Một bờ vai tin cậy
(Tặng NTH)
Dù là người mạnh mẽ đến bao nhiêu
Đôi lúc em vẫn cần một bờ vai để... khóc!
Cuộc sống em có quá nhiều khổ nhọc
Em đã vượt qua rồi và ngỡ sẽ bình yên
Một bờ vai dù không phải của riêng
Không phải của tình yêu, không là gì cả
Khi vấp váp giữa dòng đời nghiệt ngã
Em chỉ cần điểm tựa, một bờ vai...
Một bờ vai chia sẻ, của ai (?)
Một người bạn, một người anh tin cậy
Để em lại một lần được thấy
Mình vẫn còn điểm tựa để mà vui!
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Gởi nhớ mây bay
Chiều nay mây trắng lững lờ trôi
Mây ghé nhà tôi e ấp lời
Ai đó nhắn nhe lời tâm sự
Thì mây chuyên chở giúp người ơi!
Nỗi nhớ vấn vương lấp kín hồn
Chơi vơi chiếc bóng giọt cô đơn!
Nửa vương tóc rối hồn hoang dại...
Nửa xót xa tình mãi héo hon!
Ngày tháng đong đầy mái tóc xanh
Phấn son trễ biếng khóc duyên lành
Mơ bên gối chiếc vòng tay ấy
Mơ thấy đôi môi uống giọt tình.
Mây hỡi! chuyển lời thương nhớ tôi
Về cho người ấy mãi nghìn khơi
Rằng sao người ấy xa xôi quá!
Xa nửa vòng quay ánh mặt trời...!
Nguyễn Thế Hoàng
Ru hồn tình phụ tử
(Viết thế cho hiền thê...)
Thầy nằm đó mãi nhìn vào kỷ niệm
Của ngày xưa Thầy Mẹ sống bên nhau
Rồi một hôm hoa lá chợt phai màu
Mẹ lặng lẽ ra đi xa biền biệt
Càng thương nhớ lòng càng thêm nuối tiếc
Những đêm hè con lại thấy Thầy mơ
Trong cơn mơ Thầy khẽ nói vu vơ
Gọi tên Mẹ u hoài trong giấc mộng
Bảy mươi mấy xuân tàn theo nhịp sống
Đã bao mùa nắng hạ đốt tim gan
Còn gì đâu hơi thở nay sớm tàn
Con đã biết, Thầy ơi...đừng đi vội!
Nhớ ngày ấy, ngày con không còn Nội
Thầy buồn thiu khi gió thoảng vườn tre
Mấy đêm nay ngọn gió rụng bên hè
Xin cơn gió năm xưa đừng viễn xứ!
Thầy nằm đó ru hồn tình phụ tử
Bốn năm dài với những chuỗi mưa ngâu
Bầy cháu con, đứa mất, đứa nơi đâu
Chỉ còn lại mình Thầy trong cay đắng
Mưa tháng Sáu một nỗi sầu xa vắng
Môi rung rung mà chẳng nói nên lời
Con cúi đầu cho dòng lệ tuôn rơi
Vội dâng lẹ vài câu kinh sám hối
Vào những lúc mưa sầu trong đêm tối
Giọt mưa rơi tí tách phụ lòng ai
Mẹ ra đi kể cũng bảy năm dài
Con vẫn thấy vành mi Thầy lệ ứa
Thầy lại khóc, Thầy ơi, đừng khóc nữa
Bên Thầy còn có mẹ Maria
Và Thiên Thần luôn hát khúc hoan ca
Sẽ trợ giúp Thầy qua cơn đền tội
Ngày Hiền Phụ - Trịnh Du
Đời...
Vui cười, buồn khóc chuyện thế gian,
Thắng được, mất thua có gì bàn,
Dương trần là thế, loanh quanh mãi,
Sống ở, thác đi, có chi than.
Muốn luôn thanh thản, tâm an định,
Dẹp tan sân, si, dứt tham lam,
Gác bỏ tranh đua, ngưng bạo ngược,
Hiện tiền, liền đó, cõi Niết Bàn.
Mỹ Phúc (SA)
Trên tàu Sông Hương
(Gửi Nguyễn Thanh Cầm NT2)
Tàu Sông Hương nghe êm đềm lãng mạn
Nhắc nhớ ngày ta đến đế kinh xưa
Tháng tám mưa buồn - mây đen buổi sáng
Huế điêu tàn, nét đẹp chỉ trong thơ...
