Tiễn anh đi...
Còn mấy phút nữa mình chia tay
Hành trang anh có kỷ niệm này
Chân mây khép lại ân tình cũ
Em giấu nỗi buồn trong tóc mây
Có bao người đến để đưa nhau?
Có bao nhiêu nhỉ? Những nỗi sầu...
Ra đi anh có người đưa tiễn
Lát nữa em về, ai tiễn đâu!
Em trở về đây những tháng ngày
Hoàng hôn se sắc cuối chân mây
Khung trời ai nỡ chia đôi nhỉ?
Sầu đã không vơi, lại cứ đầy...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Sầu mãi vương mang
Sầu không ai mong sao lại đến
Sầu như mưa rơi mùa đông già
Sầu tựa cánh chim đêm lạc loài
Sầu như sương thu trên ngàn lá
Sầu làm lóng lánh mặt nai tơ
Sầu làm thổn thức cõi lòng ta
Sầu không chỉ là giấc chiêm bao
Sầu đeo đuổi mãi kiếp con người
Sầu như khói vương trong mắt buồn
Sầu khi giận hờn không hàn gắn
Sầu làm tan nát trái tim hồng
Sầu làm cô bé hết ngây thơ
Sầu cho vơi bớt nỗi chán chường
Sầu (không) như sầu riêng bao nàng thích
Sầu không tranh giành chi phiền phức
Sầu cho đầy đủ khắp mọi nơi
Sầu ai cũng có một phần riêng
Lý Thi Nhân
Ngậm ngùi
Tình cờ ta đã gặp nhau.
Từ trang báo cũ cho sầu lên ngôi.
Bên ai thấp thoáng bóng người.
Chỉ mình ta giữa đất trời bơ vơ.
Ta đi trên những dòng thơ.
Mua ưu tư, với ước mơ nhạt nhòa.
Bóng ai in dấu thu qua.
Hương thời gian đẫm mùi hoa thạch buồn.
Ta đi trên những cô đơn
Màu thời gian tím cả hồn xuân xanh.
Sầu thời gian đã xây thành.
Sông thời gian đã trôi nhanh tuổi đời
Tình cờ ta lại gặp người
Bơ vơ đứng giữa đất trời quạnh hiu.
Ta thương lá đổ muôn chiều.
Hồn ta chết để tình yêu xây thành.
Bây giờ tóc chẳng còn xanh.
Dù yêu cũng chỉ riêng mình ta thôi.
Đời như quên cả ta rồi.
Nhớ ai cũng chỉ ngậm ngùi buồn thêm.
Lưu Hồng Phúc
Lạm Phát
Nước ta lạm phát quá nhiều
Học hàm, học vị, béo gì thằng dân?
Nghệ sĩ ưu tú... nhân dân (*)
Giải thưởng vàng bạc, tác phẩm đếch hay
Quân hàm, quân hiệu đầy tay
Chiến tranh kết thúc, ô hay, lâu rồi!
Thủ "chưởng", hậu "môn" mù "chời"
Trung ương, cơ sở thiếu người chuyên gia
Huy chương, bằng khen đầy nhà
Chỉ giỏi cướp đất, giật nhà dân đen
Đồng bào ngồi đấy mà xem
Cộng Đảng trộm cắp hom hem hết thời
Lật đổ chúng nó cho rồi.
Tú Dza LV
(*) Bạo quyền CSVN chỉ lo hiếp đáp người dân bình thường mà cái gì cũng nhân danh... nhân dân. Ví dụ: Nghệ sĩ ưu tú, xuất sắc thì được phong là nghệ sĩ nhân dân!
Đời Linh Mục
(Tặng linh mục Nguyễn văn Lý)
Đời là thế nước xuôi dòng nghiệt ngã
Gió vô tình ngăn sóng vỗ qua sông.
Thời gian qua mưa nắng ngấn lưng tròng,
Thương dĩ vãng mãi chìm trong quá khứ.
Đời mục vụ như Gioan Tẩy Giả
Đi tiền phong tìm công lý tự do
Đòi đất đai sở hữu chủ nhà thờ
Sao bị bắt phải ngồi tù khổ nhục?
Ôi đau xót người anh hùng linh mục
Luôn dấn thân chống bạo lực uy quyền
Là chủ chăn luôn bảo vệ đàn chiên
Khỏi nanh vuốt bọn Satan chó sói.
Hàng giám mục không một ai thăm hỏi
Thăm người tù bị bỏ đói lâu ngày
Sơ chính quyền vu cáo tội vạ lây
Mất quyền lợi được đi đây đi đó.
