banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Bách hại Tôn giáo hãy coi chừng "Trời cao có mắt"!

 

Lịch sử tôn giáo tại Việt Nam đã có nhiều giai đoạn thăng trầm đáng ghi nhớ gắn liền với sự thịnh suy của đất nước. Nhìn chung thì thời nào nhà vua quan biết trọng đạo, quí trọng người tu hành, v.v... thời ấy quốc gia được thái bình, kinh tế, văn hoá đều phát triển rực rỡ như các thời vua Lê Thánh Tông, Trần Nhân Tôn. Ngược lại xã hội gặp lúc nhiễu nhương, tôn giáo lẽ ra càng phải được xem trọng vì có thể góp phần cứu nhân độ thế, thì oái oăm thay sư sãi cha cố lại lâm cảnh còn khốn đốn hơn cả giáo dân, tín đồ.
Vua Lê Ngọa Long vào đầu thế kỷ XI từng dám có những hành vi bạo ngược đến mức "đặt mía trên đầu bậc tu hành là Đức tăng thống Quách Mão mà róc, rồi giả vờ sút tay dao phập vào đầu Quách Mão chảy máu ra, vua cười rầm lên" (Wikipedia). Cùng với những việc làm thất đức trên, triều đại này còn gây nên bao cảnh khốn cùng cho dân chúng. Trời cao có mắt, Lê Ngọa Long cũng chính là ông vua cuối cùng thời Tiền Lê.
Những sự khổ đau mà 117 anh hùng tử đạo gánh chịu đã xảy ra dưới thời các Vua Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức vào giữa thế kỷ XIX mà về tài năng đức độ thì ba ông vua này đã làm gì được cho đất nước? Nếu đem "công đức" của cả ba vị vua trên cộng lại so với chỉ mỗi Minh Trị Thiên Hoàng xứ Nhật, mới thấy thật là thảm hại!
Trong khi vua Nhật khôn ngoan mở cửa cho tự do giao thương với tàu bè phương Tây thì các vua mình bắt chước nhà Thanh Trung Quốc lại "bế môn tỏa cảng" cho "chắc ăn" vì sợ bị mất ngai vàng. Và cũng bằng những suy nghĩ nông cạn ấy, để diệt trừ hậu họa họ tàn sát luôn cả đạo công giáo!
Nhưng tai hoạ cho dân tộc hơn cả là chính vì bị lạc hậu không theo kịp thiên hạ ngay từ thời kỳ này, mà ông Hồ chí Minh mới có cơ hội thuận lợi để lôi chủ thuyết cộng sản tàn ác đến với dân tộc Việt Nam. Vì đi đôi với sự nghèo đói là dốt nát, dân chúng đang đói khổ nghe lời rỉ tai về "một xã hội công bằng dân chủ không có cảnh người bóc lột người..." ai mà chẳng ngỡ mình đã gặp được đấng cứu tinh, mà họ có ngờ đâu giúp họ là đang rước "ác quỉ" vào nhà mình.
"Rau nào sâu nấy", không biết bi kịch "chính trị - xã hội - tôn giáo" diễn ra cho dân tộc lần này dưới "triều đại" công sản là lần thứ bao nhiêu trong lịch sử bốn ngàn năm đất nước?
Cuộc chiến "nồi da xáo thịt" Bắc - Nam mà những người Cộng sản cho là chính nghĩa nhưng nay lấy gương soi nhìn lại mục đích "giải phóng quê hương" ấy thì... than ôi! Trên một triệu người chết để đuổi đưọc người Mỹ ra khỏi đây, nhưng lại cũng cái chính quyền Cộng sản ấy và nay còn kéo thêm 80 triệu dân đang phải lệ thuộc vào nước Mỹ hơn bao giờ hết. Nếu không có thị trường nước này cứu cho gần 10 tỷ USD nhập siêu từ "đàn anh" Trung Quốc hằng năm, thì không hiểu nên cái nền kinh tế thị trường "made by CH-XHCN-Việt Nam" này còn lao đao đến cỡ nào?
