Biển Hoàng hoa cải cay trên đất Pháp
ThyThy HoangThyMaiThao
"Thế thì gửi em đọc bài này.
...
tạp bút "Vườn Xưa Hoa Cải"
BH
Không biết là tiếp theo thư nào đó của tôi hôm qua, mà chị viết như vậy. Nhưng tôi biết là chị nhớ Paris nên "bắt mắt" hoa cải vàng (?) hay hoa cải vàng làm chị tương tư về Paris (?).
Bài "Vàng xưa hoa cải" đã làm tôi gợi nhớ ý niệm về mùa hoa cải của đất Bắc Việt Nam, chứ trong Nam trời nóng quanh năm rồi? Nhưng hình ảnh "nhìn từ xa chỉ thấy rợn ngợp một sắc vàng mênh mông như những đám mây trời sà xuống mặt đất", thì chỉ khi tới Pháp tôi mới chiêm ngưỡng phong cảnh ngoạn mục đúng như vậy.
Ở Việt Nam, khi xưa tôi chỉ thấy những vườn rau cải quanh nhà ông bà, cô, dì, chú, bác. Hay xa hơn chút nữa là hàng xóm láng giềng cùng trong làng. Mà ngoài Bắc, vườn cũng nhỏ, đồng ruộng cũng không phải là thẳng cánh cò bay. Thuở tôi còn nhỏ, là thời miền Bắc bị thể chế hợp tác xã nữa, nên việc gì cũng như việc chùa, người ta làm đại khái cho có công điểm. Nên hầu như một năm chỉ có hai vụ lúa chiêm và lúa mùa là chính. Ít nơi nào có thêm vụ hoa màu nơi đất của hợp tác xã. Vườn quanh nhà thì trồng trọt linh tinh đủ thứ, nào chuối, nào cam quýt mít dừa...chỉ còn chừa mảnh nhỏ dành cho rau dưa. Bởi thế, tuy là rất nhớ hoa cải vàng, nhưng không đủ để thành một đám mây vàng như người viết đoạn "tạp bút" kia. Người viết nhắc đến bãi bồi phù sa nào đó, chắc là đúng với ký ức của mình, vì đất Bắc rất nhiều sông và luôn có mùa nước lũ, nên phù sa bên bến bồi rất là màu mỡ. Tôi cũng thường nghe kể, có những miền quê mùa nước xuống thì tha hồ trồng đậu, hay khoai, ngô, mía, lạc và rau dưa các loại. Còn quê nội của tôi là nơi đồng chiêm trũng, đất rất ít, chỉ có ao là nhiều. Vì mỗi nhà cất lên là phải đào đất đắp nền cho cao, nên cạnh nhà luôn có một cái ao, hay hai cái ao khá to là vậy. Đất thì là đất sét, nên trồng hoa màu rất khó khăn. Khi bé tôi không thích mấy ăn rau cải, vì thấy nó đắng. Có thể vì thế mà màu vàng hoa cải thêm phần lợt lạt trong trí nhớ của tôi.
Khi đã thành kiếp tha hương nơi xứ người, ở đất Pháp tôi mới thực sự bị thức tỉnh với màu vàng rất riêng của hoa cải. Giống hoa cải chỉ để lấy hạt làm mù tạc cay, nổi tiếng như "moutarde de Dijon". Mùa hoa cải của Pháp là vào khoảng cuối tháng Tư, đầu tháng Năm ( hãy còn đang là giữa mùa Xuân của Âu Châu ). Phải nói đó là những cánh đồng mênh mông, bát ngát, nên hoa cải làm cho mắt người đi qua, nếu là người yêu thiên nhiên, bắt buộc phải sáng bừng! Rồi ngỡ ngàng và thảng thốt kêu lên: chao ơi là tuyệt tác, tuyệt mỹ và ngoạn mục hết tầm cỡ...!!
Đó là những tấm thảm màu vàng anh khổng lồ, không có đường viền, không bị bất cứ một màu sắc nào làm vết lên đó. Hoa cải rất mảnh mai, nên chỉ cần cơn gió nhẹ cũng đủ làm rung lay như sóng biển chạy đều, rồi trải ra và ra xa mãi mãi...Nên ví như mây vàng từ trên trời sà xuống mặt đất cũng đúng? Mà gọi thành tên như sóng biển Hoàng trôi chảy trên bước chân người nhân gian cũng không sai? Khi hoa cải nở rộ là cả không gian nơi ấy nhuốm ánh vàng đến là kỳ ảo. Những con côn trùng nhỏ tí xíu cũng màu vàng. Những cơn gió đến đi cũng màu vàng. Nắng đã hẳn vàng hơn. Mà nếu có mưa, thì dù là mưa bụi hay mưa vừa, hay mưa rào đầu mùa...cũng là những cơn mưa màu vàng. Màu biển Hoàng cải cay trên đất Pháp, chỉ có thể được làm nên bởi bàn tay thần kỳ của Thượng Đế ban tặng cho loài người trên trái đất này, chứ không thể nào loài người có thể chế ra một gam màu chính xác như thế mà tặng lại cho Thượng Đế và tự tặng mình? Tôi đã từng làm trong labo của một phòng thí nghiệm công nghiệp nhuộm vải vóc rất tên tuổi tại Paris, nên tôi biết mọi gam màu sắc nhân tạo đều chỉ là rất tương đối. Cảm giác khi đối diện với bao la sóng biển đại dương màu hoàng-anh hoàn toàn tự nhiên kia, thật không thể diễn tả bằng chữ nghĩa, mà chỉ có thể cảm nhận từ sâu thẳm tâm hồn mình: rất nhẹ và rất thơ!!
