banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Sự ra đi của một hối tiếc muộn màn... nhưng đáng trân trọng

 

Vũ Cao Quận

Sáng nay ngày 11/6, đang theo dõi tin "Sự nhảy nhót điên loạn của đồng tiền VNĐ" bên vực thẳm lạm phát mà lo, trước hết là lo cho cái đồng lương hưu còm cõi của thân mình, sau rồi lại lẩm cẩm lo cái lo "thân gái goá lo việc triều đình", lo cho giai cấp tiên phong của đảng cả ba miền Trung-Nam-Bắc liên miên đình công "đánh vật" với mấy cha đầy tớ đỏ "đấu tranh vì đồng lương chết đói của mình. Lo cho khoảng 60 triệu cái dạ dày lép kẹp của "đội chủ lực quân cách mạng" thoi thóp bên cái "4 triệu tấn gạo" xuất khẩu của lũ cường hào cũng đỏ đang lúc nhúc "nhọc nhằn" cầy cáy hát gặt lợi nhuận trên lưng mình... thì chuông điện thoại reo. Đó là tin: Ông Võ Văn Kiệt vừa mới mất sáng nay 11/6/2008 ở Singapore! Của tổng biên tập báo Tổ quốc Nguyễn Thanh Giang. Một tình cảm tốt đẹp nghĩ về ông Võ Văn Kiệt trong tôi, tôi viết đôi dòng về một con người vẫn thuộc về những con người cho dù ông đang là một đảng viên cộng sản.
Hơi ngõ ngàng, một chút bần thần liệu sự ra đi của ông có bao nhiêu người vui?... Và có bao nhiêu triệu người thương tiếc? Riêng tôi không hề có một chút dây mơ rễ má gì với ông. Vì là một anh dân quèn nên cũng không hề được hưởng ân sủng gì từ ông. Có một sự tình cờ nho nhỏ là chiều hôm qua (10/6) theo yêu cầu cảu mấy ông già từ Hà Nội tôi đi phôtô mấy bài viết của chính ông Kiệt, bài viết người ta nói về ông Kiệt: Góp ý kiến vào báo cáo tổng kết lý luận và thực tiễn 20 năm đổi mới- không đề người nghèo chịu thiệt thòi- Không được phép đưa thủ đô làm nơi thí nghiệm- Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt con chim báo bão!... Kể cả những bài có ý kiến về xây dựng hội trường Ba Đình, rồi tự nhận lỗi dự án Dung Quất về mình kể cả bài viết về tin ông Kiệt bị ám sát (Tin cũ của mấy năm về mình kể cả bài viết về tin ông Kiệt bị ám sát (Tin cũ của mấy năm trước)... thề mà sáng ông đã ra đi rồi. Chính vì đọc khá nhiều những bài viết của ông không phải vì sự uyên bác mà là vì tôi tò mò tìm hiểu ông ông thuộc trong những người "khủng long cộng sản", loại cây đa, cây đề về quyền lực từng có nghị quyết khống chế về quyền tự do của muôn người nhưng cũng chính ông cũng lại bị dằn vặt trăn trở vì chính ông cũng không hề có tự do. Bài viết này không phải là lúc "cái quan định luận", từ trong sâu thẳm của tôi, tôi cảm thông tấm lòng vì nước vì dân trong sâu thẳm của ông qua những bài viết của ông "tạm gọi là di cảo" tôi thành thực kính trọng ông, ngả mũ tiễn biệt ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Ở nơi vĩnh hằng đó mong ông gặp lại các bậc tiên liệt: Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Chu Văn An... với Vua Hùng cùng cội nguồn tổ tiên. Có thể có nhiều ý kiến trái ngược nhau về ông Kiệt, tôi không dám lạm bàn. Riêng tôi đánh giá về ông Kiệt vốn là người có tấm lòng nhận đức, độ lượng nhưng ở cái thế sau cuộc chiến chiếm Miền Nam 30/4/1975, trước một cái hào quang ảo của cuộc chiến mà ông cũng bị lôi cuốn vào đồng thời lại bị kẹp giữa mấy ông "hung thần cộng sản" như Lê Duẩn. Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn... thuộc "chiếu trên" thừa tàn bạo mà rất thiết khoan dung độ lượng của người thắng trận nên đã gây biết bao thảm cảnh cho cả người dân hai miền Nam- Bắc đều là kẻ bại trận cả.
