Thiên đàng Cộng Sản không cần nhà xí!
Nguyễn Thanh Ty
Nhà văn châm biếm Thổ Nhĩ Kỳ vừa bị Hội Nhà văn Việt Nam hạ nốc ao!
Đó là cái "tít" giật gân nhất trên trang mạng của nhiều tờ báo điện tử ngày hôm qua.
Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ, Azit Nezin, là một nhà văn châm biếm nổi tiếng thế giới, đã được nhiều giải thưởng cao nhất trong nhiều hội nghị quốc tế các nhà văn châm biếm.
Truyện ngắn "Tên trộm Hamdi biệt hiệu 'con voi' đã bị bắt như thế nào" và "Bữa tiệc nhân dịp đặt cái chảo mới" được giải thưởng Cành cọ vàng năm 1956, 1957.
Truyện "Nghĩa vụ đối với Tổ quốc" được giải thưởng Con nhím vàng năm 1966.
Năm 1974 ông được giải Hoa Sen của Hội nhà văn Á-Phi.
Truyện của ông được dịch và xuất bản khắp thế giới.
Tuy được biết tiếng ông từ lâu về văn phong châm biếm, nhưng các văn sĩ của Hội nhà văn Việt Nam vẫn trề môi chê là truyện của Axit Nezin còn tầm thường, chưa có tầm "vĩ mô", chưa có gì gọi là độc đáo và "đỉnh cao trí tuệ" lắm.
Nhất là truyện không có tính chất "đậm đà bản sắc dân tộc" như chuyện tiếu lâm Việt Nam.
Gì chớ, chuyện tiếu lâm châm biếm thuộc loại "đả phong bài thực", "đấu tranh giai cấp" với "cường quyền ác bá"... để tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa thì Việt Nam ta là số một. Nhất là lúc này, đang trong giai đoạn các nhà lãnh đạo chóp bu của ta ra sức hô hào quần chúng chống tham nhũng thì có muôn trùng chuyện châm biếm phát sinh trong xã hội để "chọc cười" những "bộ phận thoái hóa biến chất", những "cán bộ buông lỏng quản lý gây thất thoát" được truyền miệng, được đưa lên mặt báo hàng ngày.
Thổ Nhĩ Kỳ là cái đinh rỉ gì?
Vì vậy, Hội nhà văn Việt Nam, sau nhiều cuộc họp riêng, họp chung giữa các ông, bà Chủ tịch, Phó chủ tịch, Tổng Thư ký và nhiều thành viên trong các phân ban, bộ môn thơ, văn...tiêu tốn rất nhiều bia bọt và nước miếng đã "nhất trí" quyết định mời nhà văn Thổ này đến Việt Nam nhân dịp ngày sinh của Chủ tịch Hồ chí Minh vĩ đại lần thứ 108, để so tài cao thấp một phen.
Và để cho nhà văn Thổ này, chưa thấy quan tài, biết thế nào là lễ độ.
Nhà văn Thổ Axit Nesin nhận được giấy mời của Hội Nhà văn Việt Nam, cứ tưởng mình vẫn là "nhà vô địch" xưa nay, nên dương dương tự đắc, "hồ hởi phấn khởi" mang chuông sang Việt Nam, dự định sẽ đấm thủng màng nhĩ mười sáu ngàn nhà văn, nhà báo, nhà hình của ngành truyền thông nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Đâu có ai ngờ rằng những kẻ luôn thậm xưng mình là "nhà vô địch" thì lại luôn nom nớp sợ "địch vô nhà!"
Cuộc thi về đề tài "Truyện châm biếm của Thổ và Việt Nam" được tổ chức rất "hoành tráng" và "trọng thị" tại Trụ sở của Hội Nhà văn ở Hà Nội.
Ngoài mấy trăm nhà văn, nhà báo (có thẻ chứng nhận hội viên đình huỳnh) ngồi chật hội trường, còn có sự hiện diện của nhiều cán bộ lãnh đạo cao cấp thuộc lãnh vực văn hóa, tư tưởng cũng đến dự, khiến bầu không khí càng thêm ấm áp mặn nồng.