Tôi nhớ một lần kia, đi xe hơi qua vùng hoa cải, kỳ nghỉ lễ mùa Xuân của mấy đứa con tôi vào nửa cuối tháng Tư cách đây chừng năm hay sáu năm gì đó, chao ơi: cả cái kính xe đằng trước, chỉ chừng nửa giờ là thành màu vàng i hệt màu vàng hoa cải. Bởi xe chạy trên đường cao tốc, và những con côn trùng nhỏ tí ti bay loạn xạ dày đặc trong không gian ở vùng đó, kết quả là tỉ tỉ con côn trùng này bị đập vào kính xe và tử trận rất vô lý (?). Chắc bụng những chú/cô côn trùng này vừa mới no nê nhụy vàng hoa cải, chúng cũng đâu có ngờ...!? Tôi xót xa và nhắc nhở liên miệng ba của mấy nhỏ: cho xe chạy chậm lại chút được không, tội nghiệp những con côn trùng quá! Con bé con ngồi cạnh mẹ hưởng ứng liền và nó nhắc còn liên miệng hơn cả mẹ nó.
Sau lần ấy, tôi tránh đi lại qua vùng hoa cải mùa trổ bông vàng kia. Nhưng gần nhà tôi, có những năm họ cũng trồng thứ cải này, tuy cánh đồng không vĩ đại như hình ảnh tôi đã từng ghi nhận kia, nhưng cũng đủ diệu vời, nếu là tôi lội bộ đi dạo chơi và ngắm nghía cho được hiền hòa. Nhưng bù lại, ở gần nhà thì mùa đó cũng là mùa hoa Tulip. Bên Pháp mùa nào họ trồng hoa thứ đó ở những nơi công cộng. Như thành phố của tôi, dọc hai bên đường đi nếu mà có chút đất là họ trồng đầy hoa, các bùng binh thì khỏi nói, chỉ để trưng những mâm đại đế là hoa tiêu biểu cho từng mùa. Và không hiểu vô tình hay hữu ý, mà nơi con đường gần những cánh đồng họ trồng nhiều lắm hoa Tulip đủ các gam màu: màu đỏ nhiều hơn cả, rồi màu hồng, màu vàng, màu tím, màu trắng... Nên khi bạn còn chưa ra khỏi cảm giác nhung nhớ biển Hoàng hoa cải rất mềm mại, bạn đã bị hút mắt bởi màu sắc rất dễ thương và hình dáng kiều diễm của Tulip.
Tôi khi nhỏ là đứa trẻ chỉ mải mê với việc học chữ. Tuổi mười lăm, mười bẩy xuân thì đến đi như thế nào, theo ý lãng mạn người đời vẫn nhắc (?) tôi cũng không có mấy hay. Nên tôi hoàn toàn không có cuộc tình hoa cải, và hoa cải cũng không được làm nhân chứng cho một tình yêu duyên thắm nào đó riêng tôi? Chỉ đến khi tôi đã đi làm việc, rồi lại xa nhà và sống giữa thành phố hoa và sương mù quanh năm là Dalat, đó mới là quãng thời gian tôi như trở lại tìm tuổi thơ. Ở đó tôi si mê màu vàng của Mimoza hơn cả. Giữa mùa của Mimoza màu vàng cũng thật tươi mới và dịu dàng, nhất là lá loài Mimoza này ánh như bạc. Nên nhìn cây Mimoza giữa cảnh núi đồi trùng điệp và không khí se lạnh, cũng gây ấn tượng như mây vàng đứng im giữa khoảng đất trời tinh khôi, bồng bềnh cùng sương trắng cứ lửng lơ ngang trời ...dễ chịu lắm.