Vậy vì cớ gì mà hàng triệu mạng người đã phải hy sinh vô lý để phong tặng hai chữ "anh hùng" cho đảng cộng sản, để rồi họ "ngủ mê" với hai chứ ấy khiến đất nước đến nay vẫn chưa có độc lập, tự chủ thật sự?
Sau chiến tranh, cũng vì sợ dân chúng biết nhiều về tình hình dân chủ ở thế giới bên ngoài mà đảng Cộng sản Việt Nam cấm đoán, hạn chế các quyền tự do của người dân, bức bách tôn giáo và trường học được dùng làm nơi tuyên truyền bao điều giả dối cho các thế hệ trẻ y hệt thời phong kiến. Họ "có công" chẳng thua kém gì mấy ông vua trên trong việc làm nghèo nàn lạc hậu đất nước ngày trước, khiến cho đạo lý xã hội và những giá trị tinh thần cao quí bị xói mòn nghiêm trọng.
Nhìn ra thế giới bên ngoài, việc tranh giành tài sản với các tôn giáo là điều rất hiếm khi nghe xảy ra ở các nước Âu Mỹ Úc. Lãnh đạo các quốc gia này cũng chẳng bao giờ đi rêu rao với thiên hạ về tự do, dân chủ. Bởi họ hiểu đó là những quyền căn bản mà mọi người đều được hưởng đi đôi với nghĩa vụ công dân, chẳng những họ không có quyền ban phát mà còn phải lo bảo vệ nó.
Trong khi ở xứ mình thật đúng như câu nói của ông bà xưa "thùng rỗng kêu to", mấy chữ "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc" gắn liền bên dưới tên nước trên mọi loại giấy má nghe rất là "kêu" nhưng thực chất chỉ dùng để "khoe mẽ", chẳng những thế có khi nó còn phản tác dụng với người hiểu biết và tinh tế. Vì sao cần phải gắn chúng cạnh tên nước nếu chẳng phải lý do chúng đang sắp... "tuyệt chủng"?
Sống trong một xã hội tôn ti trật tự mọi thứ ngày càng "bát nháo"vì phải tuân theo những điều giả dối, trong nước hiện ngày càng có nhiều người tự "cứu rỗi" mình tìm về với cội nguồn tôn giáo, đảng viên cũng tỏ ra rất "sốt sắng" đi chùa trong những dịp lễ tết.
Đảng Cộng sản Việt Nam tất nhiên biết rõ đây là dấu hiệu "bụt Hồ" đã hết thiêng, bởi vậy mới có chuyện họ bật đèn xanh cho các báo "kiếm chuyện" với những chiếc xe công mang biển số xanh xuất hiện ở chùa ầm ĩ trên các báo một dạo sau Tết vừa qua, lý do bảo là lãng phí nhưng thực ra là để "dằn mặt" những quan chức, đảng viên nào rục rịch mò đến các chùa chiền.
Nhưng "thua keo này bày keo khác", mặc kệ cho dân chúng nhiều nơi còn nheo nhóc nền kinh tế đang có những dấu hiệu lạm phát nghiêm trọng, đảng vẫn rất rộng lượng, sẵn sàng chi tiền tỷ bảo trợ và tổ chức những lễ hội linh đình mang nhiều màu sắc tôn giáo. Chuyện những vua Hùng ngày xưa được "tái lên ngôi" dưới triều đại XHCN này là điều trước kia khó ai nghĩ nó có thể xảy ra. Gần đây hơn, là lễ hội tái diễn tế đàn Xã Tắc - lễ hội cuối cùng trong chuỗi lễ hội tại Festival Huế 2008 mà theo một tờ báo mô tả " lễ hội đã được tổ chức trang nghiêm và trọng thể, khi vương triều Nguyễn suy vong, việc tế tự ở đàn này bị bỏ bê, khu vực quanh đàn bị lấn chiếm v.v..." nghe thật cảm động. Điều ly kỳ với lễ hội này cũng theo các báo là hàng trăm em ăn xin bị hốt về đồn nhốt suốt thời gian Festival diễn ra để khỏi "làm phiền" du khách, sau khi xong việc lại được thả về lại hè phố như thể thả hổ về rừng vậy.
