banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Nên thận trọng, đừng để Việt Cộng lừa bịp nữa

 

Nguyễn-Huy Hùng

Trong cuốn Cổ Học Tinh Hoa do Ôn Như Nguyễn văn Ngọc và Tĩnh Trai Trần Lê Nhân biên dịch, có một câu truyện đề cập đến kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai thật là giá trị vô song. Hồ Chí Minh đã khai thác thực hiện một cách rất là nhuần nhuyễn, và đã khôn khéo truyền dạy cho bọn đàn em tôi luyện rất kỹ lưỡng.
Bây giờ Hồ Chí Minh không còn nữa, nhưng bọn đồng đảng hậu duệ nhờ rút tiả được những kinh nghiệm thực tế của Cha Ông để lại, nên trong hiện tại chúng tung ra những mánh khoé rỉ tai lừa bịp còn tinh vi xảo quyệt hơn Hồ Chí Minh nhiều.
Các Cụ ta ngày xưa thường ví "Con hơn Cha là nhà có phúc". Nhưng trong trường hợp Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam hiện tại, phải sửa lại là "Việt Cộng con hơn Việt Cộng Ông Cha là quốc gia dân tộc vô phúc" thì mới đúng.
Từ hơn nửa Thế kỷ nay, Việt Cộng Ông Cha gian manh xảo quyệt nhờ thực hiện những mánh lới rỉ tai lừa bịp quy mô, đã gieo hại bao nhiêu cho dân tộc rồi. Nay Việt Cộng Con Cháu nối nghiệp, nhờ rút tiả được kinh nghiệm xảo quyệt của Ông Cha để lại, còn gian manh xảo quyệt hơn Cha Ông gấp bội, hậu quả là bàn dân thiên hạ Việt Nam ở trong nước cứ tiếp tục phải cúi đầu câm nín chịu đựng, suốt thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau suốt hơn nửa thế kỷ nay rồi, tội nghiệp biết chừng nào!
Để tìm hiểu xem cái kỹ thuật tuyên truyền rỉ tai đó như thế nào mà lợi hại vậy, tôi xin ghi lại câu truyện Tăng Sâm Giết Người để Quý độc giả xem cho biết, và suy ngẫm để mà Thận Trọng giữ mình cho không bị Việt Cộng xảo quyệt gian manh lừa bịp thêm nữa.
Xin nhấn mạnh là, Tôi dùng chữ Thận Trọng chớ không dùng chữ Cảnh Giác, mà từ sau ngày xâm chiếm miền Nam Việt Nam, Việt Cộng đã nhồi nhét cho mọi người nghe mãi quen tai. Nay thì cả những người Việt lưu vong tỵ nạn Cộng sản đang làm truyền thông Việt ngữ nơi hải ngoại, cũng dùng một cách tự nhiên trong việc giao dịch quảng cáo hàng ngày trên mặt báo, trên các chương trình phát thanh và Vô tuyến truyền hình, cùng với những chữ khác nữa như Đăng Ký của Việt Cộng thay vì dùng chữ Ghi Danh, hay chữ Tham Quan thay cho chữ Thăm Viếng mà toàn dân tộc Việt Nam vẫn quen dùng từ trước khi Việt Cộng xâm chiếm miền Nam...
"Tăng Sâm Giết Người.
Ông Tăng Sâm ở đất Phí. Ở đấy, có kẻ trùng danh với ông giết người. Một người hớt hơ hớt hãi chạy đến bảo mẹ ông Tăng Sâm rằng: "Tăng Sâm giết người". Bà mẹ nói: "Chẳng khi nào con ta lại giết người". Rồi bà cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc, lại có người đến báo: "Tăng Sâm giết người". Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên ngồi dệt cửi. Một lúc nữa lại có người đến bảo: "Tăng Sâm giết người". Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.
Giải Nghĩa:
- Tăng Sâm: người thời Xuân Thu, tính chất thật thà và rất có hiếu, học trò giỏi đức Khổng Tử và sau truyền được đạo của ngài.
- Trùng danh: hai hay nhiều người giống tên nhau.
