banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Các ông sư Mỹ

Trọng Kim

Trong ngôi vườn nhỏ, nhiều bóng mát cạnh những cây sen lá xanh đậm chen chúc vươn mình dưới nắng cuối xuân của Texas, Đại đức Ca Nhiếp, với thân hình to lớn, ngồi yên lặng, tỉ mỉ tỉa một cây bonsai có dáng như một cây đa nhỏ, tỏa tàn trên một thảm rêu xanh. Bên cạnh đó, mấy bụi trúc nhỏ, loại vàng có chỉ xanh và đẹp nhất có lẽ là một cây Japenese maple lá đỏ cuốn nghiêng la đà rất nghệ thuật.
Đó là thế giới thu nhỏ gồm nhiều loại cây cảnh được ép không cho tăng trưởng trong các chậu nhỏ, thế giới bonsai của Đại đức Ca Nhiếp tại chùa Bửu Môn ở Port Arthur, Texas, một thành phố nhỏ ven vịnh Mễ Tây Cơ (Mexico), cách Houston chừng gần hai giờ lái xe, không xa biên giới với Louisiana là bao. Port Arthur là nơi tập trung ngành kỹ nghệ lọc dầu và chế biến sản phẩm của dầu hỏa của Texas. Người Việt sinh sống ở đây phần lớn làm nghề ngư phủ, một số nhỏ làm tại các hãng dầu.
Đại đức Ca Nhiếp là một tăng sĩ người Mỹ tên Đại đức Bhante Kassapa nhưng thường được gọi là "Reverend K" bởi dân chúng địa phương. Chùa Bửu Môn là một ngôi chùa khá đặc biệt, có các tu sĩ người Mỹ và nhiều người đến giúp chùa là người Mỹ theo các tôn giáo khác và có lớp thiền bằng tiếng Anh cho người địa phương.
Tôi trở lại thăm chùa vì nhớ cái không khí đặc biệt, ấm cúng, nồng nhiệt của những tu sĩ người ngoại quốc này và lòng hiếu khách của Thượng tọa trụ trì Thích Huyền Việt. Hãy còn là mùa Xuân, thời tiết Texas vẫn còn mát và chùa bận rộn trong việc dọn dẹp, sửa soạn cho lễ hội Tre, Trúc và Sen hàng năm. Thầy Ca Nhiếp cho tôi hay năm nay, ngoài tre, trúc, chùa con trưng bầy một ít cây bonsai để khách viếng chùa được thưởng lãm. Vườn bonsai do thầy gây dựng mới được vài tháng nhưng đã thấy xum xuê nhiều loại cây khác nhau. Trông thầy Ca Nhiếp trong ngôi vườn này thật là một hình ảnh tương phản, một thân hình to lớn bên cạnh những chậu cây tí hon.
Sau bữa cơm trưa mà thực phẩm do một thương gia người Việt ở Beaumont đem đến dâng Chùa, toàn món ăn mặn, có cả thịt vịt quay, mì xào... tôi theo thầy Huyền Việt ra thăm vườn. Chùa Bửu Môn thuộc Phật giáo Nguyên Thủy Therevada (Nam Tông, Thiểu Thừa), nên ai dâng thực phẩm nào thì dùng vậy, không bắt buộc phải là đồ chay như các chùa thuộc phái Bắc Tông mà ta thường thấy ở Houston.
Gần các hồ sen, không xa vườn bonsai, tôi thấy thầy Ca Nhiếp đang giúp ba người Mỹ địa phương, dọn dẹp quanh khu vườn sen lớn và cạnh bụi tre cao thẳng tắp. Thật là một cảnh lạ mắt dưới bóng một ngôi chùa Việt.