Giờ này, ngồi gõ bàn phím vi tính, kể chuyện màu vàng hoa cải cay của xứ Pháp, đặt cái tên cho cánh đồng cải ngút ngàn một lần tôi đi qua là "Biển Hoàng" ...Tôi thấy nhớ chị Bích Huyền nhiều thật nhiều. Cũng có lẽ hai chị em suốt mười ngày chị ở Pháp đã không rời nhau nửa bước. Tôi gọi chị là "bà hoàng lãng du" chuyến đi Âu Châu này. Vì chị chả cần phải nghĩ ngợi gì những điều làm mệt thêm như: đi đâu, làm gì, ăn uống gì ... Chị chưa từng cầm một cái vé tàu điện ngầm trên tay, mặc dù mỗi ngày đi tới đi lui trong lòng đất những ngang dọc đường tàu điện ngầm các loại metro bình thường hay loại chạy nhanh là RER của Paris. Chị chỉ cần nhớ những tên ga tàu, hay địa danh ngày xưa in trong bài học cũ ( như ga Lyon đèn vàng, ngục Basti thời công xã Pháp, nhà thờ Đức Bà với thằng Gù nổi tiếng, vườn Luxembourg có lá vàng phủ trên vai pho tượng trắng...Và, ở Monaco thì nhất quyết phải là nơi có để tấm hình, in trên đá như thật, bà hoàng hậu Grace Kelly, mà một thời chị và chị Dung của chị cùng si mê qua duy nhất một bộ phim tài tử này đóng vai chính...). Còn xe bus, xe lửa tốc hành _TGV, xe lửa thường, tàu điện ngầm, tàu thủy đi dạo mát trên sông Seine... tôi dắt đi đâu, đổi ở đoạn nào, lên xuống trạm nào...chị cũng mặc, khỏi thắc mắc chi cả. Thậm chí tôi có lãng linh mà đi nhầm tàu một vài bến, hay rất nhiều bến rồi mới phát hiện ra, phải tìm đường trở lại...chị cũng chẳng phàn nàn, lúc nào trên gương mặt chị cũng là nụ cười làm rạng ngời lây sang những người xung quanh và cảnh vật. Hôm nào cũng đi khỏi nhà khá sớm sủa và trở về rất trễ, có hôm mãi sau nửa đêm... và trong các món ăn rất đạm bạc của tôi "nuôi" chị luôn có đĩa rau cải mới chỉ độ 3-4 lá, trần trong nước luộc gà rồi chấm với maggi "Arome Saveur_depuis 1889", hay ăn lẩu đồ biển mà rau nhúng chỉ có cải non của vườn nhà là chính. Chị về Cali thì nói: chị nhớ đồ ăn HP nấu, chứ không hẳn đã nhớ người nấu...(?). Sáng hôm trở về Cali, chị mới diện bộ đồ màu cốm mà chị rất thích, rồi chị đứng trước vườn cải nhà tôi ở phía sân trước và tôi chụp hình cho chị. Đó có lẽ là mấy tầm hình duy nhất chị chụp ở nhà tôi ( ah, còn một photo không biết chị chụp hôm nào, đó là cái giường tôi làm cho chị ngủ, mà cũng vô tình tôi để dra, chăn, gối gì cũng gam màu cốm! Khi chị bước vô phòng đó hôm đầu tiên chị đã khẽ kêu lên: ôi màu cốm của chị đây!! Tôi khi đó có nói với chị: để hôm nào bắt chị diện bộ pijama cũng màu cốm nữa, rồi ngồi nửa vời trên cái giường đó và HP chụp hình cho nhớ nha!! Nhưng rồi cả chị và cả em đều không còn giờ để nhớ chuyện này?!)
Tôi hứa sẽ tặng chị Bích Huyền một khoảng không gian và thời gian đẹp nhất có vương đầy kỷ niệm Paris. Có một lần kia chị và tôi nói về Paris:
Tháng 5 "chị." sang Pháp hy vọng được gặp em ( xưng hô như vậy có được không, chị chắc VHP còn trẻ tươi lắm...)
Nếu tháng 5 này mà chị BH qua Paris, HP sẽ "kỷ niệm" cho chị BH một "Mùa Hạ Trắng & Paris Diễm Lệ" không bao giờ quên!! HP mê Paris lắm, dù đã ở đây hơn 20 năm, nhưng mỗi lần đi giữa Paris là luôn có cảm giác như trong một giấc mơ không có thực bao giờ!! Nghe em nói em mê Paris mà chị lại náo nức ngày đi.
Chị đọc một bài của nhà văn Phạm Xuân Đài (?), anh ấy viết đi giữa Paris mà tưởng như đi giữa Saigon- vì lối kiến trúc giống nhau.
Chị BH đã lấy vé đi Paris chưa vậy? chị sẽ ở Paris bao lâu? sau Paris chị BH có tính đi chu du đâu đó ở Tây Âu này không? nếu chị BH muốn thì HP sẽ sắp xếp thời gian để làm guide cho chị BH, bất kể nơi nào chị BH muốn đi. Nhưng phải báo trước từ bây giờ, để HP tiện bề lo trước nha, Tây Âu này đến tháng 5 là người du lịch đã đông nghẹt! Như ở Pháp, thường hàng năm có tới gần 70 triệu khách du lịch qua lại, trong khi họ chỉ có khoảng 65 triệu dân số!
Nếu chị háo hức đi Paris, thì HP cũng háo hức ngày được gặp chị BH vậy. Bởi nghe giọng đã thấy quen tự thuở nào!! Trong mọi nét vẻ nơi con người, thì HP hình như "bắt" nhất là giọng nói của người ta thôi, và những đồng điệu về tâm-hồn, còn lại không để ý gì mấy những điều khác.
