Phật giáo, Thiên chúa giáo, và đại lễ Vesak
Mặc Giao
Phật giáo, Công giáo, và đại lễ Vesak
Tôi thật sự giật mình khi đọc bản tin trên VietCatholic News ngày Thứ Bảy 10/05/2008 về việc GM Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đã cùng Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Tổng Thư Ký Hội Đồng, đến chùa Quán Sứ Hà Nội thăm và chúc mừng các vị chức sắc và đồng bào Phật tử nhân dịp đại lễ Vesak, đồng thời trao thư chúc mừng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và sứ điệp của Hội Đồng Đối Thoại Liên Tôn của Tòa Thánh Vatican gửi các Phật tử thế giới nhân dịp đại lễ này. Trong hoàn cảnh bình thường, việc các chức sắc cao cấp của các tôn giao thăm viếng và chúc mừng nhau nhân các dịp đại lễ là điều rất tốt đẹp và làm ấm lòng tín hữu của các tôn giáo. Trường hợp Việt Nam thì khác vì không bình thường.

*GM Giuse Nguyễn Chí Linh
Nguồn: catholic.org.tw
Điều không bình thường thứ nhất là Phật Giáo Việt Nam hiện nay có hai giáo hội. Một là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không được nhà nước công nhận, không được phép hoạt động và bị đàn áp công khai. Hai là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam được gọi là giáo hội Phật Giáo quốc doanh vì do nhà nước thành lập và luôn luôn tuân theo chỉ thị của nhà nước. Tôi không lên án hay nói theo ai, nhưng căn cứ vào những lời viết của ông Đỗ Trung Hiếu, một cán bộ cộng sản cao cấp được Xuân Thủy, Nguyễn Văn Linh và Trần Quốc Hoàn giao trách nhiệm "thống nhất Phật Giáo" vào năm 1979. Cán bộ này đã hoàn thành nhiệm vụ bằng việc cho ra đời Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam vào ngày 04/11/1981 tại Hà Nội. Nhưng sau đó ông Đỗ Trung Hiếu đã phản tỉnh và thuật lại tất cả những âm mưu biến giáo Hội Phật Giáo thành một công cụ cho đảng và nhà nước. Bài viết của ông Hiếu đã được phổ biến từ lâu, trong đó có những đoạn quan trọng như sau:
"Nội dung đề án là biến hoàn toàn Phật Giáo Việt Nam thành một hội đoàn quần chúng. Còn thấp hơn hội đoàn, vì chỉ có tăng, ni, không có Phật tử; chỉ có tổ chức bên trên, không có tổ chức bên dưới, tên gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam... Nội dung hoạt động là lo việc cúng bái chùa chiền, không có hoạt động gì liên quan tới quần chúng và xã hội".
"Cuộc thống nhất Phật Giáo lần này bên ngoài là do các hòa thượng gánh vác, nhưng bên trong bàn tay đảng Cộng sản Việt Nam xuyên suốt qúa trình thống nhất để nắm và biến tướng Phật giáo Việt Nam trở thành một tổ chức bù nhìn của đảng."
(Tờ Tin Nhà ở Âu Châu đã đăng nguyên văn bài của ông Đỗ Trung Hiếu cách đây trên một thập niên. Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, Paris, mới nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn).
Hội đồng Giám Mục Việt Nam không biết chuyện này hay sao? Hay biết nhưng cố tình làm ngơ, chỉ giao thiệp với Giáo Hội Phật Giáo mà chính quyền cho phép, bất chấp sự không hài lòng của một thành phần Phật Giáo khác, quan trọng, đông đảo và không quốc doanh? Như thế làm sao tạo được tình đoàn kết dân tộc, tình liên đới giữa các tôn giáo?