- Điềm nhiên: biết mà cứ im lặng như không.
Lời Bàn:
- Tăng Sâm vốn là người hiền lành hiếu thảo bà mẹ vốn là người trung hậu, một bụng tin con. Thốt nhiên có kẻ bảo: "Tăng Sâm giết người". Bà mẹ không tin, người thứ hai bảo, còn chưa tin; đến người thứ ba bảo, thì cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ là rất mạnh. Một việc, dù cho sai nhầm đến mười mươi, nhiều người đã cùng có một nghị luận đều như thế cả, thì cũng dễ khiến cho ta nghi nghi hoặc hoặc rồi đem bụng tin mà cho là phải, nom điả hoá ra rươi, trông con chó thành ra con cừu. Đến như giữa chợ, làm gì có cọp? Thế mà một người, hai người, đến ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật nữa là! Những bậc rà được ngoài vòng dư luận, giữ vững được bụng như cây giữa rừng, như kiềng ba chân rất là hiếm, nhưng có thể được, mới cao; một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận."
Sau đây là vài sự kiện điển hình nhất đã xẩy ra trên đất nước Việt Nam, mà Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Cộng đã dùng mánh lới tuyên truyền rỉ tai lừa bịp rất hiệu quả, khiến cho quảng đại quần chúng đã mắc lừa nhiệt tình ủng hộ chúng, rút cuộc khi chúng đạt được mục đích rồi thì lại bị chúng trắng trợn phản bội, mà vẫn phải ngậm đắng nuốt cay không dám chống đối chúng, vì chúng có súng đạn quyền uy bạo lực và dã tâm độc ác hơn thào khấu:
1. Trong các Thập niên 1940 và 1950 thuộc Thế kỷ 20.
Khi quân Phiệt Nhật đầu hàng quân Đồng minh Hoa Kỳ, thì các nước thuộc địa Pháp tại bán đảo Đông Dương (trong đó có Việt Nam) giành lại được độc lập. Các đảng phái Nhân bản quốc gia Việt Nam không Cộng sản hoà hợp với Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh Cộng sản của hắn, để thành lập chính phủ Liên hiệp Quốc Cộng điều hành đất nước và tuyên bố phục hồi quốc gia độc lập với tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, được toàn dân tộc tán thường.
Nhưng sau khi nắm được quyền hành trong tay rồi, Hồ Chí Minh đã lén ký Sơ Ước 6 tháng 3 năm 1946 với đại diện Pháp tại Hà Nội, bằng lòng cho Pháp đổ quân lên trú đóng tại nhiều tỉnh thuộc hai miền Trung và Bắc Việt Nam, kể cả Thủ đô Hà Nội. Đến ngày 19-5-1946 Việt Minh ra lệnh dân chúng treo cờ đỏ sao vàng đón rước quân Pháp trở lại đóng quân trong Thủ đô Hà Nội, khi bị các đảng phái không Cộng sản trong chính phủ Liên Hiệp chống đối, thì Việt Minh giải thích lếu láo là treo cờ để mừng ngày sinh nhật của Chủ tịch Hồ Chí Minh, rồi chúng lại truyền rao vu khống là các đảng phái Quốc gia âm mưu cấu kết tiếp tay cho Thực dân Pháp tái xâm lăng Việt Nam, và dùng bạo lực Công an để bắt giam và tiêu diệt thành viên của các đảng này một cách rất tàn bạo.
Mấy tháng sau, khi quân viễn chinh Pháp hoàn tất xong việc củng cố an ninh vị trí đóng quân và thâu thập được tin tức về thực lực của Việt Minh, Lãnh đạo Pháp bắt đầu ngang ngược tạo ra những cuộc tranh chấp hành chánh, gây hấn để làm phát nổ trận chiến giữa Việt Minh và Pháp vào ngày 19-12-1946 trên toàn đất nước Việt Nam, nhằm mục đích tiêu diệt Việt Minh tái lập chế độ thuộc địa như trước.
