Buồn thương áo tím
Tình yêu em anh mang về cõi khác
Nghĩa trang buồn se sắt lạnh hồn côi
Ngủ đi anh, mùa thu đã qua rồi
Mà mưa vẫn từng chiều về thung lũng
Em vào đây nhặt từng tàn lá rụng
Cỏ cây buồn thương áo tím xót xa
Lạnh không anh? mùa mưa sắp đi qua
Thu đã hết và mưa đông sắp đến
Những kỷ niệm em vẫn hoài yêu mến
Xa mất rồi, vĩnh viễn khỏi đời nhau
Nụ cười nào che giấu được niềm đau
Từng đêm vẫn nguyện cầu cho giấc mộng
Anh sẽ về như ngày xưa chung bóng
Vẫn nụ cười vẫn ánh mắt mông lung
Em sẽ vui trong nỗi khổ vô cùng
Và say đắm với những lần tỉnh giấc
Ngày xưa đã đâu còn, thôi đã mất
Chiều lạnh rồi hiu hắt gió mùa đông
Buồn vô vàn... người ơi! Có biết không?
Rồi tự trách sao mang hồn ủy mị...!
Em không hứa sẽ trọn đời chung thủy
Mà hỏi quên? không biết đến bao giờ...
Buồn, thôi buồn, lại buồn đến ngẩn ngơ...
Không nghĩ nữa, em... giả vờ quên nhé!
Thôi em về! Mưa lại rơi nhè nhẹ
Đừng trách chi hồn em ở lại rồi...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Hơi thở tình yêu
Khi chớm nở tình yêu
Em thường hay khẽ nói
Thư tay em thích nhiều
Do chính tay anh viết
Bao nét chữ anh trao
Bao lá thư anh viết
Tình sâu đậm dạt dào
Yêu thương nhau da diết
Em ấp ủ nâng niu
Em thuộc lòng từng nét...
Từng dòng chữ thân yêu!
Ấn sâu trong tiềm thức
Lá thư đầu quen nhau
Anh khai quang mở lối
Ươm hạt giống khởi đầu
Nên lời thơ dè dặt
Tiếp lá thư thứ hai
Chuyện tình yêu anh bảo
Định mệnh đã an bài
Yêu nhau từ kiếp trước
Nên mới vừa gặp nhau
Đã yêu nhau say đắm
Lòng chỉ muốn gần nhau
Cho nhau không hối tiếc
Đến lá thư thứ ba
Bao nhiêu lời hẹn ước
Bàn tính chuyện đời ta
Trăm năm trong hạnh phúc
Em ơi! em của anh!
Dù mỏi mòn thương nhớ
Em hãy cố chờ anh
Ngày về không xa lắm!
Ôm em trong vòng tay
Để mình xây hạnh phúc
Cho vơi bớt tháng ngày
Buồn vương bao nỗi nhớ
Đôi cánh chim Phụng Hoàng
Trong yêu thương chấp cánh
Giữa trời cao thênh thang
Viết lên trang tình sử!
Chính hơi thở tình yêu
Hãy cho nhau tất cả
Tình ngọt lịm mỹ miều
Của hơi thở tình yêu!
Nguyễn Thế Hoàng
Hồn quê
Phiêu du trong ánh chiều tà
Thoảng nghe hồn gió xa xa vọng về
Vẳng đưa tiếng nhạc sơn khê
Non xanh nước biếc tình quê ngập lòng
Ruộng xanh bát ngát mênh mông
Bao cô thôn nữ má hồng thắm tươi
Không ngừng rối rít nói cười
Mong mùa thu hoạch người người ấm no
Từng hạt luá mới tròn to
Bát cơm trắng dẻo thơm tho vô cùng
Bao người góp sức chung lòng
Đắp xây cuộc sống không ngừng vươn lên
Công Cha nghĩa Mẹ chẳng quên
Gắng công thành đạt đáp đền mai sau
Nhớ xưa đạm bạc cơm rau
Nuôi con khôn lớn biết bao nhọc nhằn
Mẹ Cha không quản khó khăn
Niềm vui mãn nguyện chẳng ngăn lệ tràn...
Lý Thi Nhân
Anh sẽ về
Anh không trở về từ chiến trường xưa,
Yêu vội vã, bên em đôi ngày phép,
Tuổi đôi mươi chuyện tình mình rất đẹp,
Anh không trở về từ chiến trường xưa!
Anh không trở về sau ánh bình minh,
Chiến trận đêm qua đỏ lừ máu giặc,
Chinh phụ đợi chờ rầu lòng, mỏi mắt,
Anh không trở về sau ánh bình minh!
Anh không trở về nắng gắt trời trưa,
Lúc xáp lá cà đôi bên mệt lữ,
Chung giọt máu đào đánh nhau rất dữ,
Anh không trở về nắng gắt trời trưa!
Anh không trở về đi giữa hoàng hôn,
Bóng tối cuộc đời đan xen nỗi chết,
Nhớ lạnh cắt da núi rừng Bắc Việt,
Anh không trở về đi giữa hoàng hôn!