Thăm vườn tre, trúc, sen và bưởi
Thầy Huyền Việt dẫn tôi đi xem các khu vườn. Lần trước, lên chùa vào cuối thu nên cây cối không có được cái xanh tươi như vào mùa Xuân. Chùa có bốn khu vườn bao quanh và theo thầy Huyền Việt có tất cả khoảng 35 loại tre trúc và gần 50 loại sen khác nhau. Đi thăm vườn tre trước, tôi được thầy Huyền Việt giảng giải cặn kẽ đời sống từng loại. Các loại tre được trồng thành từng khóm, xen kẽ nhau. Loại tre Timor cao vút, thân thẳng tắp, đen và bóng như thép, có sọc xanh mờ, lá to và dài như những ngọn mác chĩa xuống dưới, ngọn tre uốn thành vòm như những chiếc lọng khổng lồ. Tre đen Timor (Tropical balack bamboo) cao tới 70 feet (hơn 23m) đường kính tới 4 inch. Tre Hoàng Gia, Tre Vân Thùy, Thiên Hữu, Sương Giáng... mỗi loại một sắc, một dáng, càng ngắm càng thích. Hai loại tre khác mà tôi rất thích là bụi tre vàng, chỉ xanh gốc từ Hạ Uy Di, cao tới 50 feet và đường kính đến 4 inch. Và loại tre Phật (Phật trúc) chỉ cao 12 feet (khoảng 4 m), đường kính 3 inch.
Rời khu vườn tre vàng, qua phía hông Chùa là khu "rừng" trúc, tôi chưa bao giờ được thấy nhiều thứ trúc lạ và đẹp như vậy nhất là Trúc Hạ Uy Di, thân vàng óng kẻ chỉ xanh thẳng tắp đẹp như tranh vẽ. Thầy Huyền Việt cho hay các loại tre quí thường không chịu được lạnh. Rất may ở Texas, cái lạnh không xuống quá thấp như miền Bắc nên rất thích hợp cho việc trồng tre, trúc. Tuy nhiên cũng phải lưu ý hỏi kỹ các nhà chuyên môn trước khi trồng vì có hai loại, một loại tre, trúc mọc chạy lan lung tung (running bamboo) có thể phá bẻ các hệ thống dẫn nước hay nền nhà và loại không chạy (clumbing bamboo) chỉ phát triển thành bụi, trồng chỗ nào, nằm quanh chỗ đó mà thôi.
Bước sang đến vườn sen, tôi thấy có hai ba khu khác nhau. Chùa đang sửa soạn cho lễ hội tre, trúc sen năm nay nên tôi thấy có rất nhiều chậu được xắp đầy quanh mấy chiếc hồ sen lớn. Thầy Huyền Việt cho biết chùa có trên dưới 500 chậu lớn, nhỏ trồng sen. Loại lớn tới 100 gal, nhưng chỉ có khoảng hơn 200 chậu nhỏ, loại 15 gal là để dành cho khách thập phương có thể đem về nhà. Với súng thì trong chậu nhỏ 7 gal, có độ 200 chậu với 30 loại khác nhau. Trong các loại sen, Thầy Huyền Việt chỉ cho tôi xem loại sen trắng ở hồ Tịnh Tâm, Huế là quí và hiếm. Tuy nhiên vì đem sang Mỹ trồng bằng hột nên chưa thích nghi lắm với khí hậu ở đây. Loại này yếu chịu lạnh, mùa đông có thể chết. Các loại sen ở chùa Bửu Môn theo thầy Huyền Việt, được sưu tầm từ nhiều nơi nhưng chỉ có loại sen gốc Bắc Mỹ (loại American Yellow Lotus) là mạnh nhất, chịu được lạnh và có hoa mầu vàng đậm rất đặc biệt mà ta không thấy ở Á Châu.
Rời vùng hồ sen, tôi thấy nhiều thứ cây khác. Thầy Huyền Việt cho hay, ngoài tre, trúc, sen, súng thầy còn thử trồng rất nhiều loại bưởi. Tới nay trong vườn có bẩy loại khác nhau vừa trắng vừa hồng, tron g đó có cả loại bưởi từ Việt Nam như bưởi Biên Hòa, Năm Roi, bưởi Saigon, bưởi đường... và loại bưởi hồng Thái Lan.
Thầy Huyền Việt cho biết cho tới nay, chùa chuyên về các loại tre, trúc và sen nhưng gần đây, từ ngày có thầy Ca Nhiếp, chùa mở rộng loại cây cảnh bonsai. Mới đây, đại đức Trí Quảng, đến từ Ấn Độ sau khi học xong bằng Tiến sĩ về Phật học cũng khởi sự bước sang loại cây cảnh sa mạc tức là các loại xương rồng (cactus), loại cây cảnh không cần tưới nhiều nước và ít phải chăm sóc.