Đặc biệt còn có Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh kính mến và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kính mến đồng ngồi ghế chủ tọa.
Thiệt là xôm tụ và vinh dự cho nền văn học nước nhà. Hơn hẳn những cái Festival thổ tả tổ chức lôi thôi, luôm thuộm trước kia nhiều lắm.
Diễn văn khai mạc cuộc thi này sẽ do đích thân Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh long trọng đọc. Và kết thúc sẽ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc bế mạc.
Sau phần lễ nghi thủ tục để kính thưa... kính thưa... kính mến... quí mến... theo thông lệ xưa nay của tổ chức ta, mất chừng bốn mươi lăm phút, nhà văn Azit Nezin mới được Ban Tổ chức mời lên diễn đàn để "báo cáo" đề tài.
Lúc này, Hội trường lóng nhóng, lố nhố, náo nhiệt hẳn lên. Ai cũng cố nhoài mình cao lên một chút để nhìn cho rõ nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ, coi thử hắn ta ba đầu sáu tay ra làm sao.
Ai ngờ đó chỉ là một lão già gầy gò, tướng ốm đói như thiếu ăn lâu ngày, hom hem trong bộ âu phục cũ mèm, rộng thùng thình. Chẳng bù các nhà văn, nhà báo, cán bộ lãnh đạo của ta đứng, ngồi bên cạnh, béo trùng, béo trục, mặt mũi hồng hào, bóng nhẫy. Trông mặt mà bắt hình dong, con lợn có béo bộ lòng mới ngon. Ông bà ta nói quả không sai.
Cứ so sánh bề ngoài của lão nhà văn Thổ kia với toàn thể mọi người của ta có mặt trong hội trường thì có thể biết đến 99% nền kinh tế của ta với Thổ Nhĩ Kỳ khác nhau một trời một vực.
Khỏi cần phải nói, ta thấy ngay nền kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa của ta đương nhiên phải vượt trội hẳn trăm lần nền kinh tế tư bản lạc hậu của Thổ rồi.
Lão Azit Nezin chậm rãi bước lên bục "báo cáo", đưa mắt nhìn khắp hội trường một lượt rồi cất tiếng chào toàn thể quan khách một cách ngắn gọn, không có ê a kính thưa với kính mến gì ráo. Thật không giống với phong cách chào kính của ta chút nào.
Bên dưới có nhiều tiếng xì xào chê trách nhà văn này không có nếp sống văn minh, không biết cách "nhập gia tùy tục".
Azit Nezin rút trong túi áo bành tô ra một xấp giấy đầy chi chít chữ. Lão bắt đầu đọc một truyện ngắn, nhan đề là "Hội nghị các nhà giải phẫu", mà theo lão giới thiệu một cách tự hào rằng truyện này đang được "Hội những nhà văn châm biếm quốc tế" đề cử vào giải Nobel sắp tới.
Không có thông dịch viên đứng bên cạnh như thường lệ của ta, ai ngờ lão đọc bằng tiếng Việt, lại bằng giọng Hà Nội 54 rất chuẩn, khiến cả hội trường phải lè lưỡi khâm phục, bởi đa phần người ngồi tại đây đều nói giọng Bắc pha giọng Hà Tĩnh, Nghệ An rất nặng, rất khó nghe. Hoặc lai giọng Bùi Chu, Phát Diệm cứ nói ngọng "thế nà, thế lày, nàm thao" ỏm tỏi.
Xin tóm tắt cốt truyện "Hội nghị các nhà giải phẫu" như sau:
Hội nghị quốc tế các nhà giải phẫu được tổ chức ở thành phố Luyblix qui tụ các nhà giải phẫu cự phách nhất của hai mươi ba quốc gia đem tới hội nghị những báo cáo khoa học mới nhất.
Ngày đầu tiên là một nhà giải phẫu Mỹ. Ông này đã tìm ra phương pháp thay dấu vân tay. Trong lịch sử y học từ cổ chí kim chưa có một ai làm được kỳ công này. Cảnh sát cũng nhờ có dấu vân tay mà đã khám phá ra biết bao nhiêu vụ án giết người cướp của quan trọng.