Hôm nay là ông, mai là tôi rồi... ở cái thế giới vô cùng ấy hy vọng được gặp lại ông đàm đạo, tranh luận tiếp (dù biết rằng sự tranh luận vô tích sự ấy chẳng giúp ích gì trong cuộc đời trần tục nay nữa "chẳng còn gì để phân định đúng sai, phải, trái, thắng thua, nhưng còn bao nỗi oan trái thê thảm của chốn trần gian nên hàng triệu kiếp người khi xuống tuyền đài cũng không sâo nhắm mắt được vì những oan trái, vì những ti tỷ câu hỏi vì sao lại thế?... Ở cái thế giới âm dương cách biệt đó chắc không có nhà tù, không có khoá số 8... người ta dễ nói chuyện với nhau minh bạch sòng phẳng hơn. Tôi tưởng tượng cũng ở đó có khi ông Hồ cũng đang cao đàm khoác luận với ông Diệm, bình luận về những chuyện bọn hậu sinh chúng nó đang "đối sử" với nhau nơi dương thế.
Bùi ngùi khi viết những dòng chữ này, trong lòng tôi luôn luôn giữ những hình ảnh, những tình cảm tốt đẹp của riêng tôi một người dân bình thường và cũng là vô nghĩa đối với ông một thời quyền chức. Rất tiếc ông ra đi ở một nơi xa để tôi không có dịp lặng lẽ tiễn đưa một người cộng sản gọi là tử tế. Xin ngả mũ kính chào vĩnh biệt ông và có lời chia buồn cùng tang quyến.
Hải Phòng, ngày 11 tháng 6 năm 2008
Vũ Cao Quận

 

 

Bản cáo trạng lên án tội ác của CA phường Ô Chợ Dừa, Ba Đình Hà Nội - Việt Nam

Ninh Thị Định

Thứ 4 ngày 11/6/2008.
Như thường lệ đoàn dân oan chúng tôi lục đục từ các ngả đường kéo nhau về điểm dừng dân chung cuối cùng là khu tập thể Hoàng Cầu, quận Đống Đa. Lúc này là 7h sáng; đây là nơi ở của một số cán bộ cao cấp trong bộ máy công quyền của Chính phủ: là Trần Văn Truyền - Tổng thanh tra Chính phủ, Mai Quốc Bình - phó Tổng thanh tra Chính phủ; là các ông bà trong văn phòng các vấn đề xã hội. Trong đó có cả bà Nguyễn Thị Doan - phó Chủ tịch nước và nhiều các bà mà chúng tôi không nhớ rõ chức vụ, chỉ thấy hàng ngày được đưa đón bằng các xe con biển số 80B.
Đoàn dân oan mệt mỏi ngồi nghỉ tay cầm biểu ngữ nhằm xe các ông to bà lớn đi qua là dương lên. Nhưng khác với mấy ngày trước, hôm nay chúng tôi thấy một lực lượng lớn khoảng gần 30 người gồm công an và dân phòng của phường Ô Chợ Dừa, kế đến là chiêc xe thùng BKS 31A 7517; với những bộ mặt hầm hố họ quát (dân oan): "tống chúng nó lên xe", thế là những kẻ mặc sắc phục CA như những cỗ máy vô hồn; kẻ khiêng người túm vứt tất cả (dân oan) chúng tôi lên xe. Trẻ con thì khóc, người lớn thì
la hét ầm ĩ, sau đó bọn họ cũng lên xe ngồi thành hàng để che chắn chúng tôi, tất cả chúng tôi đều phải đứng vì xe không có ghế (trong khi đó thùng xe chỉ cao có khoảng 50-70 cm). Bằng tất cả sức lực mà mình có chúng tôi hô: "đả đảo Trần Văn Truyền, đả đảo Mai Quốc Bình, đả đảo Lê Tiến Hào và cùng lúc giương cao các biểu ngữ (mặc cho không gian chật hẹp bên trong chiếc xe thùng).
Xe vẫn chạy thục mạng, có những lúc xe thắng phanh, cả một đám người ngã dúi dụi lên nhau, cảnh tượng ấy diễn ra trước con mắt của hàng nghìn người dân thủ đô...
Xe đến phường Ô Chợ Dừa, họ lại lôi kéo chúng tôi xuống lùa vào trong đồn; lúc này là khoảng 7h30', tiếng dân oan lại đồng thanh nhau thét lên "đả đảo CA phường Ô chợ Dừa bắt người trái phép".