Buổi tối xe tù chuyển ra Tân Cảng
Mỹ Phước Tây - từ giả Mỹ Phước Tây
Địa ngục trần gian - trói chân phiêu lãng
Rũ cờ buồn - đau xót mắt vương cay...
Tàu neo bến trông âm thầm xa lạ
Nét chữ Sông Hương đậm nét hoen buồn
Bạn bên ta tay chung còng buốt giá
Sắt thép vô tình nặng bước chân vương
Khoang hàng hoá - hai ngàn tù có lẻ
Bốn phương trời ngơ ngác gặp lại nhau
Ta vùng 2 - về từ con lộ 7
Anh tuyến đầu - ngược sóng bể rạt rào...
Trong ánh mắt ngàn câu như thăm hỏi
Đất nước điêu tàn tội lỗi tự ai?!
Để mây đen che vùng tương lai tối
Cắn môi cười trong ngục kiếp hoạ tai...
Nước Sông Hương nhẹ nhàng trông thấy đáy
Ngàn câu thơ ca tụng dáng dịu hiền
Trong tàu Sông Hương mà lòng ngây dại
Sóng lắc lư - lòng đậm nét muộn phiền...
Tàu cứ đi - Ta để ngoài tâm ý
Tháng Tư về lạc lõng giữa hồn mê
Trong cơn mơ còn lắm điều hoa mỹ
Thức tỉnh nhìn đêm mới thấy tái tê
Chiến hữu ngày xưa bây giờ đồng cảnh
Trong mắt anh - tôi thấy vợ con anh
Cha mẹ tôi ở quê nhà hiu quạnh
Cội tre già buồn nhớ nhú măng xanh
Nằm hay ngồi, đời cũng không thoải mái
Rất nhiều anh đứng tựa vách tàu đêm
Khoảng nhỏ trời cao - vài ngôi sao sáng
Lắm tiếng thở dài - buốt xoáy con tim...
Trong đời lính lắm lần ta di chuyển
Không có người yêu cũng có bạn bè
Có chút hương men gọi là đưa tiễn
Đôi mắt thật buồn, vương bụi khói xe...!
Tàu rời bến lạnh lùng trong thép súng
Đâu khăn hồng, đâu nước mắt tiễn đưa
Ta cũng không biết nơi nào sẽ đến
Bỗng nhớ vua Tần, đốt sách ngày xưa...
Thy Lan Thảo
(Viết để nhớ ngày lên tàu SH ra Bắc tháng 6/77)
Tạ tình
Thì ra lòng vẫn còn rung động
Khi gặp trong mơ một bóng hình
Cứ tưởng đài tim băng giá mãi
Nào ngơ tan chảy dưới bình minh!
Nào ngờ khi mắt chìm trong mắt
Là tảng băng kia bỗng vỡ oà
Và lúc lòng còn nghi ngại nhất
Thì niềm tin cũ bỗng khai hoa
Niềm tin ngày cũ nâng ta dậy
Đốt lửa cho ta ấm lại lòng
Đẩy khối đau thương vào dĩ vãng
Khơi nguồn hạnh phúc, một dòng trong!
Anh gieo hạnh phúc cho ta biết
Hương vị yêu thương rất ngọt ngào
Ta muốn quên đi đời xảo độc
Anh lay ta dậy với ca dao
Anh lay ta dậy bằng ngôn ngữ
Của trái tim yêu rất thật thà
Ta ngủ như nàng công chúa ngủ
Bởi bà phù thủy vốn gian ngoa
Anh như hoàng tử từ xa đến
Hôn nhẹ môi nàng một nụ hôn
Làm cả cung đình bừng sống lại
Chao ơi, tượng đá có linh hồn!