Tuy nhiên với tên trộm lừng danh nước Mỹ này, vừa nói ông vừa giơ tay giới thiệu Mr Thomas, ngồi phía dưới, chuyên viên lão luyện bẻ khóa, có biệt danh là "Jack, kẻ đập vỡ quai hàm", hồ sơ ông ta đang nằm trong Cục điều tra Liên bang Hoa kỳ vậy mà trong suốt mười năm cảnh sát đành bó tay không truy tầm ra thủ phạm. Bởi vì, sau mỗi vụ tôi đều thay vân tay cho ông ta.
Tất cả các nhà phẫu thuật có mặt trong phòng đều nhất trí công nhận đồng nghiệp người Mỹ quả là cự phách trong lĩnh vực mổ xẻ.
Tuy nhiên, bản tham luận của nhà giải phẫu người Anh tiếp theo sau đã làm cho mọi người chú ý hơn. Ông này đã chế ra một thứ keo đặc biệt. Keo này có thể dán liền lại các bộ phận của cơ thể nếu bị đứt lìa ra. Bên cạnh ông là hạ sĩ quan Mechew, anh hùng trong thế chiến thứ hai đã từng hạ sát được 26 lính giặc. Nhưng chẳng may, ông bị mảnh lựu đạn địch tiện đứt đầu. Ông đã dùng thứ keo đặc chế này gắn liền lại được đầu viên hạ sĩ vào cổ, thậm chí nó còn đẹp hơn trước nữa ấy. Nay thì đến bom nguyên tử cũng không làm cho nó rời ra được nữa. Ông ta cam đoan như thế.
Mọi người tham dự hội nghị đều kinh ngạc tột đỉnh đến độ há hốc mồm ra và tin rằng sẽ không còn có thể có bản tham luận nào thú vị hơn nữa.
Nhưng ngay lúc ấy, một bác học người Pháp bước lên diễn đàn, đã buộc họ phải thay đổi ý kiến. Bên cạnh ông ta là một thiếu nữ tóc vàng trong bộ đồ tắm. Vừa nhác thấy người đẹp, các ngài có tuổi đã nhấp nhỏm trên ghế.
Nhưng khi nghe nhà giải phẫu lên tiếng giải thích rằng đây là bà mẹ vợ đã 65 tuổi các tham dự viên lại càng ngạc nhiên. Ông ta đã thực hiện phẫu thuật với bà mẹ vợ cốt để trả thù vợ ông ta đã phụ bạc ông. Sau khi bà mẹ vợ trở thành một thiếu phụ trẻ đẹp như tiên nga, ông đã "bắt bồ" với bà ta.
Nhà bác học Pháp kết thúc bản tham luận.
Tiếp theo là các nhà giải phẫu Đức, Nhật... thay phiên nhau lên diễn đàn. Ai nấy đều cố đưa những phát minh kỳ diệu của mình ra hội nghị. Các bản tham luận càng về sau càng gây kinh ngạc hơn.
"Riêng có một tay bác sĩ, từ ngày đầu đến ngày cuối, cứ ngồi im nghe các đồng nghiệp của mình báo cáo. Tất cả mọi người đến tham dự hội nghị đều đã lên tiếng cả rồi.
Ngài chủ tọa bèn hỏi:
- Thưa ngài, lẽ nào ngài không có ý định kể cho hội nghị nghe chút gì về các phẫu thuật của ngài hay sao?
- Có chứ ạ! Nhưng không biết việc làm của tôi có đáng cho quí ngài lưu tâm không?
Trong phòng vang lên tiếng khuyến khích:
- Có! Có! Chúng tôi muốn nghe ông phát biểu!
Tay bác sĩ được khích lệ quá, bèn bước lên diễn đàn. Ông ta nói:
- Thôi được, quí vị đã muốn thì tôi xin trình bày ca mổ cắt amidal của tôi.