Điều bất thường thứ hai là nhà nước cộng sản Việt Nam đứng ra xin tổ chức đại lễ Vesak từ ngày 13 đến 17 tháng 5, 2008 tại Trung tâm Hội Nghị quốc gia Mỹ Đình, Hà Nội. Lễ Vesak còn được gọi là lễ Tam Hợp vì kỷ niệm ba biến cố quan trọng của cuộc đời Đức Phật: Phật đản sinh, Phật thành đạo, Phật nhập Niết bàn. Cả ba đều xảy ra vào độ trăng tròn, nên được hợp lại tổ chức chung thành một đại lễ. Theo sự yêu cầu của đại biểu nước Sri Lanka tại Liên Hiệp Quốc, được sự ủng hộ của nhiều nước khác, ngày 15/12/1999, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua một nghị quyết công nhận ngày Vesak là một ngày lễ thiêng liêng của Phật Giáo và sẽ được cử hành trên bình diện quốc tế. Năm 2000, lễ Vesak được tổ chức lần đầu tiên tại trụ sở LHQ ở New York. Sau đó được tổ chức tại Ấn Độ và ba lần liên tiếp tại Thái Lan. Việc tổ chức là do các giáo hội Phật Giáo địa phương đảm trách, chính quyền chỉ hỗ trợ khi được yêu cầu.
Lần này lễ Vesak được tổ chức tại Việt Nam do ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng Ban Tôn Giáo nhà nước, làm Trưởng Ban Điều Phối. Ông Doanh cho biết các cơ quan nhà nước sẽ cầm đầu các tiểu ban Tuyên truyền, An ninh, Tài chánh-Hậu cần. Ban Trị sự Giáo Hội Phật Gíao Việt Nam chỉ có vai trò "hướng dẫn việc tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008". Ông Lê Mạnh Thát (ngày xưa là TT Thích Trí Siêu - DCV), Trưởng Ban Lễ tân-Giao tế, cho biết: "Các đề án tổng thể và chi tiết tổ chức đã được hoàn tất và đệ trình chính phủ". Việc tiếp đón và hướng dẫn quan khách sẽ được giao cho tăng ni sinh học viện Phật Giáo Việt Nam tại Hà Nội và sinh viên thuộc Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Nói tóm lại, mọi sự đều nằm trong tay đảng và nhà nước.
*Nguyễn Thế Doanh,
Trưởng Ban Tôn Giáo nhà nước, chủ xị VESAK 2008
Nguồn: buddhismtoday.com
Nhà nước cộng sản Việt Nam muốn tổ chức đại lễ Vesak thật linh đình nhắm mục đích tuyên truyền trong khi vẫn tiếp tục đàn áp Phật giáo và các tôn giáo khác.
Tổ chức Human Rights Watch, ngày 08/05/2008, đã ra một thông cáo tố giác điều gian dối này. Bà Elaine Pearson, Phó Giám Đốc Phân Bộ Mỹ của Human Rights Watch tuyên bố:
"Thật là một trò đùa khi Việt Nam tổ chức một đại lễ Phật Đản quốc tế trọng đại trong khi quốc sách của họ vẫn kiểm soát chính trị tất cả các tổ chức tôn giáo. Việt Nam vẫn tiếp tục một cách có hệ thống nhốt tù, trấn áp các Phật tử, tu sĩ Phật giáo cũng như các tu sĩ và tín hữu các tôn giáo khác".
*Nhà tu xuất Lê Mạnh Thát, xưa là TT Trí Siêu
Nguồn: buddhismtoday.com
Vì nhìn thấy hậu ý chính trị qúa lộ liễu của nhà cầm quyền Hà Nội, có nhiều nước, cụ thể như Nhật, Sri Lanka, Thái Lan tỏ ý không hài lòng. Vì thế Thái Lan vẫn cử hành đại lễ Vesak năm nay song song với Việt Nam.
Trước sự thật phũ phàng như vậy mà các GM Nguyễn Chí Linh và Ngô Quang Kiệt vẫn đích thân đến chúc mừng và trao tận tay thư của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam với chữ ký của GM Chủ Tịch Nguyễn Văn Nhơn, trong đó có câu:
"Chúng tôi chung vui với Qúy Vị vì năm nay đại lễ Vesak Liên Hiệp Quốc được tổ chức tại Việt Nam. Hi vọng qua đại lễ này tình đoàn kết giữa hai Giáo Hội càng thêm tốt đẹp để cùng nhau phục vụ hạnh phúc của đồng bào".