Anh không trở về tay trắng tay trơn,
Một thuở kiêu hùng đã thành quá khứ,
Việt Nam anh yêu theo từng nhịp thở,
Anh không trở về tay trắng tay trơn!
Nghe đây nè: Anh muốn nói cùng em,
Anh sẽ về ngày quê hương quang phục,
Anh sẽ về với tinh thần bất khuất,
Cùng góp tay xây dựng lại cơ đồ.
Anh Sẽ Về! Không phải chỉ là thơ!
HoàngYến
Tình vẫn bến xa
Nước vẫn theo dòng chảy tự nhiên
Thì trong chia cách có chi phiền
Cũng như chiều xuống mây vờn gió
Để giấc đêm về lắm ý riêng!
Năm ngón bàn tay rẽ tóc mây
Sắc đen huyền dịu ấm bờ vai
Em cười mà lệ rưng đôi khóe
Chiều xuống mây đen phủ nắng ngày
Ta trở về đây bước lối quen
Tám năm từ buổi tháng tư đen
Gửi thân trong bước đời lao nhục
Đêm vẫn từng đêm, trách phận hèn!
Nhớ mới hôm nào nắng thật trong
Áo Văn Khoa trắng ý tươi lòng
Bên ta, áo trận xanh màu lá
Ta nhớ, lòng em có nhớ không?
Câu thủy chung, tình gửi nụ hôn
Bàn tay ve vuốt ấm thân trần
Sắt son mình gửi cho nhau trọn
Nhưng tháng tư về - nhục nhã thân.!
Em rẽ đường riêng bến sông xa
Xuống đò quên hết tháng ngày qua
Sóng vờn đò tách sông xuôi nước
Thì nhớ làm chi nụ ngọc ngà...
Ta biết mùa xuân đâu đợi ai
Làm sao ngồi đếm hết năm dài
Từng năm lặng lẽ từng năm đến
Người dẫu xa xôi vẫn miệt mài
Thôi thì ta bước theo đường cũ
Hơn mấy ngàn đêm ta chỉ mong
Về lại lối xưa nhìn đôi mắt
Một thuở hoa niên ấm ý lòng
Thy Lan Thảo
Cánh thơ
Anh là mấy Cánh Thơ hay
Vui tay em hái, buồn tay em bày
Trưng đêm để ngắm ban ngày
Mùi hương nhẹ thoáng mà say cả hồn
Sương từng giọt, ướt người thương
Thơ từng nhánh nhỏ, hái dâng cho đời
Có anh bên cạnh tuyệt vời
Cánh Thơ xinh xắn, đẹp lời giữ nhau
Duy buồn, cờ vẫn đỏ au
Anh chưa quyết chí, nhẫn trao chưa vàng
Nên thơ nhắc mãi cơ hàn,
Nhắc thêm áp bức vô vàn trời xa
Anh làm gì nữa đi nha!
Cho thơ bay bổng làm quà triệu dân
Ý Nga
Hình như...
Cô hàng xóm của tôi ơi
Vườn hồng cần tưới nước rồi đó cô
Nắng nhiều, mặt đất đang khô
Nâng niu nụ biếc đợi chờ bàn tay
Thế mà đã suốt mấy ngày
Bên kia lá thắm, bên này là tôi
Nhớ cô đến ngẩn ngơ người
Ba hôm không thấy cô rồi, buồn ghê!
Vui đâu sao chẳng nhớ về
Để tôi và cánh hồng kia đợi chờ
Nhưng mà... tôi trách ai cơ?
Nào ai ước hẹn bao giờ với ai!
Ra tôi mang nỗi u hoài
Khi không thấy bóng hoa cài bên hoa...
Hôm kia, rồi cả hôm qua
Lại hôm nay nữa, ai mà... chẳng mong!
Nhớ cô, nhớ bỏng cả lòng
Bâng khuâng, mắt đỏ ngoài song vì người
Chiều qua nắng mất màu tươi
Đóa hồng bên giậu không cười sáng nay
Thềm hoa cô vắng bao ngày
Là tôi mấy bữa lòng day dứt lòng
Này cô,... cô chủ vườn hồng...
Hình như tôi đã.... phải lòng, cô ơi...
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Mãi ngậm ngùi
Tôi hay buồn khi chiều tà xế bóng,
Cảnh hoàng hôn dễ gợi nhớ quê hương,
Ngồi đăm chiêu suy nghiệm chuyện vô thường,
Đúng là dâu bể đổi dời, định luật!
Hiểu thế, nhưng lòng tôi vẫn uất ức,
Mãi căm hờn vì nước mất nhà tan,
Dù tình yêu Tổ Quốc vẫn ngập tràn,
Nhưng không giúp được gì cho dân tộc.
Nhìn sự thế nước ta đang xuống dốc,
Tôi ngậm ngùi lẫn uất hận trào dâng,
Mấy mươi năm dân khốn khổ, cơ bần,
Sao Cộng sản vẫn còn tồn tại mãi!