Cả phòng bật cười vang lên. Ai nấy đều ôm bụng cười lăn lộn.
- Khéo nói chuyện tào lao! Sau bao nhiêu tham luận kinh thiên động địa mà đem chuyện cắt amidal ra khoe! Rõ nhảm!
Tiếng cười làm mích lòng diễn giả:
- Thưa quí vị! Vì khiêm tốn nên tôi đã làm giảm bớt ý nghĩa phẩu thuật của mình. Nhưng tôi không thể chịu được sự nhạo báng. Vừa mới nghe đến cắt amidal là quí vị đã cười ầm lên rồi.
Tiếng cười trong phòng lại càng rộ thêm nữa:
- Trò nhảm nhí chứ phẩu thuật cái gì!
- Tôi chẳng bao giờ thèm động tay vào cái thứ phẫu thuật ấy!
- Một nhà phẫu thuật mà nhắc đến ba cái trò nhăng nhít ấy thì thật xấu hổ!
Những tiếng la ó tứ phía làm cho diễn giả nổi sùng:
- Thế quí vị có biết cái người được tôi cắt amidal là ai không?
- Thì cứ cho rằng ông ta là Tổng Thư ký Liên Hiệp quốc đi! Liệu điều đó có liên quan gì tới phẫu thuật nào?
Diễn giả mặt đỏ gay:
- Người được tôi tiến hành phẫu thuật là một nhà báo!
Tiếng cười càng nổi lên sặc sụa:
- Nhà báo, thương gia, viên chức hay người lính thì có gì khác nhau nào?
Diễn giả giơ tay lên:
- Yên lặng cho! Vâng, thưa quí vị, chẳng có gì khác nhau cả. Nhưng lúc đó ở nước chúng tôi vừa ban hành Luật báo chí mà. Nhà báo không tài nào mở miệng ra được nên buộc tôi phải cắt amidal cho anh ta qua đường... hậu môn!
Nụ cười chế diễu biến khỏi trên khuôn mặt các đại biểu. Thay vào đó là niềm kính trọng sâu xa đối với diễn giả. Tiếng vỗ tay dậy lên như sấm. Toàn thể những người tham gia Hội nghị Quốc tế các nhà giải phẫu lần X đã nhất trí công nhận phẫu thuật cắt amidal này là sự kiện đặc sắc nhất trong lịch sử y học.
Azit Nezin chấm dứt bài đọc của mình, cúi đầu chào quan khách và kèm theo một nụ cười kiêu hãnh trên môi. Ông ta đang chờ những tràng pháo tay sẽ nổ dòn tan kéo dài bất tận như những lần hội nghị khác ông đã từng đọc tham luận.
Nhưng trái với sự "hồ hởi" của ông, hội trường chỉ có vài tiếng vỗ tay lẹt đẹt, có lẽ vì lịch sự vỗ cho có lệ.
Thông thường thì đại biểu ta vỗ tay theo nhịp ba, rất đều, đồng loạt, theo sự diễn tập trước của đảng, mỗi khi Đại hội đảng nhóm họp. Kiểu vỗ tay nhịp ba này được nhập nguyên mẫu từ nước Trung Hoa vĩ đại anh em từ ngày Bác Hồ về nước lãnh đạo cuộc cách mạng đã mang về theo.
Mỗi khi Tổng Bí thư, Chủ Tịch nước hay Thủ tướng... đọc diễn văn chừng năm ba câu thì ngưng lại, tự mình vỗ tay trước làm mồi. Sau đó cả hội nghị vừa vỗ tay nhịp ba, vừa đứng lên, tiếp tục vỗ cho đủ mười lần rồi mới ngồi xuống. Đó là cái lệ bắt buộc phải có, không thể thiếu được. Nếu thiếu cái lệ đó thì hội nghị không thể được gọi là thành công 99,99%.
Cái lệ vỗ tay kiểu này đã thành nếp hơn bảy mươi năm nay. Nó sẽ còn tiếp tục duy trì dài dài, rất, rất nhiều năm nữa nếu trong tương lai chế độ không bị sụp đổ như Liên Xô.