Hoá thân, thoát xác từ pho tượng
Để biết tình yêu quả nhiệm màu
Ta cảm ơn anh không thấy đủ
Thơ vàng xin dệt tạ tình nhau!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Tìm lại kỷ niệm
(Tưởng niệm cậu Phạm Phú Hoàng Anh - Hoàng Trùng Dương)
Cậu vừa nhắm mắt chưa chôn
Lòng con sao đã héo hon mất rồi
Nhớ ngày còn bé qua chơi
Kẹo ngon, mè xững... ôi thôi lắm quà
Cậu vừa tâm sự tuần qua
Lời phân ưu đã làm nhòa mắt con
Ngày xưa còn bé bị đòn,
Chạy qua, Cậu dỗ ngọt ngon bánh, chè
Bây giờ cháu khóc đây nè
Không ai dỗ nữa, lại... nhòe thiệp xuân
Năm nào Cậu cũng nhớ phần:
"-Chúc Nga vui vẻ!" Ân cần lời thăm
Cuốn thơ nằm đó âm thầm
Cháu không dám mở, sợ lầm hình ai
Nụ cười Cậu vẫn đẹp hoài
Trang thơ thơm phức những bài thương Quê
Câu kinh cháu tiễn Cậu... về
Ngủ yên giấc nhé! Trăm bề đã... xong!
Ý Nga, 29.3.2008
Hoa trắng
(Tháng Năm, kính dâng Mẹ. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)
Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không làm được mùa xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẫm hai bờ mắt nâu...
Ngô Minh Hằng
Hàng ước
Thật nhục nhã cho giống dòng bất khuất
Từ ngàn xưa Việt-tộc vốn hiên ngang.
Đã bao phen lừng lẫy, đuổi xâm lăng
Muôn, muôn trận oai hùng vang chiến sử.
Trong sử Việt những anh hùng bất tử
Vẫn muôn đời, con cháu lấy làm gương
Có những thời vận nước lắm nhiễu nhương
Sinh ra kẻ thật đốn hèn, vô loại.
Hỡi bạn trẻ hãy cùng nhau điểm lại
Nhìn quê hương, nửa thế kỷ tang thương
Giữa Bắc, Nam phải chịu cảnh tai ương
Để hai khối Tàu, Nga làm thí điểm
Do ba nước liệt cường (*) chung lấp liếm
Để giặc Hồ cứ hống hách, vô liêm
Tưởng Hán gian có tình nghĩa "anh em"
Khi lâm trận thấy "bác Hồ" (*) đã chuốc.
Hỡi bạn trẻ nhớ ngàn năm Bắc thuộc?
Bao lớp người quyết tử, cứu giang sơn
Mới thoát ra cảnh: "cá chậu chim lồng"
Mà kiến thức "bác Hồ" chưa biết nhục.
Đâu "đôc lập, tư do và hạnh phúc"
Để bây giờ con cháu lãnh thương đau
Và anh em "Bộ Đội" đôi "dép râu"
Mang súng nạp, bằng chân: không dày, dép
Trận Núi Đất (*), hơn ba ngàn (3,700) xác chết
Giặc Hán kia đem đốt để làm phân?
Bọn đầu trâu Bắc-bộ-phủ ngu đần
Dâng đất, biển Hán còn chưa thỏa dạ.
Bắt Việt Cộng phải cúi đầu vâng, dạ.
Biến người dân thành nô lệ, lập công (*)
Năm hai ngàn (2000) chúng đã bán non sông
Bằng "Hàng Ước" (*) nơi vòm trời Núi Đất.
Vĩnh Nhất-Tâm 30.05.08
* Tàu, Nga Mỹ
* Chỉ Hồ Chí Minh
* Trung Cộng đã gửi một phái đoàn cố vấn sang giúp Bộ Tư Lệnh Việt Minh. Đại tướng Trung Cộng Trần Canh, một trong Ngũ hỗ tướng của Mao Trạch Đông (Trần Nghị, Lâm Bưu, Bành Hoài Đức, Diệp Kiếm Anh, Trần Canh) đã có mặt tại Việt Nam... (theo Nghiêm Kế Tổ - Việt Nam Khói Lửa trang 339)
* Tàu gọi là núi Lão Sơn
* Rước đuốc vào ngày 29.04.08 để người Tàu hiên ngang phất cờ đỏ trên Hòn Ngọc Viễn Đông (Sàigòn). Vậy khác nào đã đầu hàng Tàu Cộng.
* Cuộc chiến Việt Trung năm 1979 đã đi vào lịch sử, nhưng có một cuộc chiến Việt Trung lần thứ II, với các trận đánh cấp sư đoàn, ngày 12.07.84 Tầu Cộng bắn hạ 3,700 bội đội Việt Cộng bỏ xác tại núi Lão Sơn, tới nay Hà Nội vẫn giấu nhẹm, người dân V.N. không hề biết, nhưng vì sao Bộ Quốc Phòng Bắc Kinh vừa cho công bố tin tức tài liệu hình ảnh trên mạng lưới thông tin toàn cầu?
