Mimosa

Mimosa! Mimosa! thôi nở...
Người tôi yêu thẩn thờ
Tình chỉ thắm trong mơ
Khi đêm về tưởng nhớ
Lòng chạnh thấy bơ vơ!
Người tôi yêu muôn thuở
Ra đi tự bao giờ...!
Còn riêng tôi bỡ ngỡ
Hình bóng quá nên thơ!
Đàn năm xưa tiếc nhớ,
Réo rắt buồn vu vơ!
Mimosa! Mimosa! hững hờ!
Tình ta xa trong mơ...
Ngắm hoa, lòng vụn vỡ.
U buồn trong tuổi thơ...!
Nguyễn Thế Hoàng

 

Trong tim em

Em không cần tìm kiếm anh ở đâu
Trong tim em anh vẫn luôn ở đó
Em chẳng sợ anh sẽ là cơn gió
Thoát bay vào hư ảo mịt mờ...
Bởi vì anh sẽ mãi mãi là thơ
Cho thao thức từng đêm dài em viết
Cho nỗi nhớ trong tâm hồn tha thiết
Cho đắng cay để em khổ một đời
Chuyện của mình chỉ có thế anh ơi!
Nên em chẳng kiếm tìm anh vội vã
Anh sẽ chẳng ở một nơi nào cả
Rất âm thầm em giấu anh trong tim
Để những khuya cùng chiếc bóng im lìm
Em quên tiếng thở dài dù anh vắng
Anh vẫn ở bên em trong thầm lặng
Nên nghĩa gì khi mình cách xa nhau
Em không cần tìm kiếm anh đâu
Trong tim em, anh vẫn luôn ở đó!
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Đời Linh Mục
(Tặng linh mục Nguyễn văn Lý)

Đời là thế nước xuôi dòng nghiệt ngã
Gió vô tình ngăn sóng vổ qua sông.
Thời gian qua mưa nắng ngấn lưng tròng,
Thươngt dĩ vãng mãi chìm trong quá khứ.
Đời mục vụ như Gioan Tẩy Giả
Đi tiền phong tìm công lý tự do
Đòi đất đai sở hữu chủ nhà thờ
Sao bị bắt phải ngồi tù khổ nhục?

Ôi đau xót người anh hùng linh mục
Luôn dấn thân chống bạo lực uy quyền
Là chủ chăn luôn bảo vệ đoàn chiên
Khỏi nanh vuốt bọn Satan chó sói.
Hàng giám mục không một ai thăm hỏi
Thăm người tù bị bỏ đói lâu ngày
Sơ chính quyền vu cáo tội vạ lây
Mất quyền lợi được đi đây đi đó.
Đời linh mục lắm gian truân bão tố
Sá hề chi đã có Chúa quan phòng
Ngài phú dâng trong ánh sáng cậy trông
Chúa che chở không cầu mong nhân thế.
Đời thế đấy, nước xuôi giòng nghiệt ngã
Gió vô tình ngăn sóng vổ qua sông.
Thời gian qua mưa nắng ngấn lưng tròng
Thương dĩ vãng mãi chìm trong quá khứ.
Nguyễn Đình Hoài Việt - 15/06/08

 

Đọc thơ đấu tranh

Ta trân trọng những dòng thơ cao quý
Của lòng em cho quê mẹ xác xơ
Đàn trẻ thơ sống lạc lỏng, bơ vơ
Không cha mẹ, không người thân bảo bọc.
Em hãy viết cho mai này họ (*) đọc
Nghĩa thân danh của hai chữ: Đồng Bào
Chẳng cần chi những sáo ngữ rêu rao
Khi dân tộc bị dìm sâu dưới đáy.
Viết tất cả những thói đời đen bạc
Cảnh phù du cao lắm chỉ trăm năm
Mà quên đi nỗi cơ cực muôn dân
Đang giãy chết bởi vô thần thống trị
Em hãy viết như tìm về chân lý
Cứu giống nòi đang bị giặc phanh thây
Trên quê hương dân tộc lắm đọa đày
Do phỉ cộng tôi đòi cho giặc Hán..
Vĩnh Nhất-Tâm - 30.05.08

 

