Tự Khúc
Có một chiều như thế
Mong manh vệt nắng tàn
Vầng trăng non lạnh lẽo
Đến sớm treo trên ngàn
Có một người như thế
Vô tình như gió hoang
Ra đi không hề biết
Lá rơi đầy lối mòn
Có một mùa như thế
Mang mưa giăng đầy trời
Những hàng cây lặng lẽ
Buông lá vàng chơi vơi
Có mình tôi như thế
Ươm mộng đầy trang thơ
Nghe bâng khuâng nỗi nhớ
Một người trong giấc mơ...
Tất cả là như thế
Chiều ơi! Đừng vội vàng
Người ơi! Đừng hờ hững
Tôi ơi! Đừng đa đoan...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Long lanh nỗi nhớ
ốc sên ngốc nguếch chờ mong
Ẩn trong cát mịn bên dòng nước xanh...
Nhớ anh nỗi nhớ long lanh
Gom bao chiếc lá mong manh cuối trời!
Nhớ anh gom lá vàng rơi
Kết đôi chiếc lá thả trôi giữa dòng.
Nhớ anh ngồi ngắm trăng trong
Tơ vương say mộng tình mong mỏi chàng!
Nhớ anh nát lá thu vàng
Sao anh nở để lá vàng vàng thêm?
Ráng chiều ngồi ngắm thâu đêm
Nắng ơi mau tắt để em đến chàng.
Em gom trăng gió lang thang...
Gom mây, gom nước chín vàng nụ hôn.
Nụ hôn ngọt lịm dỗi hờn
Cho chàng nơi ấy mỏi mòn đợi trông
Nhớ tình em ngắm mưa dông
Mưa tuôn bong bóng thong dong mặt hồ.
Lăn tăn sóng nước lơ thơ
Cho bong bóng vỡ phất phơ tủi hờn!
Đau tình ngồi ngắm trăng non
Nửa vành trăng khuyết héo hon dạ sầu!
Mây mù che khuất trăng thâu
Tình còn khờ dại mãi đau khóc tình!
Mơ trong sóng mắt lung linh
Long lanh nỗi nhớ cho MÌNH chốn xa...!
Nguyễn Thế Hoàng
Gửi bạn tù xưa
Rót đi anh - rượu trong ngần sóng sánh
Dĩa ngọc ngà, ly bạc ánh trân châu
Mỹ nhân cười, nhạc rền rĩ đêm thâu
Hãy tận hưởng những gì anh đang hưởng
Nhìn ánh mắt, lòng anh nhiều sung sướng
Rượu mềm môi - lơi lả ý hoa tình
Cánh tay trần, xuân sắc, nụ cười xinh
Anh tự mãn thành công anh đạt được
Chắc anh quên những mùa đông rét mướt
Những mùa hè nóng bỏng cháy đen da
Gánh củi quằn vai, bụng đói xót xa
Ngàn tủi nhục của thân người chiến bại
Cuồng phong đến, gió nổi cơn ngược trái
Trời tháng Tư mà mây thấp mùa thu
Lệnh ban ra buông súng trước quân thù
Tim uất nghẹn, mắt câm hờn ngơ ngác
Anh còn nhớ tháng Tư buồn tan tác
Mây đen che tầm mắt hướng tương lai
"Ai anh hùng, ai can đảm chí trai
Tìm cái chết, ngàn năm còn thương nhớ"
Triệu con tim hầu như đang nghẹn thở
Nhìn màu cờ sắc áo tả tơi thay
Hận riêng mang, cúi mặt, tiếng thở dài
Rồi tù hãm, lưu đày thân chiến bại
Anh còn nhớ những tháng ngày tù tội
Lời sắc son vẫn trọn nhớ màu cờ
Vững niềm tin trong ý chí đợi chờ
Ngày phục quốc diệt tan loài giặc đỏ
Bởi thời gian, hay tự anh không nhớ