- Có phải vì cuộc bại trận đó Hà Nội đã phải ký một hàng ước, và từ đó hành xử như một nước chu hầu? (theo Khởi Hành Nguyệt San Văn Hóa Văn Học Nghệ Thuật số 139 - tháng 05.2008.
Thương Bolsa, Nhớ Sàigòn
Trời vào Hạ, phố Bolsa
Có cơn gió nhẹ đùa hoa nắng hồng
Có ta giữa phố người đông
Bên em vui bước theo dòng người đi
Ôi Bolsa, dáng Cali
Phố phường muôn sắc, cần chi phấn hồng
Thương Bolsa, nhớ Sàigòn
Làn da tươi thắm, chẳng còn nắng xưa
Bolsa không có mùa mưa
Đêm về lạnh nhớ gió mùa thu sang
Bên em tay ấm khăn choàng
Bolsa rực rở khi hoàng hôn rơi
Trời vào Hạ, phố Bolsa
Có cơn gió nhẹ đùa hoa nắng hồng
Có ta say đắm tình em
Chân son ai bước vào hồn người xa
Bolsa....Bolsa....Bolsa.....
Lâm Sông Đồng
Thăm mộ cha
Con đến thăm Cha một buổi chiều
Hương nhang hòa lẫn gió hiu hiu
Hồn con có lẻ bay theo gió
Cha hỡi, Cha ơi...thương nhớ nhiều
Hè về thiêu đốt cả dương gian
Sợi nắng nồng say ngã sắc vàng
Bóng mát tình Cha nay đã khuất
Chỉ còn nấm mộ đợi thu sang
Hàng cây nghĩa địa vô tình quá
Chẳng phủ mộ Cha lúc xế tà
Mây vẫn cao làm sao với tới
Để con gôm lại tạo mưa sa
Chiều nơi nghĩa địa một mình con
Bên tấm bia xưa nay đã mòn
Nhìn bóng hình Ba con khẻ nói
Xin Cha nhận lấy tấm lòng son
Nhắm mắt tìm Cha, Cha ở đâu?
Chỉ toàn màu tím với mưa ngâu
Xin cho cúi mặt lâu dòng lệ
Nước mắt cô đơn, nước mắt sầu
Hoàng hôn đến nhắc lời từ biệt
Bổng nước rơi trên bia đá xưa
Con vội lấy thân che nấm mộ
Lệ tuôn tràn mà ngỡ trời mưa
Thôi con về, ở lại Cha nhé
Mẹ bảo con luôn nhớ viếng Cha
Nhưng hỡi ôi con xin tạ tội
Mỗi lần thăm là mỗi lần xa!
Trịnh Du
Me Điền đứng dậy
Làng Me Điền* năm nào ta qua đấy
Quý yêu sao bao lá cỏ, cây rừng
Ai biết trước nơi này thành máu chảy
Đất yên lành nay bỗng hoá chiến tranh?
Cho lòng tôi ngược trở về đất cũ
Mồng 9 tháng 5 - lửa cháy tơi bời
Cả nghìn người đứng lên đòi sự sống
Đả đảo nhũng tham, đả đảo chính quyền
Tai tôi nghe tiếng kêu gào thấu ruột
Tiếng đau thương người đạp đất kêu trời
Tiếng dân làng gọi nhau trong tiếng thét.
Tiếng trẻ cào chảy máu cả vành nôi
Như lửa cháy lòng tôi, như dao cắt!
Trăm công an ập đến bắt dân lành
Bao nhiêu người gục ngã bởi dùi cui
Bởi tiểu liên và hơi cay lưụ đạn?