Lễ hội vườn Sen & Tre Trúc tại chùa Bửu Môn
Mỗi năm, sau mùa Xuân, bắt đầu vào Hạ, dịp lễ Phật Đản, chùa Bửu Môn lại tổ chức Lễ Hội Vườn Sen và Tre Trú (Annual Lotus and Bamboo Festival). Năm nay là năm thứ mười của Lễ Hội trên và được tổ chức vào hai ngày cuối tuần 7 và 8 tháng 6, 2008, đồng thời với đại lễ Phật Đản 2552 tổ chức vào ngày Chủ Nhật 8 tháng 6, 2008.
Lễ Hội Tre Trúc & Sen, là nơi triển lãm nhiều loại hoa sen, hoa súng và tre trúc, không phải chỉ của Chùa mà còn có sự góp mặt của Hội Tre Trúc Texas (Texas Bamboo Society). Ngoài các cây cối còn có sản phẩm văn hóa, thủ công liên hệ tới tre, trúc. Mặt khác, nhiều buổi diễn thuyết cũng được tổ chức trong ngày thứ Bẩy 7 tháng 6 như diễn giả Jaynell Cockcell ở Beaumont nói về làm vườn hữu cơ (organic gardening), diễn giả Terri Looney của Trung Tâm Nghiên Cứu Nông Nghiệp thuộc Đại học Texas A & M nói về làm các hồ (pond), Đại đức Kassapa (Ca Nhiếp) sẽ thảo luận về nghệ thuật uống trà (có nhiều loại trà để bán)...
Thượng tọa Huyền Việt sẽ hướng dẫn du khách thập phương đi thăm các ngôi vườn của chùa và trình bầy rõ về các loại tre trúc và sen.
Trong chương trình còn có phần văn nghệ giúp vui và các quán ẩm thực với các món ăn Việt Nam, đồ kỷ niệm, múa lân và cả biễu diễn võ thuật.
Những ông sư Mỹ
Ngoài Đại đức Ca Nhiếp, chùa Bửu Môn còn thu nhận nhiều người Mỹ vào chùa tu hành như Sa di Tịnh Tâm, Sa di Thiện Nhân. Sa Di Tịnh Tâm tên tục là Willow Roseau, 37 tuổi mới quy y cách đây không lâu, mẹ của Sa-di Tịnh Tâm cũng thường đến Chùa giúp việc công quả (volunteer), bà theo đạo Tin Lành, nhưng hết lòng nâng đỡ con gái bước vào cửa Phật. Sa di Thiện Nhân, tức William Hardan, năm nay đã 53 tuổi, trước kia làm thợ hàn và thầu xây cất. Hai bắp tay của Sa-di xâm đầy hình trông rất dữ dằn, nhưng tâm hồn Sa-di lại dịu dàng, thân ái như một búp sen. Tôi nhớ lần thăm chùa mùa Thu năm ngoái, anh bạn già Hà Ngọc Cư thèm thuốc lá lúc đi cùng Sa-di Thiện Nhân ở vườn sen, định rút điếu thuốc ra rồi lại nhét vào túi thì Sa-di mỉm cười nói: "Ông cứ hút đi, tôi đã bỏ thuốc lâu rồi nhưng không sợ hơi thuốc đâu".
Sa-di gây ấn tượng mạnh nhất cho tôi là Sa-di Thiện Hạnh, 24 tuổi, tên tục là Matthew Rhone, trước kia là chuyên viên điện toán cho hãng Exxon. Điều gì làm cho một thanh niên trẻ, đẹp trai và đầy sức sống như Matthew tìm đến cửa Phật? Tôi tự hỏi nhưng không tiện hỏi người Sa di trẻ, đẹp trai này.
Ngoài các ông sư trẻ, rất nhiều người Mỹ không phải là các Phật tử cũng thường đến giúp chùa mà đặc biệt, ông Danny Dubuisson đã hầu như giúp việc văn phòng, quảng bá, liên lạc truyền thông, nhiếp ảnh viên toàn thời gian.
