banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Phiếm luận: Tiền



Lẩm Cẩm

Đồng tiền là cái chi chi mà sao ai cũng thích?
Ông bà ta đã giải thích rồi: "Có tiền mua tiên cũng được". Chi nên ai ai cũng thích tiền. Bởi vì có tiền mua cái chi cũng được, cho nên nếu càng có nhiều tiền, thì ta càng mua được nhiều thứ và nếu không tiền thì khó khăn lắm, cực nhọc lắm, sống dở chết dở, đời kém vui. Khi năm hết Tết đến, mà trong nhà chẳng thấy xu teng, cái nghèo đã khiến cụ Tú Xương nhà ta chua chát:
"Anh em đừng tưởng Tết tôi nghèo
Tiền bạc trong kho chửa lĩnh tiêu..."
Trong lời dạy "Có tiền mua tiên cũng được", ta thấy có cả chữ "Tiên" và chữ "Tiền". Hai chữ chỉ khác nhau cái dấu huyền bé tí teo. Lẩm Cẩm nhớ đã đọc được ở đâu đó một bài thơ luận về hai chữ chỉ khác nhau cái dấu huyền như sau:
Tiên và Tiền
Chữ Tiên cùng với chữ Tiền
Khác nhau chỉ một dấu huyền mà thôi
Nhưng Tiên thì ở trên trời
Còn Tiền lại ngự dưới đời trần gian
Kè kè bị bạc vai mang
Tha hồ ăn ngược nói ngang mặc tình
Thơm lừng những tấm "đô" xanh
Đồng tiền ai bảo hôi tanh là lầm
Chữ Tiền thắng cả chữ Tâm
Đem tiền đấm mõm là câm tịt mồm
Tiền mua được cả linh hồn
Đồng tiền biến dại thành khôn mấy hồi
Tiền gây máu đổ xương rơi
Mua sông bán núi tiền ơi là tiền
Tiền gây thất đảo bát điên
Ba chân dẫu vững như kiềng cũng xiêu!
Không tiền thì lại... túng tiêu
Lắm tiền thì lại lắm điều lăng nhăng
Nhắn cho tiên giới biết rằng
Dưới nhân gian có khối thằng mua Tiên
Bởi vì chúng nó thừa tiền.
Khiếp thật! Đọc xong bài thơ trên, chắc qúy vị cũng đồng ý với Lẩm Cẩm là sức mạnh của đồng tiền dễ nể thiệt!
Trở lại với cảnh nghèo, thiếu thốn một cách trầm trọng, chỉ có đủ tiền sắm một cái quần độc nhất, Lẩm Cẩm nhớ là cũng đã đọc được ở đâu đó bài thơ cải biên sau đây:
Tình Mộng
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái chỗ để phơi... áo quần
Hai người nhầm lẫn tứ tung,
Nàng như cũng có cái quần... giống tôi
Để rồi có một lần phơi,
Thế nào tôi lấy nhầm ngay... quần nàng
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng,
Thấy nàng hé cửa gọi sang bên này
"Ấy ơi, ấy hãy vào đây,
Cho em đổi lại... cái quần chút coi
Cái quần duy nhất của em,
Hôm qua ấy lấy... về bên ấy rồi!"
Lần đầu nhìn thấy nàng cười
Thân tôi run rẩy như người mắc phong
Nàng che tấm vải ngang hông
Để tôi ngượng nghịu chẳng mong trả quần...
Tỉnh chiêm bao dạ bần thần.
Có nên giữ lại cái quần làm tin?
Nghèo đến độ này (chỉ có một cái quần) chẳng phải là chuyện tưởng tượng. Nó đã xảy ra và rất có thể còn đang xảy ra ở những nơi chốn nào đó mà bà con ta không biết hay chưa biết tới! Đúng là cái nghèo dai dẳng nó kè theo ta! Tuy nhiên, cái nghèo theo chuyện kể trong bài thơ, nếu nghĩ một cách lạc quan, biết đâu lại chẳng là nhịp cầu giúp cho anh chị "tới luôn bác tài", nên duyên vợ chồng, hạnh phúc trong cảnh nghèo của nhưng chẳng nghèo tình, một mái lều tranh với hai quả tim vàng?