Cho lòng tôi trở thành hào che chắn
Thành tường rào cản lối đảng ta
Thành muôn vàn thiên la địa võng
Thành tiếng kẻng báo động, bốt canh
Thành bệnh viện, trạm y tế xã
Cứu bà mẹ bị đánh đến... trụy thai
Thành núi cao, rừng thẳm, sông dài
Giấu bao người bị bắt oan sai
Đất Bắc Giang vạn lần ta yêu mến
Nơi uy nghi cổ kính bởi chùa chiền
Nơi cháy ruột trong một ngày đảng cướp
Dã man hơn cả đế quốc bạo tàn
Hoàng Ninh ơi nhớ lấy ngày thảm sát
Mồng 9 tháng 5 đau đớn rụng rời
Việt Yên ơi, máu cha ông lại đổ
Cho đảng ta cõng rắn, cắn gà nhà
*Làng Me Điền, xã Hoàng Ninh, Huyện Việt Yên tỉnh Bắc Giang bị đảng chiếm đất bán cho Đài Loan làm sân golf. Ngày 9.5.2008 chính quyền đã huy động Đội đặc nhiệm 113 mặc áo giáp chống đạn, dùi cui, hơi cay và tiểu liên ập vào, đánh đập dã man những người dân tay không chạy ra ngăn lại, lăn ra đường để cản xe, làm nhiều người bị thương nặng phải đưa đi cấp cứu, trong đó có hai phụ nữ bị đánh đến truỵ thai, và bắt đi 30 người...
Hang Đá 16-5-2008
Trần Khải Thanh Thủy
(Hội Viên Hội Văn Bút Quốc Tế, lưu vong tại Việt Nam)
xem http://doi-thoai.com/baimoi0508_192.html
Người lãng trí
Ta cắn nát hòa bình
Bằng hàm răng bén ngọt
Bằng quỉ quái hiện hình
Lưng lằn roi bom đạn
Thoát thai làm sói hoang
chạy trốn rừng thuốc độc
dù bỏ lại đàn con
trái phá nằm khả ố
suối không còn ngả ngớn
trăng không còn phơi thân
nai tơ về thành phố
nước mắt nồng phân vân
ta muốn giết loài người
và đốt cả vũ trụ
bôi xóa sổ cuộc đời
lên trời rượt Thượng Đế
Tra khảo từng cỏ cây
Ôm mặt trời múa hát
Đá tung bầy thiên thai
Và cuối cùng quỳ lạy...
Sa Chi Lệ
(Viết Trong Quân Y Viện 16-11-2007)
Gọi Hồn Quốc Tổ
(Kính tặng mọi con dân đất Việt đã bàng hoàng phẫn nộ khi nghe tin Tập đoàn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam dâng đất và biển cho ngoại bang, với sự đồng lõa hèn hạ của Quốc hội bù nhìn)
Cổ họng ta uất nghẹn,
Trái tim ta vỡ tung,
Cặp mắt ta, lệ chảy thành giòng,
Đôi tai ta, rách toang màng nhĩ!
Tình tự dân tộc hỏi còn không nhỉ,
Lũ đã dâng mảnh đất thiêng cho người?
Da vàng máu đỏ chắc phai màu rồi,
Bọn tiến cống ngoại bang cả vùng biển?
Mẹ Âu Cơ ơi! Dạo lâm bồn đau đớn,
Bọc trứng trăm con, phải chăng chứa loại này?
Mẹ có hình dung được giây phút hôm nay,
Nòi bán đứng nơi chôn nhau cắt rốn?
Tổ Hùng vương ơi, nước non gầy dựng...
Cháu chắt vạn đời gìn giữ với máu xương.
Những tưởng giang sơn nguyên vẹn vững bền,
Ngờ đâu tặc tử cam lòng đem cho giặc!
Trưng Vương ơi, gieo mình xuống sông Hát,
Triệu Thị Trinh, tuẫn tiết trên núi Tùng,
Từng tấc đất giọt nước có thấm máu không?
Mà đám vong bản coi thường đến thế?
"Nam quốc Sơn hà" vần thơ đầy nghĩa khí,
"Hịch truyền Tướng sĩ" lời hiệu triệu sôi trào,
Chẳng rung cành, lay đá đất Việt sao?
Mà lũ bội tình không mảy may nghe thấy?
Tiếng thét vang trên Bạch Đằng sóng dậy,
Lời thề nơi sông Hóa trước ba quân,
Cả ngàn năm vang dội tựa trống đồng,
Lẽ nào chẳng xuyên màng nhĩ quân bán nước?
"Hội nghị Diên Hồng" quyết xua lũ giặc,
"Đàn thề Đông Quan" trói buộc quân thù,
Hào khí ngất trời, đọng mãi ngàn thu,
Bọn mãi quốc cớ sao chẳng hề nhớ?
Bờ cõi phương Nam, thuở mang gươm đi mở...
Biên thùy phía Bắc, bao phen kiếm bảo toàn,
Tấc đất hòa xương chiến sĩ máu nhân dân,
Biết mấy linh thiêng, lũ hàng giặc sao chẳng kể?