Tự độ, độ và tha

Thân thanh thản, như tù thoát ngục,
Chốn Bồng Lai ở tại trong tâm,
Không đâu xa, nên khỏi kiếm tìm,
Cứ an phận tu theo lời Phật.
Có như thế mới là thanh thoát,
Khỏi bận tâm lo việc bại, thành,
Ở nơi nào cũng được tịnh thanh,
Không xao động những điều trần tục.
Hãy ráng gieo nhân lành phúc đức,
Để độ đời, độ cả thân ta,
Giúp chúng sanh, làm việc lợi tha,
Phật đã dạy những điều như vậy.
Từ ngàn xưa cho ta đã thấy,
Đấng Từ Bi, Bồ Tát độ sanh,
Ta nên noi dấu tấm gương lành,
Cho khỏi phụ lòng Chư Phật, Tổ.
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc

 

Nhả thơ

Nhả thơ, tay viết câu buồn
Thương dân tôi quá! Lệ tuôn bao người?
Nhả thơ, thương trẻ không cười
Bán thân nuôi... miệng bầy-tôi-bạo-quyền
Vô thần, vô sản chính chuyên
Chén cơm-sỏi-đá* huyên thuyên ngất trời
Tháng Tư rồi! Tháng Tư ơi!
Nhả thơ thêm nữa, dân tôi được gì?
Tự do được hưởng người đi
Thương người-ở-lại hưởng chi? Bạo tàn!
Nhân Dân: Quân đội, Công An,
Hội Đồng, Tòa Án... Ngân Hàng*: đảng.... ôm!
Ăn chơi đàng điếm đảng... gom
Càng giàu càng ác, miệng mồm máu tanh!
Ý Nga
*Khẩu hiệu của VC: "Với sức người sỏi đá cũng thành cơm?"
*Quân đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Hội Đồng Nhân Dân, Tòa Án Nhân Dân, nhưng Ngân Hàng Nhà Nước

 

Thương nhớ về Cha

(Nhân ngày Father's Day)


Đường đời dù đã vắng xa Cha
Nhưng mãi ngàn năm bóng chẳng nhoà
Công khó Cha nuôi con trẻ lớn
Cang trường lèo lái trước phong ba
Tình Cha như núi cao vời vợi
Con vẫn ghi tâm nhớ suốt đời
Đưa lối con đi đường chính thiện
Cha là ánh sáng Thái dương soi
Cha vẫn luôn theo dõi bước chân
Dầu cho con trẻ đã thành nhân
Và dù khôn lớn bao nhiêu tuổi
Cha vẫn chăm lo chẳng ngại ngần
Con lớn khôn lên với tuổi đời
Những lời nghiêm huấn chẳng hề lơi
Đó là ước nguyện Cha mong muốn
Gìn giữ danh thơm cho giống nòi
Cha! một đời con rất kính yêu
Gương Cha vằng vặc sáng muôn chiều
Công lao dưỡng dục chưa đền đáp
Cha đã ra đi trong quạnh hiu
Nhớ Cha, con nhớ lắm Cha ơi!
Cha, con cách biệt hai phương trời
Cha nơi tiên cảnh đầy ơn phước
Con chốn gian trần, lệ vẫn rơi
Hồng Phúc

 

Anh là lính

(Kính tặng tất cả những người lính Cộng Hoà nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà 19/6)