Việt Minh thua phải bỏ các thành thị rút về các vùng rừng núi. Hồ Chí Minh kêu gọi toàn dân đóng góp của cải và nhân vật lực để yểm trợ Việt Minh tiếp tục "Tiêu thổ kháng chiến" chống Pháp, bảo vệ nền độc lập quốc gia. Muôn người như một đã hết lòng bao bọc nuôi dưỡng và bảo vệ quân Việt Minh kháng chiến.
Đến năm 1950, sau khi quân Mao Trạch Đông chiến thắng quân Tưởng Giới Thạch nắm quyền quản trị toàn lục địa Trung Hoa, thì Hồ Chí Minh đã xin Đồng chí bậc thầy thuộc Quốc Tế Cộng sản Đệ Tam này, yểm trợ cố vấn tổ chức huấn luyện trang bị cho Việt Minh các Đại đơn vị có khả năng chiến đấu theo quy ước trận địa chiến với quân Pháp. Nhờ thế quân của Hồ Chí Minh tạo được nhiều trận chiến thắng gây tổn thất cho quân Pháp tại miền thượng du Bắc Việt. Sự kiện này đã dẫn đến việc Việt Minh và Pháp ký Hiệp định Genève ngày 21-7-1954 chia đôi đất nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc, và lằn ranh sơn trắng vạch ngang chính giữa cầu Hiền Lương bắc trên con sông Bến Hải, tại Vĩ tuyến 17 thuộc địa phận tỉnh Quảng Trị, được chọn làm ranh giới giao tiếp giữa 2 miền Nam Bắc.
Bắt đầu có uy thế, nên vào năm 1953, Hồ Chí Minh đã khởi sự phát động sách lược Cộng sản bần cùng hoá nhân dân để san bằng giai cấp, bằng chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, Loại trừ Điạ Chủ Cường Hào Ác Bá... trong các vùng do Việt Minh kiểm soát. Hồ Chí Minh cho đồng bọn đàn em Việt Minh tuyển chọn những bọn du thủ du thực cướp đường trộm chợ đứng bến vô gia cư vô nghề nghiệp... để chiêu đãi hậu hỷ rồi thành lập các đội công tác xung kích đấu tố với toàn quyền sinh sát trong tay. Chúng nhồi sọ cho bọn này rằng các người trong các giai cấp trung lưu tư sản địa chủ... có của ăn của để hơn người, là vì chúng đã từng tiếp nối nhau đời này qua đời khác bóc lột sức lao động của quảng đại quần chúng nông dân và công nhân, nên cần phải diệt cho tuyệt nọc để giành lại những của cải ấy chia đều cho giai cấp vô sản trở thành chủ tập thể, mọi người sống hoà đồng bình đẳng, không còn cảnh người bóc lột người như dưới các thời Thực Dân Phong kiến trước kia nữa...
Vì thế, hàng trăm ngàn người dân lành trước nay từng tỏ lòng nhiệt tình yêu nước và là ân nhân bảo vệ tiếp tế bao nuôi Kháng Chiến, nay trở thành kẻ thù không đội Trời chung với Kháng Chiến, và đã được Hồ Chí Minh và bọn thảo khấu Việt Minh trả ơn bằng cái chết không toàn thây, sau những cuộc đấu tố đánh đập dã man trước những toà án nhân dân do Hồ Chí Minh và bè lũ Việt Minh dựng lên tại khắp các vùng nông thôn do chúng kiểm soát. Vô nhân đạo nhất là Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu, đã về tận quê nội của mình để đích thân đấu tố chính cha ruột của hắn đến chết. Sau này vào tháng 7 năm 1986, sau khi Tổng bí Thư Lê Duẩn chết, hắn được Đảng cử làm Tổng Bí Thư nắm toàn quyền sinh sát cả đảng viên lẫn quảng đại quần chúng nhân dân Việt Nam một thời gian.
2.- Trong các Thập niên 1960 và 1970 của Thế Kỷ 20.