***
Nguyễn Trãi ơi, đã một lần nhỏ lệ,
Bởi thù nhà, nợ nước trả chưa xong.
Nay nước mắt lại tuôn chảy thành giòng,
Nơi cửa ải đã thuộc về kẻ khác!
Động lòng nữa đâu Thác Bản Giốc xinh đẹp!
"Mũi Cà Mâu-Nam Quan ải" ý nghĩa còn gì!
Hoàng Trường Sa hải đảo mãi chia ly!
Ai nỡ gây nên cảnh đoạn trường thể ấy?
Hồn thiêng sông núi ơi, hãy bừng dậy,
Hỡi tiền nhân anh dũng, xin đứng lên,
Loài vô tổ quốc, kíp vạch mặt chỉ tên!
Soi lòng mở trí lũ vong ân Quốc Tổ!
Huế, những ngày cuối năm Tân Tỵ (2001)
Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi
Thơ Cù Nèo
(Nam Man Phụ Trách)
Thử mách nước Bác Út xem sao?
Trong bài "Trị cỏ dại" của Bác Tô Văn Út trên NUTB số 643 ngày 9/5/08, thấy Bác Út quả là người nặng lòng ưu tư, lo ngại cho loại "cỏ lùng, cỏ lặc" nầy sẽ mọc "lây lan" trong cộng đồng của chúng ta, rồi thành "hang ổ" cho mấy con "muỗi mòng" có nơi ẩn trú gây ra đủ thứ bệnh truyền nhiễm hại đồng hương. Và Bác cũng đang lo tìm phương cách để tiêu diệt loại "cỏ lùng, cỏ lặc" này, nên đứa Nam Man mạo muội... thử mách nước.
Kinh nghiệm em về loại cỏ nầy
Nếu ông muốn diệt dễ dàng thay
Đâu cần mua thuốc hay bình xịt
Khỏi phải rưới xăng hoặc máy... cày
Buội nhỏ, quần chừng đâu nửa buổi
Dây to, móc chỉ độ nguyên ngày
Lên em cho mượn cù nèo thử
Bảo đảm cỏ gì cũng chết ngay.
Nam Man
Chuyện nhà Bác Tám
Làm sao Bác Gái cứ vùng vằng
Gặp chuyện bất bình Bác cũng nhăn
Chê "Cậu nhỏ" không còn khí phách
Chán "Thằng em" chẳng có tài năng
"Đồ nghề" đó giống đồ gà chết
"Bửu bối" kia như thứ chó nhằn
Bộ Bác "nghỉ hưu" là hết sạch
Không còn "Vốn liếng" để mần ăn?
Đỗ Quảng
Những kẻ phá hoại
(Trong ngày Lễ Giỗ Tổ Vừa qua, Cộng Đồng phải dựng lều để sinh hoạt bên ngoài. Hậu quả này là do sự đâm thọc của một số người nên Tư tôi có bài thơ, hoạ theo bài "Nam Man Nổi Nóng Ngang Xương")
Hết nam bà rồi đến nam ông
Cùng là một thứ phản bội không
Giơ tay chỉ chỏ mong phá hoại
Hậu quả ai đây gánh? Cộng đồng!
Nghĩ tới... mẹ em thêm điên tiết
Quên đi... bố nó vẫn đau lòng
Thương cho dân Việt mình phải chịu
Giỗ Tổ bên ngoài mắt lệ trông.
***
Tố điêu, cường bậy mặt quá dày
Chúng nó mần tuồng thật đến hay
Hội hè đình đám mong tạo thế
Tổ chức sum xoe chực phô bày
Toan tìm một lối đi hướng khác?
Vẽ đường hươu chạy tưởng thoát tay
Phản bội đồng hương là chúng chết
Chỉ còn có nước phải ăn mày.
Tư Đờn Cò
Lời chị TK Thanh Thủy
Đảng buông vạt Váy bà ra
Để bà tốc Váy chửi cha đảng mù
Đỉnh cao trí tuệ âm u
Tối đen hơn cả cái khu của bà!
Lời chị Dương thị Xuân gửi CA. Hànội
"Có cần Chị vén Váy lên
Để "em" xem tỏ lệnh trên nói gì
Chị đây chẳng giấu cái chi
Có cái quần "sì "em thấy rõ không?
Không biết "em tôi có lộn đời"!