Bạn tù xưa từng chịu kiếp lưu đày
Áo tù xưa không đủ ấm đời trai
Mà ý chí vẫn không sờn phục quốc
Gặp lại anh. Ngỡ ngàng nơi đất khách
Cõi tạm dung hay màn kịch của đời
Nhắc làm gì chuyện cũ quá xa xôi
Tôi ngơ ngác trước con người thay đổi
Trời miền Nam, mấy mươi năm tăm tối
Giặc đã xới cày tàn phá tan hoang
Dân miền Nam còm cõi cảnh điêu tàn
Anh thoát được quên đi nguồn cội cũ
Uống đi anh - Nhớ chi thời lữ thứ
Bạn bè xưa cùng chí hướng ngày xưa
Nhớ làm chi cảnh đói khát nắng mưa
Những ngày tết co ro trong nỗi nhớ
Thôi nhé anh - Chỉ một lần gặp gỡ
Xót lòng tôi mà ấm áp lòng anh
Trời miền Nam sẽ mất hẳn màu xanh
Nếu chiến hữu đổi màu như anh đổi
thylanthảo
Nói với các em
(Thân mến gởi các em sinh viên học sinh yêu nước tại Việt Nam, những người đã, đang và sẽ can trường đứng lên chung lòng đòi lại quê hương. Đây là thời điểm các em viết trang hùng sử)
Em thấy đảng mình có đúng không?
Khi quân Trung Quốc lấn non sông
Xuôi tay, đảng đứng im, nhìn giặc
Chiếm đất quê hương chẳng động lòng?
Em thấy đảng mình nghịch lý không?
Khi em, tuổi trẻ giống Tiên Rồng
Thấy quê bị mất trong tay giặc
Tim cháy bừng lên đuốc lửa hồng
Đuốc lửa công bình, đuốc lửa thiêng
Lửa yêu tổ quốc, lửa trung kiên
Nhen từ bất khuất lòng dân tộc
Đòi lại Hoàng Sa, đất chủ quyền!
Đáng lẽ đảng kia phải rất mừng
Mừng dân can đảm chống tàn hung
Mừng người tuổi trẻ vì yêu nước
Bảo vệ biên thùy, giữ núi sông
Nhưng chẳng mừng vui, đảng lại còn
Bạo tàn chà đạp tấm lòng son
Không cho những trái tim công chính
Tỏ khối tình yêu với nước non...
Em, chủ tương lai đất nước nhà
Lẽ nào máu thịt của Ông Cha
Người đem đổi chác mưu danh lợi
Mà chịu khoanh tay, nuốt nhục à?
Hùng sử, em ơi hãy viết lên
Những trang sử đẹp của ba miền
Bởi đây là lúc xoay thời thế
Cứu giúp dân đen, diệt bạo quyền
Em ạ, đảng mình phản núi sông
Thì em, tuổi trẻ, hãy chung lòng
Vùng lên, cứu nước, trừ gian đảng
Kẻo hổ nghìn sau giống Lạc Hồng!
Ngô Minh Hằng
Tạ Ơn
Tạ ơn Đấng ngự trên cao
Đã cho nhân loại lối vào tình thương
Tình thương đáp trả tình thương
Họa may mới có thiên đường trần gian
Tạ ơn Tiên Tổ xa gần
Cho ta gốc ngọn họ hàng thân thương
Tạ ơn Bố Mẹ đôi đường
Cho ta hiện hữu thịt xương vuông tròn
Nay, tuy kẻ mất, người còn
Hai bên nội ngoại xin cân đều tình
Tạ ơn em, tạ ơn mình
Cho ta hạnh phúc ngày xanh mộng đầy
Cho ta thấy lại trời mây
Sau ngày thoát khỏi tù đày, cách ngăn
Tạ ơn tất cả ân nhân
Giúp ta tìm lại chân thân thuở nào.
