cay
Nên em tức quá phải ra tay
Xúi cho đám trẻ "vung xích chó"
Bẩy làm bọn lão phải cực thây.
Quậy thêm nước đục em mới béo
Gạn bớt nguồn trong tớ kiếm may
May sao kỳ tới ra phó hội
Đắc cử để mong mặt đỡ dày.
Tư Râu

Tấm Lòng


(Bài nầy viết về Cụ Đ/Tá Trương Như Phùng nhân Ngày Quốc Hận 30/04/2008 tại Houston)
Cụ vẫn mang theo một tấm lòng
Tấm lòng yêu Nước bước lưu vong
Đấu tranh Dân Chủ vì Quê Mẹ
Đòi hỏi Tự Do bởi Giống Dòng
Sức dẫu mòn hao chân chẳng mỏi
Tâm dù chao động Trí chưa mòn
Màu Cờ Tổ Quốc Hồn Dân Tộc
Cụ vẫn mang theo một tấm lòng
Đỗ Quảng

Được nhận vơ, Sai đổ lỗi

"Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta!" (*)
Đúng vẹm, cái thứ ba hoa
Được thời hốt hết về cho đảng mình
Thua thì lấy cớ... tình hình
Khách quan chẳng nắm. Chình ình "cấu-cơ"
Phải khiến cơ quan mệt phờ
Quẳng mẹ đi chứ, ù ơ "câu giờ"
Cộng đảng khốn kiếp lật lờ
Cơ cấu, cơ chế bá vơ không à!
Dẹp cha một lũ gian tà
Để dân nhờ tí. Tổ bà chúng bây.
Tú Dza LV
(*) Ca dao dân gian "hiện đại" XHCN. Giảm Thiểu Giầu Nghèo