Làm người không muốn, muốn làm đuôi
Bám theo vạt Váy, nhai (gấu) tà Váy
Nghe chửi nhe răng toét miệng cười!
Ca dao bầu cử. Tụt quần mà đi
Hoan hô đảng cử dân bầu
Bỏ phiếu cho búa đập đầu công nhân
Tay liềm cắt cổ nông dân
Nhân Dân sợ quá Tụt Quần mà đi.
Xuân Hương Saigon, 05-2008.
(trích: Thơ Áo Trắng Tự Do)
Từ thiện "Đỏ"
"Hồng y, giám mục" xin tiền
"Ni cô, thượng tọa" lạc quyên đem... về
Xây chùa ai ở? Khổ ghê!
Trùng tu, kiến thiết cho... "Bề Trên" ăn
"Bề Trên" bụng "đỏ", môi "đen"
Ăn chơi trác táng, miệng khen "Việt kiều"
Nhà tù thượng tọa đăm chiêu
Bịt mồm linh mục, triệt tiêu thánh thần
Tự do? Tôn giáo khổ thân!
Cao Đài, Hòa Hảo cũng trần ai đau,
Tin Lành thảm thiết kêu gào
Giáo dân, Phật tử..., chiên nào được yên?
Nhà thờ mới, để... làm duyên
Khảo tiền thế giới, bạo quyền ăn chơi
Ý Nga
Mẹ tốc váy là một phất cờ
(Kính tặng bà Mẹ Hà Nội, chị Nghiên và Ngư Phủ Thanh Hóa, hai bà Mẹ chị Nhân và anh Sang)
Mẹ
suốt một đời xắn Váy
nuôi con
mồ hôi bốc với khói lam buông cùng vận nước
Váy Mẹ truyền từ bọc Âu Cơ
phất theo cờ Trưng Vương quật khởi
Váy nhuộm muối Biển Đông
thành áo giáp che con
phập phồng bom đạn loạn lạc tù đầy
thế kỷ hai mươi mốt
bọn ăn cháo đá bát
nước mất nhà tan
Váy Mẹ phừng phừng căm phẫn
Mẹ xuống quần là một hạ lệnh:
giả lại Mẹ mảnh vườn
mặc cho Mẹ hoa gấm quê hương
giữ cho Mẹ tôm cá bể Đông
sửa những đường mòn thành Lộ Trình mới
đang phần phật những bước chân rất vội
Mẹ tốc Váy là một phất cờ!
lạy Mẹ con đi!
Văn Quảng (25/5/2008)
Dân oan tụt quần
(Xem Video trên VietnamExodus "Dân Oan Tụt Quần" ngày 15-05-2008 tại Phòng Tiếp Dân của Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, 110 Cầu Giấy-Hànội. Video này do chị Lê Thị Kim Thu thực hiện từ Hà nội: http://www.youtube.com/watch?v=Er0nlp5lXXk)
Mẹ là Công Dân
Công Dân Việt Nam
Có cái đuôi Chủ Nghĩa Xã Hội!
Mẹ là Dân Oan
Mẹ đến cửa quan
Nộp đơn khiếu kiện
Oan Trái - Bất Công
Mất ruộng mất vườn
Mấy anh công an
Cán bộ Đảng viên
Chẳng thèm tiếp đơn
Lại đòi lục soát
Mẹ gào Mẹ khóc
Ngay giữa thủ đô
Mẹ đứng Tụt Quần
Cho công an xét
Mẹ Đứng Trần Truồng
Tô Hô! Tô Hô!
Bầy ra thật rõ
Rõ Mặt Bác Hồ
Rõ Mặt Chế Độ
Đẹp mặt Thủ Tướng Công An
Nguyễn Tấn Dũng
Đẹp mặt Chủ Tịch Ma Cô
Nguyễn Minh Triết
Sang Mỹ rủ rê
Khuyến dụ Việt kiều
Việt Nam có nhiều gái đẹp!
Đẹp Mặt Quốc Hội bù nhìn
Đẹp Mặt Đảng, Đẹp Mặt Ba Đình
Đẹp Mặt Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh
Đẹp Mặt Hồ Chí Minh!
Đảng Ta Quang Vinh
Bác Hồ Vĩ Đại
Thủ Đô Hà Nội
Giàu Đẹp Văn Minh
Dân Oan Tụt Quần
Trình Đơn Khiếu Kiện!
Xuân Hương, Saigon 5/08.