Lưu Thái Dzo
Me Điền đứng dậy
Làng Me Điền* năm nào ta qua đấy
Quý yêu sao bao lá cỏ, cây rừng
Ai biết trước nơi này thành máu chảy
Đất yên lành nay bỗng hoá chiến tranh ?
Cho lòng tôi ngược trở về đất cũ
Mồng 9 tháng 5 - lửa cháy tơi bời
Cả nghìn người đứng lên đòi sự sống
Đả đảo nhũng tham , đả đảo chính quyền
Tai tôi nghe tiếng kêu gào thấu ruột
Tiếng đau thương người đạp đất kêu trời
Tiếng dân làng gọi nhau trong tiếng thét.
Tiếng trẻ cào chảy máu cả vành nôi
Như lửa cháy lòng tôi, như dao cắt!
Trăm công an ập đến bắt dân lành
Bao nhiêu người gục ngã bởi dùi cui
Bởi tiểu liên và hơi cay lưụ đạn ?
Cho lòng tôi trở thành hào che chắn
Thành tường rào cản lối đảng ta
Thành muôn vàn thiên la địa võng
Thành tiếng kẻng báo động, bốt canh
Thành bệnh viện, trạm y tế xã
Cứu bà mẹ bị đánh đến ... truỵ thai
Thành núi cao, rừng thẳm, sông dài
Giấu bao người bị bắt oan sai
Đất Bắc Giang vạn lần ta yêu mến
Nơi uy nghi cổ kính bởi chùa chiền
Nơi cháy ruột trong một ngày đảng cướp
Dã man hơn cả đế quốc bạo tàn
Hoàng Ninh ơi nhớ lấy ngày thảm sát
Mồng 9 tháng 5 đau đớn rụng rời
Việt Yên ơi, máu cha ông lại đổ
Cho đảng ta cõng rắn, cắn gà nhà
Trần Khải Thanh Thủy
Hang đá 16-5-2008
(Hội Viên Hội Văn Bút Quốc Tế, lưu vong tại Việt Nam)
*Làng Me Điền, xã Hoàng Ninh, Huyện Việt Yên tỉnh Bắc Giang bị đảng chiếm đất bán cho Đài Loan làm sân golf. Ngày 9.5.2008 chính quyền đã huy động Đội đặc nhiệm 113 mặc áo giáp chống đạn, dùi cui, hơi cay và tiểu liên ập vào, đánh đập dã man những người dân tay không chạy ra ngăn lại, lăn ra đường để cản xe, làm nhiều người bị thương nặng phải đưa đi cấp cứu, trong đó có hai phụ nữ bị đánh đến truỵ thai, và bắt đi 30 người...
Trách thầm
Anh từ quen biết em xưa
Ngọt ngào hương muộn như mưa rừng về
Nỗi buồn chưa phủ sương che
Tình yêu đã chớm mùa hè phượng rơi
Bóng em chừ đã xa khơi
Đành thôi lạc nẻo cuối đời viễn du
Em còn nhớ mộng trăng thu
Nhớ câu son sắt tiếng ru yêu kiều
Giờ anh một bóng nương chiều
Vẫn lay lắt nhớ vẫn nhiều xót xa
Từng câu từng ý nuột nà
Mà sao em vẫn mù xa cuối trời
Thủy chung em đã buông lơi
Còn câu hẹn ước chôn vùi cuối sông
Ngày xưa giờ đã xuôi dòng
Mênh mông thôi vẫn mênh mông trọn đời.
Phan Tuấn Sơn
Áo hồng dễ... ghét
-Dễ Thương em mặc áo hồng
Dễ thương, anh cũng lòng vòng theo sau
Dày em cao gót đi mau
Lỡ chân nếu ngã, làm sao em về?
Thương em từ mái tóc thề,
Từ câu nhí nhảnh môi trề dễ yêu
Thương em, thương dễ bao nhiêu
Mà em làm khó đủ điều tội anh
Dễ thương em hãy để dành.