Đặc biệt nhất, vẫn là Đại đức Ca Nhiếp (Kassapa). Năm ngoái tờ Houston Chnonicle đã chạy một bài dài về ông sư này. Bài báo đã làm chính cả những người Việt ở Houston khi đọc cũng thấy sửng sốt về cuộc đi tìm đức tin của ông sau khi đã là một giáo sĩ Thiên Chúa Giáo trong 12 năm và mất gần mười năm nữa để có được cái duyên với cửa từ bi.
Đại đức Ca Nhiếp có tên tục là Michael Schlosser, 56 tuổi, từng phục vụ trong Không quân Mỹ. Ông đã tu học và làm việc tại Giáo phận Công giáo Jesuit St. Joseph và là một giáo sĩ dòng Franciscan trong 12 năm. Ông cho biết trong thời gian thực hành đạo Thiên Chúa Giáo, ông thường suy ngẫm (Meditation) trong nhiều giờ. Một lần trong lúc đang suy tưởng thì một linh mục đi ngang qua hỏi ông đang làm gì vậy thì ông trả lời rằng tôi đang gột bỏ cái "ta" của mình. Vị linh mục nói rằng ở đây chúng ta không làm việc này. Đó là lý do ông đã tìm đến Thiền. Trong thời gian ở Florida ông theo một vị sư đến ngôi chùa ở Tampa. Đó là thời điểm ông gặp nhân duyên với đạo Phật. Sau tám năm rưỡi tu hành và nghiên cứu Phật giáo thì ông chính thức trở thành một tỳ kheo. Ngày 29 tháng 10 năm qua ông được chính thức vào hàng tăng già Phật giáo tại chùa Bửu Môn ở Port Arthur.
Ngoài các tu sĩ, cũng có nhiều người Mỹ qui y như trường hợp anh Jack Charles pháp danh Thắng Hoan. Jack đi cùng với vợ tới đây để niệm Phật. Bà vợ của Jack tuy vẫn còn là một tín đồ Thiên Chúa Giáo nhưng luôn luôn sát cánh bên chồng để khuyến khích và giúp đỡ anh trên con đường tìm đến đạo Từ Bi. Sự khác biệt về tôn giáo thay vì chia cách nhau thì lại gắn chặt hai người với nhau.
Truyền bá đạo Phật tới người địa phương
Sau bữa cơm, tôi và thầy Huyền Việt đi quanh các khu vườn và có dịp được biết thêm nhiều chuyện Phật sự.
Thượng tọa Thích Huyền Việt hiện là Tổng Ủy Viên Thanh Niên của Văn phòng II Viện Hóa Đạo thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Đề cập tới vấn đề truyền bá đạo Phật tới dân chúng địa phương, Thượng tọa Huyền Việt cho biết Thượng tọa "tìm cách giới thiệu Phật pháp cho người bản xứ để như món quà cám ơn người ta rang rộng tay đón nhận mình" và "đã gặp nhân duyên tốt. Cộng đồng Mỹ địa phương thấy mình có tín nghĩa tốt, Phật giáo là một cách sống, tôn trọng nhân bản nên được người bản xứ đón nhận. Họ đến với ta qua sinh hoạt văn hóa như cây cảnh, lớp thiền..."
Việc quảng bá Phật pháp tới người địa phương, theo Thượng tọa Huyền Việt, lâu nay may mắn có Sư Ca Nhiếp đảm trách mỗi khi thành phố, các đại học hay các nhà thờ bạn mời Chùa đến tham dự. Sư Ca Nhiếp là một đại sứ của Chùa tạo được thông cảm và chân tình của cộng đồng Mỹ.
Cũng cần nhắc lại là vào cuối năm ngoái, Thượng tọa Huyền Việt được thành phố Port Arthur tuyên dương hôm 6 tháng 11 qua một buổi lễ tại Hội đồng Thị xã. Bà thị trưởng Doloris "Bobbie" Prince đã trao bản tuyên dương và tuyên bố ngày 6 tháng 11,07 là "Ngày Thượng tọa Huyền Việt". Thượng tọa Huyền Việt được tuyên dương vì nhiều năm phục vụ cộng đồng như một nhà lãnh đão tinh thần cũng như đã phục vụ Giáo hội Phật giáo Theravada Sanga trong nhiều năm. Thượng tọa được công nhận đã biến vườn của Chùa Bửu Môn thành một trung tâm thưởng ngoạn cho cộng đồng và du khách tới để thăm viếng gồm những Phật tử cũng như những người không phải là Phật tử.