Điều bất thường thứ ba là hai vị giám mục đã đưa lầm địa chỉ Sứ Điệp của Hội Đồng Giáo Hoàng về Đối Thoại Liên Tôn gửi tín đồ Phật Giáo nhân Đại Lễ Vesak 2008 với chữ ký của Đức Hồng Y Chủ Tịch Hội Đồng Jean Louis Tauran. Sứ Điệp ghi rõ ràng là gửi cho các "tín đồ Phật Giáo" toàn thế giới, không gửi riêng cho giáo hội nào, nhất là giáo hội quốc doanh. Trong trường hợp Phật Giáo Việt Nam đã thu về một mối thì việc chuyển Sứ Điệp này cho vị đại diện Giáo Hội Phật Giáo chính truyền là một hành vi thân thiện, không ai thắc mắc. Đằng này, các ngài chỉ chuyển cho giáo hội nhà nước, vậy Phật tử theo giáo hội Phật Giáo khác có phải cũng là "tín đồ Phật Giáo" mà tác giả Sứ Điệp muốn gửi tới hay không? Muốn Sứ Điệp đến tay mọi tín đồ Phật Giáo, tại sao không trao tận tay cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất một bản tương tự? Phải chăng các ngài không dám liên lạc với Giáo Hội này vì sợ làm mất lòng nhà nước?
Đọc bản tin trên, tôi giật mình vì không thể ngờ các vị hữu trách của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có thể hành động như vậy. Tôi không thể qủa quyết là các vị không hiểu rõ tình hình hay muốn tỏ tình liên đới "đồng hội đồng thuyền" với giáo hội Phật Giáo do nhà nước cộng sản tạo nên. "Vô ngộ" vì không biết thì đáng thương, nhưng biết mà tỏ thái độ "đồng thanh tương ứng" thì đáng trách. Sự khôn ngoan tối thiểu đòi hỏi các giáo sĩ không nên tạo cảm tưởng là các linh mục đứng về một phe trong cuộc tranh chấp giữa hai phe Phật Giáo đang diễn ra quyết liệt ở cả trong lẫn ngoài nước.
Đặt giả thiết nếu có một thông điệp tôn giáo nào đó được gửi cho các "cha" thuộc Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo và Dân Tộc mà không gửi cho Hội Đồng Giám Mục, các ngài sẽ nghĩ sao?
DCVOnline
"Phật-Giáo" Tam Vô Thừa
Ngô Việt
Phật Giáo Đại Thừa, Phật Giáo Tiểu Thừa thì tôi đã biết. Nhưng Phật Giáo Tam Vô Thừa thì mới lần đầu tiên tôi nghe lão nói, nên tôi quay lại hỏi lão cho rõ:
- Ông nói Phật Giáo Tam Vô Thừa là gì vậy:
Lão cười rồi nói:
- Anh không biết thật hả: Lão tiếp. Trước hết hai tiếng Phật giáo ở đấy là phải nháy nháy, nghĩa là ở trong ngoặc kép. Tức là dỡm, không phải Phật Giáo thuần túy đâu nhé. "Phật Giáo" Tam Vô Thừa là cánh nhà sư quốc doanh đó.
Vậy là tôi hiểu rồi. Nhưng thấy hai tiếng Tam Vô không ổn nên tôi thắc mắc:
- Tuy là sư quốc doanh nhưng họ cũng có tôn giáo đó chứ, ông gọi họ Tam Vô không đúng đâu.
Lão cười lần này to hơn và rất khoái chí:
- Anh lại hiểu sai hai tiếng Tam Vô rồi. Nó không phải là ba không như anh nghĩ đâu. Ngược lại nó có nghĩa là ba có đấy. Nói thẳng ra là ba "nhào vô".
