Chế độ ta đang giãy chết
Hùynh Dân Nam (Đảng DCND)
Trong cuộc sống, có những chân lý hết sức gần gũi và quen thuộc. Chúng quen thuộc đến độ mà ta gần như không còn cảm nhận được. Đêm tối mịt mùng khi đến cao điểm nữa khuya cũng chính là lúc vũ trụ đang "bàn giao" cho ánh sáng. Cái khí trời oi nồng, nung đốt con người thì cũng là lúc sắp tiếp diển theo sau cơn mưa rào mát mẻ. "Tối như đêm 30", cũng nghĩa là "trăng non" sắp xuất hiện để xua dần bóng tối. Lúc "quẻ bĩ" ở trạng thái hưng thịnh nhất cũng là lúc "quẻ thái" manh nha ra đời.
Theo những diển biến "đáng lo ngại" trong suốt thời gian qua, chúng ta có thể kết luận: hiện CSVN đang ở nấc thang tột cùng của của tội ác và bạo ngược. Một chế độ mới (như sự chuyển giao giữa đêm và ngày) ưu việt hơn, tốt đẹp hơn ra đời để thay thế cho cái cũ rích, nhu nhược, lạc hậu là một quy luật tất yếu.
Xét về mặt khách quan, hiện nay nhân loại trên toàn thế giới đang "tảy chay" CNCS, loại bỏ nó ra khỏi đời sống của xã hội văn minh. Và họ đã làm được điều đó gần như là hoàn mỹ. Duy chỉ còn có một vài quốc gia vì "lý do này, lý do khác" đang cố tình đeo bám CNCS như một người sắp chết đuối nhưng vẫn bám riết lấy cái phao... thủng vậy. Trong số đó phải kể đến Việt nam ta "kiên định" như "quả phụ thủ tiết thờ chồng". Không biết "quả phụ " kia rồi đây "thủ tiết" được bao lâu, khi mà nổi lòng và xung quanh có quá nhiều cám dỗ.
Mặt khác, sở dĩ CSVN "có đất sống" và đã "làm mưa làm gió" trong nhiều thập niên qua là bởi vì lúc đó trình độ nhận thức của con người còn hạn chế, đại bộ phận là "áo nâu nhuộm bùn". Vã lại chế độ tư bản đương thời cũng chưa chứng minh được tính ưu việt vượt trội của mình như hiện nay. Bây giờ thì sao? - Đa số chúng ta đều là "hậu sanh khả uý", mặt bằng dân trí so với các cụ thì vượt hơn hẳn. Trong thời đại công nghệ thông tin chúng ta "may mắn" hơn các cụ là được tiếp cận thông tin nhiều hơn, đa dạng hơn... Để rồi từ đó chúng ta "nhìn đời" một cách sâu sắc hơn, đánh giá các sự kiện khách quan và tỉnh táo hơn. Chúng ta không bằng được các cụ duy nhất chỉ cái: "Im mồm! Nếu không ông bắn" mà thôi.
Về mặt chủ quan, do chủ trương độc tài độc đoán của mình mà CSVN đang dần đi đến thoái hoá. Ông bà mình có câu: con hơn cha là nhà có phúc. CSVN thì ngược lại, chúng luôn tạo ra thế hệ kế thừa là những kẻ dốt nát, nịnh bợ, xu thời mẫn thế. Một đảng viên CSVN nếu muốn giữ được chức vụ (gắn liền với quyền lợi kếch xù) lâu bền chừng nào thì càng dốt nát càng hay. Tâm hồn càng xơ cứng càng tốt. Không còn biết rung cảm trước nổi đau của đồng loại. "Không dám" phân biết cái gì là thiện, cái gì là ác. Chúng trở nên ích kỉ, hẹp hòi, vô trách nhiệm với cuộc sống xung quanh mình. Chúng chỉ biết làm bằng mọi cách, mọi thủ đoạn sao cho bản thân mình được "vinh thân, phì gia" là đủ, còn mọi cái khác thì "sống chết mặc bay". Từ đó chúng luôn đố kị, ghen ghét những người tốt, những người hơn chúng. Chúng tìm đủ mọi cách như trù dập, chụp mũ những ai không chịu khuất phục, chúng làm cho những người này phải chán nản mà bỏ cuộc, để rồi chúng tự do lộng hành.Chúng ta thử lập một cái biểu đồ cho tình trạng hiện nay của đa số những đảng viên CSVN. Biểu đồ gồm có 2 trục trực giao. Trục hoành biểu diển về thời gian quá trình hoạt động của CSVN. Trục tung là khả năng nhận thức, nhân cách, đạo đức...của đảng. Chắc chắn đường biểu diển của đồ thị là một đường thẳng đang đi xuống, càng về sau càng đi xuống nhanh hơn. Nó giống như tình trạng của một chiếc xe thồ khi xuống dốc chẳng may bị ...đứt phanh. Chết ...là cái chắc!