Với cách làm mang nặng tính đối phó như vậy càng bộc lộ rõ hơn bản chất lưu manh của đảng Cộng sảnViệt Nam, chỉ xem trọng hình thức che chắn bề ngoài hơn giá trị đích thực về đạo lý.
Ban Tôn giáo Chính Phủ hay "lò tái chế" đạo?
Người Việt Nam mình có tiếng là thông minh tháo vát. Ở những nước giàu người nào việc nấy, trong công việc không có chuyện đem râu ông nọ cắm cằm bà kia, còn dân mình vì phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, thiếu thốn mà trở nên giỏi ứng phó
Dưới "triều đại" XHCN lầm than thời bao cấp, đức tính cao quí ấy càng được đề cao hơn bởi những cuộc thi "phát huy sáng kiến" mặc dù hiệu quả vá víu nhưng lại được tuyên dương công trạng như những "inventors" phát minh ra các loại sản phẩm mới.
Những về chiếc vỏ Michelin xe lam 3 bánh bị khan hiếm sau 1975 được "cải lùi" bằng vỏ cao su đặc ruột, dầu thắng Lockheed xe tải nghe nói thay bằng xà phòng nước v.v... là những chuyện "cười ra nước mắt" có lẽ chỉ ở Việt Nam mới có.
Thay vì lãnh đạo đất nước đi theo văn minh tiến bộ như nhiều quốc gia láng giềng, đảng Cộng sản Việt Nam đưa dân chui vào ngõ cụt, phải ráng hết sức giẫy dụa mới thoát ra khỏi, rồi lại tự khen nhau "nhiệm vụ khó khăn nào cũng hoàn thành, trở ngại nào cũng vượt qua" nghe thật nực cười! Bởi vậy dân Sàigòn khi ấy hay mỉa mai những phong trào thi đua kiểu vậy là "phát huy sáng kiến cải tiến cái khổ" (thay vì cải tiến sản phẩm) trước khổ ít, cải tiến rồi còn khổ hơn.
Trong lĩnh vực văn hoá, tôn giáo cũng vậy. Mặc dù thuộc về lĩnh vực đời sống tình cảm tinh thần, tâm linh không dễ gì kiểm soát mọi suy nghĩ của người khác, nhưng đảng cũng làm bằng mọi cách không "tư tưởng HCM" thì cũng "đạo đức cách mạng" hoặc "đậm đà bản sắc dân tộc" v.v...mà mục đích không gì hơn nhằm kềm chế quyền tự do tư tưởng để kiểm soát.
Việc pha chế trong tôn giáo đã có Ban Tôn giáo Chính phủ lo và với mỗi đạo các "thầy lang" trong ban này nghiên cứu rất kỹ từng hoàn cảnh lịch sử, tập tục thờ cúng một cách rất chi tiết và cụ thể và qua đó sẽ bào chế ra những loại thuốc "đặc trị" riêng cho từng tôn giáo. Với đạo công giáo họ đã thực hiện việc này rất công phu vì là tín ngưỡng của một tôn giáo lớn thứ hai trong nước, nếu "chế biến" không khéo làm "hư bột hỏng đường" thô thiển quá sẽ dễ bị phát hiện. Công thức ấy chính là mấy từ "công giáo và dân tộc" nghe quen quen bấy lâu.
Vài năm trước trên mạng internet có xuất hiện một số tài liệu liên quan đến đạo công giáo ở Việt Nam, theo tiết lộ thì ngay từ thập niên 50 sau khi chiếm được miền Bắc, chính phủ của ông HCM khi ấy qua đại sứ quán Ba Lan tại Hà Nội đã nhờ một số linh mục Ba Lan sang Việt Nam một thời gian khá dài để cố vấn cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ thời ấy về các chính sách liên quan đến giáo hội công giáo vì dân chúng Ba Lan hầu hết đều là công giáo và quốc gia này khi ấy là đồng minh của Hà Nội.