Đời linh mục lắm gian truân bão tố
Sá hề chi đã có Chúa quan phòng
Ngài phú dâng trong ánh sáng cậy trông
Chúa che chở không cầu mong nhân thế.
Đời thế đấy, nước xuôi giòng nghiệt ngã
Gió vô tình ngăn sóng vỗ qua sông.
Thời gian qua mưa nắng ngấn lưng tròng
Thương dĩ vãng mãi chìm trong quá khứ.
Nguyễn Đình Hoài Việt - 15/06/08
Hồng Y tâm sự
Ta vốn xưa nay vẫn lòn trôn!
Bởi ta áo đỏ khoái hang chồn
Chuyến này sang Úc thiệt le lói
Ta bán cho ma ráo cả hồn
Cờ đỏ nịnh nhiều ấy là khôn
Chức thánh cao rồi chẳng có nôn
Tuần sau ta nhớ thăm lăng bác
Tổ chức cho ngon lễ cầu hồn!
Ta phải làm sao kiếm huân chương!
Xin đảng ban ơn mới có đường
Huân chương (Hồ Chí), vô cùng khoái
Mai mốt về hưu xếp một rương!
Huân chương, phụ cấp lãnh, lên hương!
Chẳng sợ phong ba, chẳng triều cường
Hồng y áo đỏ, đời vui quá!
Chỉ cần sao cho đảng, bác thương!
Chỉ cần sao cho đảng, bác thương
Cờ vàng ba sọc chúng mà trương
Thật là dễ giận phường bố láo
Ta xé toạc ra, bây hết đường!
Bút Xuân Trần Công Tử
Cha ơi!
Bảy mươi mốt tuổi cha còn khoẻ,
Minh mẫn vào ra nhắc các con:
"Bên kia biển Thái Bình xa tít,
Dân tộc Việt Nam vẫn sống mòn.
Đừng quên có một thời chinh chiến,
Tính mệnh cha như sợi chỉ mành,
Xông pha lửa đạn nơi tiền tuyến,
Bao máu anh hùng viết sử xanh.
Con ơi! Hơn nửa đời luân lạc,
Cha vẫn hoài mong được trở về,
Thăm lại con đường xưa lá đổ,
Nhìn lựu đâm bông rực nắng Hè."
Con ngồi im lặng nghe Cha nói,
Rung động trong lòng, đôi mắt cay,
Bao nhiêu năm nữa Cha chờ đợi?
Ước nguyện theo Cha suốt tháng ngày!
Nhìn cha ảnh cũ kiêu hùng quá,
Giờ dấu thời gian: Tóc bạc màu!
Nhưng mỗi năm đến Ngày Quân Lực,
Con hiểu lòng cha ray rứt đau.
Cám ơn thế hệ của cha ông,
Đã hiến thân gìn giữ núi sông,
Cha ơi! Đất nước còn cơ cẩn,
Thì hỏi ai không thấy cực lòng?
Cầu Trời Cha sống nhiều năm nữa,
Để thấy quê mình được đổi thay,
Để thấy quốc kỳ trong gió sớm,
Chào đón Xuân, vàng rực sắc mai.
Hoàng Yến
Tiến tu
Đường tu khó, nhưng không gì ngăn cách,
Không cheo leo, không đá sỏi gập ghềnh,
Vững lòng tin, chắc chắn phải tiến lên,
Không nản chí, không thối tâm, sẽ đến.
Quyết lòng tu, kiên trì vô bờ bến,
Dù đá mòn, sông cạn, vẫn thi gan,
Phật khi xưa tu tập khổ vô vàn,
Nhưng kết quả đã thành chân giác ngộ.
Ta hiện tiền, đường tu không gian khổ,
Quá đủ đầy vật chất lẫn chốn nơi,
Tham, sân, mê danh lợi, cũng tại người,
Không thành đạt, bởi vì ta chễnh mãng.
Tình trạng kia, sẽ làm ta chán ngán,
Dần phôi pha mờ nhạt ý tâm tu,
Tháng ngày qua, tâm trí rối như mù,
Dễ buông thả đường tu và thối chuyển.
Vậy ta hãy vững bền tu để tiến,
Cho tâm hồn an lạc tại nơi đây,
Phá si mê, tăng trí tuệ thật cao dầy,
Chân giải thoát sẽ muôn đời viên mãn.
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc
Cờ Vàng
Cờ Vàng ngạo nghễ tung bay
Sư ông nghiêm chỉnh chấp tay nguyện cầu
Áo vàng cùng với áo nâu
Tay cầm vai máng cờ màu Tự Do
Hồng y sao nỡ đắn đo
Cờ Vàng lại kỵ diễn trò gì đây?