Luật vô thường ơi! Sao không đào thải
Những "tanh tao, rác rưởi" của thế gian,
Những móng mầm ác nghiệt mãi lan tràn,
Nhân loại sẽ ra sao đây? Trời hỡi!
Tổ Quốc ngửa nghiêng, lòng dân mong đợi
Cuộc biến thiên,vận nước sớm đổi thay,
Quá lâu rồi, sao Việt Cộng vẫn "sống" hoài,
Ôi! Đau thương thay cho người dân Việt!
Tự ngàn xưa, dân mình lắm hào kiệt,
Nữ lẫn Nam giết giặc giữ giang san,
Giờ, không đồng tâm, ý chí suy tàn,
Nên Tổ Quốc càng lâm nguy, dân khổ!
Bây giờ nếu quyết tâm thay chế độ,
Xin đừng đánh phá "hạ bệ" lẫn nhau,
Đã chung nguồn gốc, cùng loại máu đào,
Phải đoàn kết và kiên trì chống cộng!
Quốc nội với chúng ta cùng huyết thống,
Mình thoát thân tị nạn được an thân,
Hãy rộng từ tâm giúp kẻ khốn cùng,
Nếu ta vô phước, đồng chung khổ nhục.
Hãy vươn lên, đừng yếu mềm khuất phục,
Chống Cộng quân và hỗ trợ đấu tranh,
Đồng sớt chia nợ nước, sớm hoàn thành
Nhiệm vụ người dân trong thời tao loạn!
Mỹ Phúc (SA) Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc
Hoa Nhân Bản
Ta cứ thấy thời gian không thèm đợi
Mà không gian chẳng thu hẹp chút nào
Biết bao giờ hay chỉ sống chiêm bao?
Vận mệnh nước đang "Ngàn Năm" (*) tái diễn?
Thuyền đấu tranh mênh mông chưa thấy bến
Sóng nhấp nhô, thuyền xuôi ngược chưa về
Nửa cuộc đời ngụp lặn với nhiêu khê
Đã chôn chặt đời lưu vong chốn ấy.
Nỗi chua xót hạt máu thơ rỉ mãi
Vẫn sá gì hơn nửa kíếp lưu vong
Hãy tràn ra cho khắp cả ruộng đồng
Bón cây cỏ nở ngàn hoa-nhân-bản.
Vĩnh Nhất Tâm - 24.05.08
Nỗi đau của Mẹ
Ngày Anh đi, Mẹ buồn, khô nước mắt
Đứa Em yêu, vật vã khóc Anh nhiều
Lúc Anh đi, chẳng nói được bao nhiêu
Không ngày hẹn, không bao giờ thấy mặt.
Lũ đốn mạt, lôi Mẹ ra tra khảo:
"Thằng ấy đâu? Hãy bảo nó ra mau"
Nghe Mẹ nói: "Thằng ấy là thằng nào?"
Tim đau nhói, Em đau thương, mến Mẹ,
Rồi Em kế - Em trai Anh điên dại
Tìm theo Anh, Em lạc mất đường đi
Em lao đao trong lứa tuổi xuân thì
Hồn vất vưởng, xác thân còn tro bụi
Một lần nữa, thấy tâm hồn mê muội
Nửa hồn điên, nửa tỉnh, dáng Mẹ yêu
Mẹ Anh thương, thân tiều tụy, tiêu điều
Người Em gái thuốc thang cơn Mẹ đuối.
Thế có yên? Nhà Nước hô hào cuội
Sang đánh Miên cần Chiến Sĩ xung phong
Đứa Em yêu, vác đạn, trước giặc xông
Còn thân xác hay Linh Hồn Tử Sĩ?
Trước Linh Cửu, thương Hồn Em bé dại
Khóc được đâu? Trong lòng Mẹ đau thương.
Trong cơn điên, giữa bối cảnh thê lương
Mẹ vật vã, đau buồn, lâm trọng bịnh
Bởi vì thế Anh không còn liên lạc
Một Mẹ hiền, một thân gái giắt đi
Trên bãi biển, bờ kia có khác chi
Hay chỉ khác một thân tàn hoang dại
Em vẫn đến, vẫn thăm căn nhà vắng
Tiếng thì thầm cùng Mẹ và Em yêu?
Không một khoảng âm thanh những buổi chiều
Nhà quạnh quẽ hay lòng Em đơn lẻ
Cầm mực bút viết Anh vài hàng ngắn
Chờ Hồi Âm, thức trắng những đêm thâu
Không biết thư Em gửi đến tận đâu
Không an ủi, cũng không một lời nhắn.
Anh ơi hỡi, nếu Anh còn lưu luyến
Viết một câu, hay một chữ - cũng xong
Cho Em Anh không khắc khoải chờ mong
Để Em hiểu, xoa Nỗi Đau của Mẹ.
Nhớ Anh mà thấy Mẹ Hiền
Nhắn người xa xứ, hão huyền chờ mong?
HHL
Ngày Hiền Phụ
(trân trọng kính chúc mừng Father's Day, con Nguyễn Đình Hoài Việt
Non cao hùng vĩ Thái Sơn
Công cha nghĩa nặng cao hơn ngàn trùng.