Chúng ta thử hỏi "một đế chế" mà tập hợp đa số là những thành phần như vậy thì nó tồn tại được bao lâu???
Như mọi người đều biết dưới chế độ phong kiến ngày xưa. Bất kì một vị hoàng đế thái tổ nào khi đăng quang cũng để lại những dấu son chói người trong lịch sử của dân tộc mình. Nhưng rồi do "cha truyền con nối" mà dần đi đến chổ thoái hoá, diệt vong. Bởi do nó không có sự cạnh tranh cần phải có. Và cuộc sống của mỗi con người chúng ta cũng vậy. Tôi nhớ có một nhà văn Nga đã từng nói: Nhân cách hình thành trong bão táp, suy nghĩ hình thành trong yên lặng. Phải, càng "bão táp" chừng nào thì chúng ta càng chứng tỏ mình được nhiều hơn, càng khai thác được nhiều hơn những khả năng tiềm ẩn cực kì quý giá của mình.
Theo triết học Mác - Lênin: mọi sự vật, hiện tượng luôn tồn tại song song hai mặt đối lập. Hai mặt đối lập này luôn đấu tranh với nhau.. Quá trình đấu tranh đó nó thúc đẩy cho sự vật phát triển không ngừng.
Một quốc gia, một chế độ cũng vậy. Cần có nhiều tiếng nói khác nhau, tư tưởng khác nhau, thậm chí là đối lập nhau. Nhưng điều quan trong là tiếng nói nào, tư tưởng nào phù hợp với thực tiển và được số đông ủng hộ. Nhất định lúc đó sẽ có một "minh quân" ra đời, bởi "sự xuất hiện của nhân tài là có tính quy luật".
CSVN đã đi ngược lại quy luật của tự nhiên và xã hội, đi ngược lại học thuyết Mac-Lênin. Họ luôn mâu thuẫn với chính họ thì sự diệt vong chỉ còn là vấn đề thời gian.
Việt Nam, tháng 6 năm 2008
Dân xin phép biểu tình bày tỏ ý kiến yêu cầu chính phủ có biện pháp kiềm chế lạm phát
Phạm Thanh Nghiên
Đơn xin phép biểu tình gởi Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội.
Đơn xin phép biểu tình
(Theo quy định của pháp luật)
( Đơn gửi lần thứ 2)
Kính gửi: - Ông Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội.
Tên tôi là : Phạm Thanh Nghiên (nữ)
Sinh ngày 24/11/1977.
Địa chỉ thường trú: Số nhà 17, Phương Lưu 2, phường Đông Hải, quận Hải An, thành phố Hải Phòng.
Đại diện cho những công dân có tên dưới đây:
Xin gửi tới ông và các cơ quan chức năng do ông điều hành một thỉnh nguyện như sau:
Thưa ông! Tình trạng lạm phát kéo dài từ đầu năm 2008 đến nay, đẩy người dân nghèo và người làm công ăn lương vào cảnh túng quẫn. Các phương tiện thông tin đại chúng đã ghi nhận những cuộc đình công của hàng ngàn công nhân, yêu cầu được tăng lương để theo kịp tăng giá, đảm bảo cuộc sống tối thiểu. Công nhân không phải lực lượng lao động duy nhất trực tiếp làm ra của cải nuôi sống xã hội, nhưng vì họ may mắn có nơi để bày tỏ thái độ và yêu cầu của mình, đó là nơi họ đang làm việc. Riêng những người lao động, hầu hết là dân nghèo, thường được goị chung là "lao động tự do', đó là những người buôn bán nhỏ, làm xe ôm, phu hồ, phu khuân vác, thợ cắt tóc, trẻ đánh giầy, người bán hàng rong... như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã kết luận rất chính xác "chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng trong khi chính họ gần như phải lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra..."đang không có địa điểm để tập trung bày tỏ ý kiến.