Azit Nesin càng ngạc nhiên hơn nữa khi một diễn giả Việt Nam lên bục "báo cáo" để tranh tài, nói ngay rằng:
- Thưa nhà văn Azit Nesin kính mến!
Trước hết, tôi xin ngắn gọn tự giới thiệu bản thân. Tôi là Khánh Chi, một nhà báo luôn đi đúng lề bên phải, chuyên đưa tin có thật, đúng với chức năng mà đảng đã giao phó. Hôm nay, thay mặt cho mười sáu ngàn nhà văn, nhà báo trong nước dưới sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh lên đây để cùng ông trao đổi nghệ thuật và rút kinh nghiệm trong việc phát huy văn hóa châm biếm.
Tôi không ngần ngại nói rằng truyện của ông cũng tạm gọi là hơi bị... hay đấy. Tuy nhiên nó cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng phong phú của ông mà thôi. Nó không có tính chất "đậm đà bản sắc dân tộc và hiện thực có mũi nhọn" như câu truyện của tôi sắp kể ra đây. Nói là truyện cũng không đúng hẳn. Nó chỉ là một mẫu tin vặt hàng ngày đăng trên báo, mà giới báo chí chúng tôi hay gọi tếu táo là "chuyện thường ngày ở huyện" hay nôm na bình dân hơn là "chuyện chó cán xe, xe cán chó".
Thưa nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ kính mến! Lúc nãy ông kể rằng vì nước ông vừa mới đưa ra Luật báo chí nên nhà báo không thể mở miệng được, bác sĩ buộc phải cắt amidal cho ông ta bằng đường hậu môn. Chuyện này đối với thế giới có thể là chuyện lạ đấy. Nhưng đối với nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chúng tôi thì không lạ gì. Nó còn cao hơn một bậc nữa đấy.
Luật báo chí và nhất là Nghị định cấm ra báo tư nhân để bịt mồm nhân dân trong nước, nước chúng tôi đã có trước nước ông hơn bảy mươi năm nay rồi. Nay thì Nhà nước tôi còn tiến lên them một bước văn minh xa hơn nữa là tìm cách "bịt luôn hậu môn" của nhân dân để có thể ba bước nhảy vọt phát triển kinh tế thần kỳ để kịp bơi ra biển lớn với thế giới.
Ông không tin ư? Này đây! Ông hãy xem bài báo mới nhất hôm nay tôi vừa mua ở sạp báo dọc đường đến đây đấy! Thôi! Chốc nữa, tôi sẽ tặng ông tờ báo này để ông mang về nước làm tài liệu tham khảo và cũng là một kỷ niệm đáng nhớ mỗi khi ông có ý định viết truyện "phích xông".
Dứt lời, nhà báo Khánh Chi rút trong xắc cốt đeo bên hông ra một tờ báo, giơ cao khỏi đầu để mọi người trong hội trường có thể xem rõ. Tờ báo in một tấm ảnh, hình một tòa nhà 3 tầng lầu, rất khang trang, với tiêu đề in đậm: "Trung tâm Y tế không có nhà vệ sinh".
Nhà báo đeo mục kỉnh vào mắt rồi cao giọng đọc:
"3 tầng với 15 phòng chức năng nhưng tòa nhà Trung Tâm Y Tế dự phòng huyện Lương Sơn, Hòa Bình, lại không có nhà vệ sinh. Nhiều hôm, các cán bộ ở đây phải phóng xe về nhà để "giải quyết nỗi buồn".
Sáng 6/5/2008, bà Nguyễn Thị Hiền, Phó Giám đốc Trung Tâm Y Tế dự phòng huyện Lương Sơn cho biết, tòa nhà này được xây dựng cách đây chừng ba năm từ kinh phí của Dự án Kinh tế Nông thôn. Ban đầu là để làm khu phục hồi chức năng. Nhưng ngay từ khi thiết kế, các kiến trúc sư đã quên mất nhà vệ sinh.
