Ở VN có nhà nước pháp quyền không?
*Trong ảnh này có một số người đang bị tạm giam và bị tước quyền công dân trái pháp luật
Công an quận 9 khoái xài "vàng"
Đã khoái xài "vàng" mà còn xài rất ngang nhiên, không coi pháp luật ra gì. Dĩ nhiên, vàng ở đây không phải là vàng 4 số 9 đang lên giá ào ào ngoài thị trường; vì lương Công an có đáng là bao nhiêu, nếu ngang nhiên cho thiên hạ thấy mình khoái xài vàng 4 số 9 e rằng dân đen sẽ nói ngay là vàng do tham nhũng, nhận hối lộ mà có. Nên vàng là câu tục ngữ "Im lặng là vàng" ai ai cũng biết, sau này, có người còn diễn đạt ra là "Im lặng đáng sợ" cũng đồng nghĩa như vậy.
Như CL&ST đã thông tin trong bài "Quyền của người bào chữa trong tố tụng hình sự", ngày 02/6/2008 Văn phòng Luật sư Pháp Quyền có đơn khiếu nại đến Trưởng CA quận 9, Viện trưởng VKSND quận 9 thành phố Hồ Chí Minh vì lý do bị ông Nguyễn Minh Luân - Phó CA quận 9 kiêm Trưởng Nhà tạm giữ cản trở Luật sư tiếp xúc với thân chủ đang bị tạm giam trong vụ án được gọi là "Gây rối trật tự công cộng" ở quận 9.
Tuy nhiên, kể từ ngày trực tiếp gởi đơn đến các vị có thẩm quyền nêu trên và yêu cầu trả lời khiếu nại bằng văn bản, thái độ ứng xử mà Luật sư nhận được từ các vị ấy là "im lặng đáng sợ" và tiếp tục không cho Luật sư tiếp xúc thân chủ của mình.
Ngày 6/6/2008, Luật sư-Thạc sĩ Lê Trần Luật - Trưởng Văn phòng Luật sư Pháp Quyền tiếp tục có Đơn khiếu nại lần thứ 2 gởi đến Giám đốc Sở Công an thành phố Hồ Chí Minh, Chánh Thanh Tra Công an thành phố Hồ Chí Minh và Trưởng CA quận 9 để khiếu nại về hành vi trái pháp luật của ông Nguyễn Minh Luân.
Phận dân đen: Không có tội vẫn bị tước quyền công dân một cách thô bạo
Điều 2 Bộ luật Hình sự quy định cơ sở của trách nhiệm hình sự là "Chỉ người nào phạm một tội đã được Bộ luật hình sự quy định mới phải chịu trách nhiệm hình sự". Chịu trách nhiệm hình sự là phải chịu sự chế tài trừng phạt do đã thực hiện hành vi phạm tội, tức phải chấp hành hình phạt được quy định trong BLHS.
Hình phạt là biện pháp cưỡng chế nghiêm khắc nhất của Nhà nước nhằm tước bỏ hoặc hạn chế quyền, lợi ích của người phạm tội được quy định trong Bộ luật hình sự và do Tòa án quyết định (Điều 26 BLHS), bao gồm các hình phạt chính như sau: Cảnh cáo; Phạt tiền; Cải tạo không giam giữ; Trục xuất; Tù có thời hạn; Tù chung thân; Tử hình. Hình phạt bổ sung bao gồm: Cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định; Cấm cư trú; Quản chế; Tước một số quyền công dân; Tịch thu tài sản; Phạt tiền, khi không áp dụng là hình phạt chính; Trục xuất, khi không áp dụng là hình phạt chính. (Xem Điều 28 BLHS).
Điều 9 BLHS quy định rõ nguyên tắc: "Không ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật". Bản án có hiệu lực pháp luật là bản án được xét xử đúng trình tự, thủ tục quy định tại Bộ Luật Tố Tụng Hình sự, có hiệu lực thi hành sau 15 ngày tuyên án (nếu là án sợ thẩm và không bị kháng cáo, kháng nghị; nếu bị kháng cáo, kháng nghị thì chưa có hiệu lực và phải chờ kết quả xét xử ở phiên tòa phúc thẩm); hoặc là bản án phúc thẩm đồng thời chung thẩm thì có hiệu lực thi hành ngay kể từ ngày tuyên án.