Đa số chúng ta thường nghĩ là nếu làm lớn, nếu vồ được chức vị cao thì đương nhiên sẽ kiếm được lắm hào. Lý do: chức lớn thường song hành với lương cao. Đúng, thường thì là thế. Nhưng, chuyện đời phức tạp, cho nên không phải lúc nào cũng thế. Bằng chứng: trên cõi đời hiện tại, còn chức vị nào cao hơn chức tổng thống USA, tổng thống của đệ nhất cường quốc trên thế giới; ấy vậy mà làm tông tông của xứ Cờ Hoa lại không giúp được người ngồi trong Tòa Bạch ốc ở thủ đô Oa-Sinh-Tơn có được số tiền lương cao nhất hoàn cầu!
Lẩm Cẩm được kể cho biết là lương hàng năm của tông tông Mỹ chỉ khoảng trên hai trăm ngàn đô, thật không thấm tháp gì so với tiền lương mà các thầy tổng giám đốc của các đại công ty ở Mỹ ẵm về nhà mỗi năm. Lợi tức thường niên hiện nay của tông tông Bush con ít hơn rất, rất nhiều so với số tiền ông kiếm được mỗi niên trước khi nhảy vào chính trường, nghiã là khi ông còn tung hoành trên thương trường. Từ đó, bà con ta thấy là có khi người ta bỏ công, bỏ sức ra tranh cho bằng được một chức vụ nào đó chẳng phải là vì tiền, chẳng phải để hốt bạc, mà vì muốn được cái khác: danh và quyền. Và cả ngay sau khi hết làm tông tông đệ nhất siêu cường rồi, người ta thấy cựu tông tông Mỹ cũng có thể lập tức trở lại hốt bạc nhiều hơn thời gian làm lãnh tụ cả nước rất nhiều. Ví dụ: nguyên tông tông hào hoa phong nhã và có tài ăn nói giỏi Bill Clinton.
Một bạn hiền kể cho Lẩm Cẩm biết là kể từ ngày Bill Clinton không còn quyền được ở trọ miễn phí tại Toà Bạch ốc vào năm 2001 cho tới năm 2008 này, nghiã là cũng thời gian 8 năm tương đương với số niên ông làm tông tông xứ Cờ Hoa, ngài Bill nhà ta đã ẵm về cho mình lợi tức tổng cộng là 98.5 triệu đô-la. Nếu đem số tiền này so với tổng số lương Bill kiếm được trong 8 năm làm lãnh tụ quốc gia là khoảng trên 2 triệu đô, ta thấy ngay mức sai biệt quả thật quá lớn!
Trong tổng lợi tức 98.5 triệu của nguyên tông tông Bill Clinton, thì 52 triệu đô-la là tiền chàng kiếm được qua các buổi được mời tới diễn thuyết tại rất nhiều nơi trên thế giới, và 29.6 triệu là tiền chàng kiếm được qua việc viết lách. Số còn lại (16.9 triệu) là các thu nhập lẻ tẻ khác, trong đó có 1.2 triệu là tiền hưu của cựu tổng thống.
Bây giờ, nếu không nói tới lợi tức trong 8 năm qua của ngài Bill Clinton, chỉ đề cập đến số tiền thuế chàng phải đóng cho chính phủ trong thời gian này là 33.8 triệu đô-la mà thôi, thì ta cũng đã thấy nó lớn hơn tổng số lương tổng thống của Bill trong 8 năm trời rất nhiều!
Rồi bây giờ, nếu ta chỉ nhìn vào số tiền mà ngài Bill Clinton đã tặng cho các tổ chức từ thiện trong 8 năm qua (dĩ nhiên là để được bớt thuế) là gần 10.5 triệu đô la, thì số tiền này cũng đã gấp 5 lần lương tổng thống của Bill trong 2 nhiệm kỳ, mỗi nhiệm kỳ 4 năm!
Đọc tới đây, nếu qúy vị thắc mắc mần răng mà nguyên tông tông Bill Clinton hốt được tới 52 triệu đô-la qua việc chỉ tà tà dùng ba tấc lưỡi để "ba điều bốn chuyện" với mọi người, thì xin qúy vị cho Lẩm Cẩm mở một ngoặc nhỏ ở đây để trình qúy vị vài điều dưới đây.