Cờ đỏ cắt đất lâu nay
Lãnh hải đảo nhỏ dâng thầy biết không?
Miễn sao giữ được "bệ rồng"
Mặc dân đói khổ chổng mông "kiu" gào
Đảng viên giàu có nhà cao
Từ trên xuống dưới hầu bao chất đầy
Dân đen đi lượm ve chai
Bữa no bữa đói mấy "ngài" biết không?
Tự do dân chủ... cờ hồng
Xạo hết chỗ nói (XHCN) các ông nghĩ gì?
Tám chục triệu dân bị đì ...
Đỗ thị Minh Hằng
Trào ra máu lệ
Thơ mất nước đã trào ra máu lệ,
Hận lưu vong, bất hiếu với Mẹ già.
Hơn nửa đời ngụp lặn giữa phong ba
Khi dân tộc còn ngậm hờn nuốt tủi.
Nhìn vận nước, niềm đau cao như núi
Mấy mươi năm dân sống kiếp đọa đày
Cảnh màn trời chiếu đất; mấy ai hay?
Chỉ hào nhoáng những phố thành, cao ốc
Rồi tưởng đó là toàn dân hạnh phúc.
Sao không nhìn bọn chúng bán dân đen,
Làm lao công ở những nước thấp hèn,
Trông thê thảm còn hơn thời nô lệ?
Nơi phố thị những lầu cao, tráng lệ
Bên vỉa hè, từng góc phố, trẻ thơ
Sống không nhà, đói khổ, cảnh bơ vơ
Có phải đó là thiên đường xã hội (*)?
Nền độc lập nay trở thành ung thối
Theo thời gian cứ càng mất dần thêm
Lấn biên cương, chiếm lãnh hải ngang nhiên
Bắc-bộ-phủ luôn cúi đầu đồng lõa.
Cả Hòn Ngọc lẫn cổ thành văn hóa (*)
Luôn Hoàng, Trường, Tàu đã phất cờ Mao
Đã bao trùm màu cớ máu, Hán gian
Đâu dân tộc bốn ngàn năm văn hiến?
Vĩnh Nhất-Tâm 03.05.08
(*) Xã hội chủ nghĩa
(*) Hòn Ngọc Viễn Đông và cổ thành Thăng Long là cái nôi văn hóa của dân tộc.
Vẫn là kỷ niệm
Nắng buổi trưa hồng sắc diễm hương
Ba mươi năm lẻ ngược đôi đường
Xưa không chung lối làm sao nhớ
Đất khách tình cờ thật dễ thương...!
Houston tháng Sáu trời rực nóng
Ta nhớ em, tình quê Việt Nam
Xưa chung trường bước về chung lối
Chẳng lời trao đổi thế mà quen!
Ly hợp bèo mây - sóng giỡn đùa
Trải sương - áo đẫm ướt giông mưa
Xưa trong chinh chiến sao không gặp!?
Áo trận lên đường để tiễn đưa...
Con em nay đã thành gia thất
Thoáng áng phù vân tóc trắng đầu
Nhắc chi kỷ niệm còn hay mất
Một thời dâu bể vội qua mau...!
Bao giờ đi lại lối đi xưa
Áo trắng em ơi! Dáng đã mờ
Nhưng tuổi học trò trong tâm vẫn
Rạt rào gợi ý sóng triều thơ...
Rồi thôi biết đến bao giờ nữa
Cạn buổi tiệc tàn - kỷ niệm khơi
Mình về còn có gì để nhớ
Đất tạm dung lòng vẫn xa xôi...
Thy Lan Thảo
Tinh Hoa Tổ Quốc
Lê-Thị-Công-Nhân ơi!
Em là người con tinh hoa Tổ Quốc
Là anh thư,nữ kiệt nối Trưng-Vương
Ý chí em như gang thép,phi thường
Bút sắc hơn gươm, hơn lò nguyên tử.
Em khai chiến với tập đoàn Bắc Bộ Phủ
Chúng cuống cuồng run rẩy chạy xối quanh
Huy động hàng triệu công an trung thành
Lũ dã thú giam em vào tù ngục.
Em có hơn 80 triệu dân tiếp sức
Nhân loại năm châu tranh đấu từng ngày
Chế độ bạo tà tận gốc lung lay
Chúng hấp hối từng hồi chuông báo tử!
Tổ Quốc dành cho em ngày vinh dự
Chào ngọn cờ chính nghĩa buổi đăng quang
Và lật qua thiên sử mới huy hoàng
Cùng dân tộc dựng mùa xuân chiến thắng.