Các chi tiết của việc cố vấn này ra sao và nó có ảnh hưởng gì với giáo hội Việt Nam bấy lâu, chỉ những ai trực tiếp tham gia và Ban Tôn giáo Chính phủ mới biết rõ. Tuy nhiên trong năm 2007 vừa qua, khi tin tức về những chuyện làm nội gián cho cộng sản Ba Lan có liên quan đến một số tu sĩ nước này được báo chí công bố, rất có thể đã khiến nhà nước Việt Nam cảm thấy hơi "nhột".
Về phần giáo hội, tin trên chắc hẳn đã khiến ai nấy đều ngỡ ngàng vì chuyện "con sâu làm rầu nồi canh" Tuy nhiên từ chuyện này, khi nhìn lại giáo hội mình càng thấy có lý do để tự hỏi, chiêu bài "công giáo và dân tộc" được nói đến bấy lâu liệu sẽ giống với giáo hội Ba Lan?
Chiêu bài "dân tộc" núp bóng đạo công giáo đã đến lúc cần phải chấm dứt!
Hai chữ "dân tộc" được gắn liền với "công giáo" khiến cho mọi người thoạt nghe dễ lầm tưởng vai trò của đạo này được đảng nâng lên tầm vóc quốc gia, được quan tâm ngang hàng với những chuyện quốc gia đại sự khác. Việc ai đó đặt tên cho tờ báo công giáo quốc doanh là "công giáo và dân tộc" cũng không nằm ngoài toan tính này.
Nhưng tiếc cho "thiện ý" của họ vì dân tộc và tôn giáo là hai thế giới hoàn toàn tách biệt nhau. Cả hai tuy đều mang những ý nghĩa tinh thần hết sức cao đẹp và cùng tồn tại trong một quốc gia, nhưng không vì sự chung sống ấy mà có thể hiểu một cách mơ hồ trộn lẫn hai cái tốt lại với nhau vẫn làm nên "sản phẩm" vô hại. Về mặt logic nó chẳng còn đúng như khi ta làm toán, "cộng" đi với "cộng" luôn cho ra giá trị dương.
Bởi kết quả của một sự pha trộn như vậy không còn lệ thuộc vào bản chất tốt xấu hay tính âm dương của từng thành phần mà ý nghĩa của chúng mới là điều cần phải xem xét cẩn trọng.
"Dân tộc" được dùng để chỉ về một tập thể nhiều người có chung giống nòi, biểu hiện bằng sự tương đồng về đặc điểm màu da, vóc dáng, chung một phong tục tập quán và một lịch sử gắn liền với một vùng lãnh thổ nhất định nào đó. Vì vậy ý nghĩa của hai từ "dân tộc" chỉ có giới hạn trong phạm vi một quốc gia, đó là chưa nói đến việc trong mỗi quốc gia còn có thể có nhiều dân tộc hay sắc dân khác nhau cùng chung sống.
Ngược lại, "tôn giáo" vì không được làm nên bởi xương thịt, cũng chẳng có thói quen tập quán như con người, nên không phải mang trên mình bất cứ đặc điểm, đường nét riêng của dân tộc, quốc gia nào. Tầm vóc tôn giáo theo đà phát triển của nhân loại, nay đã vượt ra khỏi biên giới mọi quốc gia. Đạo Công giáo, Phật giáo, Hồi giáo v.v... đang hiện diện ở khắp các lục địa.
Sự khác biệt rõ như ban ngày là vậy nhưng tại sao đảng Cộng sản Việt Nam lại cứ muốn pha trộn cả hai chung lại với nhau như pha chế món cooktail để làm gì? Thưa, không gì hơn là nhằm làm giảm bớt tính bao quát và nhạt bớt chất tinh túy của các tôn giáo, biến tôn giáo trở thành một thứ đạo bé nhỏ hơn, nằm lọt trong tầm kiểm soát của chính quyền.