Trong dịp gặp Thượng tọa Huyền Việt kỳ trước, tôi thấy Thượng tọa rất cởi mở khác với nhiều vị trong Giáo hội, khi Thượng tọa được tôi hỏi về Thiền sư Nhất Hạnh. Ông đã ca ngợi Thiền sư Nhất Hạnh với khuynh hướng truyền bá đạo Phật cho người địa phương. Và tại Hoa Kỳ, theo nhận xét của chúng tôi, chùa Bửu Môn là một ngôi chùa Việt có điều kiện nhất cho người ngoại quốc tu học đạo Phật.
Cuối Xuân, 10 tháng 5, 2008


*Thượng tọa Huyền Việt tại vườn tre
Nguồn: Ngày Nay

 

 

Bài học quí giá cho Báo Chí, Quân Đội và Công An CSVN

Nam Nguyên

Hơn 60 năm bị nhồi sọ nên thấm nhuần tư tưởng người Cộng Sản. Nhiều thế hệ đã đem hết cuộc đời ra phục vụ cho CNXH. Cho dù phải chết, cho dù phải làm trâu ngựa, cho dù làm dã thú không có lương tâm con người hay làm hình người dạ thú để bảo vệ cái gọi là XHCN. Từng thế hệ bị biến thành những cái máy biết ăn và những khúc gỗ biết nói vì tư duy của một con người hoàn toàn bị đảng cộng sản khống chế và điều khiển. Từ trung ương cho đến địa phương đều một giọng điệu: tất cả vì "Bác và Đảng". Họ đã mù quáng và ngu trung với tập đoàn ác nhân bội bạc là đảng cộng sản việt nam.
Ngày xưa có câu chuyện: Người thợ săn và con chó, khi con chó không còn săn được mồi thì người thợ săn phải biết ăn thịt chó. Con chó vẫn trung thành với chủ nhưng người chủ vẫn bình thản giết con chó để ăn thịt ...
Khi nhắc đến Quân đội Nhân Dân Việt Nam, không ai nổi danh bằng Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, người hùng Điện Biên Phủ. Ngay cả thế giới cũng biết tiếng tướng Giáp. Cả đời nghĩ là đã gắn bó, vào sinh ra tử cho đảng CSVN, vinh dự và tự hào là người trung kiên với đảng. Một thời oanh liệt trong cuộc cải cách ruộng đất, ở ngôi vị trong bộ chính trị đồng tình với cách giết người dã man của hạ thuộc. Đường hoạn lộ lên như diều, oai phong lẫm liệt. Nào ngờ đâu con chó trung thành cũng đã đến lúc bị chủ nhân ăn thịt, từ một danh tướng lừng lẫy oai phong được đảng điều sang làm "Tổng tư lệnh kế hoạch sinh đẻ".
Dân gian ca rằng:
Ngày xưa Đại Tướng cầm quân.
Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em...
Nhưng có người tếu lâm hơn nên họ ca rằng:
Ngày xưa trấn thủ lưu đồn.
Ngày nay Đại Tướng bịt l... chị em.
Oai phong bao năm, trung thành với đảng cộng sản bao năm, nghe theo lời đảng làm biết bao nhiêu điều oan nghiệt cho dân tộc, cuối cùng đã được ban cho một ân sủng tàn tệ nhất. Bài học đau xót cả một đời đi theo "Bác và Đảng", làm biết bao nhiêu chuyên trái với lương tâm, đạo lý của một con người, giờ đây bừng tỉnh thì đã muộn rồi. Đại Tướng trở thành con vật tế thần. Các vị tướng lãnh và các bộ đội của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, hãy học lấy bài học của Đại Tướng Giáp mà suy gẫm và đánh giá lại niềm tin và lòng trung thành với đảng CSVN. Ở chung với đảng CSVN giống như sống chung với lang sói, không biết nó ăn thịt lúc nào. Hãy suy nghĩ mà hành động ...nhân dân đang chờ.