Ngoài chuyện nguyên tông tông Clinton được Trời cho đẹp trai, học giỏi, có tài kinh bang tế thế ra gì, thổi kèn sác-xô-phôn rất tới, chàng còn được Trời ưu ái phú cho tài ăn nói rất dễ nghe, rất có duyên, rất hấp dẫn. Thế là, với kiến thức rộng, kinh nghiệm nhiều trên chính trường và tài diễn thuyết giỏi, ngài Bill nhà ta lập tức trở thành một trong những diễn giả hàng đầu trên thế giới. Thế là thư mời mọc, năn nỉ ỉ ôi chàng đến nói chuyện tại các hội nghị, các cuộc hội thảo lớn, các chương trình huấn luyện về kỹ năng lãnh đạo... được tổ chức khắp nơi trên thế giới ào ào bay vào hôp thư của nhà Clinton.
Và một khi yêu cầu nhiều như thế, thì tất nhiên cái giá mà các tổ chức phải "bao thơ" cho Bill Clinton mỗi lần chàng nhận lời đến "ba điều bốn chuyện" cho họ chẳng thể không ở mức ấn tượng được.
Ví dụ: một ngày thu nọ trong năm 2005, kể từ lúc nguyên tông tông Mỹ đặt chân xuống phi trường quốc tế Toronto vào buổi sáng đến khi chàng lên máy bay trở về xứ Mỹ vào buổi tối, sau khi đã nói chuyện tại thành phố lớn nhất này của Canada, Bill đã ẵm theo về quê hương số tiền 475 ngàn đô-la!
Một ví dụ khác: Giữa tháng Mười năm 2005, sau bốn buổi "ba điều bốn chuyện" trong ba ngày tại các thành phố London và Toronto ở miền Đông Canada và tại thành phố Calgary ở miền tây Gia Nã Đại, ngài Bill Clinton cầm theo về Mỹ bốn cái bao thơ đựng tổng cộng 900 ngàn đô-la! Và khoảng hơn một niên sau đó, vào mùa Đông 2006, diễn giả Bill Clinton lại được thỉnh trở lại miền xứ lạnh tình nồng để diễn thuyết trong 6 ngày tại các thành phố Toronto, Ottawa, Montreal, Saskatoon, Edmonton, Regina và Vancouver để rồi hồi hương với số bạc 1.32 triệu đô!
Qua vài thí dụ trên, chắc qúy vị thấy dường như nguyên tông tông Clinton đến "ba điều bốn chuyện" tại Canada hơi nhiều! Qúy vị cũng có thể có cảm tưởng là bà con nhân dân Ca-na-điên thích trả tiền để đến nghe ngài Clinton nói chuyện.
Thưa qúy vị, qúy vị chẳng cần "thấy dường như" hay "có cảm tưởng" gì cả, bởi vì việc ngài Bill Clinton diễn thuyết rất hay và cử tọa rất chuộng nghe ngài rỉ rả là điều không thể chối cãi được!
Theo phát ngôn viên của tổ chức "The Power Within", cơ sở đã nhiều lần "book" nguyên tông tông Clinton sang Canada diễn thuyết, thì rõ ràng là rất đông bà con Ca-na-điên thích được nghe diễn giả này nói chuyện; còn cậu Christian Darbyshire thuộc cơ sở "tinePublic" với đại bản doanh đặt tại thành phố Calgary bên miền Tây, thì cho biết cơ sở của cậu đã thỉnh Bill Clinton sang diễn thuyết về cùng một đề tài là "Mối Quan Hệ Giữa Canada và Hoa Kỳ" đến mười lần, mà lần nào vé cũng bán hết một cái vèo! Christian Darbyshire nhận xét Bill Clinton là một diễn giả uyên bác, có biệt tài lôi cuốn người nghe, có khả năng khiến cử tọa cảm thấy gần gũi, thân mật với ông và dễ dàng cảm nhận những gì ông muốn gửi gấm đến họ. Chritian Dabryshire tuyên bố huỵch toẹt: "Bất cứ buổi nói chuyện nào mà diễn giả là Bill Clinton thì hội trường chẳng bao giờ còn một ghế trống!".