Họ những tưởng cái trò chơi chữ khá "lưu manh" có phần tinh tế ấy sẽ làm khó cho mọi người nhận ra cái bản chất bất lương của họ, vì thế mà cho đến nay đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn đem ra áp dụng. Bằng chứng là mỗi khi có các sự kiện lớn của giáo hội truyền thông trong nước do đảng kiểm soát cần phải đưa tin, chúng ta đều nghe rất quen điệp khúc "giáo hội đồng hành cùng dân tộc" "sống tốt đạo đẹp đời" được nhai đi nhai lại không mệt mỏi.
Mà đồng hành với dân tộc là gì? làm sao có thể đồng hành với dân tộc nếu giáo hội Việt Nam chưa ly khai khỏi tòa Thánh Vatican? "Đẹp đời" là phải tuân phục những gì đảng nói kể cả việc sai nhưng Chúa Giêsu lại bảo "một tôi không thể cùng lúc làm tớ cho hai chủ" hơn nữa đường lối của Hội Thánh cũng chẳng song song cùng chiều với những chính sách họ ít nhất là về các quan điểm tôn giáo, vậy làm sao đẹp cả hai theo ý họ muốn?
Điều này cũng còn lý giải được vì sao các nhà nước cộng sản Việt Nam, Trung Quốc cho đến nay vẫn không chấp nhận việc tòa thánh Vatican chọn và phong chức cho các giám mục mà không tham khảo họ và đây chính là một trong số những trở ngại lớn nhất trong việc thiết lập bang giao mà sau 15 lần gặp gỡ vẫn chưa đi đến đâu.
Vì vậy, con xin các đấng giáo quyền và mọi người có đạo đặc biệt lưu ý đến thâm ý của chính quyền Việt Nam mỗi khi nghe họ dùng hai từ "dân tộc" đi kèm cùng đạo công giáo chúng ta, xin đừng thờ ơ lẫn lầm tưởng đó là điều vinh dự cho giáo hội.
(Một giáo dân Sàigòn)
Alfonso Hoàng Gia Bảo

 

 

Nhà dân chủ Phương Nam Đỗ Nam Hải từ trong nước gởi thư cho nhóm Thông Luận

Kính gửi: Ban biên tập báo Thông Luận online,
Tôi là Đỗ Nam Hải, hiện đang sống tại thành phố Sàigòn - Việt Nam. Tôi viết thư này gửi đến Ban biên tập báo Thông luận online và các bạn hữu quan tâm, bởi vì tôi là người có tên trong bài viết của Trung Hiếu, với tựa đề: "Báo giới với những người tên Hải" mà báo Thông luận online đã đăng vào ngày 23/6/2008 vừa qua.
(http://www.spysurfi ng.com/index. php?q=aHR0cDovL3 d3dy50aG9uZ2x1YW 4ub3JnL3ZuL21vZH VsZXMucGhwP25hbW U9TmV3cyZhbXA7Zm lsZT1hcnRpY2xlJm FtcDtzaWQ9Mjg5OQ %3D%3D)
Trong những năm gần đây, có 1 Cục thuộc Bộ công an của nước CHXHCN Việt Nam, do 1 thiếu tướng công an tên là Kông Tư làm cục trưởng. Một trong những nhiệm vụ quan trọng của cái Cục này là sản xuất ra những bài viết, với những "nhà báo" mang những cái tên rất kêu như: Chính Trực, Trung Ngôn, Trung Hiếu, Chính Tâm, Vương Định, v.v... mà bài viết của Trung Hiếu trên là một trong những ví dụ. Điều xót xa cho dân tộc là ở chỗ: tiền từ thuế đóng góp của nhân dân, tiền từ việc khai thác đến kiệt quệ tài nguyên đất nước rồi bán tống, bán tháo đi đã được dùng một cách phí phạm là trả lương cho những "nhà báo yêu dân chủ" kia. Mục tiêu của họ là: bằng mọi cách, dù là láu cá nhất, đê hèn nhất để đánh phá phong trào dân chủ Việt Nam. Một vài đặc điểm rất dễ nhận thấy của họ là: lai lịch không rõ ràng, hành tung thoắt ẩn, thoắt hiện rất khó xác định.