Tôi ngớ ngẩn, lão giải thích tiếp:
- Anh có biết sư quốc doanh nhào vô ba chỗ nào không? Này nhé, trước hết là nhào vô Mặt trận để tìm chỗ dựa. Sau đó dựa vào Mặt trận nhào vô chiêm chùa, thủ vai trù trì lái Phật ép Tăng. Cuối cùng thì nhào vô cửa quyền kiếm một chức quan.
- Ông nói vậy chứ tôi có thấy sư nào giữ chức quan đâu.
- Anh không thấy thiệt hả: Lão cười. Sư Ủy Viên, sư Thư ký, sư Phó Trưởng ban, sư Đại biểu... ra lệnh, ký giấy ào ào không gọi quan thì gọi là gì:
Tôi lại ngớ ngẩn chưa lên tiếng thì lão lại hỏi tôi:
- Tôi đố anh biết cánh sư quốc doanh họ thờ ai không?
- Thờ Phật Thích Ca chớ thờ ai.
- Vậy là anh không đi chùa. Này nhé ngày nào họ cũng tụng kinh Mác Lê Phật buồn bỏ chùa đi rồi. Họ không thờ Phật Thích Ca mà thờ ông Thích A Ca (AK).
- Thích A Ca là ông nào?
- Anh cứ lên chùa sư quốc doanh thì biêt. Lão cười. Thôi không nói chuyện Đạo nữa giờ nói chuyện Đời đây. Anh bán cho tôi vài ký khoai mì về ghế cơm. Gạo giá cao quá phải ăn độn thôi.
Tôi nhổ tặng lão hai gốc mì. Lão vác mì vừa đi vừa hát:
Ma quỷ mặc áo cà sa
Tụng kinh Lê Mác, Phật ra khỏi chùa
Ôi "Phật Giáo" Vô Tam Thừa
Là do Đảng Quỷ lọc lừa dựng ra
Trong chùa thờ Thích A Ca
Sư thuộc nghị quyết hơn là thuộc kinh.
Ngô Việt (Phật Đản 2008)
Xây dựng nền tảng thiện
Ngô Nhân Dụng
Làng Hombrechtikon ở phía Đông Nam thành phố Zurich, có khoảng ba ngàn dân, trong đó nhiều người là di dân đời thứ nhất. Có hai gia đình người Việt Nam, có người từ Tiệp, từ Macedoine tới, cùng người Trung Hoa, Bangladesh, Ấn Độ, vân vân.
Như mọi thành phố Thụy Sĩ khác, đường sá rất sạch sẽ không một cụm rác. Ngay cả trên bãi đất trống co? Mùa Xuân đang mọc xum xuê cũng không thấy ai vứt rác. Giữa hai tòa cao ốc, trông giống những ngôi nhà tập thể ở khắp Âu Châu, một đường mương có nước chảy dưới khe, nghe tiếng nước chảy cứ tưởng là cống thoát nước phế thải. Đến gần nhìn xuống mới thấy là một con suối nhỏ, nước chảy xối xả ngày đêm, mà nước trong vắt. Tháng trước tôi đến thành phố du lịch Moab ở tiểu bang Utah bên Mỹ, bên cạnh khách sạn cũng có một con suối nước trong suốt như vậy; nhưng lâu lâu lại thấy trên mặt nước có một cái lon hay mảnh giấy trôi lênh bênh. Ở trong cái làng nhỏ ở Thụy Sĩ này, dưới dòng suối nhỏ tuyệt nhiên không thấy rác. Cảnh tượng làm cho lòng du khách nổi lên một niềm vui là một cái quán bên đường, góc đường Einwis và Ruti Strasse. Quán chỉ là một cái quầy gỗ dài, có che mái. Trên mặt quầy bày những chậu hoa đã ươm sẵn, cây đã nẩy lá, mầm xanh và những nụ hoa đang chúm chím, đúng thời tiết Tháng Năm. Hoa để đó, bán cho những người dân làng muốn trang trí ngôi nhà hoặc căn "áp" (appartement) của họ. Nhưng cửa hàng hoa này không thấy ai đứng bán. Các chậu hoa bán cùng một giá, và ở cuối bàn có một cái hộp đựng tiền, trên có tấm bảng viết, "Kasse" để cho người mua biết chỗ bỏ tiền vào.