Giã từ nghiên bút mang đồ trận,
Lưng vác ba lô giữ nước nhà,
Nón sắt như nửa vầng trăng lạnh,
Tay súng - anh giày trận bước ra.
Châm giẫm đường quê giữa bóng đêm,
Rừng khuya sương lạnh ướt vai mềm,
Rền trời đại bác không ngừng nổ,
Anh thức cho người dân ngủ yên.
Mặc cho đạn réo, mặc mưa bom,
Gian khổ theo anh khắp ngả đường,
Hy vọng, tình yêu và nỗi nhớ,
Đặt trên đầu khẩu súng thân thương.
Xa lạ anh qua những địa danh,
A Shau, A Lưới, Ia Drang,
Dòng sông Thạch Hãn trôi lừng lững,
Ấp Bắc, Đồng Xoài tới Phước Long.
Máu tươi anh đổ cho đồng xanh,
Những lóng xương khô, những chí tình,
Trải khắp đường quê hương muôn ngả,
Cho người dân no ấm, an lành.
Hạnh phúc của anh rất giản đơn,
Mái gia đình nhỏ để yêu thương,
Tiếng khóc con thơ, người vợ trẻ,
Hình ảnh anh mơ giữa chiến trường.
Dù anh chết trên cao nguyên lộng gió,
Hay bước cuối đời cổng thủ đô,
Cuộc chiến đổi thay không báo trước,
Hàng binh buông súng thật không ngờ.
Trái tim người lính như tan vỡ,
Lịch sử sang trang - Nước thái bình?
Ai biết tháng Tư ba mươi ấy,
Cả đất trời vần vũ hãi kinh!
Anh lưu vong giữa lòng dân tộc,
Anh lưu đày ở chính quê hương,
Mẹ Việt Nam đoạn trường tiếng khóc,
Con - hàng binh - chịu kiếp trầm luân.
Chiến trường mới không nghe tiếng súng,
Từ trong tim, trong óc tù nhân,
Người chiến sĩ sức cùng lực kiệt,
Treo cuộc đời trên mốc thời gian.
Đói trên vồng khoai, khát nơi suối sâu,
Anh chết cuộc đời cô đơn buồn tủi,
Chết giữa trùng vây hai chữ căm hờn.
Không!
Anh sống chờ qua ngày tăm tối,
Trả cho tròn món nợ non sông,
Cám ơn anh và các bậc cha ông,
Một phút ngẩng đầu - Vinh Danh Người Lính.
Hoàng Yến

 

Tình trả cho anh

Tôi muốn quên đi vạn nỗi sầu
Vẫn hằng chất chứa những đêm thâu
Bằng men rượu đắng hoà nước mắt
Có giúp hồn tôi dịu nỗi đau
Tôi muôn chôn đi cả cuộc đời
Theo dòng năm tháng với ngàn khơi
Lòng tôi băng giá hồn lụn chết
Theo dấu chân ai bước qua đời
Tôi muốn con tim ngừng nhịp đập
Cuộc đời bỗng chốc hoá hư không
Hồn tôi lơ lững theo sương khói
Bỏ lại trần ai quá lụy phiền
Tôi muốn làm tảng đá vô tri
Mãi đứng im lìm dưới nắng mưa
Sáng đón ban mai cùng vạn vật
Đêm về vui với ánh trăng thanh
Tôi muốn trao anh hết cuộc đời
Nào ngờ định mệnh đã phân đôi
Giờ đây xin nói lời ly biệt
Tình đã xa rồi chỉ tiếc thôi
Lý Thi Nhân

 

Gợi nhớ ngày xưa

Mấy đứa con em vào đại học
Tuổi anh héo úa lá vàng thu
Thoáng chốc sương pha phai màu tóc
Ba mươi năm... Đời vẫn tháng tư!
Đời vẫn nhiều khi rất dễ thương
Tình cờ - ừ nhỉ - đất tha hương
Giọng em bỗng ấm trời xa xứ
Chút nắng bình minh lóng lánh sương.
Có phải là em - Bé Gò Công
Cô bé ngày xưa... má ửng hồng
Bước về tan học mình chung lối
Ngày chẳng đến trường luôn nhớ trông...
Mỗi lần gặp gỡ trong e ấp
Đường đến trường buổi sáng dễ thương
Tung tăng lụa trắng bay tà mỏng
Mắt bé ngời lên má thắm hường...
Ba mươi năm thời gian lăng lắc
Chưa được một lần gặp lại em
Đôi mắt ngày xưa đầy trăng mật
Vẵn giữ âm thầm - vẫn giữ riêng...
Bảy năm sương gió vui đời lính
Hơn tám năm dài trong lao lung
Dáng em ẩn hiện trong tầm mắt
Em của ngày xưa vẫn nhớ nhung...
Đời em hạnh phúc bên con cái
Đẹp lứa duyên chồng nghĩa ái ân
Sương gió đời anh đâu quản ngại
Gươm đàn đã gãy sá gì thân!
Giọng em nhắc nhớ trời phương cũ
Nắng của Gò Công, nắng Ca Li
Mưa nắng Houston thường bất chợt
Một thời sương gió tiếc mà chi!?...
Đất lạ trời xa nghe giọng em
Trời hè - chút gió mát trong đêm
Một thời... dù đã xa xôi lắm
Anh vẫn còn nghe rõ nhịp tim
Thy Lan Thảo

 