Nên chanh chua với những Anh-Xếp-Hàng
Tình si anh ở... đầu thang
Không leo cao nữa, xóm làng cười cho
Biết em làm điệu, giả đò
Bài thơ anh gửi hẹn-hò tình chung:
Dễ Thương ơi! Hãy đi cùng!
Đường xa vạn dặm, một lòng ngại chi
-Dễ thương? Khen mãi làm gì,
Tự-Do một lối, sao đi chẳng... về?
Tình Chung? Non Nước đã thề!
Tình Riêng dễ ghét, em chê đúng rồi
Dễ thương, dễ ghét? Than ơi!
Làm sao ý hợp mà vui tâm đầu?
Ý Nga
Nước Ta
Ngậm ngùi nắn nót mấy vần thơ
Khóc nước điêu linh khắp cõi bờ
Xã tắc suy tàn, không đứng ngó
Giang san nguy biến, chẳng ngồi mơ
An cư đâu nở quên quê cũ
Lạc nghiệp sao đành bỏ đất xưa?!
Dân Việt bao năm còn thống khổ
Xin người gác lại tiếng đàn tơ!
Hương Sàigòn kính họa
Quê Ngoại
(Kính dâng dưỡng mẫu Bà Trần Thị Tường)
Má ơi má, hôm nay sao nhớ quá!
những lần về quê ngoại tận Long An
hai bên đường ruộng lúa chín rực vàng
vườn cây biếc trĩu cành thơm trái ngọt
Nhà của ngoại sau hàng dừa sai trái
mái ngói nhà nâu đỏ điểm màu rêu
bầy gà nơi sân trước cúc cúc kêu
lui cui mổ những con sâu hạt lúa
Hàng sua đũa gió lùa trên bờ rạch
hoa tươi màu xen lá biếc trên cao
những tàu dừa rơi lâu rồi chưa mục
con chuồn chuồn bay đậu chập chờn xa
Thật đơn giản bức tranh thân thương quá
con mê nhìn đàn vịt lội mương sau
Mãng cầu xiêm đua nhau vừa mới chín
nghe thơm lừng hương vị đất trời quê
Kim Anh - 2008
Vinh danh Chiến Sĩ Tự Do
Vinh danh những chiến sĩ Việt Nam Tự Do đang bị cầm tù vì hoạt động Phục quốc.
NDHV
Còn quốc nhục, thân trai không bỏ cuộc,
Dầu gian truân, lâm nạn vẫn hào hùng,
Quyết một lòng, thề bảo vệ núi sông,
Dầù phải chết, chứ không hàng giặc Cộng.
Vì dân tộc, dấn thân làm cách mạng.
Sống gian truân trong hang động rừng sâu,
Bước chân đi khắp bốn biển năm châu,
Tạo khí thế lo mưu cầu đại sự.
Đảng Cộng Sản đang điên đầu lo sợ,
Trước sức hùng bùng nổ của toàn dân.
Hằng triệu người lớp lớp đứng vùng lên,
Quyếtà tiêu diệt hết bạo quyền Cộng phỉ.
Các bạn trẻ, những anh hùng thế hệ,
Đi tiền phong cùng bảo vệ giang sơn,
Đòi tự do, đòi dân chủ nhân quyền,
Chung cả nước, cho toàn dân được sống.
Không hèn nhát quay lưng chờ sung rụng,
Hay làm ngơ giao khóan trắng cho người,
Biết bao giờ mới thấy nắng mặt trời,
Không hàng phục trước lũ người vong bản .
Nửa thế kỷ, chưa đủ sao các bạn?
Bọn tà quyền bóc lột tận tuỷ xương,
Các ruộng vườn, nhà máy với công trường.
Bị tước đoạt, dâng ngoại bang làm chủ.
Đảng giàu có, nhân dân nghèo quá khổ,
Sống cuộc đời ăn bánh vẽ cầm hơi,
Chờ tay người làm cách mạng cứu đời,
Về giải phóng cho muôn người được sống.