Hồ Chí Minh không thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Genève tháng 7 năm 1954, do chính phe Việt Minh của hắn ký kết với Pháp để chia đôi đất nước Việt Nam thành 2 miền Nam Bắc sống biệt lập, theo 2 thể chế chính trị khác nhau (Bắc theo Cộng sản, Nam theo Tư bản). Hắn đã để một số cán bộ Cộng sản nòng cốt nằm vùng tại miền Nam, tiếp tục thi hành sách lược tuyên truyền rỉ tai về cái bánh vẽ Trung Lập Hoà Hợp Quốc Cộng để lôi cuốn các nhà trí thức miền Nam hoạt động chống phá Chính quyền miền Nam, và ngoan ngoãn nghe theo lời dụ dỗ của Hồ Chí Minh để thành lập cái Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN) quái gỡ, rồi ít lâu sau Hồ Chí Minh và bọn Việt Cộng Bắc Việt lại khoác cho bọn MTGPMN này cái mặt nạ hề mới là Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam (CPLTCHMN), để hoạt động khủng bố phá hoại nền kinh tế và an ninh cuộc sống của quảng đại quần chúng tại miền Nam Vĩ tuyến 17 (ranh giới chia đôi 2 miền Nam Bắc tại sông Bến Hải thuộc tỉnh Quảng Trị).
Sau đó, với sự thúc đẩy hiệp lực yểm trợ của cả khối Cộng sản Quốc tế do Liên Xô Nga lãnh đạo, Hồ Chí Minh đã chính thức phát động cuộc chiến xâm lăng miền Nam Việt Nam khởi từ cuối năm 1959, và kéo dài mỗi ngày một khốc liệt hơn cho tới 30-4-1975 mới chấm dứt. Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam bị thua cuộc chiến xâm lược do chính Việt Cộng tay sai của Quôc tế Cộng sản lãnh đạo giật dây hành động này, là vì một mặt bị đồng minh Hoa Kỳ do nhu cầu quyền lợi đất nước phải thay đổi chiến lược toàn cầu đối đầu với phe Quốc tế Cộng sản nên đã bội ước không tiếp tay yểm trợ nữa, và mặt khác do nhóm chủ trương Trung Lập trong chính quyền miền Nam do Dương văn Minh lãnh đạo cũng phản bội bắt tay với Việt Cộng, ra lệnh buộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chống Cộng sản xâm lăng phải buông súng đầu hàng.
Sau khi chiếm được toàn miền Nam Việt Nam, bè lũ Việt Cộng Hà Nội mới kiêu ngạo công khai tự lột cái mặt nạ gian manh xảo quyết lừa bịp của chúng ra, bằng cách tiêu diệt ngay 2 con hề rối đồng chí một thời của chúng là MTGPMN và CPLTCHMN, vì không còn cần thiết nữa. Chúng quyết định tuyên bố thành lập nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (gồm cả 3 miền Bắc Trung Nam) dưới quyền cai trị độc tôn toàn trị chuyên chính của Trung Ương Đảng Việt Cộng đặt Thủ đô tại Hà Nội.
Phe nhóm chính trị hoạt đầu tại miền Nam Việt Nam chủ trương Trung Lập Hoa Hợp Với Việt Cộng Bắc Việt, mà người miền Nam đều biết qua cái ô danh là Phe Thứ Ba gồm một số tu sĩ Công giáo, Phật giáo, nhà Văn, nhà Báo, Trí thức Chính trị gia hoạt đầu "ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản" theo đóm ăn tàn đã gây nhiều rối rắm lủng củng chính trị tại miền Nam trước 30-4-1975, cũng đã bị bọn Việt Cộng lường gạt trở mặt, trừng trị tàn bạo bằng nhiều hình thức khác nhau. Sau khi những miếng chanh này đã được Việt Cộng vắt hết nước, thì vỏ chẳng còn công dụng gì nữa phải vứt đi cho sạch rác rưởi, vì nhóm này không phải là Cán bộ Cộng sản nồng cốt. Bọn này một số đã chết tức tưởi trong các trại tù tập trung cải tạo, một số ân hận nhục nhã sống vất vưởng trong xã hội mới xã hội chủ nghiã, và một số may mắn tìm cách thoát chạy được ra nước ngoài xin tỵ nạn.

3- Trong mấy năm đầu Thập niên 2000 của Thế Kỷ 21.