"Chúng tôi có tội gì mà bắt chúng tôi vào đây, lệnh bắt người đâu"; một người trong chúng tôi mang tờ báo an ninh ra đọc lời đối thoại của thiếu tướng CA Nguyễn Xuân Thu trả lời phỏng vấn nhà báo có đoạn: "những người có chức có quyền làm sai,dân đi khiếu kiện lại đẩy CA ra "đối thoại" với dân, việc làm này là không được. Bởi CA là lực lượngvũ trang, việc dân khiếu kiện hoàn toàn mang tính dân sự do đó làm ảnh
hưởng đến ngành CA". Viên Cảnh sát ngó tờ báo nói: "tờ báo này photo chúng tôi không tin". Thế là tất cả dân oan chúng tôi đồng thanh chất vấn: "các ông đem lệnh của ông Lê Hồng Anh bắt chúng tôi vào đây xem nào!? Có không !? Hay các ông ăn đồng tiền bẩn của những thằng tham nhũng mà đàn áp chúng tôi, các ông có biết là các ông đang bao che, cản trở chúng tôi vạch mặt chúng nó ra không!? Các khẩu hiệu "đối với dân phải kính trọng lễ phép" mà các ông đối sử thế à!? "bỏ ngay các khẩu hiệu này xuống".
"Chúng nó ăn cướp hết nhà ở tài sản của chúng tôi, thiên tai địch họa còn có đất để che lều lên mà ở, chúng nó cướp sạch để dân ra đường vô gia cư. Một vụ án theo luật chỉ giới hạn không quá 90 ngày, thế mà chúng tôi đội trên đầu những vụ án từ 7; 8... 20; 30 năm, các ông đồng loã tham nhũng cùng một ruột với chúng nó. Cứ thế, cứ thế... cho đến 9h chưa có người nào ra tiếp giải thích việc bắt giữ chúng tôi vào đây.
Sợ lũ trẻ đói, anh Giang, chị Quí, chị Lở đứng dậy bế con ra về, chúng tôi cũng ra về cả thể. Thấy vậy lực lượng CA và dân phòng xô ra lôi kéo bắt chúng tôi chở lại. Trẻ con lại khóc ré lên; cuộc ẩu đả của CA diễn ra đối với dân giữ dội tại đồn. Khi kéo được chị Lở và ấn chị ngồi xuống, tôi thấy CA - Việt (tôi chỉ biết tên vì vẫn xuất hiện theo chúng tôi và không bao giờ mặc sắc phục CA) lao vào đánh chị Lở tuy tay còn bế con nhưng chị vẫn chống trả lại, đồng thời chúng tôi giúp chị phản kháng. Những bộ mặt hầm hố của CA mặc sắc phục cũng như kẻ thường phục lôi léo chúng tôi có người bị tới 2;3 kẻ lôi kéo. Tôi thấy cô Kim Thu bị 2 thằng lôi 2 tay lên thẳng một mạch tầng 2. Sau một hồi có sự xuất hiện của viên CA có tên Tuân cũng mặc thường phục vào điểm mặt chúng tôi. Y ra hiệu cho mấy người có con nhỏ và một số người nữa được ra về. Cuối cùng chỉ còn bốn chúng tôi là: tôi - Ninh Thị Định - Hải Phòng; Lê Thị Kim Thu - Đồng Nai; Nguyễn Thị Hướng - Hà Nội; Nguyễn Thị Hà - Đà Lạt. Mỗi người chúng tôi bị ở một nơi để họ lập biên bản. Người tiếp tôi là đại uý Nguyễn Tân Tiến. (Tuy tôi ngồi ở dưới tầng một mà vẫn nghe tiếng gào thét của cô Kim Thu) trong khi tôi đang làm việc với ông Tiến thì có một kẻ mặc thường phục vào đòi tôi
trả lời các câu hỏi của y. Tôi hỏi chức danh nhiệm vụ của y tôi mới trả lời; do đó tôi mới biết được y là Nguyễn Đình Hứa cán bộ an ninh Thành phố. Sau khi kết thúc bản khai ông Tiến thu của tôi một bộ hồ sơ kèm theo ảnh chân dung nói là để trình nơi có thẩm quyền giải quyết.