Nãy giờ được qúy vị cho phép mở ngoặc nhỏ để rông dài về tài "ba điều bốn chuyện" cao độ của nguyên tông tông xứ Cờ Hoa, chừ Lẩm Cẩm xin đóng ngoặc, trở lại chuyện tiền bạc.
Qua câu chuyện thượng dẫn, thì rõ ràng là tranh nhau đến toé khói để chiếm cho bằng được chức vụ lãnh đạo đệ nhất siêu cường thế giới đâu phải nhằm mục đích kiếm được lắm hào. Từ đó suy ra: chẳng phải lúc nào chức lớn cũng song hành với lương cao! Và khi muốn chiếm được cái "gióp" cao nhất nước Mỹ, những người muốn lên làm tông tông Mỹ dứt khoát phải hao hào, tốn bạc nhiều lắm cho việc tranh cử mà chưa chắc đã thành công (như các ngài John McCain, Hillary Clinton và Hillary Clinton đang làm). Từ đó suy ra: đâu phải cứ "có tiền mua tiên cũng được"!
Tuy không phải cứ lắm hào thì mua gì cũng được, nhưng sự thật không thể chối cãi là tiền vẫn có khả năng giúp người ta mua được nhiều thứ lắm. Và nếu không tiền thì nó khó lắm, chứ chẳng phải chơi! Chỉ vì không có tiền nhưng lại muốn giúp những đứa trẻ trong thôn xóm của mình có nơi chốn học tập cho nên người, mà chuyện sau đây đã xảy ra cho một phụ nữ trẻ tại một ngôi làng nghèo khó trong tỉnh Cam Túc bên Trung quốc.
Chuyện thế này:
Ân Thái Hà sinh ra trong một ngôi làng nghèo ở tỉnh Cam Túc. Vì địa phương này nghèo xơ sác, cho nên những cô gái trong làng, bất kể thuộc loại có nhan sắc hay Trời chẳng cho đẹp lắm, đều bỏ làng đi xuống phía Nam, tới các thành phố ven biển sầm uất để kiếm việc làm.
Mỗi khi năm hết Tết đến, các chị em này trang điểm kỹ lưỡng, trang phục đẹp đẽ, túi lớn túi nhỏ về quê. Khi bỏ làng ra đi thì chị em nghèo khó, nhưng khi trở về thì người nào cũng khá giả trông thấy, người nào cũng quà cáp về cho gia đình, người nào cũng có thể ngẩng cao mặt hãnh diện vì khả năng bao bọc được gia đình nghèo túng của mình. Cái cảnh chị em về quê ăn Tết cũng giống như cảnh "áo gấm về làng". Và, dĩ nhiên, gia đình của các chị em thì có dịp nở mày nở mặt.
Nhưng Ân Thái Hà là một biệt lệ. Tại sao? Tại vì sau khi tốt nghiệp phổ thông, Ân Thái Hà đã không làm như thế. Chuyện này khiến rất nhiều người trong làng lấy làm khó hiểu. Họ lại càng khó hiểu hơn khi biết rằng Ân Thái Hà là phụ nữ xinh đẹp nhất nhì trong cả thôn, và với nhan sắc ấy thì chắc chắn Ân Thái Hà không thể gặp khó khăn gì trong việc thành công nơi thị tứ. Biết bao thiếu nữ cùng thôn, nhưng nhan sắc kém xa Ân Thái Hà, mà còn "mã đáo thành công", thì chuyện người phụ nữ Trời cho xinh đẹp này thành công là chuyện chắc như bắp! Cũng chính vì quyết định không xuôi phương Nam để kiếm tiền như các chị em đồng lứa tuổi mà Ân Thái Hà đã thường bị cha cô mắng là không làm được gì nở mày nở mặt cho gia đình!
Không xuôi nam thì Ân Thái Hà làm gì ở quê nhà? Nghe nói một trường tiểu học gần nhà thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã xin hiệu trưởng cho đến dạy học. Vì trình độ khá, qua được kỳ sát hạch của nhà trường, Ân Thái Hà trở thành nữ giáo viên thôn.