Trong thực tế, tôi không mấy quan tâm đến những "tác phẩm" của họ. Chúng vẫn thường xuất hiện trong hộp thư điện tử của tôi và bạn bè và cũng có khi chỉ là kiểu tuyên truyền miệng rất thiếu tử tế. Tôi cũng không ngạc nhiên về luận điệu của họ, họ "ăn cơm Chúa" thì lẽ dĩ nhiên là họ phải "múa tối ngày". Đấy là nhiệm vụ mà những người lãnh đạo trong Đảng cộng sản Việt Nam giao cho "múa". Nếu họ không "múa" hoặc "múa" không đúng theo yêu cầu của một đảng, cứ luôn xưng xưng trong suốt hơn nửa thế kỷ qua là: "Đảng là của dân, do dân, ngoài việc hy sinh phấn đấu vì hạnh phúc của nhân dân, "Đảng ta" không có một mục đích nào khác,... (!?)" thì họ sẽ bị đảng của họ phê bình, kỷ luật.
Điều làm tôi ngạc nhiên ở đây là sự xuất hiện một cách rất "trù mật" những bài ấy trên báo Thông luận online. Việc này, các trang báo khác đều đã dễ dàng nhận ra xuất xứ, cũng như mục đích xấu xa của chúng, và họ đã không làm như Thông luận đã làm một cách rất say sưa, ít nhất là trong khoảng 2 năm trở lại đây. Vì vậy, tôi viết thư này gửi đến Ban biên tập báo Thông luận online với một lời đề nghị: Hãy đăng thư này của tôi trên báo Thông luận, theo đúng tinh thần đa nguyên vốn có của cuộc sống. Rất mong sự hồi âm của Ban biên tập.
Trân trọng.
Đỗ Nam Hải.
441 Nguyễn Kiệm
Phường 9 - Quận Phú Nhuận
Thành phố Sàigòn - Việt Nam.

 

 

 

Chuyện xưa và nay

Nguyễn Dư (Blog Việt Nam)

Đọc trong lịch sử nước nhà, thấy giống dân Lạc Hồng của người mình từ thời vua chúa, các bậc đế vương coi mình là con trời, từ trời sai xuống để chăn dắt trăm họ, trị dân, an dân; bởi vậy mấy ông quyền uy ghê gớm lắm: Muốn chém ai thì chém, giết ai thì giết. Đám quần thần dưới trướng, khi có chuyện phải tiếp kiến vua thì quỳ mọp trước chỗ vua ngồi, ngẩng cổ lên nói chuyện, chỉ cần thấy một cái "thẹo" nhỏ trên mặt nhà vua đem ra ngoài phổ biến, "xuyên tạc" là bị ghép tội phản nghịch (phản động), phạm thượng có khi bị "mất gáo" như chơi.
Trong hoàng tộc cho đến đám cùng đinh, nói chuyện người ta tránh né những điều húy kỵ. Những lời lẽ nào có động chạm, hoặc tên cúng cơm của vua thì gọi lệch đi bằng những từ khác có khi cùng âm nhưng không để hoàn toàn mất nghĩa.
Mọi người không được chê, phải tuyệt đối trung thành với triều đình. Nếu có chê thì cũng nói nho nhỏ với nhau nghe thôi. Người dân thấp cổ bé miệng bị oan ức "dân oan" không biết kêu ai, đứng lên phản đối bằng... cái miệng thì bị đám cường hào ác bá kiếm cớ trấn áp bằng vũ khí, vũ lực (thời đó chưa có còng số tám), thủ tiêu gọi là để an dân, ổn định xã hội. Vì những uất nghẹn lâu ngày trong lòng nên dân gian thường có những câu vè hoặc những câu thơ bóng bẩy truyền tụng, bới móc những thói hư, tật xấu của triều đình mà nhiều khi không ai biết tác giả, xuất xứ.