Như vậy, theo nguyên tắc trên, người bị tạm giam, tạm giữ chưa phải là tội phạm. Vì vậy, họ vẫn có đầy đủ quyền công dân theo pháp luật quy định. Một trong số quyền đó là quyền tự bào chữa hoặc nhờ người khác bào chữa để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình (Điều 11 BLTTHS).
Điều 12 BLTTHS quy định rõ: "Trong quá trình tiến hành tố tụng, cơ quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng phải nghiêm chỉnh thực hiện những quy định của pháp luật và phải chịu trách nhiệm về những hành vi, quyết định của mình". Trong thực tế, có không ít trường hợp người có chức vụ quyền hạn lạm dụng quyền quản lý Nhà tạm giữ, Trại Tạm giam để cản trở Luật sư gặp thân chủ, là vi phạm nguyên tắc "khách quan, toàn diện và đầy đủ" được quy định trong BLTTHS.
Người dân phải làm gì khi bị tước quyền công dân trái pháp luật?
Theo Luật sư Lê Trần Luật, việc ông Nguyễn Minh Luân cản trở không cho các Luật sư thuộc Văn phòng Luật sư Pháp Quyền gặp thân chủ đang bị tạm giam là: "thời gian từ đây đến khi mở phiên tòa xét xử là có hạn, nếu kéo dài là vi phạm pháp luật, xâm phạm đến quyền được bào chữa của bị can, gây bất lợi cho thân chủ chúng tôi".
Luật quy định người bào chữa tham gia tố tụng từ khi khởi tố bị can. Trong trường hợp bắt người theo quy định tại Điều 81 và Điều 82 của Bộ luật TTHS thì người bào chữa tham gia tố tụng từ khi có quyết định tạm giữ. Trong trường hợp cần giữ bí mật điều tra đối với tội xâm phạm an ninh quốc gia, thì Viện trưởng Viện kiểm sát quyết định để người bào chữa tham gia tố tụng từ khi kết thúc điều tra.
Người bào chữa có quyền:
a) Có mặt khi lấy lời khai của người bị tạm giữ, khi hỏi cung bị can và nếu Điều tra viên đồng ý thì được hỏi người bị tạm giữ, bị can và có mặt trong những hoạt động điều tra khác; xem các biên bản về hoạt động tố tụng có sự tham gia của mình và các quyết định tố tụng liên quan đến người mà mình bào chữa;
b) Đề nghị Cơ quan điều tra báo trước về thời gian và địa điểm hỏi cung bị can để có mặt khi hỏi cung bị can;
c) Đề nghị thay đổi người tiến hành tố tụng, người giám định, người phiên dịch theo quy định của Bộ luật này;
d) Thu thập tài liệu, đồ vật, tình tiết liên quan đến việc bào chữa từ người bị tạm giữ, bị can, bị cáo, người thân thích của những người này hoặc từ cơ quan, tổ chức, cá nhân theo yêu cầu của người bị tạm giữ, bị can, bị cáo nếu không thuộc bí mật nhà nước, bí mật công tác;
đ) Đưa ra tài liệu, đồ vật, yêu cầu;
e) Gặp người bị tạm giữ; gặp bị can, bị cáo đang bị tạm giam;
g) Đọc, ghi chép và sao chụp những tài liệu trong hồ sơ vụ án liên quan đến việc bào chữa sau khi kết thúc điều tra theo quy định của pháp luật;
h) Tham gia hỏi, tranh luận tại phiên toà;
i) Khiếu nại quyết định, hành vi tố tụng của cơ quan, người có thẩm quyền tiến hành tố tụng;
k) Kháng cáo bản án, quyết định của Toà án nếu bị cáo là người chưa thành niên hoặc người có nhược điểm về tâm thần hoặc thể chất quy định tại điểm b khoản 2 Điều 57 của Bộ luật này. (Xem thêm Điều 58 BLTTHS).