Tình cha vô lượng bao dung
Mênh mông biển cả cũng không sánh bằng.
Cha là ngọn tháp hải đăng
Là sao bắc đẩu dẫn đường con đi.
Cha là suối lộc từ bi
Nuôi con khôn lớn từ khi chào đời.
Những khi mưa gió trở trời
Cha ngồi canh thức không rời cạnh con
Đường đời vất vả gian nan
Cha luôn che chở ủi an đêm ngày.
Cha là ánh sáng tuyệt vời,
Quyện vào hơi thở làm người trần gian
Dẫu đời cay đắng gian nan
Cha là bổn mạng thiên thần đời con.
Ai ơi uống nước nhớ nguồn
Đừng quên ghi tạc công ơn của Người.
Tặng nhau bông huệ trắng tươi
Chúc mừng phước đức những người còn cha.
Nguyễn Đình Hoài Việt
Mười ba ngọn đuốc
(Dòng thơ tưởng niệm ngày tang Yên Bái)
Mười Ba Ngọn Đuốc ghi trang sử
Một nước hùng anh rạng cõi Đông
Dù đã thăng trầm qua mấy bận
Quyết không hàng giặc bỏ non sông
Bước đi dõng dạc, chân xiềng xích
Máy chém đầu rơi, phụt máu đào
Vừa lúc ánh dương bừng thức dậy
Hào quang lưu mãi đến ngàn sau.
Đã non thế kỷ không ngưng nghỉ
Từng lớp... vì dân đổ máu đào
Tiếp tục đấu tranh vì chính nghĩa
Tinh thần YÊN BÁI dưới trời cao.
Những người bất tử:
1- Nông Dân: Bùi Tư Toàn
2- Binh Đoàn Yên Bái: Bùi Văn Chuẩn
3- Binh Đoàn Yên Bái: Nguyễn An
4- Thợ Hồ: Hà Văn Lạo
5- Binh Đoàn Yên Bái: Đào Văn Nhít
6- Binh Đoàn Yên Bái Ngô Văn Du
7- Binh Đoàn Yên Bái: Nguyễn Đức Thịnh
8- Binh đoàn Yên Bái: Nguyễn Văn Tiêm
9- Binh đoàn Yên Bái: Đỗ Văn Sứ
10- Binh đoàn Yên Bái: Bù Văn Cửu
11- Học Sinh: Nguyễn Như Liên
12- Nhà Cách Mệnh: Phó Minh Đức
Người Thứ 13: Nguyễn Thái Học, được thực dân dẫn từ nhà giam ra lần thứ 13. Người anh hùng dân tộc ấy với bộ râu quai nón, mỉm cười, đưa cặp mắt sáng quắc nhìn bốn phía, nghiêng mình chào đồng bào lần cuối cùng; hô to "Việt Nam Muôn Năm..." thì Công sứ De Bottini vẫy tay lần thứ 13, đầu Nguyễn Thái Học rơi
Yên Bái còn vang...
Yên Bái còn vang một góc trời
Lời Thề Non Nước vẫn luôn tươi
Muôn đời trang sử: "Thành Nhân" ấy!
Thế hệ theo sau sẽ đáp lời.
Vọng về Yên Bái!
Mười Ba dòng máu phun lai láng
Yên Bái hào quang rạng giống dòng.
Vì nước đầu rơi nơi máy chém
Viết lên trang sử rất kiêu hùng.
Tinh thần Yên Bái theo Hồn Nước
Sử Việt ngàn sau vẫn vọng vang
Tiếp bước Mê Linh, cờ phục quốc
Đuổi quân xâm lược, dậy trời Nam.
Dân Lạc Việt vọng về Yên Bái
Thắp nén hương lòng ngưỡng mộ thay!
Những bậc anh-hùng lưu khí khái
Giống nòi sau trước chẳng riêng ai.
Nhớ Ngày...
1
Nhớ ngày Vìệt Quốc (*) ra đời,
Nam Đồng Thư Xã... một lời chung thân (*).
Quyết tâm lập đảng Quốc Dân:
Cứu nguy xã tắc, cứu dân khốn cùng..
2
Tám mươi năm (*), những tấm lòng
Cùng Tâm Thức Việt tiếp dòng sử xanh (*)
Biết bao chí sĩ đấu tranh
Noi gương bất khuất hùng anh thuở nào.
3
Nước Nam độc lập chưa nào?
Theo sau thảm họa...giặc Tàu lấn xâm.
ỡ Tằm ăn dâu ữ của đất liền (*)
Biển Đông dậy sóng ... chẳng yên? Đau lời!
4
Ngàn năm không đội chung trời,
Trường Sơn còn đó, vẫn còn Nam.bang
Chủ quyền lãnh hải rõ ràng, (*)
Còn con dân Việt, Trường Hoàng (*) còn kia!
Chú thích:
(*) Việt Nam Quốc Dân Đảng viết tắt là Việt Quốc. Sinh ra đời vào ngày 25.12.1927.