Nếu Phạm Xuân Đài từng viết: "đi giữa Paris mà tưởng như đi giữa SaiGon", thì cũng hẳn có nhiều lý do lắm đó, mà những giống nhau về kiến trúc thì chỉ là một nguyên do. Khi nào chị BH đi giữa Paris mà cảm giác thấy như thế nào thì mới là chính xác nhất, đúng không??
Khi mà HP đi bất kể nơi đâu trên thế giới, lúc mà tâm tư yên tĩnh nhất, thì HP đều cảm thấy như mình đang ở Paris vậy. Thế thì tại sao chị BH biết không??
Ah, chưa chi nó đã "phá" mình rồi đây? - BH.
Với riêng tôi, Mimoza Dalat cũng có thể được coi như là chứng nhân cho một tình yêu nơi ý niệm quãng đời người trần gian bình thường, mà tôi may mắn được lọt vào cái nôi đồng loại một lần.
Còn Biển Hoàng hoa cải cay trên đất Pháp, được coi là chứng nhân cho một Tình Yêu trong ý niệm Tái Sinh. Đó là khi tôi đang sống chỉ còn nửa đời như trần gian, còn nửa đời đã là thuộc về Thiên Chúa. Mà trong đó mọi tình cảm của tôi với con người, với nghệ thuật đều đã được soi rọi theo những chuẩn mực của Chúa tôi. Mỗi khi tôi được tương giao với Ngài, niềm tin nơi tôi về công bình của Thượng Đế càng thêm được vững chắc. Tôi ước mình sẽ được làm một con thuyền chở nặng tình nhân gian lướt trên sóng nước Biển Hoàng kỳ diệu của thiên nhiên toàn bích và toàn vẹn. Và trong giai điệu của một bài ca đẹp nhất về tình yêu của Thượng Đế với Loài Người muôn thuở không hư hao!
Sáng nay 21 tháng Sáu, Paris đã là ngày đầu tiên của mùa Hạ năm 2008, chị Bích Huyền gởi cho tôi một thư:
"Thế thì gửi em đọc bài này.
Chị rất nhớ vườn cải nhỏ của nhà em."
Tạp bút:
Vàng xưa hoa cải
Tháng giêng, tiết trời vẫn còn se se lạnh, sương mù giăng giăng kín cả đồi bãi là bắt đầu mùa cải ra hoa. Trên các bãi đất phù sa ven sông, cải từng luống trổ ngồng thẳng vút, có khi cao đến tận thắt lưng người lớn. Nông dân trồng cải để lấy rau, còn cho cải trổ ngồng là để lấy giống.
Khó có thể nói hết vẻ đẹp thật thà của hoa cải mùa giêng hai. Nhìn từ xa chỉ thấy rợn ngợp một sắc vàng mênh mông như những đám mây trời sà xuống mặt đất. Cái đẹp của hoa cải là cái đẹp của bầy đàn. Tách từng chiếc hoa thấy rất bình thường, nhưng khi cầm trên tay một chùm hoa mới thấy hết cái đẹp của nó.
Nhìn màu hoa cứ thấy lòng lâng lâng một niềm hạnh phúc khó tả. Bất chợt gặp trong màu hoa một tuổi thơ thôn dã, những năm tháng hồn nhiên đi qua giữa ruộng đồng. Tuổi thơ tôi ngập tràn những mùa hoa cải ven sông. Hoa cải vàng trời, vàng đất, vàng đến tận những giấc mơ lảnh lót tiếng sáo diều.
Đi giữa mùa hoa cải, nghe lòng ngây ngất một mùi hương. Hương thơm như nước giếng làng thấm vào lòng vào dạ, thấm vào tận từng tế bào một nỗi nhớ bất trị. Đi qua luống hoa thấy quần áo lấm tấm những hạt bụi vàng, và cơ thể thơm nức như vừa cử hành một lễ hội tắm hoa. Cắt hoa cải chơi trò nấu ăn, buôn bán đồ hàng. Cắt hoa cải cắm vào chiếc bình sứ đã mẻ miệng, rồi đặt lên một gốc cây, suốt đời tôi chưa từng thấy một lọ hoa nào đẹp quyến rũ như vậy: tôi đã ngắm hoa qua lăng kính vạn hoa của tâm hồn mình.
Mùa cải nở hoa cũng là mùa trai gái thôn quê bắt đầu những cuộc hẹn hò, khởi đầu cho những mối tình duyên sâu nặng, thành vợ thành chồng. Hoa cải thành chứng nhân cho bao mối tình thơm thảo cỏ nội hương đồng.
Và nếu có dang dở thì mùa hoa lại khiến những lứa đôi không thành kia suốt đời không thể nào quên. Một lọ hoa cải ngày giêng hai đặt trên chiếc bàn nhỏ, sắc vàng tươi ròng như ánh nắng mặt trời còn đọng lại trong đêm tối, đọng lại trong tâm thức một niềm cỏ dại hương đồng...