Năm 2006, sau khi tách cơ quan, Trung tâm Y tế dự phòng Lương Sơn tiếp quản tòa nhà, và dùng đây là nơi làm việc. Rắc rối bắt đầu nảy sinh từ đó.
"Phòng làm việc của tôi ở tầng 3. Không có nhà vệ sinh nên nhiều hôm đành phải đi xe máy về nhà. Nhiều cán bộ khác cũng phải chịu cảnh khổ sở như vậy", bà Hiển bày tỏ.
Giám đốc Sở Y tế Hòa Bình, Quách đình Thông cho biết, ngay khi nhận bàn giao, lãnh đạo Sở đã té ngửa khi biết rằng cả tòa nhà 3 tầng mới xây không hề có nhà vệ sinh. "Không hiểu sao bên thiết kế lại mắc lỗi cơ bản đến như vậy. Nhưng xây xong rồi, chẳng biết bắt đền thế nào".
Mới đây, trong quá trình xét duyệt thiết kế tòa nhà ở CĐ Sư phạm Hòa Bình, Ban Giám Hiệu trường này cũng phát hiện ra việc cả tòa nhà đồ sộ không hề được "vẽ" một nhà vệ sinh nào. Ngay lập tức, Sở GD&ĐT Hòa Bình yêu cầu tạm dừng việc xây dựng công trình."Nhà báo vừa chấm dứt mẩu tin, nhà văn châm biếm Azit Nesin đã đứng phắc dậy, quay người một vòng, đưa mắt khắp hội trường xem thử có ai có phản ứng ngạc nhiên như mình không. Không có ai cả. Mọi người vẫn thản nhiên như chưa hề nghe chuyện này. Chỉ riêng có mỗi mình ông là ngạc nhiên quá chừng chừng.
Ở nước ông, cái chuyệt bịt mồm đã là quá lắm rồi. Ông chỉ nêu sơ sơ cái chuyện đó lên Hội nghị quốc tế đã được hội nghị tán thưởng kịch liệt. Còn ở cái nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, bịt luôn cả đường hậu môn nữa, mà nhân dân cả nước vẫn sống vui, sống khỏe, sống hùng, sống mạnh. Sáng, cả nước đi uống cà phê. Chiều, cả nước đi nhậu một cách "vô tư". Quả là điều đáng khâm phục.
Nhưng Axit Nesin vẫn có ý nghi ngờ nhà báo kia có khi "nổ" quá chăng, nên đưa tay xin nêu mấy câu hỏi trước khi "khẩu phục tâm phục".
Câu đầu hỏi tiên là Nghị định cấm tư nhân ra báo. Báo chỉ độc quyền dành cho đảng. Câu hỏi này được Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng xác nhận chắc như đinh đóng cột rằng cam đoan "chăm phần chăm" rằng cho đến giờ phút này, cả nước vẫn không có một tờ báo tư nhân nào được phép xuất bản.
Câu hỏi thứ hai là "bịt hậu môn", không cần xây nhà vệ sinh được Tổng Bí thư Nông đức Mạnh giải đáp thỏa đáng.
Tổng Bí thư nói: Đảng Cộng Sản và nhân dân chúng tôi có truyền thống "thắt lưng buộc bụng" trong thời chiến, để đánh thắng Mỹ Ngụy. Nay đã hòa bình thống nhất đất nước, chúng tôi phát huy thêm truyền thống đó, toàn đảng, toàn dân thi đua "nhịn ăn, nín ị" để phát triển kinh tế vượt bực, dân mau giàu, nước mau mạnh. Bằng cớ là đảng chúng tôi, từ trong rừng ra chỉ có đôi dép râu và cái xắc cốt, vậy mà mới có hơn mươi năm, sau ngày chiến thắng miền Nam, ai ai cũng trở thành tỷ phú đô la, nhà lầu, xe hơi hàng bao nhiêu cái. Bọn phản động trong nước và hải ngoại không biết chủ trương đó cứ nói xấu chúng tôi là tham nhũng, ăn cướp tài sản của dân.