Tuy nhiên, không phải người bị tạm giữ, tạm giam nào cũng hiểu mình có quyền gì theo quy định pháp luật, nên khi bị cản trở gặp Luật sư thì họ càng sợ hãi, càng dễ bị khuất phục chấp nhận những tình tiết không phải là sự thật khách quan của vụ án.
Nếu người bị tạm giữ, tạm giam hiểu rõ quyền của mình, họ sẽ phản ứng để đòi quyền của mình bằng cách bất hợp tác với cơ quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng.
Ví dụ:
- Giữ im lặng khi lấy lời khai của người bị tạm giữ, khi hỏi cung bị can cho đến khi gặp người bào chữa hoặc chỉ trả lời khi có mặt người bào chữa chứng kiến;
- Không viết bất cứ điều gì ra giấy, trừ lời nhắn gởi gia đình về việc thăm nuôi và yêu cầu gặp người bào chữa;
- Không tham gia vào các hoạt động điều tra như thực nghiệm điều tra, khám nghiệm hiện trường, khám xét và không ký tên hoặc lăn tay vào văn bản;
- Bác bỏ, không công nhận tất cả những tài liệu, đồ vật hay chứng cứ khác mà người tiến hành tố tụng đưa ra bằng cách không ký tên hoặc lăn tay vào văn bản xác nhận;
- Tuyên bố với những người tiến hành tố tụng và khẳng định trước Hội đồng xét xử rằng những hoạt động điều tra đối với bị can, bị cáo mà không có sự tham gia của người bào chữa theo yêu cầu của bị can, bị cáo đều không có giá trị pháp lý vì đã được thu thập không hợp pháp, do đó chúng hoàn toàn không có giá trị chứng minh hành vi phạm tội.
Nhà nước pháp quyền ở đâu?
Người xưa có câu: "Điểu chi tương tử, kỳ minh giã ai, nhơn chi tương tử, kỳ ngôn giã thiện" (Con chim sắp chết thì tiếng kêu bi thương, con người sắp chết thì lời nói phải).
Tôi muốn nhắc đến câu nói của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt khi trả lời phỏng vấn báo Pháp Luật TP HCM ngày 11/5/2008, tuy ông không biết gì đến vụ án gây rối TTCC này, nhưng đọc câu trả lời của ông lại khiến người ta nghĩ đến sự trùng hợp ngẫu nhiên đến lạ kỳ: "Ban đầu khởi tố vụ án chính trị, khi không tìm ra chứng cứ, lẽ ra phải được dừng lại nhưng lại dựng lên thành vụ án kinh tế và được đánh giá là "đặc biệt nghiêm trọng", thành lập hẳn một ban chuyên án".
Việc "Công an quận 9 lạm dụng quyền lực?" không có gì lạ, họ đã từng thực hiện rồi; điều lạ là trong khi các Văn kiện Đại hội của Đảng Cộng Sản Việt Nam, các Nghị quyết, hệ thống văn bản pháp luật hiện hành, báo chí trong nước luôn luôn lặp đi lặp lại nội dung Nhà nước Việt Nam xây dựng Nhà nước pháp quyền; thì đơn khiếu nại của Văn phòng Luật sư gởi đến chính Giám đốc Sở Công an thành phố lớn nhất nước, văn minh nhất nước Việt Nam này khiếu nại hành vi vi phạm pháp luật của thuộc cấp ông Giám đốc Sở Công an lại không nhận được một chút động thái phản hồi nào từ người có trách nhiệm; làm cho người khác có cảm giác tại cơ quan Công an thành phố Hồ Chí Minh không tồn tại khái niệm "Bộ luật Tố tụng Hình sự"; và cũng không khỏi suy nghĩ, tự đặt câu hỏi: Thực tế ở Việt Nam hiện nay có Nhà nước pháp quyền không?