Bọn lãnh đạo Đảng Việt Cộng và bạo quyền Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam, đã lừa bịp cả thế giới Tư bản bằng những mánh khoé rất xảo quyệt tinh vi để được gia nhập khối thị trường Quốc tế WTO, và được bầu làm Hội viên không thường trực đại diện các nước Á Châu trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Chúng đã:
a.- Thả lỏng cho một số nhóm bất đồng chính kiến đang tranh đấu chống bạo quyền ở trong nước liên lạc tiếp xúc với những nhóm yểm trợ nơi hải ngoại, thành lập những phong trào, đảng, hội, phổ biến những quyết nghị lên tiếng chống Đảng và bạo quyền Việt Cộng, đòi các quyền Tự do Dân chủ...
b.- Làm ngơ để cho các nhóm này phát hành CHUI vài tờ báo viết, báo điện tử, các tờ thông cáo kêu gọi mọi người tham gia đoàn kết đòi bạo quyền trả lại các quyền Tự do báo chí, tự do lập hội, được phép thành lập đảng chính trị không Cộng sản...
c.- Để cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội và Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại Saigon tổ chức những buổi tiếp tân gặp gỡ trao đổi ý kiến với các nhà đấu tranh cho Dân chủ ở trong nước một cách tự do thoải mái...
Những sự kiện này chỉ nhằm mục đích lừa bịp Hoa Kỳ và các nước phương tây khác, tưởng rằng Việt Cộng đang từ bỏ thể chế độc tài chuyên chính để đổi mới theo xu thế thời đại Tự do Dân chủ tôn trọng Nhân quyền... Nhờ thế, chúng mới được Hoa Kỳ bỏ tên ra khỏi danh sách các nước cần quan tâm vì vi phạm các quyền tự do tín ngưỡng, và bình thường hoá thương mại song phương bình đẳng. Và tiếp theo đó, các nước Tây phương thành viên WTO cũng bớt xét nét các điều kiện căn bản và dễ dãi trong việc quyết định chấp thuận cho chúng được trở nên thành viên chính thức của tổ chức WTO, và Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc mới chấp nhận cho được làm Thành viên không thường trực đại diện cho các nước Á Châu trong Hội đồng Bảo An LHQ trong một nhiệm kỳ bắt đầu từ năm 2008.
Và buồn thay, một sự kiện khủng khiếp đã xẩy ra ngoài sự tưởng tượng của mọi người là, ngay sau khi Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam được công nhận chính thức là thành viên của WTO, thì bạo quyền Việt Cộng lập tức khởi phát rầm rộ chiến dịch bắt bớ giam cầm xử tội nặng nề tất cả những người thuộc các nhóm tranh đấu cho dân chủ ở trong nước, một cách ồ ạt tàn bạo không nương tay, mặc dù có những phản đối mãnh liệt của các nước đã thoả thuận giúp cho Việt Cộng được vào WTO.
Để kết luận
Chỉ một vài sự kiện tiêu biểu trình bầy trên đây thôi, đã cho chúng ta thấy tài gian manh xảo quyệt lừa bịp tinh vi của Việt Cộng như thế nào. Do đó chúng ta phải hết sức thận trọng, "đi với Phật thì mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy", đừng bao giờ cư xử theo tư cách quân tử Tầu thuở xa xưa với bọn lừa bịp chuyên nghiệp Việt Cộng, để lòng mềm yếu nghe theo những lời dụ dỗ tâng bốc phỉnh mị lừa bịp của bọn Việt Cộng gian manh xảo quyệt này nữa.
Việt Cộng đã lừa bịp nhân dân Việt Nam và Thế giới để có được vị thế hiện nay. Chúng đã lừa bịp lôi cuốn nhân dân Việt Nam theo chúng loại bỏ các thế lực phong kiến tư bản cũ, mà chúng kết tội là những nhóm người bóc lột người, để ngày nay chúng trở thành thế lực Phong kiến Tư bản Đỏ mới, độc quyền chuyên chính bóc lột người còn thậm tệ gấp trăm ngàn lần các thế lực cũ.