Thực tế cho thấy, Chính phủ đã không làm được gì để cải thiện tình hình lạm phát và đảm bảo cuộc sống tối thiểu cho người dân lao động. Xét thấy một cuộc biểu tình, nhằm bày tỏ thái độ và những nguyện vọng chính đáng của người dân lên chính phủ lúc này là vô cùng cần thiết. Trong Hiến pháp Việt Nam, điều 69 có công nhận quyền biểu tình của công dân như sau: " Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin, có quyền được hội họp, lập hội, biểu tình (theo quy định của pháp luật)".
Tuy nhiên, thực tế là những công dân Việt Nam tổ chức và tham gia biểu tình chống các hành vi bành trướng, xâm lược lãnh thổ, lãnh hải của nhà cầm quyền Trung quốc, trong thời gian cuối năm 2007 và đặc biệt vào sáng ngày 29-4-2008 đã bị lực lượng cảnh sát Việt Nam khủng bố và đánh đập rất man rợ. Nguyên nhân của các vụ việc trên, theo giải thích của lực lượng công an có nhiệm vụ đàn áp biểu tình là vì điều 69 Hiến pháp, sau khi công nhận ở Việt Nam người dân có quyền biểu tình, thì ở phần cuối có một cụm từ "theo đúng quy định của Pháp luật". Cụm từ này là lý do để cảnh sát cho rằng những người biểu tình "vi phạm pháp luật" xứng đáng bị đối xử tàn bạo.
Bởi vì ở Việt Nam chúng ta Quốc Hội làm Hiến pháp và luật pháp, nhưng Chính phủ dành quyền giảỉ thích hướng thực hiện nên mới có Nghị định 38/ CP về " Quy định đối với người tổ chức và tham dự biểu tình" . Trong nghị định 38/CP ghi rõ: "Trước khi tổ chức biểu tình xin phép cơ quan chức năng v.v..."
Chiếu theo quy định dưới luật trong Nghị định 38/CP, chúng tôi làm đơn này xin tổ chức một buổi biểu tình. Mục đích, ý nghĩa, thời gian và địa điểm như sau:
1/ Mục đích, ý nghĩa: Yêu cầu Chính phủ có biện pháp kiềm chế lạm phát.
( Các băng rôn có những câu mang nội dung trên)
2/ Thời gian: trong khoảng 13 h 30' đến 15h vào ngày 16/7 năm 2008
3/ Địa điểm: Tập trung để xuất hành trước cửa Bưu điện Bờ hồ, sau đó đi vòng quanh bờ hồ Hoàn Kiếm
4/ Thành phần tham gia: Tất cà người làm công ăn lương, trong đó có cán bộ công nhân viên chức nhà nước, lực lượng vũ trang v.v... ( và bất cứ cá nhân, tập thể nào có nhu cầu).
5. Số lượng người tham gia: Lúc cuộc biểu tình hình thành và xuất phát sẽ có khoảng 200 người. Sau này số người tham gia không tính được trước; vì lạm phát ảnh hưởng đến đời sống hàng triệu người dân.
6/ Cuộc biểu tình này diễn ra trên tinh thần ôn hoà, chúng tôi không cho phép người tham gia biểu tình do chúng tôi tổ chức đập phá các cửa hàng, nhà băng... như tại các nước Âu, Phi, Mỹ-la-Tinh, hoặc Thái Lan khi Chính phủ quốc gia họ bất lực trong việc kiềm chế lạm phát và khủng hoảng kinh tế, cũng không để xảy ra mất trật tự, an toàn xã hội và giao thông công cộng.
7. Chúng tôi đề nghị cơ quan công quyền cắt cử lực lượng cảnh sát giám sát và bảo vệ cuộc biểu tình khi đó đã "theo đúng quy định của pháp luật". Cương quyết trừng phạt những cá nhân có hành vi ngăn cản hoặc phá hoại cuộc biểu tình " theo đúng quy định của Pháp luật"
Kính cầu được ông chấp thuận trong thời hạn bằng văn bản theo quy định.
Hải Phòng Việt Nam, ngày 17 tháng 6 năm 2008
Đại diện những công dân ký đơn
( Đã ký)
Những người làm đơn đồng ký tên
1/ Phạm Thanh Nghiên- Nghề nghiệp: Tự do- thường trú tại Hải Phòng.
2/ Nguyễn Xuân Nghĩa: nhà văn-thường trú tại Hải Phòng.
3/ Vũ Cao Quận: Cựu chiến binh- thường trú tại Hải Phòng.
Nơi gửi:
- Ông chủ tịch UBND TP Hà Nội.