Không thắng không bại
Trần Ngân Tiêu (SGT)
Hồi mới qua đây qủa thật tôi có biết trời trăng gì nên mướn nhà ở đâu rẻ thì chốp, chứ đâu có nghĩ tới việc kén chọn xóm nào tốt, xóm nào xấu như bây giờ. Sau khi mướn rồi tôi mới biết chung cư tôi ngụ đều là giới bình dân, lao động thợ thuyền, và ngoại quốc. Giá tuy rẻ nhưng hỗn tạp có đủ hạng người, trẻ có, già có, có trắng, có đen và có cả Sì nữa. Cái tầng trên căn chung cư của tôi có gia đình anh "nhọ nhồi" lúc nhúc vài tay chưa quá tuổi vị thành niên nên rất nghịch ngợm.
Có hai thanh niên, cũng nhọ nhồi, luôn mặc áo da màu đen ngụ tại tầng dưới đất, họ gọi là "basement", tất cả cửa sổ đều có song sắt và lối vào cũng trang bị cửa song sắt có khóa. Hằng đêm tiếng nhạc rậm rựt tại tầng dưới này từ mười giờ đêm đến ba giờ khuya, khi thì "rock" khi thì "disco" cứ loạn cả lên, vì thời gian đó tuy "Disco" đã cuối mùa nhưng những loại như "Saturday Night Fever" vẫn được chiếu cố tận tình.
Sau năm bữa nửa tháng thì gia đình tôi nhận thấy rằng ở tầng dưới có rất nhiều bạn bè cũng mặc áo da màu đen ra vào và thường tụ tập hằng đêm để cùng thưởng thức nhạc với nhau. Dù cố nhịn nhục nhưng đêm nào cũng bập bùng rậm rật đến ba giờ sáng thì còn ngủ nghê mẹ gì được nên sáng dậy đi "lao động" người cứ bã ra. Một khuya tôi đánh bạo xuống tính rung cửa bảo họ vui lòng vặn nhạc nhỏ lại để cho bà con dễ dỗ giấc ngủ, nhưng cái cửa sắt khóa nên tôi không làm thế nào vào tới cửa phòng được.
Tôi là cựu lính, dù đã thất thế nhưng cái tánh tự ái nóng nẩy vẫn còn sót lại nên tôi không chịu thua mà muốn biến vụ nhạc khuya thành một cuộc "chiến" cần có thắng bại. Tôi hỏi thăm bạn cùng sở họ chỉ cho rằng đừng gây gỗ, cứ gọi cảnh sát đến để họ giúp cho. Tối đó tôi gọi, cảnh sát có đến và bảo hai anh chàng thuộc băng áo da đen phải vặn nhỏ nhạc lại, và hai thằng "nhọ" đã tỏ ra rất lễ độ xin lỗi rồi hứa từ nay họ sẽ lưu ý chuyện đó. Cảnh sát lên xe ra về tôi thở ra nhẹ nhõm và mừng thầm cho sự việc được giải quyết hòa nhã.
Thế nhưng khi xe cảnh sát vừa đi khỏi thì tiếng nhạc "disco" tầng dưới lại bập bùng trở lại và còn lớn hơn trước nữa. Tôi hiểu ngay đây là trò của mấy anh tuy là con cháu ông "nhọ nhồi" nhưng lại muốn tỏ ra cái điều ta là dân "Mỹ" nên khinh thường dân sắc tộc khác đây. Tôi thầm nhủ: Mẹ tiên sư chúng bay, ông đã từng đấu trí với VC chẳng lẽ không đấu được với chúng bay hay sao. Lúc đó tôi đang làm cho cái sở chuyên cắt cỏ, tỉa kiểng và cắt cành cây v.v... nên họ thường có mấy cái gậy sào để khều cành cây đã cũ vứt trong xó đó, tôi liền xin một cái.
Có cây gậy rồi mỗi đêm khi tiếng nhạc tầng dưới bập bùng tôi liền vác gậy đi xuống chổ cửa song sắt hết chọc lại đập rầm rầm vào cửa sắt. Mấy thằng của băng áo nỉ đen cũng thật lì lợm, không đứa nào ló mặt ra cửa nhưng tôi kiên nhẫn đứng đập hằng giờ thi với tiếng nhạc. Mẹ! Tiếng cửa song sắt nó mà rung lên thì nghe cũng đả lỗ nhĩ lắm.
Yến, vợ tôi, thì "già dái non hột", cứ sợ run lên can tôi: "Thôi anh ơi, mình là dân mới đến đây, gây với họ làm gì, nhỡ chúng dở khùng ra mình biết kêu cứu ai đây?", nhưng tôi lại thích cái trò này để xem dân của cái xứ "tự do" này có tôn trọng luật pháp hay không. Chẳng lẽ tôi chỉ cần một giấc ngủ bình yên ở cái xứ này cũng không được thì gọi là "Mỹ" thế đếch nào được.