Trong hiện tại, toàn dân Việt Nam ở trong nước đang là giai cấp lao động nô lệ của giai cấp lãnh đạo cầm quyền phong kiến thực dân bóc lột mới là bè lủ Việt Cộng. Chúng ta đừng bao giờ quên lời tuyên bố của ông Putin một cựu lãnh tụ Cộng sản Nga nay đã thức tỉnh, đang là Tổng Thống điều hành quản trị đất nước Nga theo thể chế Dân chủ Tự do Tư bản thiệt sự. Ông ấy đã nói rằng: Cộng Sản Cần Phải Thay Thế, Chứ Không Thể Nào cải Đổi Được.
Do đó, chúng ta phải đồng lòng hiệp sức yểm trợ cho các nhóm đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền ở trong nước có những cơ hội và hoàn cảnh thuận lợi tối đa, vận động được toàn dân tộc Việt Nam vùng lên đều khắp mọi nơi, trong mọi lãnh vực xã hội, để loại bỏ hẳn bè Đảng Việt Cộng và bạo quyền do chúng đẻ ra, để toàn dân tộc Việt Nam đang sống ở trong nước sớm có được mọi quyền căn bản của con người, dưới một chính quyền Dân chủ Pháp trị do chính toàn dân chọn bầu tín nhiệm, càng sớm càng tốt.
Cầu xin Ơn Trên Trời Phật Thượng Đế và Anh linh các Anh hùng Liệt nữ dòng giống Tiên Rồng Việt Nam phù trợ cho tất cả chúng ta.
Nguyễn Huy Hùng
Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà,
Phụ tá Tổng Cục Trưởng Chiến tranh Chính trị,
Kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến,
Cựu tù nhân chính trị, 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung của Đảng và bạo quyền Việt Cộng sau 30-4-1975.

 

 

Nhân Quả

Tuệ Tâm

Việt Nam vừa tổ chức trọng thể đại lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc 2008 từ ngày 13 đến 17/5 vừa qua tại Hà Nội. Hàng ngàn tăng ni, phật tử đến từ 74 quốc gia và vùng lãnh thổ cũng như từ các tỉnh thành trong nước cộng với một vài chùa chiền hải ngoại tới tham dự. Có thể nói từ xưa tới nay, ở nước ta chưa có dịp lễ Phật Giáo nào lại vĩ đại, hoành tráng như thế. Nhà Nước XHCN Việt Nam đã đổ ra một ngân sách khá lớn để giăng đèn, kết hoa trên khắp các đường phố Hà Nội, Huế, Sàigòn và nhiều thị xã từ Bắc chí Nam. Trung tâm hội nghị quốc gia tại Hà Nội đã biến thành một Phật Đài vĩ đại có sức chứa nhiều ngàn người. Trên sông Hương, người ta còn thả 7 bông hoa sen khổng lồ.
Nhiều báo chí phương Tây và các tổ chức quốc tế về Nhân Quyền và Tự Do Tín Ngưỡng đã cho rằng, nhân dịp này, chính quyền Việt Nam đang muốn khỏa lấp những hành động đàn áp tự do tôn giáo đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, với các Giáo Hội Tin Lành và các tôn giáo khác như Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài v.v... Các cơ quan này đều hoài nghi thiện chí của chính quyền Việt Nam vì chính quyền này vừa mới được lấy tên ra khỏi danh sách các quốc gia cần đặc biệt lưu tâm về vấn đề tự do tôn giáo (CPC) cách đây 2 năm. Và hiện nay, có xu hướng được nhiều dân biểu, thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đang đòi hỏi Bộ Ngoại Giao của họ đưa Việt Nam trở vào lại danh sách này.
Cũng vì thế mà trong bài diễn văn chào mừng Đại Hội, ông Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước phân trần rằng: "Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc được tổ chức tại Việt Nam là sự khẳng định Nhà nước Việt Nam tôn trọng và ủng hộ quyết định đúng đắn của Liên hợp quốc chọn ngày Tam hợp Đức Phật là ngày văn hoá tôn giáo thế giới, đồng thời khẳng định Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm và tôn trọng những giá trị đạo đức tốt đẹp của các tôn giáo mang lại cho đời sống xã hội, trong đó có Phật giáo".