- Báo An ninh thế giới, báo công an nhân dân(để thông tin)
- Các cơ quan truyền thông nước ngoài ( gửi sau 1 ngày).
*Cô Phạm Thanh Nghiên
Độc tài đảng trị nói đến yêu nước thương dân được chăng?
Xã luận bán nguyệt san
Tự do Ngôn luận
số 53 (15-06-2008)
Giữa lúc nhà cầm quyền CSVN dạ rối bời và lòng hoảng loạn trước cơn khủng hoảng kinh tế: vật giá leo thang, lạm phát phi mã, chứng khoán sụp sàn; trước cơn khủng hoảng xã hội: quan chức lộng hành, dân tình ta thán, lòng người phẫn uất, thậm chí có tin đồn binh biến nổi loạn, do toàn dân không còn chịu nổi lối điều hành kinh tế, quản lý xã hội vừa ngu dốt, vừa gian tham, vừa tàn bạo của đảng và nhà cầm quyền CSVN, thì cái tin cựu thủ tướng CS Võ Văn Kiệt (tức Phan Văn Hòa) về chầu tiên tổ (hay về chầu Mác-Lê như Hồ Chí Minh?) hôm 11-06-2008 xem ra là một cái phao cứu mạng cho đảng. Sau hơn một ngày lặng im lưỡng lự vì nhân vật này đã từng gây khó chịu cho đảng, cuối cùng Bộ chính trị đã cho lệnh phát tin và đồng thời phát lệnh cho báo chí công cụ phải tô hồng cựu lãnh tụ ngằn nào có thể, để qua đó tô hồng chế độ đã quá ư tồi tệ xấu xa nầy, hầu nhân dân thấy rằng lãnh đạo đảng và chính phủ do đảng lãnh đạo dù sao cũng có lòng yêu nước thương nòi, có tầm nhìn sâu rộng và trí tuệ sắc sảo, có viễn kiến ngang tầm thời đại!?!
1- Trước tiên là Thông cáo đặc biệt của Ban chấp hành Trung ương Đảng viết chiều 12-06: "Đồng chí mất đi là một tổn thất đối với Đảng, nhà nước và nhân dân ta! Để tỏ lòng tưởng nhớ và biết ơn đồng chí Võ Văn Kiệt, Ban chấp hành trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam quyết định tổ chức tang lễ đồng chí Võ Văn Kiệt với nghi thức quốc tang".
Tiếp đến, nhiều nhân vật tiếng tăm trong chế độ bắt đầu bốc cựu thủ tướng CS lên tận trời. Chẳng hạn bà Phạm Chi Lan, cố vấn Văn Phòng Thủ Tướng nhiều đời: "Điều đầu tiên mà tôi có ấn tượng nhất là ông là một người có tâm rất lớn đối với đất nước, với nhân dân... Lòng ông lúc nào cũng hướng đến người dân cả, ông tìm mọi cách làm sao để lo cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn, lo hàn gắn tất cả những gì mà chiến tranh đã để lại cho đất nước, cho tổ quốc và cho nhân dân Việt Nam... Khi còn ở cương vị thủ tướng, ông đã là một người làm việc với những hành động rất quyết liệt... là một trong những người đề xướng và thúc đẩy cải cách đất nước... Khi rời cương vị lãnh đạo của mình rồi, ông vẫn tiếp tục sống thân cận người dân, chăm lo tìm hiểu cuộc sống của người ta và luôn luôn tìm cách để lên tiếng cho những vấn đề của người dân" (Phỏng vấn của đài Á châu Tự do ngày 12-06-2008). Giáo sư Tương Lai, một trí thức cỡ bự của chế độ, cũng thiết tha cao giọng: "Con người ấy, cho đến khi đột ngột ra đi, vẫn trước sau như một là con người hết lòng vì sự nghiệp của dân tộc, của Đảng, tuyệt đối trung thành với tư tưởng Hồ Chí Minh nên đã học theo bản lĩnh và sự kiên trì thuyết phục của Hồ Chí Minh để không chút mệt mỏi, ngừng nghỉ phấn đấu cho mục tiêu chân chính trước mắt cũng như lâu dài của đất nước. Mục tiêu trước mắt và lâu dài ấy được đúc kết qua trải nghiệm một người chiến sĩ cách mạng biết vượt lên chính mình, biết và dám học hỏi quần chúng" (Trái tim Võ Văn Kiệt vẫn đập mạnh trong mạch sống dân tộc!).