Tạ Phong Tần
Kiến Nghị Ngỏ về Hoàng Sa và Trường Sa gởi các lãnh đạo chính trị CSVN
Kính gửi:
- Các đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
- Các thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
- Các thành viên Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Kính thưa các Cụ và các Quí vị,
Thế là đã hơn ba tháng kể từ ngày 02 tháng 12 năm 2007 khi Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa (Chính phủ của Trung Quốc) ký quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa, trong đó lại bao gồm cả hai quần đảo máu thịt của Tổ Quốc Việt Nam chúng ta là Hoàng Sa và Trường Sa. Hành động ngang ngược này của Trung Quốc rõ ràng đã coi khinh tình hữu nghị mà Việt Nam chúng ta đã nỗ lực khôi phục và vun đắp trở lại trong suốt hơn một thập kỷ qua. Sự kiện này đã làm cho nhiều người Việt Nam chúng ta khi biết tin hết sức bức xúc, phẫn nộ và đau xót. Không kể gái trai, già trẻ, địa vị, chính kiến đã có nhiều tiếng nói cá nhân, nhiều cuộc biểu tỏ tập thể công khai đã vang lên từ khắp nơi, trên mạng Internet, báo chí, trên đường phố, trong và ngoài nước, cùng tỏ rõ nỗi xót xa, đau thương, phẫn uất khi một phần da thịt của Tổ Quốc bị cướp mất. Các tiếng nói tuy có thâm trầm khác nhau, nhưng tất cả đều đã thể hiện sự phẫn nộ với sự bành trướng của nước láng giềng, sự đồng lòng quyết bảo vệ Non Sông, Tổ Quốc khi bị lâm nguy. Song, tất cả những tiếng nói đó mới chỉ thấy vang lên từ Nhân Dân đại chúng và một số đoàn thể nghề nghiệp, tổ chức có tính chất địa phương. Rất tiếc và rất khó hiểu, cho đến nay tất cả các vị lãnh đạo cao cấp và các cơ quan cao cấp nhất trong hệ thống lãnh đạo, quản lý đất nước từ Quốc hội, Chính phủ,... đều chưa bày tỏ thái độ một cách chính thức và rõ ràng đối với vấn đề Tổ Quốc đã bị Trung Quốc xâm lấn và tuyên bố thôn tính.
Ý đồ của Trung Quốc rắp tâm xâm lấn, thôn tính dần đảo, biển, tài nguyên thềm lục địa của Việt Nam chúng ta là điều đã rõ ràng và có hệ thống. Năm 1956 Trung Quốc đưa quân đội ra chiếm nhóm đảo phía đông quần đảo Hoàng Sa. Ngày 04-09-1958 Chính phủ Trung Quốc công bố quyết định nới rộng địa phận lãnh hải thêm 12 hải lý trong đó bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Từ ngày 17 đến 19-01-1974 hải quân Trung Quốc đã tấn công chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, giết chết 58 binh sĩ Việt Nam. Tháng 04-1979 tàu hải quân Trung Quốc đánh đuổi tàu hải quân Việt Nam đang ở vùng biển Hoàng Sa. Tháng 10-1987 hải quân Trung Quốc tập trận lớn ở vùng đảo Trường Sa. Tháng 03-1988 quân đội Trung Quốc tấn công chiếm giữ 06 điểm trên quần đảo Trường Sa, giết chết 74 binh sĩ Việt Nam. Năm 1989 hải quân Trung Quốc chiếm thêm một số đảo thuộc Trường Sa. Ngày 25-02-1992 Trung Quốc công bố đạo luật về lãnh hải, xác định chủ quyền đối với toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 05-1992 Trung Quốc cho công ty Crestone thăm dò dầu khí tại thềm lục địa Việt Nam, cạnh mỏ dầu Đại Hùng. Tháng 07-1992 hải quân Trung Quốc chiếm đóng thêm một số hòn đảo Trường Sa để hỗ trợ công ty Crestone. Năm 1993 một cuốn sách xuất bản tại Trung Quốc đã công bố chiến lược "nhanh chóng...