Nếu lâm nạn, anh hùng không nao núng,
Trong ngục tù vẫn nuôi mộng tương lai
Cờ vàng bay ngạo nghễ khắp muôn nơi
Ngày toàn thắng, cáo chung đời Cộng Sản.
Nguyễn Đình Hoài Việt
Gắng gieo duyên chánh pháp!
Tu theo Phật, sống đời cao cả,
Sẽ đắc thành được quả lợi tha,
Phật xưa, lang bạt chốn ta bà,
Giúp sanh chúng hiểu thông Đạo lý.
Phật toàn chân, độ người khỏi lụy,
Sống có tình và thác được siêu,
Đạo làm giác ngộ cả mọi điều,
Đạo siệu việt, ban cho trí huệ.
Đạo Phật cao thâm và xuất thế,
Đạo làm thanh thoát cả thế nhân,
Đạo khiến ta định tỉnh tinh thần,
Tâm hướng Đạo, sẽ thông Đạo lý.
Tu Phật Đạo chuyên cần, trì chí,
Tìm hiểu thêm Pháp Phật nhiệm mầu,
Để chân Đạo Pháp được thâm sâu,
Giống Đạo sẽ vĩnh kỳ, trổ mãi.
Hỡi những ai tu hành sai trái!
Quay về tu Chánh Pháp Như Lai,
Dứt ham mê vật chất, tiền tài,
Sẽ thành đạt đường tu Phật Đạo.
Đừng dối đời nhơ danh Phật Giáo,
Đừng giả tu, bán Phật kiếm ăn,
Đừng diễn trò múa rối nhập nhằng,
Để móc túi chúng sanh mê tín.
Phật tử ơi! Hãy mau thức tỉnh!
Họ đang dàn trận hốt Đô la,
Họ tóm thu để sắm thêm nhà,
Đó là Ma Vương phá Phật Giáo!
Xin Phật tử tu theo Chánh Đạo!
Đừng tín mê nghe bọn ác ma,
Đừng cúng dường ni, sãi gian tà,
Hãy gắn gieo duyên với Chánh Pháp!
Xưa, Phật tu hành được thành đạt,
Chỉ Bồ Đề dưới cội tọa thiền,
Không chùa, không tháp, không đảo điên,
Thanh thoát, trở thành chân Giác Ngộ.
Phật dạy: phải tu và tự độ,
Đừng cầu thầy cúng tụng là sai,
Tự mình gieo giống rủi hay may,
Không tu, thác cầu siêu vô ích!
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc
Gởi người thương - ghét thơ tôi
Cho tôi gởi lời tâm sự
Hỡi người thương, ghét thơ tôi
Tôi làm thơ vì yêu chữ
Yêu mây, yêu gió, yêu người
Yêu những trời xanh nắng đỏ
Yêu tình nhân loại bao la
Và yêu từng dòng sông nhỏ
Yêu trang Sử Việt gấm hoa
Yêu thơ, tôi yêu ngôn ngữ
Chảy từ tim, óc, lương tâm
Yêu vần, cũng như yêu tứ
Yêu điên, nhưng chẳng yêu lầm!
Bởi vì tình thơ chuyên chở
Ý thơ gởi đến muôn lòng
Nên thơ xin là hoa nở
Xin là những hạt sương trong
Thanh bình, thơ là trăng sáng
Là hoa, là mộng, là hương
Gặp khi sơn hà biến loạn
Thì thơ súng đại, gươm trường!
Nếu thơ không là chính khí
Thì thơ phản bội hồn thơ
Nếu thơ dẫn đường tà mị
Thì tai hại sẽ vô bờ!!!
Thơ là công tâm ngôn ngữ
Thẳng ngay, bác ái, đưa đường
Giục người tỉnh cơn mộng dữ
Đem người đến bến tình thương!
Nên thơ là người chiến sĩ
Xông pha bút mực chiến trường
Bảo vệ công bằng, chân lý
Trung thành, yêu mến quê hương
Gởi người đôi dòng tâm sự
Dù người thương, ghét thơ tôi
Lời thơ, tim buồn viễn xứ
Thương về quê Mẹ xa xôi...