Lần đầu tiên bước vào lớp học, Ân Thái Hà đối diện với một lũ trẻ đang huyên náo. Chúng chưa bao giờ nhìn thấy một cô giáo xinh đẹp như thế! Nhìn kỹ lớp học của mình, Ân Thái Hà nghĩ là gọi đây là lớp học cho sang, chứ chẳng qua nó chỉ là một cái phòng tồi tàn với mái lá che gió mưa, với tường bằng loại gỗ rẻ tiền, với bàn học bằng đá và với bục giảng đắp bằng gạch! Thứ đắt tiền nhất trong lớp là tấm bảng đen, vốn được xẻ từ đá ra, mài nhẵn, rồi quét lên trên đó một lớp sơn đen!
Phấn cũng không có để đủ dùng! Chính trong hoàn cảnh thiếu thốn, nghèo nàn này, cô giáo Ân Thái Hà đã dạy học trò học của mình hết mấy ngàn chữ Hán, đã kể cho chúng nghe những câu chuyện học làm người!
Thế rồi, một đêm nọ chẳng may có gió bão lớn! Và gió đã thổi bay mái lớp học! Tấm bảng đen qúy giá cũng bị gió xô đổ! Ngày hôm sau, khi đến lớp, đối diện với những tổn thất quá to lớn về vật chất cho lớp học vốn đã rất nghèo của mình, cả cô giáo Ân Thái Hà lẫn học trò khóc dở mếu dở, không biết làm thế nào! Trước cảnh này, thầy hiệu trưởng quyết định khăn gói lên huyện. Ông lên huyện để tìm gặp Trưởng Phòng Giáo Dục xin ngân khoản tái thiết lớp học. Đi thì có đi, nhưng kết quả của chuyến đi của thầy hiệu trưởng là cả một con số không to tướng!
Buổi tối, khi về đến nơi, ông kể với Ân Thái Hà là ông chẳng xin được xu teng nào cho việc trùng tu lớp học, nhưng Trưởng Phòng Giáo Dục, chẳng hiểu sao, lại nhắn bảo là nếu cô giáo Ân Thái Hà lên huyện gặp ông ta thì Phòng Giáo Dục sẽ cho tiền.
Tuy chưa bao giờ cất bước rời xa vùng quê nghèo của mình, cũng như chưa từng tiếp xúc, gặp gỡ bất cứ nhân vật có chức quyền nào ở ngoài thôn xóm của mình, nhưng trước lời hứa có thể được cho tiền về dựng lại lớp cho đám học trò thân yêu của mình, Ân Thái Hà quyết định ra đi, vượt mười mấy cây số về huyện. Về đến trụ sở Phòng Giáo Dục, bước chân vào phòng làm việc của viên Trưởng Phòng, cô giáo Ân Thái Hà không thể tin được những gì chính mắt cô trông thấy! Phòng làm việc của viên Trưởng Phòng rất hiện đại, rất sang trọng, trái ngược hẳn khung cảnh nghèo nàn, thiếu thốn đến tận cùng của ngôi trường nơi thôn xóm của cô! Giữa phòng là bàn làm việc của Trưởng Phòng, được làm bằng thứ gỗ đen ửng hồng, được đánh bóng như gương và chắc chắn là bóng hơn cả cái trán hói của ông chủ nó! Ở một góc bàn, Ân Thái Hà thấy có bầy một lá quốc kỳ Trung Quốc nhỏ và đằng sau bàn là cái ghế ngồi bọc da cũng bóng lộn. Nhìn lên tường, cô giáo trường làng thấy có treo một bức tranh gấm thật to và đẹp! Tranh gấm này chắc là phải đắt tiền lắm!
Sau cả một buổi "làm việc" với nữ giáo viên xinh đẹp Ân Thái Hà, đến khoảng chiều tối, Trưởng Phòng Giáo Dục Huyện kéo tay cô giáo Hà sang phòng bên, nói là sang đó lấy tiền. Nhưng, chính trong căn phòng bên cạnh đó Ân Thái Hà đã mất đi đời con gái trong trắng của mình!
Tối hôm ấy, Ân Thái Hà lủi thủi trên đường về nhà, mang nặng trong mình một nỗi đau đớn, mất mát tột cùng. Tuy nhiên, cô hy vọng là ngôi trường nghèo nàn của mình sẽ được trùng tu để cho đám học trò nhỏ của cô lại có nơi học tập.