Nén hương lòng

Tôi gặp Anh, Quân Trường, không đổ máu
Ngón đàn Anh, lướt nhẹ khúc tình ca
Giọt mồ hôi, tình bạn vẫn chan hòa
Câu vọng cổ, quê hương tình thắm đậm
Bên chân cầu, chia nhau mùi cháo cá
Khoác chiến y, từ giã, phút chia ly
Nghe hung tin, từ Em gái ướt mi
Xa quân trường, tin Anh vừa ngã gục
Em trao Anh, Nén Hương Lòng mong ước
Ước gì? Anh dìu dắt bước Em đi
Cho thắm đượm, duyên Em, lúc xuân thì
Không quạnh quẽ, và mãi không quạnh quẽ.
Nhưng tình đời xoay theo vận nước tận.
Lúc ra đi, Anh nói được gì đâu...
Dù với Em, than thở có một câu...
Cũng chẳng biết, chẳng nghe, và chẳng biết
Sống sao cho biết cuộc đời
Dù cho vật đổi sao dời, nhớ nhau.
HHL

 

Mưa

Mưa rơi
Trên đường vắng
Rơi trên cỏ cây
Tàn tạ
Úa vàng
Mưa rơi
Mưa trong lòng tôi
Trong lòng người
Mưa phủ đất trời
Người ơi
Nghe chăng mưa rơi
Mưa như cuộc đời
Vàng võ nhớ thương
Người nay xa cách
Vạn dặm đường
Nghe chăng mưa rơi
Mưa mưa mãi
Trong lòng tôi
Cho xót xa đời
Cho mòn duyên kiếp
Tình chưa lên ngôi
Tình vẫn xa xôi
Người ơi
Người quên nhớ thương
Người quên hẹn hò
Chiều vắng
Chiều xưa
Vòng tay ai ấm
Làn môi ai ngọt
Thấm vào hồn tôi
Mưa rơi
Người ơi...
Phan Tuấn Sơn - Vic

 

Nhìn hắn từ đầu dốc

Hắn đó! Cái tên mang ý nghĩa gắn liền cuộc sống.
Làm thơ khi chưa biết thơ là gì.
Mãi ân hận phạm tội học dăm ba công thức nhà trường
Bỏ học đi hoang. Tù ngục vây quanh.
Bám chặt nhục nhã. Ôm mộng mộng vỡ.
Nuôi chí, chí tan. Hy vọng là máu.
Tuyệt vọng nổi loạn.
Thần kinh ung thư thường xuyên
Sự chết nhiễm độc trí óc.
Dấn thân con đường tàn khốc
Bất mãn. Bầm nát tín điều trần gian.
Nói ngôn ngữ của xác chết.
Bóp cổ quá khứ. Phỉ nhổ hiện tại. Đá tung tương lai.
Tụng kinh dối trá. Lừa phỉnh bản ngã.
Đêm mơ biến thành quỉ dữ.
Nhảy nhót trần truồng lồng lộng.
La hét như cơn phun núi lửa.
Đòi giết hết loài người. Bôi xóa vũ trụ.
Chỉ một mình lắc lư ngoài thế giới.
Triệu tập thiên thần và truyền lệnh:
- Tất cả hãy tự tử! Hay nhận cực hình suốt kiếp?
Hắn vùng vẫy trong tuyệt đỉnh cô đơn.
Ôi! một thuở hành quân, nằm kích.
Mưa gió tơi bời nát óc lệ rưng rưng
Mới hiểu nghĩa con người không con người
Những viên đạn vô tình cọ sát
Hí trường bù nhìn diễn dở hề câm
Khán giả lải nhải phê phán.
Hắn thất bại sứ mạng làm người.
Gầm thét nhìn thấy lũ đươi ươi
Múa may ngỗ ngáo mùa địa ngục!
Sa Chi Lệ

 

 

Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)

Tiếc cho "Bà Năm Dao Búa"

Hoạ bộ vận Nhà Ta Đà Ra Ma)
Tưởng đâu bà cũng thuộc con Nhà
"Lịch sự lịch sàng" đối đãi Ta!
Tiếc cái vô tình mần lỡ bộ
Phiền là cố ý để sa Đà?
Nên đành nhắm mắt lao đầu tới
Lại phải xăn quần dạng háng Ra?
Hẫy cái "tù ti" vào mặt tớ
Mần răn cái đó khỏi tiêu Ma?!
Nam Man

 