Đi bộ tới một góc đường khác, lại thấy một cái quầy bán trái cây giống như vậy, cũng theo lối khách tự chọn lấy hoa quả và tự trả tiền, không ai trông coi cửa hàng hết! Vài chục năm trước, tôi có mấy anh chị học trò người Mã Lai Á, họ kể ở nước họ cũng có những vùng người dân quê "bán trái cây" ở những quán bên đường theo lối đó. Các sinh viên Mã Lai gốc Hoa này rất hãnh diện về cảnh tượng đó, họ đem khoe tôi những bức hình rõ ràng! Nhưng đó là một vùng thôn dã hiền hòa Á Châu; tôi không ngờ ở một làng nằm phía Bắc hồ Zurich, một làng rất nhiều di dân mới tới cư ngụ, nằm giữa một Âu Châu công nghiệp hóa từ mấy trăm năm, cũng có cảnh tượng như vậy?
Làng Hombrechtikon.
Tại sao con người có thể sống với nhau một cách lương hảo, tín cẩn nhau một cách tự nhiên như thế? Bởi vì họ đã quen sống như thế từ lâu rồi! Tại sao người dân trong những cư xá 5 tầng lầu này không ai vứt rác ra đường, không cai vứt một cái tàn thuốc ngoài phố? Cũng tại người ta đã sống quen như thế rồi. Đó là những lời giải thích giản dị của anh Hiến, người bạn tôi mới tới ở làng Hombrechtikon được ba năm nay. Hiến được công ty ở Canada cử sang làm việc ở đây, và anh bắt đầu quyến luyến nếp sống thuần hậu ở ngôi làng này mặc dù anh chỉ mới đang học tiếng Đức. Nhưng thử tưởng tượng, trong làng này có rất nhiều di dân mới tới, như bao thành phố lớn khắp Âu Châu đã đón tiếp di dân từ khắp thế giới? Tại sao ở những nơi khác người ta thảo luận sôi nổi "vấn đề di dân" với bao hậu quả kinh tế, xã hội; mà ở đây người ta sống anh lành như vậy? Có phải vì luật pháp ở Thụy Sĩ nghiêm khắc hơn ở nơi khác? Có phải vì kinh tế Thụy Sĩ tốt, không ai bị thất nghiệp, không ai chịu cảnh nghèo nàn bên cạnh những người giàu có xa xỉ? Trong hai ngày đầu ở đây tôi chưa trông thấy một người cảnh sát nào (cho tới khi tôi bị gắn cái giấy phạt vì đậu xe sai chỗ cũng không gặp họ). Dân ở đây cũng rất nhiều người lao động, sống trong những appartement chật chội, họ đi làm bằng xe buýt, xe lửa; mà cảnh giàu nghèo chênh lệch rất cao vì nước Thụy Sĩ xưa nay vẫn có những người giàu bậc nhất thế giới.
Cuối cùng, vẫn chỉ có thể giải thích như Hiến nói, là ở đây người dân đã sống quen theo lối trọng kỷ luật, sạch sẽ, lương thiện, tín cẩn như vậy từ nhiều đời. Các thế hệ trước đã đặt nền móng cho một xã hội như thế, họ tạo nên một mảnh đất màu cho các thế hệ sau tới gieo hạt. Những di dân cũng giống như cây quýt, trồng ở đất nào có mùi vị ở đó. Vả lại, trong một cái làng nhỏ này, cuối cùng mọi người ai cũng biết nhau. Nếu ông bà để cho con cái xả rác ngoài đường thì cuối cùng ai cũng biết! Mà chính ông bà cũng sẽ giữ trật tự, vệ sinh, vì mình đã dậy con ăn ở có kỷ luật, mình sẽ phải giữ kỷ luật chứ nếu không thì làm sao dạy được?