(*)Trong cuốn sách Nguyễn Thái Học có đoạn ghi rằng: ỡ Anh Học khi ấy học trường Cao đẳng Thương mai. với các anh em Cao đẳng, bọn ỡ Nam đồng thư xã ữ chúng tôi thường liên lạc để làm các việc tuyên truyền , hợp với mục đích của chúng tôi. Ví dụ như truy điệu: cụ Phan Tây Hồ, cụ Lương Văn Can; mở các lớp dạy cho anh em lao động học biết chữ quốc ngữ (các lớp học này, mở tại các trường tư trong các đô hội như Hà nội, Hải phòng, Nam định. Học sinh được phụ cấp bút, giấy. Sau bị nhà cầm quyền Pháp cấm chỉ). Vì thế chúng tôi quen với anh Học và sự đi lại mỗi ngày một thêm thân . Đến cuối năm 1927, thì Anh cùng anh Mịch lên ở hẵn với chúng tôi. Chúng tôi đã trở nên những người ỡ Đồng xu cuối cùng ữ . Nghĩa là ỡ còn cùng ăn, hết cùng nhịn! ữ (Nguyễn Thái Học của Nhượng Tống)
(*) 1927- 20....
(*)Tâm Thức Việt: những người đồng chí hướng cho Dân Chủ, Tự Do và Độc Lập của Nguyễn Thái Học vẫn tiếp tục nối bước theo di ngôn của Ông:
ỡ Chúng tôi chắc đi chết đây! Các anh sống lại, cứ công nào việc ấy nhé! Cờ độc lập phải nhuộm bằng máu! Hoa tự do phải tưới bằng máu! Tổ quốc còn cần đến sự hy sinh của con dân nhiều nữa! Nhiều nữa! Rồi thế nào cách mệnh cũng có ngày thành công ữ
(*) Trong nước cảnh đồng hóa đã nhan nhãn ở trường học, là một điều hết sức nguy hiểm và có thể đưa đến nạn vong quốc nếu toàn dân không thức tỉnh...
(*) Theo văn thư của tên phản quốc Phạm Văn Đồng gửi cho Chu Ấn Lai xác nhận Hoàng Sa và Trường Sa không thuộc lãnh hải Việt Nam. Đó là cách trả nợ gián tiếp cho Hán Cộng về chủ quyền Trường Sa và Hoàng Sa thuộc lãnh hải của Tổ tiên Việt Nam
(*) Trường Sa và Hoàng Sa
Vị anh hùng bất tử
Nguyễn Thái Học, vị anh-hùng bất tử!
Như thái dương ngời sáng dãy non hùng.
Người ra đi viết lên trang huyết sử,
Tỏ uy-linh giống cháu Lạc, con Hồng.
Một dân tộc mấy ngàn năm từng trải,
Một trời Nam bừng sáng dậy muôn trùng.
Dù cho phải chịu đầu rơi, máu chảy,
Tiếc chi thân khi dân tộc khốn cùng!
Tay bị trói, chân mang còng xiềng xích,
Ra pháp trường vẫn phong thái hiên ngang.
Dù cách-mệnh chưa hoàn thành chủ đích
Nhưng niềm tin, ý chí đã "thành nhân"
Đoá hoa máu
Dân Lạc Việt, từ thời lập quốc
Trải qua bao chiến cuộc thăng trầm.
Vẫn sừng sững mấy ngàn năm,
Vang lừng một cõi, cháu con Lạc Hồng...
Thực dân Pháp ngông cuồng tự đại,
Đâu khác chi vô lại một loài.
Sáu mươi năm, một chuỗi dài,
Người người sau trước quyết bài thực dân.
Vì bạo ngược, vô luân quá độ
Đày dân ta khốn khổ vô cùng.
Máu da nhuộm thắm non hùng,
Ngọn cờ Độc Lập vững vàng một phương.
Dân tộc Việt trước phường thảo khấu,
Đã bao phen tranh đấu không ngừng.
Ví như Thư Xã Nam Đồng,
Quyết vì đại nghĩa cho tròn chí nhân.
Nguyễn Thái Học trái tim quả cảm,
Gặp Va-ren trao bản điều trần:
Bao nhiêu nguyện vọng tối cần,
Mở mang dân trí, canh tân nước nhà.
Nhưng bọn chúng dần dà kiếm chuyện,
Dở thêm trò đê tiện hại dân.
Đúng là một lũ thực dân,
Xiết dân càng chặt, mọi phần khắt khe.
Vì dân tộc nhất tề lập chí,
Cùng anh em tính kỹ trước sau.
Cuối năm Hai Bảy (1927) bắt đầu,
Nam Đồng Thư Xã quyết trao tấm lòng.
Lập nên Đảng trong vòng bí mật,
Đánh thực dân, vốn thật manh tâm.
Phải cách mệnh, mới canh tân,
Chung lòng giành lại giang sơn của mình.
Nhân dịp lễ Giáng-Sinh trần thế
Đảng Quốc-Dân tuyên thệ ra đời.
Thế thiên hành đạo cứu người,
Diệt loài cường bạo, người người cùng đi.