Xứ chúng tôi có câu tục ngữ:
"Làm nhiều ăn ít có dư - Làm nhiều ăn dữ cũng như không làm" đã chứng minh điều nói trên.
Huống hồ chi "ăn mà không ị" thì mau giàu lắm.
Không xây nhà vệ sinh là chủ trương đúng đắn của đảng, có nghị quyết hẳn hoi chứ không phải các kiến trúc sư hay các kỹ sư thiết kế của chúng tôi ngu dốt không biết. Họ là thành phần ưu tú của đảng được đào tạo từ Liên Xô và Trung Quốc về cả đấy.
Biện pháp "nín ị" chúng tôi cũng đã áp dụng thành công trong các cuộc giải tán êm thắm đám biểu tình ăn vạ của đám dân quê ngu dốt nghe lời xúi dục của bọn xấu, rất hữu hiệu. Vừa rồi bọn chúng ăn vạ trước Tòa Nhà Quốc Hội cả tháng, chúng tôi dụ dỗ cách mấy chúng cũng không chịu trở về quê để lao động. Chúng tôi cho khóa nước dùng và khóa cửa các nhà vệ sinh lại. Chỉ trong có mấy ngày là chúng riu ríu kéo nhau về quê hết. Chúng chịu đời sao thấu. Ngày xưa chúng tôi có chính sách "bóp bao tử" đã là thần sầu rồi. Nay thêm cái chiêu "bịt trôn, nín ị" quỉ khốc nữa thì "ổn định chính trị" là cái chắc.
Hiện nay, đất nước chúng tôi mới tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa nên chính sách "bịt trôn, nín ị" chỉ mới thực hiện từng phần. Những khu nhà tập thể có cả trăm người ở, chúng tôi tạm cho xây một nhà xí dùng chung để nhân dân thực tập "nín ị" dần dần. Nay mai sẽ phá bỏ luôn. Chắc ông chưa xem phim "Của để dành" chúng tôi vừa cho thực hiện xong? Trong đó có lồng chuyện đôi thanh niên yêu nhau thắm thiết, nhưng nhà anh chàng nọ không có nhà vệ sinh riêng, mỗi buổi sáng cả nhà phải xếp hàng chờ ở nhà xí duy nhất của khu tập thể mà cô nàng đành phải từ chối lời cầu hôn của tình nhân. Đó là thành tựu kết quả "ba khoan" trong kế hoạch giảm dân số của chúng tôi.
Trong tương lai, tiến lên Thiên đàng Cộng Sản rồi thì cả nước chúng tôi sẽ không cần có nhà vệ sinh nữa.
Azit Nesin nghe xong, thất kinh hồn vía. Mồ hôi mẹ, mồ hôi con tháo ra dầm dề, ướt đẫm cả bộ quần áo. Ông vội vàng hướng về phía bàn chủ tọa, quì mọp xuống đất, lạy đúng bảy lạy, vái đúng bảy vái, xong, giơ hai tay đầu hàng cuộc thi và cáo từ về xứ ngay tức khắc mặc dù Hội nhà văn cố chèo kéo ở lại để khoản đãi một chầu "nai đồng quê với đế quốc doanh", một món ăn đặc biệt quốc hồn quốc túy.
Vì ông vừa được cho hay rằng trụ sở đang hội họp cũng không có nhà vệ sinh nốt.
Dự định hợp tác với Hội nhà văn Việt Nam để cho dịch và xuất bản cuốn "Những kẻ thích đùa" của ông cũng đành bãi bỏ.
Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ vừa rời khỏi trụ sở Hội Nhà văn ít phút thì nhà báo Khánh Chi, diễn giả vừa mới "báo cáo" xong, liền bị lực lượng công an còng tay đem tạm giam chờ ngày truy tố ra tòa vì "tội lợi dụng chức vụ và quyền hạn trong khi thi hành nhiệm vụ, tiết lộ bí mật quốc gia" (điều 281 Bộ Luật Hình sự) trước sự "băn khoăn" và "bức xúc" của toàn thể hội viên Hội nhà văn Hà Nội.
Nguyễn Thanh Ty
|