Thung Lũng Hoa Vàng,mùa hè tranh đấu cho tự do dân tộc
(Tặng anh thư & nữ kiệt Ls.Lê-Thị-Công-Nhân)
Trúc-Giang
Xuân của đất trời
Hôm nay em mặc áo vàng
Nắng trời như thể cũng... vàng theo em
Trời xanh, mây trắng êm đềm
Gió giao mùa đến càng thêm yêu đời
Anh ơi! Em gọi anh ơi!
Sao không chung bóng cho đời lạc quan?
Ở nhà lổ vốn thở than
Đã "thân chùm gửi" gian nan phải hoài
Xuân người tay chẳng cầm tay
Xuân mình? Chờ đợi, tuổi ...bay bay kìa
Bi quan chẳng ai sẻ chia
Nhẹ nhàng thanh thản mai kia còn về
Dựng Cờ Vàng lại cho Quê
Thăm dân trả lễ mà nghe trẻ cười
Vá lành Áo Mẹ tả tơi
Đôi ta rồi sẽ thảnh thơi tuổi già
Ý Nga
Gò Dầu Đưa Tiễn
Ta ngược đường lâm chiến
Em về gõ nhịp tầm dương
Ngắm trăng đất hứa sớm trườn lên non
Tiền duyên dừng bước hỏi thăm
Căn lều định mệnh còn hờn nữa không?
Hai mươi xe cát tủi hờn
Xuống sông phận gái gánh buồn sớm khuya
Yêu một lần để làm quen tiếng khóc
Mai mốt sầu khỏi bỡ ngỡ phân vân...
Sa Chi Lệ
Trăng viễn xứ
Trăng viễn xứ đêm nay buồn không ngủ,
Gió biên thùy hừng-hực lửa đau-thương,
Chòm sao khuê thao thức suốt đêm trường,
Nhìn cây cỏ nghiêng vai tìm mộng-ảo.
Nắng quê mẹ bâng-khuâng mùi dã thảo,
Rong rêu buồn tưởng nhớ dấu chân đi,
Đếm sầu thương từ một buổi phân ly,
Làn tóc rối giăng mây về núi nhớ.
Tôi ép rượu làm thơ sầu biệt xứ,
Để mong chờ ngày lấy lại quê hương,
Mỗi ngày qua là mỗi bóng tà dương,
Hoàng hôn tắt, sương chiều sa như lệ.
Nếu ngày mai em về thăm quê mẹ,
Xin cho tôi thăm hỏi một đôi lời:
Nước Hồ Gươm bao năm còn vẩn đục?
Đến bao giờ chim Quốc hết kêu thương?
Trần Tú Uyên - 2008
Thế nào là yêu nước?
Cầm súng ra chiến trường giết giặc
Hay ở hậu phương nắm chắc đường đi?
Giặc là ai? Ai là giặc để mà ghi
Hãy sáng suốt để đi cho đúng hướng.
Đi đường sai ảnh hưởng cho dân tộc
Cho Quốc dân gây tang tóc về sau
Chống Pháp ư? Phong kiến ư? Mà để dạ dân sầu
Đợt cải cách ruộng đất,đấu tố còn in dấu
Chống Mỹ ư? Hay đem về cờ máu
Để tự do nhân vị đi tong.
Yêu nước đây là toàn Quốc đồng lòng
Để dân tộc có tự do no ấm
Không phải theo Pháp, theo Mỹ, theo Nga hay Tàu...
nhờ ngoại bang giúp mới là yêu nước
Nhà Mạc trói mình rước Tàu cứu nước?
Lê Chiêu Thống cầu cạnh nhà Thanh
Vua Gia Long cầu cứu Xiêm La và quân Pháp
và tận Gia Định thành Nước suýt mất mà dân mình lại khổ
Ngày hôm nay toàn Việt Nam nhuộm đỏ
Tương lai này theo Mỹ hay Trung Hoa?
Yêu nước là suy xét không phải a dua
Tạo nước mạnh dân giàu mới là yêu nước
Thủ Đức - Sàigòn Gia Định
ngày 25 tháng 6 năm 2008
lúc 13 giờ 05 phút giờ Việt Nam
Thái Dương
Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)
Hỏi thăm bà "Năm Dao Búa"
(hoạ bộ vận: Ôi, Thôi, Rồi, Nồi, Xôi)
Thấy mợ là em bắt hởi Ôi
Người đâu hỗn xược quá đi Thôi
Ai nghe, ai cũng ê càng hết
Tớ biết: tớ đang chạy mặt Rồi
Miệng mợ tưởng bằng hai ngón tréo
Mồm "en" so cỡ cái vung Nồi
Dường như có lão "nang" nào đó
Định rước mợ về mẽo... "vắt" Xôi?