Thực dân Pháp chỉ vì trục lợi,
Dân nguyện lòng không đội trời chung.
Quyết tâm một trận thư-hùng,
Dẹp quân xâm lược, đuổi phường thực dân.
Sau vụ giết Ba-gianh bại lộ,
Pháp bắt đầu truy tố lung tung.
Trùng trùng mật thám vây lùng,
Bắt người vô tội hành hung đủ điều.
Đảng tới lúc đối đầu trực diện
Từ trung-ương cho đến hạ tầng.
Lo cho kế hoạch chu toàn,
Định ngày khởi nghĩa đuổi quân tham tàn.
Mọi dự liệu sẵn sàng tử chiến,
Quyết hoàn thành tâm nguyện non sông.
Mang dân ra khỏi cùm gông,
Ngọn Cờ Cách-Mệnh sáng hồng lửa thiêng.
Ngày khởi nghĩa dậy miền đất Bắc,
Mười tháng Hai (10-2), cờ phất tung bay
Khắp trên tất cả kỳ đài,
Đất rung, núi chuyển, trời lay, biển gào.
Máu Cách-mệnh tô cờ Độc-lập,
Hoa Tự-do rộ khắp ba Miền.
"Không thành công cũng thành nhân!"
Di ngôn Thái Học góp phần biểu dương.
Dân tộc Việt một lòng nối chí,
Tuốt gươm thiêng, hùng khí: không hàng;
Ngày Yên-Bái, nhắc dân gian
Nghiêng mình ngưỡng mộ một trang anh-hùng.
Lên máy chém ung dung, tự tại
Người từng người sắc thái oai-phong.
Mười Ba Thủ Cấp Anh Hùng,
Máu hồng lai láng đã phun pháp trường.
Gương chính khí can trường, bất khuất,
Đầu từng người lần lượt rơi theo:
"Việt-Nam... vạn-tuế!" tung hô
Mười Ba Dũng Sĩ ghi vào sử xanh.
Dù chí lớn chưa thành đại nghiệp!
Cứu muôn dân trên khắp ba Miền
Lương dân thống khổ triền miên
Thực dân đô hộ: xích xiềng, máu, xương.
Gương bất-khuất con Hồng, cháu Lạc
Trang Sử Thiêng ghi tạc lòng son.
Gương xưa: bất khuất, trường tồn!
Thời nay không để nước non suy tàn!
Vĩnh Nhất-Tâm 17.06.2008
Vọng về Yên Bái
Nguyễn Thái Học
Người anh hùng muôn thuở của dân Nam
Trước lưỡi đao của giặc thù
không hề run sợ
Vẫn hô vang
"Tổ Quốc Viẹt Nam muôn năm" ngạo nghễ.
Người đã chết nhưng khí hùng bất diệt
Giữa pháp trường dũng khí ngất trời cao
Đất Yên Bái đậm giọt máu anh hào
Mắt sáng quắc chiếu thẳng vào quân giặc
Đất trời giông bão như nỗi hờn Yên bái
Anh Linh Người vụt sáng ánh hào quang
Toàn dân Nam đau sót bàng hoàng
Cùng khóc thương Những Anh Hùng vị quốc!
Mộng lớn chưa thành
cũng liều một thác
Cho bùng lên ngọn lửa đấu tranh
Soi sáng con đường giành lại giang sơn
Cho đến ngày không còn quân cướp nước.
Anh hùng Nguyễn Thái Học
Cùng Mười-Hai-Đồng-Chí
Tựa ánh mặt trời
cho hậu thế soi chung
Dù chưa thành công
nhưng cũng Đã-Thành-Nhân
Gương dũng liệt giòng sử Nam in đậm
Muôn dân Nam không bao giờ
đầu hàng số phận
phường phản dân
bọn cướp nước hung tàn
Hãy chống mắt
nhìn sưc mạnh của dân Nam
Sẽ bùng lên tựa cuồng phong bão tố.
Đế quốc cộng sắp đến ngày xụp đổ
Hãy mau mau quy chánh cải tà
Nếu chẳng nghe
bầy chồn cáo chắc sẽ thành ma
Mười-Ba-Vị-Anh-Hùng Yên Bái
xin mời về chứng giám
Giờ đền tội của bầy bội phản...