Tôi ngủ trời nóng hay lạnh gì cũng được, lính mà, nhưng vợ con tôi thì chịu lạnh không quen nên rất khó chịu vô cùng, giờ lại thêm nhạc bập bùng thì bố ai mà chịu cho thấu. Vì tiếng nhạc rậm rật nổi lên hằng đêm trong suốt mấy tiếng, nên sau đó dù có nhạc hay không, đêm, hay ngày, ngủ hay không ngủ nó vẫn bập bùng trong đầu mình không tẩy xóa được.
Vì cái lò sưởi, thuộc loại cổ điển, đốt bằng dầu nên hơi ấm cũng chỉ khá hơn ngoài trời một chút thôi. Có khi tôi nhát không dám đốt khi đi ngủ, chỉ sợ nó bùng lên một phát thì... thật là uổng công chạy trốn VC. Một tối kia trời lạnh qúa tôi nẩy ra ý định vào bồn tắm vặn nước nóng ngâm cho ấm người trước khi đi ngủ có lẽ dễ chịu hơn. Dù ở đây cả mấy tháng rồi nhưng lần đầu tiên tôi dùng bồn tắm để ngâm người. Tôi bắt trước những cảnh trong xi-nê bằng cách cầm một cuốn sách nằm đọc cho nhàn nhã "sang cả" tới khi nước nguội thì thôi. Có điều lạ là tới khi nước nguội thì bồn nước cũng thấy cạn nên tôi dùng ngón chân cái ngoắc cái cần bật lên bật xuống cho thêm nước nóng đến khi ngập bàn chân mới thôi. Có khi tôi làm vậy đến vài ba lần vì đang mê đọc cho hết cuốn sách.
Một tối kia trong khi đang nằm ngâm nước nóng trong bồn thì tiếng nhạc bập bùng chợt im lặng và ít phút sau có tiếng đập cửa thình thình. Yến và mấy đứa con sợ hãi gõ cửa phòng tắm "khẩn trương":
- Anh ở trong đó lâu thế!
- Có chuyện gì mà nhộn lên như vậy?
- Có cái thằng áo đen ở tầng dưới đến tìm... ông... kìa.
Tôi vội khoác áo choàng ra mở cửa. Chưa kịp hỏi gì thì anh chàng áo da đen tầng dưới cho tôi biết là phòng tắm của họ bị ngập đầy nước. Thấy tôi mặc áo choàng mặt còn lấm tấm nước, anh ta hỏi có phải tôi đang tắm không, khi tôi nói phải thì anh ta hỏi tôi tắm như thế nào. Tôi hơi ngạc nhiên và khó chịu nhưng cũng thành thật nói rằng tôi nằm ngâm trong bồn. Anh ta cho biết rằng hình như mỗi lần tôi tắm như vậy thì phòng họ bên dưới bị ngập nước. Anh ta năn nỉ tôi đừng vặn nước vào bồn nữa để ngày mai họ kêu "chủ" chung cư cho thợ coi ống nước đã.
Sau này tôi mới biết là khi họ sửa chữa tu bổ phòng tôi để cho thuê thì anh thợ đã quên không nối ống thoát nước ở đáy bồn tắm với ống nước chẩy ra đường nước phế thải nên mỗi khi tôi vặn nước vào bồn thì nước từ từ rỉ xuống phòng dưới.
Mặc dù không phải lỗi tại tôi nhưng tôi cũng làm ra vẻ thành khẩn xin lỗi và nói với mấy chàng trong băng áo da đen rằng: Con cái tôi rất kỵ tiếng ồn qúa lớn khiến nó mất ngủ vàng võ, xin các anh coi lại chuyện đó giùm. Từ đó gia đình tôi không còn bị phiền nhiễu bởi tiếng nhạc ồn ào nữa và năm ba bữa sau con gái tôi nói: "Nó không còn trong đầu con nữa".
Bên cạnh chung cư tôi có gia đình anh chàng tên là Ahmad; tôi chỉ biết vậy vì nghe vợ con họ cứ réo Ahmad chứ không biết anh ta thuộc dân giống gì, Sì hay Nam Mỹ, nhưng chắc đã trưởng thành ở xứ này lâu rồi nên nói tiếng Mỹ trơn tru như người bản xứ. Từ khi dọn đến đây tôi và anh ta nếu có chạm mặt thì chỉ nhìn nhau chứ chưa chào hỏi hay trao đổi chuyện trò.
Sau khi cái nạn nhạc "Disco" hằng đêm chấm dứt tự nhiên anh ta chạy đến niềm nở bắt tay tôi rồi cứ nức nở khen: "You do good! You do good! Thank you." Tôi chả hiểu ý anh ta muốn nói gì nên chỉ ớ mặt nhìn rồi toét miệng cười. Sau phút niềm nở đó anh nhỏ giọng: "You know, We don't want to touch the gang. They are trouble, you know. But you...". Tôi chợt hiểu và tự nhiên mặt tôi "cẩng" lên, giơ ngón tay cái chỉ vào mặt tôi cố rặn tiếng Mỹ:
- "You know, câu này ăn cắp lại của nó, I... military man... ".