đánh đuổi quân chiếm đóng nước ngoài ra khỏi Nam Sa ( tức Trường Sa của Việt Nam chúng ta)". Năm 1994 Trung Quốc giành chủ quyền tại mỏ dầu Thanh Long của Việt nam. Tháng 07-2006 Trung Quốc công bố "bản đồ chuẩn" trên mạng để khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 04-2007 Trung Quốc cảnh báo Việt Nam hợp tác với hãng BP và Conoco Phillips xây dựng đường ống dẫn khí trên biển Vũng Tàu, sau đó BP tuyên bố ngừng dự án. Ngày 10-08-2007 báo Trung Quốc China Daily đưa tin Trung Quốc tổ chức du lịch tới Hoàng Sa. Từ 16 đến 23-11-2007 hải quân Trung Quốc tập trận lớn tại Hoàng Sa. Và ngày 02-12-2007 Quốc vụ viện Trung Quốc đã công bố quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Từ năm 2000 trở lại đây, hàng trăm ngư dân Việt Nam chúng ta đã bị phía Trung Quốc bắt giữ, cướp bóc và bắn chết trên hải phận xung quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những nguy hiểm tính mạng vẫn đang rình rập ngư dân các vùng Thanh Hóa, Quảng Nam, Đà Nẵng, Khánh Hòa do phía Trung Quốc gây ra không thể kể xiết.
Trong khi đó, phía đất nước Việt Nam chúng ta chỉ có Bộ Ngoại giao lên tiếng phản đối khi được báo giới và dư luận hỏi đến. Mọi cơ quan được thiết lập làm đại diện cho quyền lực, ý chí của toàn dân Việt Nam (như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận TQ) đến nay vẫn im lặng!
Chúng tôi thấy, những câu phản đối của người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt nam vừa qua về vấn đề Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường sa là hoàn toàn không đủ và đã xúc phạm lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam khi gọi những cuộc biểu tình trong trật tự để phản đối Trung Quốc là "những cuộc tụ tập không được phép". Đặc biệt cần nhấn mạnh những nhân viên an ninh Bộ Công an đã có những hành xử thô bạo, sách nhiễu cuộc sống của những người biểu tình ôn hòa xiển dương lòng yêu Tổ Quốc Việt nam là những hành vi trái pháp luật, làm tổn thương truyền thống đoàn kết quật cường chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.
Những hành động ngày càng ngạo mạn của chính quyền Trung Quốc gần đây đối với Việt nam liệu có phải là hậu quả từ sự phản ứng quá nhún nhường của phía Việt Nam chúng ta? Việc ngăn cản nhân dân phản đối kẻ xâm lược lại càng làm cho dã tâm thôn tính của chính quyền bành trướng ngoại bang thêm táo tợn? Bất kỳ người Việt Nam yêu nước nào cũng đều đang đau đớn với những câu hỏi này!
Trong khi đó chỉ bằng hai cuộc biểu tình của giới trẻ Việt nam trước đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc vào ngày 09 và 16-12-2007 đã làm cho giới lãnh đạo Trung Quốc phải xuống thang bằng việc tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) ngày 19-12-2007 phải đưa ra việc phủ nhận về ý định thành lập thành phố Tam Sa.