Tôi được thả về phòng tiếp dân, và lấn lượt các chị em đều có mặt tại đây. Riêng cô Kim Thu với đầu tóc xoã xời, trên khuân mặt cô có đến 4-5 vết trầy xước còn đọng máu, chúng tôi mới hay 2 kẻ đích thị là CA phường Ô chợ Dừa lôi cô lên tới tầng 2, với sức lực trai cháng chúng ấn cô ngồi xuống ghế túm tóc giật đầu về sau, đập đầu cô vào tường, gáy của cô đập vào thành ghế, cô la lên thì chúng bóp miệng bóp cổ cô
và những vết tích đó là kết của cuộc ẩu đả của chúng đối với cô. Tại đây 4 chị em chúng tôi căm thù sôi sục không cần kìm nén đồng thanh chửi chúng: "chúng tao là những người đi vạch mặt những thằng tham nhũng đã cướp nhà cửa tài sản của chúng tao, chúng mày là CA mà đánh dân thế à? Chúng mày là một lũ bao che được ăn tiền bẩn của bọn tham nhũng mới đánh dân thế này. Thế mà gọi là lấy dân làm gốc, có mà lấy dân làm guốc ấy!!! Chúng mày đang đi lên dân trà đạp lên dân; 6 điều
Bác Hồ dạy chúng mày để đâu!? Cô Kim Thu nói khi đang ở tầng 2 cô cũng hỏi chúng điều này. Tên CA mặc thường phục trả lời: "Ôi giời! Cái thời nhà tranh lá đã xa xưa rồi, mà ông ấy đã chết từ lâu rồi". Thật xót xa những bài học thường ngày của hàng ngũ này đã bị tầm thường hoá và hôm nay tôi mới thấy bộ mặt thật của chúng bị lẫn lộn vào bộ máy công quyền của Nhà nước. Nhân đây ta hãy cảnh giác những vụ việc của ta khi liên quan tới hàng ngũ này chưa hẳn đã là Chính quyền của dân do dân và vì dân đâu. Lỗi bức xức của chị em tôi vẫn tràn lên đầy ắp, cứ thế! cứ thế! Cho tới 13h mới có sự lưu tâm lấy lệ của một viên cảnh sát mặc thường phục, các chị ăn gì chưa. Chúng tôi đồng thanh nói: "chúng tôi không them ăn, không them uống của CA". Cho tới 14h bà con dân oan mới đem cơm ăn, nước uống cho chúng tôi. Có lẽ vì mệt và bức xức quá lên chị em chả muốn ăn gì...
Riêng tôi ngày 11/6/2007 bị CA phường Quán Thánh bắt lúc đang giương biểu ngữ tại số 1 Hoàng Văn Thụ cùng một số bà con: bà Nguyễn Thị Thuận ở 32 Nguyễn Khắc Hiếu Ợ Hà Nội; bà Thân Thị Giang - Bắc Giang; bà Trần Thị Tuyết - Hải Phòng, chúng tôi bị giam giữ từ 14h, bắt chúng tôi lien tục tường trình khai báo đến 24h khuya không cho ăn uống gì, khi tôi bị đau đầu và nói với CA Bạch Hương Tân (không mặc sắc phục) biết nhưng y vẫn không tha. Sau khi làm song mọi việc theo yêu cầu của
họ, đến 5h sáng ngày 12/6/2007 họ phải đưa tôi đi cấp cứu, sau khi sơ cứu tôi phải về Hải Phòng và mổ cả hai mắt vì đã bị thiên đầu thấu. Tiếp sau đó tôi được biết bà Tuyết và bà Giang bị đưa đi giam giữ, dốt chung cùng tội phạm tại quận Ba Đình sau 9 ngày mới được thả về. Nghĩ tới an nguy của đôi mắt, tại đây - phường Ô chợ Dừa tôi phải cố nén căm tức mà ăn cơm.