Rồi người ta còn trích lại những câu nói nổi tiếng của ông trong thời gian gần đây: "Phải rèn tập cho xã hội Việt Nam một thói quen của đời sống dân chủ. Trong đó quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu... cần được mở rộng hơn nữa" (Góp ý cho Đại hội X đảng CSVN), hoặc "Đất nước VN không phải của riêng ai... Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả", hoặc "Hiện nay người nghèo, những hộ thu nhập thấp những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng trong khi chính họ gần như phải lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra... Việt Nam cần có những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo"...
Báo chí công cụ, vốn luôn đi lề bên phải dưới cây gậy chỉ huy của Ban Văn hóa Tư tưởng trung ương, nay tạm nén nỗi đau hai nhà báo vụ PMU 18 bị tù, để đồng loạt tung ra nhiều danh hiệu rất oai phong về nhân vật này, nào là "Thủ tướng miệng nói tay làm", "Lãnh đạo kiệt xuất thời kỳ Đổi mới", nào là "Nhà phản biện xã hội sắc sảo", "Tổng công trình sư nhiều dự án táo bạo"... Thậm chí những công trình nhiều tai tiếng có ông góp phần nay cũng được cho là những thành tích nổi bật, như Công trình đường tải điện 500Kw, Cảng Dung Quất, Khu công nghiệp lọc hoá dầu Dung Quất... (x. Tâm Chánh, Hiện tượng Võ Văn Kiệt, http://www.sgtt.com.vn)
2- Thế nhưng, người ta không quên rằng thời kỳ Võ Văn Kiệt làm thủ tướng (1991-1997) là thời kỳ có những vụ án chính trị tối tăm và tàn khốc:
Tháng 11-1991: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị xử 20 năm tù và 5 năm quản thúc tại gia, cùng với nhà báo Châu Sơn Nguyễn Văn Thuận án 10 năm, trong một phiên tòa chớp nhoáng, không có luật sư biện hộ và không cho công chúng tham dự.
Tháng 5-1992: Luật sư Đoàn thanh Liêm bị xử 12 năm tù vì bài viết "Năm Điểm Thỏa Thuận Căn Bản" nhằm đặt cơ sở luận lý và pháp lý cho một Hiến Pháp tương lai.
Tháng 3-1993: Giáo sư Đoàn Viết Hoạt bị xử 15 năm tù, và những bạn đồng chí hướng khác với mức án trên dưới 10 năm, vì ấn hành tờ báo bí mật "Diễn Đàn Tự Do".
Tháng 12-1993: Việt kiều Kỳ Ngọc Thanh và 4 người thuộc Liên Minh Hùng Gia Đại Việt cùng 2 nông dân với bản án tổng cộng 47 năm, về vụ thực hiện Chiến Dịch Nguyễn Trãi đòi hỏi đa nguyên đa đảng, và tổ chức 150 nông dân biểu tình trước Sở Thú Sàigòn vào ngày 20-5-1991 nhằm yêu cầu giải quyết công bằng ruộng đất.
Tháng 8-1995: Giáo sư Nguyễn Đình Huy bị xử 15 năm tù giam, và những bạn đồng chí hướng khác với mức án trên dưới 10 năm, vì hoạt động trong Phong Trào Thống Nhất Dân Tộc Và Xây Dựng Dân Chủ, tiến hành tổ chức công khai Hội Nghị Quốc Tế Về Vấn Đề Phát Triển Việt Nam tại Sàigòn. (Theo Nguyễn Công Bằng, Ông Võ Văn Kiệt có công hay có tội?).
Rồi ngày 14-04-1997, Nghị định 31/CP do chính ông ký ban hành lúc gần cuối nhiệm kỳ Thủ tướng, với tên gọi "Quản chế hành chánh", là một công cụ pháp luật cực độc chủ yếu để trấn áp các nhân vật tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền, nói cụ thể là để bắt giam mọi đối tượng manh nha có ý tưởng đi ngược lại đường lối đảng, mà không cần lệnh bắt hay tạm giam, cũng không cần chứng cứ hay quy trình xét xử. Sáng kiến biến nhà ở thành nhà ngục này (độc đáo nhất trên thế giới) còn có cái lợi là tránh cho Nhà nước những khoản chi phí mà chính gia đình nạn nhân phải gánh chịu. Đây là bộ phận ổn áp chính trị mà "đảng ta" cần có bằng mọi giá trên bình diện cả nước vốn đã gia tăng quá nhiều điểm nóng rập rình nối kết với nhau. Có người xiển dương rằng đó mới chính là "tuyệt tác" của ông, và là công trạng lớn nhất mà ông đã cống hiến cho đảng!