Ngô Minh Hằng
Một nghìn năm Bắc thuộc lại về
(Viết trước thềm quốc hội)
Không có gì quý hơn tự do độc lập
Câu nói đơn xơ nay ta mới hiểu
Nhân dân khóc mỗi lần qua lăng bác
Đất nước đau thương sao bác vẫn nằm?
38 năm, người chỉ đưa lại cho dân những ngày oan khổ nhất
Khi mỗi ngày vài tỷ mất tăm
Những ngày giấc ngủ dân bị cắt nửa chừng vì bão lũ
Lòng người đau chót tận Cà Mau
Miệng đắng ngắt vì nhai mầm thóc giống
Tóc bạc phơ từng sợi trên đầu
Bác vẫn nằm ngủ ngon trong lăng vắng
Không chút suy tư, không vẻ đau buồn
33 năm đảng không chệch một con đường*
Cùng lôi dân xuống vực sâu đói khổ
Tham nhũng, hoang dâm, ô nhiễm môi trường
Thắng nghìn trận, trăm phen, để đổi lấy đói nghèo
Chỉ lãnh đạo đổi đời thoát kiếp
Vô sản thành hữu sản
Có tiền, đô gửi tại ngân hàng
Mặc dân tình chết rũ
Ôi độc lập, tự do!
Bây giờ ta mới hiểu
Không có gì quý hơn
Nên đảng bác ra tay triệt phá
Biến tâm hồn muôn dân thành đá
Hòn đá ù lì, hòn đá trơ trơ
Cặc ngựa, dùi cui sẽ quật nát đầu
Nếu lòng dân còn xót tia lửa nhỏ
Đòi bùng lên giành lấy nhân quyền
Đòi tia lửa tù đày ra khỏi đá
78 năm cộng sản hoành hành
Ôi độc lập tự do !
Bây giờ ta mới hiểu
Nhân dân khóc, đất nước lầm than mãi
Khi đảng giang tay, rước bác Cẩm Đào
Khi búa liềm thành... liếm bùa Trung cộng
Một nghìn năm Bắc thuộc lại về ...
Hang đá tháng 5-2008
Trần Khải Thanh Thuỷ
(Hội Viên Hội Văn Bút Quốc Tế)
*Tính từ ngày 30-4-1975
Hồ Cẩm Đào
Lá thư từ chiến trường
Lá thư từ chiến-trường
Gởi về vạn niềm thương,
Thăm Mẹ hiền yêu kính,
Thăm em gái hậu-phương.
Con đi chiến trường xa,
Đánh giặc giữ quê nhà.
Thương Mẹ già hiu-quạnh
Mòn-mõi tháng năm qua.
Giặc thù đỏ vào đây
Gieo máu lệ tràn đầy...
Huế, Mậu-Thân tang-tóc!
Oán hận ngất trời mây.
Con nối chí tiền nhân
Anh-hùng Ngô, Lý, Trần
Chống giặc thù phương Bắc!
Đền nợ nước, ơn dân.
Người Lính Cộng-Hòa
Chúc tụng trở cờ
Thơ say mà rượu chẳng say
Câu gành Vị Thủy lưu đày vong thân
Thương nhau sông núi mịt mờ
thuyền phiêu lãng bỗng ngâm thơ giang đình
ta hề diễn thật rất hề
vai mang thù hận bốn bề máu xương
lữ hành mệt lả chon von
buông cương mặc ngựa điên cuồng qua truông
hằng hà sa số quỉ ma
ôm nhau chúc tụng trở cờ thời khôn
dấn thân đại nghĩa cô đơn
con đường quang phục saigon không xa!...
Sa Chi Lệ - mùa lưu dung tuyết phủ
Đại đồng
"Đại đồng", một lũ dã man ơi,
Khối óc "tư duy" quá lạ đời!