Người ta thấy rõ, Nhà Nước đã giành từ Phật Giáo vai chính trong việc tổ chức đại lễ Phật Đản Vesak 2008. Trả lời phỏng vấn, nhà sư tiến sĩ Thích Nhật Từ, Tổng thư ký Ủy ban tổ chức quốc tế Đại lễ Phật đản LHQ 2008 (gọi tắt là IOC) thuộc Giáo Hội Nhà Nước đã nói thẳng ra rằng: "Ở vị trí của mình, tôi muốn nhấn mạnh rằng, đây là đại lễ do chính phủ nước ta chính thức đăng cai và Giáo hội PGVN cũng như IOC, Văn phòng Ban Tổ chức Quốc tế đồng phối hợp thực hiện, nên mang ý nghĩa là sự kiện quốc gia chứ không chỉ riêng sự kiện tôn giáo...".
Như thế, đủ thấy Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam đã đồng lõa với Nhà Nước để lấp liếm những điều ác do Nhà Nước đã làm đối với các tôn giáo, trong đó có Phật Giáo. Nhưng thôi, quốc doanh thì phải bênh Nhà Nước là chủ của mình. Người dân và Phật tử đều rõ cả, miễn bàn gì thêm.
Dù vậy thì ngày rằm tháng Tư vẫn là ngày quan trọng nhất của Phật Giáo. Cùng một ngày này Phật tử trên toàn thế giới kỷ niệm ngày Đức Thế Tôn đản sanh, ngày Ngài Đắc Đạo và ngày Ngài nhập Niết Bàn. Từ hơn hai ngàn năm Đạo Phật đến với nước ta và đã ăn sâu, bám rễ trong nền văn minh, văn hóa nước ta, đã trở thành truyền thống của dân tộc ta. Người Việt Nam, tuy không quy y Tam Bảo, không thường xuyên đi Chùa lạy Phật; nhưng trong thâm tâm mỗi người đều có Phật. Từ tấm bé, con người Việt Nam đã lớn lên trong khuôn khổ triết lý Nhà Phật như thuyết luân hồi, nhân quả. Chính những giáo huấn mang tính luân lý này đã trui rèn nên những đức tính hiếu hòa, lương thiện, đại lượng của dân tộc Việt Nam.
Ai trong chúng ta không từng nghe nói: "làm lành thì gặp lành; làm dữ thì gặp dữ", "gieo gió thì gặp bão", "quả báo nhãn tiền", "Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo" v.v... Thường thường, người ta hiểu luật nhân quả kéo dài từ đời này sang đời khác theo thuyết luân hồi của Nhà Phật. Những gì ta nhận lãnh trong kiếp này là do cái nhân ta đã tạo ra trong kiếp trước. Vì thế, trong kiếp này nên tạo ra nhiều cái nhân tốt để kiếp sau được hưởng quả lành. Tạo nhân tốt là làm những việc từ thiện, phúc đức. Người ta nói tu nhân tích đức. Trong kiếp sống con người, theo nhà Phật thì lúc chết, tiền tài của cải không mang theo được, chỉ có phúc đức là đi theo mình sang kiếp khác. Hơn nữa, luật nhân quả còn mở rộng đến con cháu, cha mẹ còn có thể để phúc đức hay tai họa cho con như câu "Đời cha ăn mạn, đời con khát nước".
Mở lễ hội mừng Phật Đản linh đình mà không sống theo giáo lý Đức Phật và tiếp tục làm những điều ác đối với các tôn giáo, đối với nhân dân, những người đang cầm quyền tại Việt Nam nên biết rằng, lúc chết họ không mang được nhà lầu, xe hơi, vàng bạc, đô la, hầu non, gái đẹp... mà sẽ mang theo nghiệp ác sang kiếp sau. Nhưng đôi khi cũng chẳng cần chờ kiếp sau vì trên đời đã từng xảy ra nhiều trường hợp "quả báo nhãn tiền":
Đời xưa quả báo còn lâu
Đời nay quả báo bất câu gian nào.
Tuệ Tâm