Ở Việt Nam không ai xa lạ với uy danh của Thiếu Tướng Phạm Xuân Quắc. Một người hùng trong giới điều tra hình sự. Một lời nhỏ nhẹ của vị Tướng công an này cũng khiến cho nhiều người dở sống dở chết. Có thể nói là thét ra lửa, uy quyền bao la, dân chúng nghe đến tên cũng phải nể mặt. Một lòng trung thành với "Bác và Đảng", Tướng Quắc ngu trung tột cùng, chỉ cần có lệnh đảng là xua đoàn quân an ninh dẫm nát lòng dân, tra khảo và đày đoạ tù nhân không thương xót. Làm công an không phải như quân đội ra trận mạc lập chiến công lên chức mà là đàn áp dân lành, trấn áp làm cho người dân phải khiếp nhược phục tùng đảng. Giam cầm đày đoạ người dân để lãnh công với đảng. Do đó lên được đến hàng Tướng lãnh của công an thì cũng đã làm không biết bao nhiêu người điêu đứng. Nhưng đến khi đảng không còn xài nữa thì Thiếu Tướng cũng phải chịu số phận làm con vật tế thần. Từ xưa đến nay, Thiếu Tướng chỉ có điều tra hạch hỏi người ta, nên Thiếu Tướng không biết được cảm giác của người bị truy tố, bị điều tra hỏi cung... Luật bù trừ, nhân quả là gieo giống nào ăn quả đó. Cả đời ngu trung với đảng CSVN thì giờ đây phải sáng mắt và trả giá cái ngu trung mà bản thân Thiếu Tướng đã gây ra.
Ngưòi ta ca rằng:
Ngày xưa hạch hỏi oai phong
Ngày nay Thiếu Tướng phủi mông thở dài
Trong dân gian có câu: hãy "phủi mông" mà chờ ngồi tù...
Các vị tướng và chiến sĩ công an nhân dân hãy lấy bài học của Tướng Quắc mà suy gẫm, đánh giá lại niềm tin và lòng trung thành với đảng CSVN. Ở chung với đảng CSVN giống như sống chung với bầy mãnh thú, không biết nó sẽ ăn thịt lúc nào. Bài học của Tướng Quắc là một bài học điển hình và quí giá. Hãy đứng về phía đồng bào và đừng bảo vệ và nghe theo đảng CSVN mà đàn áp dân ta.
Ở Việt Nam có trên 600 tờ báo. Lượng thông tin hàng ngày được copy, nháy lại, xào nấu đến nhuyễn nhừ. Nhưng tất cả trên 600 tờ báo phải viết theo ý đảng. Phải đi đúng lề bên phải, cho dù viết sai với sự thật, bẻ cong ngòi bút, nhắm mắt viết trái với lương tâm người cầm bút, miễn sao đảng vừa lòng là được. Đảng đàn áp dân, thì phải theo ý đảng viết là dân chống đảng. Đảng ăn cướp tài sản của dân thì phải viết là dân ngoan cố ... Nhưng khi Trung Cộng xâm chiếm lãnh thổ thì đảng "bịt miệng, bẻ tay" không cho viết thì không ai dám viết một chữ. Bốn chữ "tự do ngôn luận" đã bị người dân quên mất, không biết đánh vần vì đã mấy chục năm rồi không ai dám nhắc đến. Vụ PMU-18 do 2 nhà báo Nguyễn Viết Chiến và Nguyễn Văn Hải viết báo và được đưa lên báo xem như thời sự nóng bỏng lúc bấy giờ. Hai nhà báo này được xem như người hùng thực hiện theo chủ trương của đảng và chính phủ là "chống tham nhũng". Họ luôn luôn nghĩ rằng họ đang thực hiện theo chỉ thị của đảng, nên rất hăng say đem hết năng lực và sở trường của mình ngỏ hầu cống hiến cho đọc giả những bản tin nóng bỏng với đầy đủ tình tiết ly kỳ hấp dẫn. Xã thân vào đại cuộc chống tham nhũng để bảo vệ uy tín cho đảng. Những bài báo của họ quả là có tác dụng đáng kể, nhiều cán bộ đảng viên cao