Từ vượn lên người, ngu đáo để;
Đười ươi giữ ống (*)...giống như ngươi.
Cam làm tôi tớ, sống man di
Bán trẻ thơ ngây chửa biết gì...
Quả tội tày trời quân giặc "đỏ"!
Bán người rao cả "Lưới Ebay."
(*)Chuyện đười ươi giữ ống: "Đắc thắng, tự kêu một cách ngốc nghếch, tưởng nắm vững phần chắc trong tay nhưng thực tế lại tuột khỏi tay lúc nào không biết, chẳng khác nào đười ươi nắm hai cái ống đi rừng thường xỏ tay để tự vệ, tưởng rằng đến lúc tắt mặt trời sẽ có con mồi mà ăn, ngước mắt cười nhăn nhở, kỳ thực người bị bắt đã khéo léo, rút tay khỏi ống và trốn đi từ lúc nào."
Vĩnh Nhất-Tâm 19.02.08
Aladin thăm Việt Nam
Ngồi trên tấm thảm đó
Aladin dạo chơi
Tấm thảm bay theo gió
Nước Việt Nam chào mời
Bạn ghé thăm cô bác
Hàng tre ngà múa reo
Chim ngân nga khúc hát
Hà Nội đẹp biết bao!
Bạn ghé thăm xứ Huế
Dòng sông Hương vẫy chào
Thiên Mụ vang vọng lại
Tiếng chuông chùa thanh cao
Rồi bạn đến miền Nam
Khen ngọt trái dừa xiêm
Chợ Bến Thành đầy nắng
Chùa xinh xắn, mái lam
Bạn nhớ cho tôi gởi
Chút tình người Việt Nam
Đến mọi miền thế giới
Chào! Biết ơn vô vàn!
Thu Hà, 11.2007 (13 tuổi)
Cõng rắn cắn Mẹ
Âu Cơ sữa ngọt tuôn bản Giốc
Cháu con môi ấm thuở lên non
Ai nỡ tay cướp đi nguồn suối
Dâng kẻ thù truyền kiếp Bắc phương
Hoàng Sa Trường Sa châu thân Mẹ Việt
Máu hòa sữa vơi cơn khát biển Đông
Ai nỡ tâm cắt đứt giòng sống
Dâng kẻ thù truyền kiếp Bắc phương
Hà Nội Sài Gòn lung linh ngà ngọc
Chí quật cường ngất nghểu rồng thiêng
Ai cả gan lửa Hồng đốt đuốc
Dâng kẻ thù truyền kiếp Bắc phương
Chuông chùa vọng từ bi ngọn tháp
Ru ấm lòng một mẹ trăm con
Ai nỡ xông khói trầm kinh Phật
Dâng kẻ thù truyền kiếp Bắc phương
Ngô Đức Diễm
Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)
Nói với bác Phạm Việt Quang
(Trong mục Diễn Đàn Độc Giả của NUTB số 642 ngày 2.5.08 có đăng bài "Những kẻ gieo cỏ lùng" mà bác Phạm Viẹt Quang "diễn toả" rất ư là đầy đủ để nói lên sự "độc hại" của "kẻ gieo cỏ lùng" này, và trong phần mục III bác còn đặt câu hỏi "Nguyễn Văn Tây, ông là ai?" nên đứa Nam Man cảm hứng bèn có bài thơ nầy... để nói với bác).
Em thì đéo biết ổng là ai
Đéo biết ổng tài, hay chẳng tài
Chỉ thấy "en" kia "bơm": "chủ tịt"
Rồi nghe "ả" nọ "bốc": "thầy cai"
Tiếng tăm? Tớ đoán... đang lừng lẫy?
Người ngợm! em nghi... sẽ rạt rài!
Bởi giống cỏ lùng, hay... "cỏ lặc"*
"Bà con" sẽ diệt sạch nay mai?