Chúng tôi hiểu rằng, trước ý đồ thôn tính có hệ thống của chính quyền bành trướng ngoại bang to lớn ngay bên cạnh, những người lãnh đạo yêu nước sẽ phải thận trọng trong việc ứng phó và có thể không tránh được những trăn trở, bối rối, lo lắng. Nhưng kinh nghiệm của các bậc lãnh đạo tiền nhân đã cho thấy, dù quân xâm lược có hung bạo đến mấy, sức nước có non yếu đến bao nhiêu, những trăn trở, lo sợ của người lãnh đạo cũng sẽ được nhân dân che chở, giải tỏa nếu người lãnh đạo giãi bày, hòa lòng cùng dân chúng. Cách đây 724 năm, Hội nghị do vua Trần Nhân Tông triệu tập ở điện Diên Hồng để bàn bạc công khai với các bô lão dân gian đã giúp triều đình nhà Trần có được quyết sách cương quyết, khôn khéo để bảo vệ lãnh thổ trước sức mạnh vũ bão của vó ngựa giặc Nguyên-Mông. "Ta đây, ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa được sả thịt lột da của quân giặc, dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa thì cũng đành lòng" (trích Hịch Tướng sĩ của Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn). Chỉ cần thấy lại tâm tư này của giới lãnh đạo nhà Trần với quân dân nước Việt lúc đó, chúng ta có thể hiểu được tại sao đất nước nhỏ bé, cô đơn của Việt Nam chúng ta cách đây hơn 700 năm đã đánh bại ba cuộc xâm lược liên tiếp của một đế quốc to lớn đã từng tung hoành khắp Âu-Á. Lùi xa thêm 200 năm nữa, vào năm 1084 ngay sau cuộc chiến với quân Tống, trong một lá thư gửi cho vua nhà Tống để đòi lại đất, vua Lý Nhân Tông đã viết: "Mặc dầu những đất ấy nhỏ bé nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót, luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng". Tấm lòng thương nước của một vị vua đến như thế thì cũng không khó hiểu sau đó nước đại Tống phương Bắc đã phải trả lại đất cho nước Đại Việt vẫn còn vô cùng nhỏ bé của chúng ta khi đó.
Chúng tôi hiểu rằng, là người Việt Nam yêu nước và đặc biệt đang giữ trọng trách lãnh đạo đất nước, sẽ không thể thờ ơ và yên lòng khi ngoại bang có hành vi ngang ngược thôn tính giang sơn gấm vóc do tổ tiên để lại. Nhưng lòng yêu Tổ Quốc và thái độ trước quân xâm lược của những người lãnh đạo một đất nước đã có truyền thống quật cường không nên và không thể biểu tỏ bằng sự im lặng quá lâu. Đây là một sự im lặng vô cùng nguy hiểm. Nó sẽ khích động thêm lòng ham muốn của chính quyền bành trướng ngoại bang và gây bất mãn, phẫn nộ to lớn trong dân chúng.
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam cho thấy sẽ không có một lực lượng đơn lẻ, một chính quyền tách rời dân chúng nào có thể một mình chống trả được ý đồ thôn tính từ phương Bắc.
Lịch sử dân tộc cũng cho thấy không một nhà lãnh đạo đất nước, một chính quyền nào có thể chối bỏ được trách nhiệm to lớn nhưng đầy vinh dự trong việc nâng niu, kêu gọi lòng yêu nước, tập hợp sức mạnh trí tuệ, vật chất từ quần chúng trước hành vi xâm lăng của ngoại bang.
Công cuộc gìn giữ và bảo vệ non sông Tổ Quốc Việt Nam qua mấy ngàn năm luôn là một công việc trường kỳ, gian khó và phức tạp, nhưng để có giang sơn gấm vóc cho chúng ta như ngày hôm nay, các bậc tiền nhân lãnh đạo yêu nước đã luôn có chung một tấm lòng quảng đại gạt mọi sự khác biệt, hiềm khích riêng tư để cùng đồng lòng trên dưới như một, hòa lòng cùng với toàn dân để tạo thành khối sức mạnh to lớn đặng đưa Tổ Quốc vượt qua mọi thời khắc lâm nguy.