Dăm năm trước đây tôi đã sống cả tháng ở một xóm ngoại ô ngoài thành phố Bangkok, và thán phục tính lương thiện của người dân Thái ở đó. Những chậu hoa phong lan treo trước cửa nhà ngày đêm, không sợ mất. Chúng tôi đi chợ mua rau muống, mua na, sầu riêng, không nói được tiếng Thái nên người bán hàng tính giá thế nào thì trả giá đó. Mấy ngày sau một chị người Thái đi chợ cùng chúng tôi, chị mua mớ rau muống hay trái mãn cầu, họ cũng bán đúng giá như bữa trước chúng tôi phải trả. Những phụ nữ bán rau, trái, ông già chủ quầy bán tạp hóa không vì thấy khách lạ mà đòi giá đắt hơn. Quả là những con người lương thiện.
Thành phố Bangkok, Thái Lan.
Dân xứ nào cũng vậy, người ta bắt chước cách ăn ở của nhau, con cháu bắt chước ông bà cha mẹ. Không có giống dân nào bản tính xấu hơn hay tốt hơn dân nào. Ở nhiều xứ, mọi người cũng có quan niệm về sạch sẽ, vệ sinh, hiền lành, lương thiện trong cuộc sống của mình, nhưng họ thiếu một ý thức tự nhiên về "của chung," về trật tự sạch sẽ chung, không thấy nhu cầu bảo vệ một bầu khí đạo lý chung. Có những cô gái ăn mặc sang trọng ngồi ăn trong một quán ăn lịch sự nhưng cứ tự nhiên nhả miếng xương trong miệng xuống sàn nhà. Người lịch sự, tao nhã hơn thì vứt miếng xương ra ngoài đường cho mấy con chó tới tranh nhau. Người ngồi trong quán hay khách qua đường không ai thấy thế là chướng mắt. Có những người quét lề đường trước nhà mình rất sạch sẽ, nhưng khi thấy ai vứt cái tàn thuốc, hay cái hộp giấy trước cửa thì lấy chân đá miếng rác đó xuống mặt đường, cho bàn dân thiên hạ cùng chịu đựng, chứ không lượm lên bỏ thùng rác giúp cho cả thành phố sạch sẽ. Người ta chỉ lo cho riêng mình, cho gia đình mình, không cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ vẻ đẹp và nếp sống an hòa của xã hội chung quanh.
Nhiều người than dân Việt Nam bây giờ đang thiếu ý thức về công ích, ở trong nước cũng như trong nhiều cộng đồng ở hải ngoại. Trước năm 1975 học sinh ở miền Nam được học môn công dân giáo dục, về sau này hình như đã bỏ. Một điều lạ, là trong chế độ cộng sản thường đề cao tập thể, nhưng người dân phần lớn lại không màng tới công ích. Có lẽ chế độ chính trị chú trọng tới hình thức nhiều quá, đề cao các báo cáo thành tích nhiều quá, lâu ngày tập cho mọi người lối sống chỉ chú trọng đến bề ngoài, giả dối. Sống lương thiện, sạch sẽ, ai cũng biết là tốt. Nhưng nhu cầu trước mắt, nỗi thúc bách hàng ngày chỉ là làm sao báo cáo tốt, không bị công an mời lên "làm việc," cho nên mọi người quên dần nội dung của tinh thần đạo đức mà chỉ chú ý đến hình thức bên ngoài miễn sao cho được yên thân. Người ta mất thói quen tự hỏi xem lương tâm mình bảo mình phải làm gì. Tiêu chuẩn quan trọng nhất là làm thế nào qua mắt được công an, không bị len làm việc!
Nói như vậy, các bạn công an lại than rằng "Cái gì các ông cũng đổ lỗi tại cộng sản!". Nhưng tìm nguyên nhân ở đâu bây giờ? Khi chúng ta có một nhóm người hô hào đi xây dựng thiên đường nhưng lại quyết tâm dùng bất cứ thủ đoạn tàn ác, bất nhân, gian dối nào để chiếm lấy chính quyền và bảo vệ quyền hành cũng được, thì rất khó xây dựng điều thiện trong xã hội. Tôi đã đọc những bài do Hồ Chí Minh viết về "đạo đức cách mạng." Cuối cùng, bao giờ ông cũng dặn dò cán bộ, đảng viên một điều, là phải đặt ích lợi của đảng cộng sản lên trên hết. Đó là đạo đức mới của ông. Đảng là cái gì? Ai định nghĩa đâu là "Ích lợi của Đảng?".