Ngũ Lang
Viết xong đêm 10/6/08
Nỗi trầm thống tu khổ hạnh bên giòng Gange
Ta ngồi im lặng đến nghìn năm
Nhìn giòng gange nằm thao thức
Nắng đợi chờ trôi bặt tiếng tăm
Thuyền ảo giác neo bờ mộng dữ
Ta đứng lên rụng từng ngón chân
Nên trái tim bay khỏi lồng ngực
Ta điềm tỉnh tụng lời cảm ơn
Thấy tiền kiếp biến thành trái phá
Ta khom lưng qua miền nhân ái
Người đàn bà Á Đông mỉm cười
Nàng vẽ một hình vuông định mệnh
Thản nhiên đi về phía cuối trời
Ta ngửng mặt giữa lòng vị tha
Người đàn bà Á Đông lạnh lùng
Nàng say ngủ trong vườn cảm hóa
Sóng Gange rờn rợn nét âm dương
Ta ân cần vuốt ve tủi nhục
Cơn chịu đựng bốc khói nghẹn ngào
Ta thèm thuồng quên mất khổ đau
Nàng vẫn đi quanh dòng Thánh Ý
Ta quỳ xuống, vâng, thưa định mệnh
Trái đất xoay cũng có chu kỳ
Nàng thơ ngây hài lòng kỳ lạ
Tay vỗ đều rực bóng từ bi
Sáng nhai ngon chiến tranh oan nghiệt
Bên giòng Gange nàng thơm phấn son
Ta bơi qua biển mê tàn khốc
Ôm mặt trời chân lý rưng rưng...
Sa Chi Lệ - Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh
Nha Trang tình cũ
Bốn mươi năm, tình cờ gặp lại
Chiến Hữu, thuở đầu đời mặc áo Quân Nhân
Tại TTHLKQ, Nha Trang miền cát trắng diễm tình
Sau bao vật đổi, sao dời vẫn hiện hữu
Biết bao đắng cay của cuộc đời bao phủ
May mắn vẫn mưu sinh, thoát hiểm với bão táp, phong ba
Cõi trần ai lắm khổ đau hơn vui hoà
Chứng tỏ tiềm năng sinh tồn rất bền bỉ
Trò đời lắm bể dâu, nào ai dám nghĩ
Tuỳ phước báu của mỗi con người
Tiền kiếp thế nào, hiện tại biểu lộ ra thôi
Nếu có Duyên, chúng ta sẽ tương hội
Mừng Chiến Hữu còn Nặng Nợ với Quê Hương
Xin được xiết tay thă'm thiết đậm tình thương
Cố gắng đóng góp theo Đạo Làm Người, Bổn Phận Công Dân lúc quốc biến
Tuy cách xa ngàn dặm trường
Nhờ mạng lưới kết liên, cảm như gần nhau trong gang tấc
Nguyện ơn trên hỗ trợ những đứa con yêu
Với tinh thần Phù Đổng, dũng khí Triệu Trưng diễm kiều
Không có thế lực nào đánh ngã
Còn nước, còn tát vì nghiã cả
Đến hơi thở cuối, sống xứng đáng kiếp ta bà
Mong sẽ thấy ngày Bình Minh Dân Tộc nở hoa
Tận cùng Nỗi Nhẫn sẽ vùng lên Mãnh Liệt
Hỡi những ai còn mang dòng máu Anh Hùng Hào Kiệt?
Kiều Phong (Toronto)
Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)
Cảnh báo bà "Năm Dao Búa"
(hoạ bộ vận: Thằng Ăn Măng Nhăn Răng)
Bà mà còn mắng tớ là Thằng
Tớ dợt cho bà phải bỏ Ăn
Sẽ mở tanh bành vài hũ mắm*
Rồi quần trụi lũi mấy lông Măng
Cho bà mắc cỡ bà nằm dí
Để mụ bàng hoàng mụ... chết Nhăn
Mắc mớ gì mà đay nghiến tớ?
Coi bà còn đưọc mấy cây Răng!
*hồi còn đi học bên pháp
Uổng
Có người trách bác... quá ba gai
Quá tiểu tâm, và quá thị tài
Vì bất mãn nên đâm chống đối?
Bởi không kham mới phải ly khai!
Với em, thì chẳng lạ gì bác
Riêng họ, vẫn đâu màng tới ngài?
Phải nói rằng từ rời tổ chức
Bác đâu ảnh hưởng được gì ai?
Hoài
Ông nên thử học chút khiêm nhường
Thử học chút thôi cũng đủ thương...
Đừng tưởng mần vầy là khác lạ
Hoặc cho nghĩ thế mới phi thường
Nầng nầng trách họ là tà phái
Rủng rỉnh khoe mình thuộc chánh cương
Giống hệt chó điên nhai giẻ rách
Rồi trong tâm thức... tưởng là xương
Nam Man
Tâm sự với bác Nam Man
Bác hứa cho em mượn cù nèo
Để em diệt hết loại cỏ heo
Cỏ lùng, cỏ lặc cùng cỏ củ
Muỗi mòng, rắn rết cũng chết theo
Con to em nghĩ... dăm ba gậy
Bụi nhỏ tớ xem... chỉ vài hèo
Đứa nào ngáp ngáp thì bác sẽ,
Bồi thêm cho nó mấy... cù nèo.