Nam Man
*Chữ của Tô Văn Út trong bài "Trị cỏ dại"
Chia sẻ với bác Trương Văn Tư
(Cũng trong số báo nầy, có đăng bài "Hiện tượng lạ?" của bác Trương Văn Tư, đoạn cuối bài bác có than câu "ông Tây làm cho tôi ngạc nhiên, lạ lùng quá sức!" mà đứa Nam Man có bài thơ nầy)
Bác lạ lùng, em cũng lạ lùng
Lạ lùng đến độ khó hình dung
Đời sao có kẻ vừa đần độn
Việc lại còn tên khá khật khùng
Nếu bác kinh như đồ bợ đỡ?
Thì em ví tựa thứ bung xung!
Nhờ trò đối đáp cho ta thấy
Thấy họ dường đang lý sự cùn?!
Nam Man
Kẹt giỏ
Hôm đi Chùa trong lúc đợi Khóa Lễ bắt đầu, nghe hai vợ chồng một Bác Phật Tử nói chuyện với nhau:
Nói hoài bà nó vẫn không nghe
Vẫn cứ lơn tơn xách đít dìa
Phường Xã nó "Quyên Tiền Ủng Hộ"
Công An chúng giở thói hăm he
Giấy tờ chúng nắm - thiệt ngu quá
Hộ Chiếu bà trao - rõ dại ghê
Chúng tưởng bà ngon nên xẻo bạo
Tại bà ưa xí xọn, ưa khoe
Đỗ Quảng
Tẩy chay chùa quốc doanh
(Chiếc áo không làm nên nhà tu)
Quan sát ngôn hành, biết chánh tà
Chớ nhìn qua lớp áo cà sa
Quốc doanh gõ mõ làm kinh tế
Chánh đạo tu hành cứu quốc gia
Vạch mặt phường tà ma ngạ quỷ
Chỉ tên bọn khẩu phật tâm xà
Thiện nam tín nữ cần soi sáng
Cộng Sản lộn sòng hãy lánh xa!
Hồ Công Tâm
Tu Sĩ Bụi Đời!
Tu sĩ Quốc doanh thật bụi đời!
Nhập Thiền môn để phá chùa chơi
Hiến thân quy đảng, giới y mất (1)
Phục mạng bái Hồ, chữ hiếu rơi (2)
Đồng đạo - dâng mưu hiến kế hại (3)
Giặc thù - nịnh hót kiếm xương xơi (4)
Thế mà có kẻ thưa, vâng, dạ...
Thời thế đổi thay, đạo cũng dời!
Hoài Nam
(1) Trong lời phát nguyện Tam Quy: Quy y Tăng, không quy y tổn hữu ác đảng. Thế nhưng Tu sĩ quốc doanh đã quy y ác đảng nên giới y này đã bị mất.
(2) Ở các chùa Quốc doanh, CSVN cho đặt tượng Hồ Chí Minh trước bàn thờ Phật trong chánh điện để cho Tu sĩ đến lễ bái Hồ tặc. Sau khi thọ giới Tỷ khưu, Tu sĩ không còn lạy Cha Mẹ nữa, chỉ lạy Phật mà thôi. Không lạy cha mẹ, mà lại đi khom mạng cúi lạy Hồ tặc, thì họ đúng là những đứa con bất hiếu!
(3) Thích Trí Tịnh đã hiến kế "Giết rắn thì phải chặt đầu" cho CSVN để bắt giam Hòa thượng Quảng Độ và các Cao tăng lãnh đạo GHPGVN Thống nhất. Thích Pháp Chiếu và Ban Trị Sự GH Quốc doanh ra lệnh đuổi quý Ngài trong GH Thống Nhất ra khỏi chùa để cướp chùa.
(4) Báo VC (8/5): Hòa thượng Thích Thanh Tứ nịnh đảng CSVN: "Tổ chức được đại lễ (Vesak) để nhân dân thế giới thấy nhà nước VN rất tôn trọng vấn đề tín ngưỡng của nhân dân!"