Ông Hồ không nói, nhưng hậu quả là người ta chỉ cần học vâng lời các lãnh tụ. Tiêu chuẩn đạo lý cần thiết nhất là vâng lời cấp trên. Không ai dám phê phán cấp trên. Tôn thờ lãnh tụ như thần thánh, nếu lãnh tụ có làm bậy thì tất cả có bổn phận phải che giấu! Lối tổ chức như vậy phù hợp với các đảng bí mật kiểu mafia. Nhưng không phải là cách xây dựng một quốc gia muốn sống lương hảo. Gieo nhân nào thì gặt quả đó.
Khi con người được huấn luyện chỉ biết vâng lời, rồi trong bụng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị công an buộc tội, thì họ sẽ dần dần bỏ qua những quy tắc đạo lý khác, và chỉ cần biết "sợ là đủ." Nhà văn Nguyễn Tuân đã thú nhận như vậy. Bài học cho chúng ta, khi muốn xây dựng nước Việt Nam trong tương lai, là phải xây dựng một nền tảng đạo lý khác. Người ta không thể xây dựng điều thiện bằng những phương tiện ác. Muốn đất nước, đồng bào tập sống lương hảo, chúng ta phải xây dựng những nền tảng lương thiện ngay từ những bước đầu tiên. Có những dấu hiệu cho thấy thế hệ những người trẻ tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do dân chủ đang bắt đầu xây dựng những nền tảng đó. Coi những "trang nhà" trên mạng lưới ở Việt Nam, chúng ta thấy như vậy.
Thứ nhất là họ không tạo nên những tổ chức bí mật kiểu mafia. Họ không có ban ám sát, không cần bộ máy tuyên truyền để nói dối! Họ sinh hoạt công khai, Hoàng Hải thì ai cũng biết là Hoàng Hải, Tạ Phong Tần xưng đủ tên tuổi, khai rõ lý lịch mình đã làm công an. Nguyễn Xuân Nghĩa, Lê Thị Công Nhân, làm gì thì nói ra không sợ hãi. Nếu không biết tổ chức đấu tranh bí mật thì những người dân chủ này làm sao tạo được sức mạnh? Sức mạnh của lối sống dân chủ tự do là sự thật. Cho nên phương pháp tốt nhất là minh bạch, công khai. Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ là một thí dụ khác. Vào đọc tạp chí Phía Trước của họ (www.phiatruoc. net) chúng ta thấy mọi người, mọi hoạt động được trình bày công khai. Anh Nguyễn Tiến Trung ở Pháp công khai viết thư phê phán chính quyền cộng sản, rồi công khai về nước. Anh Trung bị bắt đi lính, chi. Nguyễn Trang Nhung từ Nhật về công khai hoạt động để đóng vai lãnh đạo tập thể thay cho anh Trung. Các bạn thanh niên trong nước, ngoài nước, nếu đồng ý với "Nếp Suy Nghĩ" của tập thể thì cứ vào trang nhà của họ mà liên lạc, đóng góp. Nếp nghĩ mới mà họ đề cao gồm những quy tắc như Bao Dung, Tôn Trọng Sự Khác Biệt, Đối Thoại, Dấn Thân. Mục tiêu họ tranh đấu là đòi hỏi cho người Việt Nam được tự do bầu cử, tranh cử, trong những thể thức bỏ phiếu công bình.
Chính phương pháp đấu tranh cho tự do dân chủ phải là phương pháp lấy điều thiện làm nền tảng. Đó là cách tốt nhất để xây dựng xã hội tương lai. (Người Việt; Tuesday, May 06, 2008)
Ngô Nhân Dụng
|