Ngoài xã hội, mọi người lấy chữ lễ làm đầu, ăn nói không thận trọng coi chừng bị quở trách. Khi nói đến người chết, thấy tiếng "chết" nói ra sao mà nghe xót xa quá nên có người gọi là "mất", "qui tiên", "khuất núi" hay là "về với ông bà, theo ông bà..." Nói chung, người ta tránh những tiếng không hay ho làm xấu mặt, tủi thân.
Luận về chuyện nào cảm thấy có những từ không tốt đẹp cho bản thân, phe nhóm, người ta cũng tránh né; chỉ xử dụng những từ thanh cao, bóng bẩy, hoặc dùng tiếng lóng nghe sao cho được cái lỗ tai để làm nhẹ đi những việc làm xấu xa. Thí dụ như băng nhóm đi cướp của thì họ không nói là ăn cướp mà dùng từ "ăn hàng", còn bọn chuyên đi ăn cắp vặt thì gọi là "chôm chỉa". Có lẽ như vậy mà ngôn từ của dân tộc càng ngày càng phong phú thêm.
Ở trên là một vài nét thô thiển, vụng về "chấm phá trên bức tranh" tập quán xưa và nay của dân tộc ta. Thời nay, có những ngôn từ, vì bị "cưỡng hiếp" lâu ngày nên người ta xử dụng thành quen, phổ biến. Nói ra đây để nhe chơi, có lẽ vì thấy vô hại nên không ai thèm thắc mắc, mổ xẻ. Nếu có sơ suất thì xin bỏ qua, để mắc tội phạm thượng thì khổ thân em lắm!
Thí dụ như khi người chủ bỏ tiền ra thuê người giúp việc gia đình, hoặc làm việc trong công xưởng thì không thể nào gọi là hợp tác lao động được, mà phải gọi là làm thuê, làm mướn, ở đợ... Ở đợ gọi là... O.shin nghe nó oai hơn? Hợp tác lao động mang ý nhĩa là mọi người cùng hợp lực làm chung công việc, giúp đỡ, tương trợ công sức lẫn nhau. Theo sự hiểu biết của tôi thì hợp tác mang ý nghĩa công bằng trong sự thỏa thuận, không có sự tùy nghi bóc lột, lợi dụng; mà phải chia theo tỉ lệ phần trăm, công, vốn, tương xứng giữa các cổ đông, hay còn gọi là công ty. Chỉ có "người thuê" và "người cho thuê" lao động thì mới gọi họ là hợp tác để ăn trên công sức của người lao động.
Còn chuyện nữa là vừa rồi mấy ông bên y tế bất bình bên thông tin báo chí nói về việc tiêu chảy cấp xảy ra ở khắp nơi - gọi là dịch tả. Đại ý bên y tế cho là "dịch tả" với "tiêu chảy cấp" cần phải phân biệt, gọi như thế làm cho người dân dễ bị ngộ nhận, nguy hiểm. Họ có lý! Tiêu chảy thì có nhiều loại, nhưng dịch tả là loại bệnh lây lan. Bên thông tin báo chí cũng đâu có vừa! Họ bẻ lại là gọi gì không quan trọng mà làm cách nào ngăn chận mới là quan trọng hơn.
Họ lại cãi chày cãi cối! Viết thông tin, thu thập, phổ biến thông tin mà nói là không quan trọng; trong khi đó đi "leo lề" qua bên y tế rồi chê bai. Chuyện ngăn chận là của mấy ông y tế mà mấy ổng không lo! Lo đi bắt bẻ người khác!
Mấy ông nhà báo viết cho đảng, mặc dầu thời nay là thời đại văn minh của nhân loại, không như thời vua chúa, phong kiến, nhưng các ông viết bài cũng dè dặt lắm. Thời xưa bị "mất gáo" chứ thời nay "mất ghế" như chơi, có khi còn đi tù nữa!