Thưa các Cụ, các Quí vị,
Việc nước không của riêng ai, nhưng nếu ai cũng chờ đợi người khác làm trước thì có lẽ đất nước đã không còn đến ngày hôm nay. Vô cùng xúc động và hưởng ứng những cá nhân, đoàn thể khác đã lên tiếng, góp ý về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, chúng tôi, những người ký tên dưới đây xin kêu gọi các Cụ, các Quí vị hãy đồng lòng với chúng tôi để góp thêm tiếng nói cho công cuộc bảo vệ giang sơn gấm vóc của tổ tiên để lại, bằng những kiến nghị khẩn thiết sau đây:
1. Yêu cầu Quốc hội - cơ quan đại diện lớn nhất của dân, Mặt trận Tổ quốc Việt nam - tổ chức chính trị tập hợp ý chí, nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân, Chính phủ - cơ quan điều hành quản lý đất nước, phải có ngay một tuyên bố rõ ràng về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và thái độ kiên quyết phản đối sự xâm phạm lãnh thổ của Trung Quốc. Tuyên bố này cần thiết để minh xác ý chí thống nhất giữa nhân dân và Nhà nước Việt Nam cùng đồng lòng trong việc bảo vệ đất nước, và xóa tan mọi âm mưu chia rẽ có thể của các thế lực bành trướng ngoại bang.
2. Yêu cầu Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc tập hợp, nghiên cứu các cứ liệu, giải pháp đề xuất của mọi người dân trong và ngoài nước về vấn đề đấu tranh, bảo vệ lãnh thổ trước sự xâm lấn của Trung Quốc, để sớm có sách lược cụ thể công khai cho toàn dân tỏ rõ. (đề nghị tham khảo tập sách "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam" do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành 02-2008)
3. Kêu gọi Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt nam với vai trò nắm quyền lãnh đạo đất nước hiện nay cần phải hết sức lắng nghe, trân trọng, đoàn kết với mọi cá nhân, lực lượng yêu nước của dân tộc trong việc bảo vệ và chấn hưng đất nước.
4. Yêu cầu ông Bộ trưởng bộ Công an chỉ đạo dừng mọi hành vi sách nhiễu, gây khó khăn đối với những người dân muốn thể hiện lòng yêu nước trong trật tự, ôn hòa tại nơi công cộng.
5. Kêu gọi mọi người dân Việt Nam không kể trai gái, già trẻ, địa vị, chính kiến, cư trú trong hay ngoài nước hãy cùng đoàn kết một lòng để đóng góp trong sự nghiệp giữ gìn, đòi lại lãnh thổ và chấn hưng đất nước.
Xin kính gửi lời chào trân trọng tới các Cụ, các Quí vị và xin chân thành cảm ơn sự hưởng ứng, trợ giúp, đóng góp của các Cụ, các Quí vị trong thời gian tới.
Hà nội, ngày 23-04-2008
1- Trần Đức Quế, cựu chuyên viên vận tải. Quận Thanh Xuân, Hà Nội. 2- Nguyễn Gia Năng, cựu chuyên viên vận tải. Giáp bát, Hà Nội. 3- Nguyễn Ngọc Nam, cựu giảng viên Đại học nông nghiệp I. Nhà D2 Thanh xuân, Hà Nội. 4- Phạm Văn Hiện, đại tá, cựu chánh văn phòng bộ phận B68. 90 Hoàng Đạo Thành, Hà Nội. 5- Vũ Thuần, 83 tuổi đời, 58 tuổi Đảng, Huân chương Độc lập. 6- Nguyễn Đức Thiệp, cựu chiến binh. Phường Vĩnh Hưng, quận Hoàng Mai, Hà Nội. 7- Nguyễn Minh Phục, cựu chiến binh. Quận Hoàng Mai, Hà Nội. 8- Trần Bá, cựu chiến binh. 53 Cầu gỗ, Hà Nội. 9- Lê Hữu Hà, lão thành cách mạng. Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. 10- Nguyễn Văn Bé, cán bộ tiền khởi nghĩa, cựu ủy viên thường trực Ban liên lạc 23-10. 11- Nguyễn Văn Tuyến, đại tá. Phòng 106-C19, Thanh Xuân bắc, HN.
Và 66 người kế tiếp (tính đến 03-06-2008.
Xin xem lại Kháng thư số 18 của Khối 8406 về Hoàng Sa Trường Sa ngày 20-12-2007
|