Ngày hôm sau, dân trong thôn kéo đến tạm lợp lại mái trường, mua tạm một số vật liệu cố gắng dựng lại lớp học. Suốt hai ngày sau đó, như để khóc thương cho người con gái vừa bị cướp mất cái trinh tiết qúy giá nhất đời, trời mưa và gió liên tục. Cô giáo Ân Thái Hà, vì thế, chưa thể dạy học lại được. Cô hứa với lũ học trò yêu mến của mình là chỉ sau vài hôm thì Phòng Giáo Dục sẽ cho người xuống xây lại trường. Thế nhưng, sau cả nửa năm mỏi mòn chờ đợi, cả cô giáo lẫn đám trẻ chẳng hề thấy ai xuống. Thầy hiệu trưởng lại một lần nữa lên huyện để xin tiền về sửa chữa trường sở, nhưng cũng không được cấp cho xu teng nào!
Khi nhận ra là mong chờ của chính mình và của lũ trẻ chẳng bao giờ thành sự thật được, Ân Thái Hà đã đứng trước gương để tự trách mình vì sao đã khờ khạo hy sinh bản thân mình một cách vô ích như vậy. Cô cũng biết những cô gái khác trong làng, khi xuôi Nam về những thành phố kia, họ làm nghề gì để có tiền gửi về làng nuôi cả gia đình. Ngày hôm sau, Ân Thái Hà quyết định tạm biệt bố mẹ, tạm biệt thầy hiệu trưởng, tạm biệt lớp học rách nát, ngắt một bông hoa tầm ma cài lên tóc, rồi rời quê ra thành phố. Khi Ân Thái Hà ra đi thì bố cô cười, còn thầy hiệu trưởng thì khóc!
Đến thành phố, nơi đặt chân đầu tiên của Ân Thái Hà là một tiệm cắt tóc. Ở tiệm này, ngoài việc chăm sóc mái tóc cho khách, còn có các "dịch vụ" khác! Sau khi tiếp người khách đầu tiên, Ân Thái Hà ghi vào cuốn nhật ký của mình: "Trưởng Phòng Giáo Dục Huyện còn thua cả một người khách mua dâm!"
Ân Thái Hà là cô gái chi tiêu dè sẻn nhất trong tất cả những chị em ở đó. Vì thế, quần áo trang sức của cô ít nhất và xấu nhất so với các đồng nghiệp. Cô chỉ có một điểm đặc biệt là thích cài một bông hoa tầm ma trên mái tóc. Ấy vậy mà Ân Thái Hà lại "đắt khách" nhất trong tiệm. Lý do cũng dễ hiểu: Ân Thái Hà có nhan sắc trội hẳn các chị em đồng nghiệp! Việc cô được đắt khách nhất đã mang đến tai họa cho Ân Thái Hà! Chỉ sau một thời gian ngắn, cô bị liệt vào loại "cướp cơm" đồng nghiệp, và các đồng nghiệp đã kiếm cớ đánh Ân Thái Hà một trận thâm tím mặt mày! Ân Thái Hà đành phải bỏ tiệm đi nơi khác! Và cứ như thế, Ân Thái Hà lần lượt dời từ tiệm này sang quán khác. Tất cả tiền dành dụm được qua việc tự bán thân Ân Thái Hà gửi qua bưu điện về cho trường ở quê mình chứ không gửi cho gia đình. Người nhận tiền là thầy hiệu trưởng và theo lời dặn của Ân Thái Hà, hiệu trưởng chỉ dùng tiền cho nhà trường, cho bầy học trò nghèo khó của cô. Khi có người hỏi tiền từ đâu ra để sửa sang trường lớp, thầy hiệu trưởng thường trả lời có mạnh thường quân giúp đỡ cho trẻ em trong thôn.
Nhưng rồi như cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, có bao giờ giấu mãi được chuyện gì đâu. Qua bưu điện tiết lộ, mọi người rồi cũng biết những số tiền đó là do Ân Thái Hà gửi về. Báo chí địa phương muốn tìm cách phỏng vấn cô giáo Ân, nhưng cô luôn gửi lời từ chối. Đang làm nghề bán phấn buôn hương để giúp đám trẻ nơi quê mình được đi học, làm sao cô dám tiếp chuyện nhà báo!