Ở xứ mình, mà nghĩ cũng lạ à nghen! Nhà báo lấy thông tin từ mọi nơi, trong đó có thông tin từ cơ quan cao cấp của chính quyền. Nếu nhà báo viết bậy, không trung thực, làm cho nạn nhân bị mất danh dự, mất việc, bị đi tù thì nạn nhân là người đi thưa, hai bên trưng bằng cớ, nhân chứng, xem ai tuyên truyền xuyên tạc ra đối chất trước công đường, chứ sao chính quyền lại đi bắt nhà báo?!. Đi thưa biết đâu chừng thắng cuộc, gở được danh dự, đòi bồi thường kiếm lấy chút tiền còm đi... cá độ bóng đá, hú hí với mấy em chơi cho nó sướng.
Cơ quan hữu trách cũng không thể dựa vào thông tin của nhà báo rồi muốn bắt ai thì bắt trong khi chưa có bằng chứng buộc tội. Nói đúng ra là việc bỏ tù, kết tội người khác, nhà báo không phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Đúng là luật của Việt Nam! Bởi vậy có một đạo diễn cho rằng ở Việt Nam bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Tại các ông nhà báo viết bậy, các ông có chức phận trong chính quyền đi tuyên truyền tầm bậy, xuyên tạc làm hoang mang dư luận trong khi người ta... vô tội! "Nhà nước ta quang minh, chính đại, xử đúng người đúng tội, không có vùng cấm, không để oan và lọt tội ai."
Cuối cùng, do chính sách khoan hồng (ban ơn), xét thấy mấy ông xuyên tạc, viết bậy không có tội nghiêm trọng, được tha. Trái banh đá qua sàng lại, tội nhân "lọt lưới"! Phe nào thắng phe nào trong ván này nhỉ? Còn phải hỏi! Bị răn đe, bịt miệng hết thì chắc chắn phe tham nhũng thắng chứ còn ai!
Ngày nay không như thời xưa, phương tiện truyền thông mạnh lắm. Các ông có chức có quyền, lãnh đạo đảng phái, phe nhóm mình của các nước văn minh trên thế giới rất sợ báo chí, đài truyền hình, hệ thống viễn thông của các "thế lực thù địch"; những việc làm, lời nói chỉ cần sơ ý chút xíu thôi là bị lãnh "búa" của thiên hạ liền.
Như thế đất nước người ta mới trong sạch, đạo đức được gọt giũa thường xuyên nhờ thông tin, nhờ tự do ngôn luận. Thế mà mấy ông nhà mình lại đi làm ngược lại rồi lấp liếm, cãi chày cãi cối là nước nào mà không có tham nhũng. Rồi còn hỏi lại, trước năm bảy lăm (đã cách nay hơn ba thập niên) miền Nam có tham nhũng không? Xã hội có bất công không? Có mua quan, bán chức không? Đầy ra đấy...!
Không học những cái hay mà đi tìm những cái dở để so sánh! Họ lấp liếm, biện hộ để gở thể diện, tự làm cho mình an lòng hơn theo cái kiểu cùng một tội, nhiều người phạm đỡ ái náy
Thời nay là thời của "thế giới đại đồng" (không dùng chữ hội nhập. Nói thế giới đại đồng nghe cho nó oai vậy mà), ngôn ngữ dùng loạn xạ: Pha chế, cắt xén, thêm bớt cho tiện khi xử dụng là điều khó tránh khỏi. Nhưng làm sao nói cho đủ nghĩa, rõ ràng, dễ hiểu và vừa lòng mọi người thật là một điều khó!
Những "đàn chim Việt" tan tác, lưu lạc khắp bốn phương trời, nhìn lối sống của người ta, không biết có nên giữ tập quán của cha ông để tự hào, phô trương, nói lên cho dân bản xứ biết là dân tộc mình có bốn ngàn năm văn hiến?!
Nguyễn Dư