Trấn an bác Út Tô

(Kính hoạ vận bài "Tâm sự với bác Nam Man" của bác Út Tô đăng trong mục Thơ Cù Nèo trên NUTB số 648 ngày 13/6/08. Do bởi đứa Nam Man có hứa mí bác Út Tô "lên em cho mượn cù nèo thử", coi như chuyện rất ư là phải đạo trong "Công Cuộc" diệt trừ đám "cỏ lùng, cỏ lặc"... nay nghe bác Út Tô nhắc khéo, đứa Nam Man bèn chạy lo tìm phương tiện gởi và "trấn an bác Út Tô")

ờ, ờ, bác khỏi phải kèo nèo
Tớ đã nhờ ba chú... lái heo
Kiếm được nhà ông là gởi xuống
Tìm ra xóm bác sẽ mang theo
Tính ra tất cả: mười cây phảng
Gom hết chừng đâu: chục khúc hèo
Để bác diệt trừ xong đám cỏ...
ờ, ờ, bác khỏi phải kèo nèo
Nam Man

 

Viết về một gánh hát mới

("Viết về một gánh hát mới" là một loạt bài Cô Gia tôi viết bông lông chơi chớ không ám chỉ "gánh hát" và "kép, đào", "thầy tuồng", "chủ gánh" nào cả, chỉ là hư cấu chớ không ám chỉ "nhân vật" nào. Còn những chữ khác trong ngoặc kép là có hàm ý riêng trong việc "viết lách".) Sau đây là bài 1.

Xướng: Viết về một gánh hát mới
Ý đồ là gạt gẫm người ta
Nên "gánh hát" nầy được lập ra
Tuồng tích chỉ toàn tuồng tích cũ
"Kép đào" lại rặc "kép đào" già
Nhưng "thầy tuồng" chẳng hề trung thực
Còn "chủ gánh" không chút thật thà
Quảng cáo và phô trương láo khoét
Đến nay bể mánh nhục không cà?
Cô Gia

 

Hoạ: Viết về một gánh hát dạo

(Kính hoạ vận bài 1 trong loạt bài "Viết về một gánh hát mới" của Cô Gia đại gia. Đứa Nam man xin ghi thêm là vì Cô Gia đã nói rằng "viết bông lông chơi" nên Nam Man cũng theo đó mà xí xọn cũng chỉ "viết bông lông chơi" chớ không ám chỉ "gánh hát của thằng bầu tèo nào cả", và cũng không ám chỉ thằng cha căng chú kiết, hay kép lão đào già nào hết)

Gánh bầu tèo đó của ai ta?
Khi khổng khi không lập nó ra!
Góp mặt đâu vài thằng kép lão
Thu dùng rặt mấy mụ đào già
Thầy tuồng thấy rõ không tài trí
Đạo diễn xem ra chẳng thiệt thà
Cứ soạn hoài ba tuồng tích cũ...
Mần răn đi hát dạo đây cà???
Nam Man

 

Nói với bác Nam Man về mụ "Đằng Quai"

(Vừa mượn được cù nèo của bác Nam Man, em thử múa vài gậy xem sao)

Con mụ "Đằng Quai" quả... "ốn ừng"
Dạng chân banh háng nhảy tưng tưng
Cù nèo bác gãi nhưng chưa thấm
Mặt thớt "thầy Tăng" đã chống lưng
Hai tay bợ dưới lim dim mắt
Một cái Đài trên dí thâm cung
Làm cho mụ sướng, phê tới bến
Miệng mồm lảm nhảm, nói lung tung.
Út Tô

 

Théc Méc Chuyện Nguyễn Tấn Dũng đến Houston

(Tin Bộ Đội Quân Khu 7 và QK 4 đang điều về SG,có cả xe Tăng và Trọng Pháo. Người ta đồn đoán là có cuộc đọ sức giữa phe thân Tàu, thân Mỹ đang diễn ra. NTD lại sắp đến Houston. Hứng bút viết mấy dòng hỏi chơi cớ sự.)

Bác tới Houston có việc gì
Người thì théc méc kẻ hồ nghi
Xe Tăng Khu 7 đang quần thảo
Bộ Đội Khu Tư mới thị uy
Phe cánh thân Tàu chơi quyết liệt
Thành phần bợ Mỹ chịu ù lì
Phải chăng Bác tính đường dông trước
Vì thấy tình hình rất hiểm nguy
Đỗ Quảng