Cha Ahmad này trợn mắt ngó tôi: "Oh!..".
Từ đó Ahmad trở thành bạn lối xóm của tôi và hắn hay mời tôi qua nhà hắn uống bia để tôi có dịp múa tay múa chân trau dồi tiếng Anh với hắn. Lâu lâu Yến có làm chả giò lại cho gia đình hắn mấy cái nên vợ con hắn cũng rất thân thiện.
Một bữa tôi qua chơi uống bia với Ahmad, hắn giở cái trò cũ là nhâm nhi đậu phộng rang bằng cách tung hột đậu phọng lên cao rồi ngửa cổ há họng ra cho hạt đậu phọng rơi gần tới mồm rồi táp lấy nhai đến rốp một phát. Hắn làm rất thiện nghệ và lần này khi vừa tung hạt đậu phọng lên thì vợ hắn trong bếp réo: "Ahmad!". Anh ta đang ngửa cổ há họng ra nhưng khi nghe vợ gọi hắn lại nghiêng mặt quay vào bếp trả lời: "W..h..a..t?" thì lúc đó hạt đậu phọng rơi xuống trúng lỗ tai anh ta.
Ahmad vội vàng thò ngón tay vào lỗ tai tính móc hạt đậu phọng ra nhưng ngón tay dùi đục chấm nước mắm đó không những không moi ra được mà còn đẩy hạt đậu vào sâu hơn nữa. Anh ta cuống lên càng moi thì tình trạng càng nguy hiểm, Ahmad hốt hoảng kêu vợ kêu con ơi ới, nhưng mọi người cứ rối lên chứ không biết làm sao. Tôi vạch ra coi thử, bảo anh ta đừng thọc ngón tay vào nữa, tôi cố giải thích nhưng không được, và có được thì ở đây làm sao kiếm được cái cây lấy dáy tai như ở Việt Nam mình vẫn dùng.
Đang lúc bấn loạn như vậy thì con gái lớn của hắn và thằng bồ đi chơi về tới. Thằng này chào tôi tự giới thiệu tên là Joe. Sau khi nghe rõ tự sự, Joe mỉm cười bảo mọi người đừng "worry", anh ta sẽ "take care of it". Tôi học được câu tiếng Anh mới "take care of it" với cái nghĩa mà tôi cảm nhận được nhưng, lúc đó, muốn dịch ra tiếng Việt thì tôi không biết dịch như thế nào cho sát nghĩa và gọn y như vậy.
Joe bảo Ahmad ngồi yên rồi nó để một bàn tay lên đỉnh đầu của Ahmad còn ngón trỏ và ngón cái của tay kia thì bịt chặt hai lỗ mũi của Ahmad lại rồi bảo anh ta xì mũi thật mạnh. Ahmad xì cái thứ nhất chưa có gì xẩy ra, Ahmad lấy hết sức xì thật mạnh cái thứ hai thì hạt đậu phọng trong lỗ tai phọt ra ngoài. Ahmad thở ra thoải mái còn vợ con thì reo vang rồi khen Joe rối rít. Riêng đứa con gái lớn thì mắt sáng lên đứng nhìn cha mẹ tỏ ra hãnh diện về thằng bồ của mình lắm.
Con gái lớn của Ahmad lấy nước rồi dắt thằng bồ ra hiên sau có lẽ để được tự do tình tự thêm; tôi và hắn lại tiếp tục uống bia nhâm nhi đậu phọng trong khi vợ hắn hớn hở nói với chồng:
- Ahmad, tôi không ngờ thằng Joe lại thông minh như vậy. Nó là người thành công trên đường đời. Không biết con gái mình có ý định chọn nó làm chồng sau này không? Và anh nghĩ thế nào?
Admad táp một hạt đậu phọng nhai đến rốp một phát rồi nói:
- Bà đừng có lo. Tôi ngửi cái "mùi ở ngón tay" thằng Joe tôi biết dù mình chịu hay không nó cũng sẽ là rể nhà mình.
Vợ Ahmad "sì" một tiếng rồi đi nhanh vào bếp, còn tôi khi nghe hắn nói vậy tôi nheo mắt nhìn hắn sắp tỏ vẻ khó hiểu thì tôi chợt... hiểu vì tôi vừa nghĩ tới ngày xưa khi dẫn Yến đi chơi ở vườn Tao Đàn hay đâu đó tôi vẫn thường... rồi về nhà tôi không rửa tay mà giữ nguyên vậy vắt tay lên mặt nằm ngủ để thưởng thức hương thơm còn lại... Tôi bật cười lăn lộn muốn ộc hết bia ra khỏi bao tử trong khi Ahmad nhìn tôi cười vang với ánh mắt rất xỏ lá như có ý nói: "You did that too? ha!ha! ..ha!".