Út Tô
Routine Check Up
Nhà tôi hàng năm đi khám tổng quát rất đúng hạn kỳ. Thường thì năm nào kết quả kiểm nghiệm cũng tốt, không có vấn đề gì; nhưng lần nào check up nàng cũng phàn nàn hoặc BS, hoặc cô Y tá, hoặc "mụ" tiếp viên. Năm nay nàng "complaint" như vầy:
Giận cha Bác Sĩ, tức cành hông
Còn bắt nhịn ăn - coi đã không
Lấy máu sơ sơ chừng mấy ống
Charge bill đại khái độ ngàn đồng (đô)
Thử phân thử tiểu soi tim phổi
Nắn cổ nựng cằm chụp vú mông
Còn bắt sang năm đi thử nữa
Giận cha Bác Sĩ, tức cành hông
Đỗ Quảng
Thư gửi chú Võ Văn Kiệt
(Gốc ở Xã Trung-Hiệp, Quận Vũng-Liêm, tỉnh Vĩnh-Long)
Tôi với chú tuy khác Làng, cùng Quận
Nhưng vẫn là tình của kẻ đồng hương.
Chú và tôi không đi một con đường,
Nên không thể coi nhau là "bạn" được.
Xã Trung-Hiệp vì nghèo nên vô phước
Có thằng con Võ Văn Kiệt vô thần.
Bỏ quê làng, trốn nghĩa vụ công dân,
Để theo đuổi một con đường hại nước.
Vì sơ suất, Làng không ra tay trước,
Mới có ngày chú được hưởng quyền uy.
Tuy đuợc danh mà chú chẳng ra gì,
Mở miệng nói toàn những lời vô nghĩa.
Thua con vẹt, chú nói toàn chuyện bịa,
Nào những là con số vẽ đâu đâu.
Mở miệng ra là đất nước ta giàu,
Sắp lên tới cung Hằng trong mai mốt.
Chú học dốt nên nói điều ngu dốt,
Tâm chú hư vì theo bọn người hư.
Nên không buồn trách chú cứ khư khư,
Miệng lải nhải như một loài nhai lại.
Là "Thủ Tướng", chú làm điều di hại
Cho nước nhà, khiến dân tộc lầm than.
Chú giàu to nhờ thu tóm bạc vàng,
Chứ nào phải chú vì dân vì nước.
Dân nghèo khổ chẳng ngóc đầu lên được!
Một phần tư thế kỷ bị xiềng gong!
Đảng đã ngu còn mở miệng cuồng ngông,
Khen chủ nghĩa lỗi thời người ta bỏ.
Chú sáu Kiệt! Chú còn theo bọn nó,
Thì chú đừng về lại xóm làng xưa.
Chú mà về Trung-Hiệp, chẳng ai ưa,
Vì tay chú mà dân làng quá khổ!
Đại Hội Đảng kỳ này, tôi thách đố,
Chú dám từ bỏ Đảng được hay không?
Chú sáu à! Tôi thật sự chờ mong,
Chú bỏ Đảng để về cùng dân tộc.
Tôi đang ở suối vàng còn bật khóc,
Thì huống gì dân chúng ở trần gian!
Chú sáu ơi! Nỗi đau khổ dân làng,
Làm đau đớn thân già này quá sức!
Dân nghèo khổ nên dân càng bực tức,
Hãnh diện gì Võ Văn Kiệt cho cam!
Chú ngồi trên vơ vét thỏa lòng tham,
Khi xuống chức, của tiền ăn không hết.
Chú sáu Kiệt! Mặc dù tôi đã chết,
Do bàn tay của chú đã gây ra.
Nhưng mà tôi đâu có trở thành ma,
Để nhát chú hay theo "hù dọa" chú.
Tuy đã chết, nhưng tôi chưa lẫn lú,
Trí vẫn còn minh mẫn xét người ta.
Chú sống mà hồn chú hóa ra ma,
Cứ quanh quẩn phá dân lành, hại nước.
Việc sống chết là điều do kiếp trước,
Sống điên khùng như chú đáng thương thay!
Chú là ma xuất hiện giữa ban ngày,
Chú nói nhảm làm dân tình xa lánh.
Tôi khuyên chú hãy thật tâm nên tránh,
Bọn bạo quyền đang phá nát quê hương.
Trở về làng, dân sẽ nhủ lòng thương,
Xóa tội lỗi, hồn chú liền siêu thoát.
Lê Bình Định
(Viết thay Anh Hai Trung-Hiếu đang ngậm đắng nuốt cay ở dưới suối vàng)
Một trời nhục mạ!
Mẹ xuống quần... bắt chúng soi gương*
Mấy đứa quan tham, một phường cướp đất
Mặt chúng phương phi soi vào nơi... héo quắt
Sẽ tuột trần, trôi hết phấn son
Lũ ôn khoe đẹp khoe ròn
Trên khắp diễn đàn thế giới
Về đây chạy chẳng khỏi trời.
Lũ ôn từ đâu chui ra
Chủ nghĩa kia cho chúng lá cờ
Cho lầu son gác tía
Không thể cho những căn hầm che chở!
Dẫu gom hết đô-la cướp được trên đời
Không đủ che một trời tủi hổ
Khi dân nhục mạ.
Dẫu một đời vênh vênh làm khuyển mã
Một giây thôi, chợt tỉnh làm người
Phải biết soi gương.
Thái Hữu Tình, 20-5-2008
*Vụ Mẹ dân oan tụt quần giữa thủ đô
(http://www.youtube.com/watch?v=Er0nlp5lXXk)