Sau tháng "làm việc" đầu tiên, Ân Thái Hà có tiền để gửi về cho thầy hiệu trưởng mua bảng đen bằng gỗ và lợp mái lớp học. Sau tháng thứ hai, cô gửi tiền về để trường sắm một ít bàn và ghế gỗ. Sau tháng thứ ba thì cô gửi tiền về cho thầy hiệu trưởng mua sách giáo khoa cho học trò. Sau tháng thứ tư thì cô gửi tiền mua khăn quàng cho tất cả các em đội viên trong trường. Sau tháng thứ năm thì không còn một học sinh nào phải đi chân đất đến lớp.
Tháng thứ sáu, Ân Thái Hà về thăm trường. Tất cả học trò đều ồ lên chào đón khi cô giáo xuất hiện. Người ta thấy lũ trẻ thì cười mà Ân Thái Hà thì khóc. Tháng thứ sáu, bẩy và tám trôi qua, trường có thêm những món đồ mới. Sang tháng thứ mười một, thì thầy hiệu trưởng có tiền dựng cột cờ ở sân trường, và từ đó hàng ngày lũ trẻ có thể làm lễ chào cờ.
Lúc này cũng là khi Ân Thái Hà mang thai. Và cô phải đi nạo thai. Nạo thai xong, Ân Thái Hà đi làm gái bao cho một người chuyên nghề buôn bán bất động sản. Thế nhưng, chẳng may cho cô là không ngờ chỉ trong vòng nửa năm sau, đất ở Thâm Quyến mất giá, người đàn ông này bị phá sản, mất sạch tiền bạc nên không để lại cho Ân Thái Hà một đồng nào! Lúc này, Ân Thái Hà đã quá mỏi mệt và muốn trở về nhà. Tuy nhiên, vì mơ ước chưa hoàn thành, nên Ân Thái Hà chưa thể thực hiện ý muốn của mình. Mơ ước của Ân Thái Hà là cả ngôi trường được xây bằng gạch và mua được hai cái máy tính cho trường. Để thực hiện mơ ước của mình, Ân Thái Hà lại tìm đến tìm ông bồ cũ để yêu cầu giúp đỡ. Ông này nói thẳng với Ân Thái Hà là hắn không có gì để cho cô cả, nhưng có thể giới thiệu cho Ân Thái Hà một mối hời. Mối hời đó là một người đàn ông ngoại quốc và hắn chịu trả công cho Ân Thái Hà bằng đô-la.
Đây chính là lúc một bất hạnh lớn đã xảy ra cho người con gái xinh đẹp và rất có lòng Ân Thái Hà: trong lần "giao dịch" này, cô bị ba người ngoại quốc cưỡng dâm đến chết. Khi đó Ân Thái Hà vừa tròn 21 tuổi! Cô giáo đã vong mạng khi chưa xây được ngôi trường bằng gạch và cũng chưa mua được máy tính cho học sinh!
Ân Thái Hà đã chết. Trước khi chết cô là một giáo viên, cũng là một gái điếm. Cô đã dùng chính thân xác của mình đổi lấy tiền để giúp cho đám học trò quê nghèo khó của mình có cơ hội học làm người. Một cô gái điếm chết đi, thế mà tất cả học sinh ở ngôi trường làng nọ đều khóc trong lễ truy điệu cô!
Cũng tại lễ truy điệu cô giáo trẻ đẹp mới 21 tuổi này, với hai dòng lệ tuôn tràn, thầy hiệu trưởng mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà ra để đọc cho phụ huynh và học sinh nghe một đoạn cô giáo đã viết: "Mỗi lần bán dâm có thể giúp được một đứa trẻ nghèo thất học! Làm gái bao cho khách một lần có thể vực dậy hy vọng của cả một ngôi trường tiểu học..."
Trong ngày tổ chức lễ truy điệu Ân Thái Hà, người ta thấy trường treo cờ rũ. Đây là lần đầu tiên quốc kỳ Trung Quốc đã rủ xuống vì cái chết của một cô gái điếm!