Với cuộc sống tuy nghèo mà bình yên như vậy thì cũng là thoải mái rồi, nhưng cuộc sống này thường có những trở ngại thử thách bất ngờ ngoài ý muốn.
Chẳng hiểu sao, mấy thằng nhóc ở lầu trên cùng một vài thiếu niên chúng rủ từ đâu đó, mỗi chiều đi học về thường hay rong chơi ở khúc đường trước chung cư. Nếu chỉ có vậy thì có gì đáng nói, đằng này chúng lại giở chứng dùng gậy đập hai thùng đựng rác của tôi để ở lề đường chờ xe rác lấy. Chúng cứ vừa đập vừa la lối rồi cười một cách khoái trá khiến Yến và lũ con tôi lại một phen lo ngại hồi hộp.
Tôi ra gặp chúng bảo đừng làm vậy sẽ hư thùng rác và tôi sẽ không có tiền mua thùng rác mới v.v... Đã chẳng thông cảm thì thôi chúng lại cười hô hố rồi nhái tiếng: "chinh choong, choong chinh..." loạn cả lên. Có lẽ đám nhóc này tưởng tôi là người Tàu nên có thằng quắp môi dưới vào, vén môi trên lên, nhe hàm răng trên đưa ra trước như mái hiên rồi nghiêng mặt nhìn tôi. Mấy thằng còn lại cười hô hố khiến tôi sôi gan muốn quại cho chúng vài phát.
Khi ngồi với Ahmad tôi có ý muốn hỏi hắn xem hắn sẽ đối xử với tụi nhóc ra sao, và vì sao tụi nó chỉ chọc gia đình tôi mà thôi. Ahmad nhìn tôi trầm ngâm rồi nói:
- "You, military man, you can take care of it".
Tôi chửi thầm: "Tếch cái mả cha anh ấy chứ tếch... ở Việt Nam thì ông đã cho chúng ăn giầy "bốt đờ sô" rồi chứ chả tếch với tiếc gì". Một phút sau Ahmad trầm giọng: "Bad kids. We don't touch them too. Trouble". Hắn nhỏ giọng cho biết còn một cách nữa là lâu lâu cho tụi nó vài đồng bạc bảo tụi nó ra tiệm chơi "game" thì chúng sẽ quên chuyện này đi. Tôi ngẫm nghĩ: "Có lẽ cũng là một ý kiến hay".
Sau vài đêm suy nghĩ, khi lũ nhóc đến sách nhiễu thùng rác như thường lệ tôi ra gặp chúng tươi cười bảo:
- Coi bộ mấy em kiếm được một trò chơi rất thú vị, "a lot of fun". Gia đình tôi cũng thích được nhìn mấy em chơi trò chơi này. Đây tôi thưởng các em hai đồng, mỗi ngày đến đây "bang" thùng rác, hát: chinh choong" để mọi người cùng "enjoy" rồi mai tôi lại thưởng nữa.
Ngày hôm sau bọn nhóc lại đến chơi trò lộn ruột đó và tôi ra gặp nhưng kỳ này tôi cho chúng có bốn đồng "quarter" tức một "đô" thôi. Tôi tiếc lắm vì hồi đó đi cắt cỏ được có hai đồng hai mươi lăm xu một giờ, nhưng tôi cố nhẫn nhục để đổi lấy sự hòa bình. Tôi làm bộ mặt hơi buồn nói:
- Này mấy em. Tuần này trời mưa nên tôi bị bớt giờ làm nên chỉ cho mấy em được có bây nhiêu thôi.
Lũ nhóc coi bộ không hồ hởi như mọi khi nhưng có còn hơn không nên chúng cũng vẫn vui vẻ nhận. Bữa sau nữa tôi chỉ cho có hai đồng "quarter" với lý do là trời mưa nhiều tôi chỉ đi cắt cỏ có hai ngày nên không có nhiều. Chúng thất vọng nhưng cũng miễn cưỡng nhận. Bữa sau tôi nại lý do là tuần này nghỉ hết tuần không đi làm và tôi đưa một đồng 25 xu cho thằng nhóc đầu đàn.
Mặt của thằng nhóc "lãnh tụ" của nhóm quấy nhiễu này đỏ lên, nó trợn mắt dí đồng 25 xu vào tay tôi nói:
- Hừ, hai mươi lăm xu chết tiệt này mà ông bảo tôi "bang" thùng rác, hát nhái "chai-ni" cho ông coi hả? Tụi tôi đâu phí thời giờ để lấy 25 xu rẻ mạt này. Chẳng thà đi ra phố chơi. Ông đúng là thằng điên chứ tụi tôi không điên đâu ông. Đừng hòng. Từ nay chúng tôi không thèm làm nữa.
La rồi chúng bỏ đi và từ đó chúng không đến quấy nhiễu nữa. Thằng Ahmad hỏi tôi: "How you do that?" Tôi mỉm cười, được thể nói phét: "You known, I was a military man."
|