Cho tới 19h cùng ngày (11/6/2008) tôi thấy xuất hiện viên lái xe của phường Điện Biên - Nguyễn Đình Hải và hai thanh niên gắn mảnh giấy vào ngực có ghi tên Chính, còn thanh niên kia không rõ tên tuổi, hai người mặc thường phục xưng danh là CA phường Điện Biên lập biên bản với chúng tôi, nội dung là hai thanh niên nhận diện một trong bốn chúng tôi, ai đã cắn vào tay Nguyễn Đình Hải chảy máu khi đang thi hành công vụ ở 37 Hùng Vương ngày 28/5/2008. Sau một hồi nhận diện, thanh niên kia chỉ vào chị Hướng - Hà Nội, họ lập biên bản sau đó yêu cầu chúng tôi kí vào. Chúng tôi không kí và hỏi: "ngày đó các ông đang thi hành công vụ là đánh một cụ ông ở Tây Ninh khoảng hơn 70 tuổi, bóp cổ và dúi đầu ông ngã xõng xoài ra đường Hùng Vương, ngất xủi; phải đưa đi cấp cứu và nhét dẻ vào miệng một phụ nữ là công vụ nào!? Ai kí quyết định công vụ đó!? Bằng chứng nào là thể hiện chị Hướng cắn ông Hải. Và ngay tại đây, chúng tôi nói: "giờ các ông lập biên bản đi! Cô Thu chỉ
rõ mặt thằng CA đánh cô thương tích còn đây". Cùng lúc một người mặc thường phục xuất hiện, cô Thu la lên các chị ơi! "Thằng kia nó đánh em đấy", tức thời người đó chửi cô ngay: "Đ... mẹ mày tao còn đánh nữa" không chụi nổi chúng tôi tức thì cùng chửi luôn: "mẹ thằng CA kia mày cậy là CA mày đánh dân à!? Ai cho mày cái quyền ấy?" Nhân đây chúng tôi vạch rõ: tên Hải lái xe và cùng một số CA phường Điện Biên là hiện thân của những thằng ác ôn khét tiếng, một lũ với những phần tử "hoàn lương" luôn đàn áp và bấm huyệt chúng tôi khi chúng tôi đến nhà phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng. Bọn chúng là lũ hổ đói luôn gầm gừ và sẵn sàng lao vào cắn xé chúng tôi những người dân oan, ví thể như chúng sắp bị mất miếng mồi ngon mà chúng tôi đã nhìn thấy.
Sau khi chúng tôi đồng lòng không kí tên vào biên bản, một viên cảnh sát mặc thường phục đọc biên bản thả chúng tôi về, tuy nhiên chúng tôi đòi xem biên bản, họ không cho xem và đi mất. Với tâm trạng bức xức, chúng tôi hẹn mai tiếp tục đến Hoàng Cầu (địa điểm đã bắt chúng tôi) để sẽ tiếp tục bị bắt. Đúng hẹn thứ 5 ngày 12/6/2008, 7h sáng chúng tôi có mặt, song hôm nay lực lượng của họ ít hơn và không làm gì nữa, cứ để cho chúng tôi "đả đảo" và giương biểu ngữ. Khi họ đã đứng làm hàng rào che chắn để xe ôtô "các quan" đi qua.
Chỉ bấy nhiêu dân oan mà đã phải hứng chịu cách đối sử của CA thành phố Hà Nội - thủ đô thanh lịch, có một điều họ thống nhất kiểu hành sử này tương tự giống nhau. CA phường Điện Biên họ thường buông lời phát ngôn: "chúng mày là lũ chây ì, dốt mẹ chúng mày vào hết bắn bỏ v.v..." Tôi thiết nghĩ đây là một lũ ác ôn khoác áo chính quyền để bảo vệ cho lớp quan tham từ địa phương đến TW. Nếu như luật chẳng đề ra đúng "ý đảng lòng dân" là một nhẽ, song luật đấy!!! Và hãy đợi đấy khi các
quan tham phạm luật. Dân cứ việc khiếu kiện và chúng tôi những người dân oan khi đến thẩm quyền giải quyết là Thủ tướng Chính phủ thì đều bị chấm dứt và chìm vào im lặng. Có phải Thủ tướng chỉ đạo để khỏi giải quyết không? Bởi ông quá nhiều việc!
Có phải việc CA đàn áp dân oan là chỉ đạo của Bộ trưởng Lê Hồng Anh và Thượng tướng Thứ trưởng Bộ CA Nguyễn Văn Hưởng không. Những việc làm này không có trong luật khiếu nại tố cáo.
Ông Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền đã nhận 2,2 tỷ USD của 5 nước trên thế giới tài trợ nhằm làm trong sạch ngành thanh tra trong việc giải quyết khiếu nại tố cáo. Hay số tiền này chưa đủ chia, nên dân oan chúng tôi chưa được giải quyết. Chúng tôi kiên quyết đấu tranh đến cùng để đòi lại quyền lợi hợp pháp của mình.
Nay kính cáo!
Hải Phòng, ngày 14/6/2008.
Ninh Thị Định. (3/20/215 Lê Lai, Máy Chai, Ngô Quyền, Hải Phòng).