Ông cũng là người quyết định lập Tổng cục 2, một "cơ chế quyền lực trên quyền lực" dành cho Lê Đức Anh, Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh trong bộ máy nhà nước và đảng CSVN, nhằm lũng đoạn Bộ quốc phòng, Bộ công an, trù dập những người cộng sản khác chỉ vì phe cánh và quyền lợi. Chính Tổng cục này còn làm mưa làm gió cho tới hôm nay. Cũng đừng vội quên ông đã từng đi Bắc Kinh cùng với Đỗ Mười để ký văn kiện bình thường hóa quan hệ với Bắc Kinh hồi tháng 10-1991, dọn đường cho việc ký kết hai văn kiện nhường bớt lãnh thổ ngày 30-12-1999 và nhường bớt lãnh hải ngày 25-12-2000, cũng như cho việc Trung Quốc hợp thức hóa việc chiếm cứ Hoàng Sa và Trường Sa cuối năm rồi, khiến dân tộc lâm vào nguy cơ mất nước và diệt chủng.
3- Thật ra, "cái tâm lo cho dân nghèo" như nói trên có lẽ đã biểu lộ qua bộ Luật Lao Động ra đời năm 1994 (giữa nhiệm kỳ của ông). Nhưng theo Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, "Bộ Luật này cấm người lao động thành lập công đoàn của mình, và tạo ra rất nhiều khó khăn để ngăn cản người lao động đình công. Trên giấy tờ thì bộ Luật này cho người lao động nhiều lợi ích, nhưng trên thực tế những điều đó không được thực hành, và do đó người lao động Việt Nam làm việc trong điều kiện tệ hại... Thành ra Võ Văn Kiệt được coi là một người cải cách kinh tế, nhưng điều đó không có nghĩa ông ta là người muốn cởi trói" (Chương trình Asia Pacific của Radio Australia ngày 11-06-08).
Quan điểm của VVK về vấn đề Hòa giải hòa hợp dân tộc thì tuy khá hơn lập trường của Bộ chính trị khi ông nói lên ý kiến của mình vào dịp 30-4-2005 là không nên "một chiều" gây phản cảm vì có người vui sướng, có kẻ đau buồn,... nhưng ông vẫn chưa dám nêu lên những sai lầm cụ thể như chính sách trả thù "quân Ngụy", chiếm đóng Miền Nam như một thứ thực dân (thực dân bản địa), bỏ tù hàng chục vạn sĩ quan viên chức cũ, phân biệt đối xử, gây nên thảm họa thuyền nhân, từ đó tỏ ra hối hận và xin lỗi những nạn nhân do các chính sách ấy gây ra...
Cuối cùng, lập trường dân chủ của ông cũng không đi ra ngoài khuôn khổ của độc tài độc đảng. Ông đã chẳng bao giờ nêu lên vấn đề đa đảng đa nguyên, nói thẳng những sai lầm căn bản của chủ nghĩa CS cũng như của chế độ toàn trị CS thối nát và bất lực, phản biện lại chủ trương "yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội", ngăn chận sự áp đặt vô lý các chương trình học tập chính trị Mác-Lê rác rưởi ở các cấp trung học và đại học. Tuy ông có nhiều phát biểu công kích việc làm của giới lãnh đạo CS, nhưng những chỉ trích này chỉ giới hạn trong lãnh vực dân sinh. Vả lại chỉ nói thẳng một khi đã mất hết quyền hành. Ông không dám bước qua lằn ranh chính trị, nên những chỉ trích của ông đối với chế độ Hà Nội - do thành tâm phục thiện? do cắn rứt lương tâm hay do vai trò van giảm áp lực? đã không làm thay đổi tình hình như người ta chờ đợi suốt 10 năm (1997-2008) về hưu của ông.
Nói cho cùng, độc tài thì không bao giờ có tự do, độc đảng thì không bao giờ có dân chủ. Chuyên chế, toàn trị, giữ chặt quyền hành bằng dối trá và bạo lực thì đừng nói đến lòng yêu nước thương dân. Có thương chăng nữa là thương một bầy đàn người đang lầm lũi bước đi dưới ngọn roi của đảng toàn trị.
Ban Biên Tập
|