cấp phải mất chức, bị bắt ở tù. Họ cảm thấy vui sướng trước những thành tích chống tham nhũng. Nhưng họ quên rằng, chỉ thị của đảng chống tham nhũng là mỵ dân, là đánh lừa dư luận, là bịp bợm để xoa diệu lòng phẩn uất của người dân. Họ đã bứt dây động rừng, vì vậy họ đành làm vật tế thần, chính lòng ngu trung của họ với đảng CSVN đã làm hại và đưa họ vào vòng lao lý, mà chính đảng đã ra lệnh bắt giam họ. Suốt đời của họ chỉ biết nghe theo lệnh đảng, làm theo lệnh đảng, tư tưởng cũng theo sự sắp xếp và chỉ đạo của đảng. Cho dù ý họ khác ý đảng nhưng họ cũng không dám làm trái, vì sợ đảng nghi ngờ lòng trung thành. Giờ đây trong lao lý, họ gác tay lên trán để suy gẫm và tự hỏi lòng mình: Lòng trung thành với đảng giờ đây được cái gì? Trả lời:"Là lao lý và thấu hiểu lòng bất nhân của đảng CSVN". Một bài học quá quí giá và phải trả một giá quá đắt phải không? Có lẽ họ đang khóc vì hối hận hay vì căm hận ... Những giọt nước mắt này thật là có giá trị vì nó là những giọt nước mắt của nạn nhân của chế độ cộng sản, của những người đã thức tỉnh với chế độ cộng sản.
Cả một bộ máy truyền thông báo chí phải trung thành tuyệt đối với đảng, một bộ máy với những con người phải "đui, điếc, câm" bán rẻ cả luơng tâm người cầm bút để bày tỏ lòng trung thành tuyệt đối với đảng CSVN. Họ cũng giống như những con cá nằm trong chậu, đảng vui thì để cho bơi lội trong "chậu" như cá cảnh, khi muốn ăn thịt thì đảng bắt bỏ vào rọ đập đầu làm thịt. Ngòi bút bị bẻ cong thì không xứng đáng lương tâm của người cầm bút, lòng trung thành của kẻ sĩ là trung thành với quốc gia dân tộc, khi quốc gia bị xâm phạm thì người làm báo phải loan truyền đến hang cùng ngỏ hẻm để toàn dân đều biết tình hình của quốc gia. Khi dân bị cường quyền hà hiếp thì phải đứng trên công lý mà vạch trần lên án kẻ mạnh hiếp thế cô. Cái dũng của người làm báo là dùng ngòi bút đâm gian tặc bút chẳng tà. Chứ không phải đội ngũ ký giả của 600 tờ báo ngu trung theo đảng, bênh vực và bảo vệ đảng. Để rồi khi cần hy sinh thì đảng đem vài người ngu trung ấy đưa lên đoạn đầu đài để tế thần nhằm làm xì hơi cái bong bóng căng thẳng trong nội bộ của các thế lực tranh quyền ở thượng tầng kiến trúc.
Bài học của 2 ký giả Nguyễn việt Chiến và Nguyễn văn Hải là một điển hình, để đội ngũ ký giả của hơn 600 tờ bào cần phải suy gẫm lại niềm tin và lòng trung thành với đảng CSVN. Ở chung với đảng CSVN như ở chung với loài thú dử, không biết nó sẽ ăn thịt lúc nào. Hãy mạnh dạn đòi quyền tự do ngôn luận và bất hợp tác đồng thời vạch trần bộ mặt gian trá của đảng CSVN cho đồng bào và thế giới biết.
Dân gian ca rằng:
Mấy nhà báo đảng lao xao
Văn chương thì ít, tào lao thì nhiều.
Hãy nhập cuộc với đồng bào để đòi đảng CSVN trao lại quyền dân tộc tự quyết. Đảng CSVN đã làm cho đất nước băng hoại, đã chiếm đoạt quyền tự do của người Việt Nam. Đừng ngu trung mà bảo vệ tập đoàn hại dân bán nước, đừng dùng vũ lực đàn áp đồng bào. Hãy đứng về phía đồng bào để thay đổi vận mạng của đất nước.
Nam Nguyên