Nam Man
Viết về một gánh hát mới
("Viết về một gánh hát mới" là một loạt bài Cô Gia tôi viết bông lông chơi chớ không ám chỉ "gánh hát" và "kép, đào", "thầy tuồng", "chủ gánh" nào cả, chỉ là hư cấu chớ không ám chỉ "nhân vật" nào. Còn những chữ khác trong ngoặc kép là có hàm ý riêng trong việc "viết lách".) Sau đây là bài 2.
Xướng: Hỏi chủ gánh
Tớ xin hỏi mé mé cùng ông
Bởi hỏi ngay bong sẽ mích lòng
Từ lúc "ra riêng" mà lập gánh
Đến khi "xé lẻ" để gầy sòng
Những người xu phụ ông còn đủ?
Mấy kẻ a tòng bác vẫn đông?
Chữ lợi, chữ danh nay kiếm được
Nếu so lúc trước khá hơn không?
Cô Gia
Hoạ: Đề nghị dẹp gánh hát dạo
(Kính hoạ bài 2 trong loạt bài "Viết về một gánh hát mới" của Cô Gia đại gia. Đứa Nam Man xin ghi thêm là vì Cô Gia đã nói rằng "viết bông lông chơi" nên Nam Man cũng theo đó mà xí xọn cũng chỉ "viết bông lông chơi" chớ không ám chỉ "gánh hát của thằng bầu tèo nào cả", và cũng không ám chỉ thằng cha căng chú kiết hay kép lão đào già nào hết)
Phải nói gần đây gánh hát ông
Em coi em cũng rất đau lòng
Phần nhiều khán giả đang chê trách
Số lớn quan viên cũng nói sòng
Quảng cáo, khoe tuồng... tên "chánh thống"
Khai trương... diễn vở tựa "tàn đông"
Mần cho kẻ khóc người cười mếu...
Bác thấy có nên dẹp gánh không?
Nam Man
Thưa cô Nguyễn Thanh Nhiên
(Trên NUTB số 619, ngày 9.11.07 có đăng bài "Thư ngỏ của cô Nguyễn Thanh Nhiên gửi ông Nguyễn như Phong, phó tổng biên tập báo An Ninh Thế Giới CSVN, với những lời lẽ "phản hồi" vô cùng đích đáng và dứt khoát đáng cho bè lũ này. Trong đoạn cuối lá thư cô Nhiên còn thách thức viết "Thưa ông Phong, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa dùng một câu thơ: "cứ để cho họ sủa" để nói về làng báo của các ông. Tôi thấy câu thơ này không quá chút nào. Tôi biết báo An Ninh Thế Giới của ông có số phát hành khá lớn, tuy nhiên tôi cuộc với ông rằng, nếu tôi được phép ra báo tư nhân như hiến pháp quy định, thì dù chưa qua một trường đào tạo báo chí nào, tờ báo của tôi cũng đánh bại tờ báo của ông bằng một tiêu chí duy nhất: Viết thật! Viết đúng! Biết tôn trọng độc giả. Ông có dám cá không thưa ông?! Đọc xong, đứa Nam man bèn cảm khái có bài thơ này)
Đọc hết lá thư cô phản hồi...
Nam Man phấn khởi lắm cô ơi
Đâu cần đến tớ vô ăn có
Khỏi phải chờ em đến đánh hôi
Vẫn đủ sức phang thằng chó đẻ
Còn thưa cứ thách lũ hề mồi
Chỉ cần mình dựa trên "Tiêu chí:
Viết thật"... là y bỏ mẹ rồi!?
Nam Man
Dân mình nghèo quá
Tết rồi Bà Cụ có về chơi
Hướng dẫn đi thăm thú khắp nơi
Xuống thấu Hậu Giang ăn mắm thái
Ghé qua Bến Sắn viếng Làng Cùi
Ra ngoài miền Bắc thăm Hương Tích
Tới tận Nam Quan ngắm Cổng Trời
Cụ thấy dân mình nghèo khổ quá
Người nào người nấy rớt mồng tơi
Đỗ Quảng
"Thầy tăng" và lũ tôi tớ
"Thầy tăng" chủ tịt rất tài ba
Đứng đầu một hội chứ giỡn a!
Một tay thầy vẫy, quan lẫn lính
Nhiều mặt tớ theo, bảng cùng khoa
Chủ Nhật thầy sale nguyên nồi phở
Đại Hội tớ làm mãi phương xa
Tớ thầy một lũ, trông giống ngợm
Đạo đức gì bây, bọn quỷ ma.
Út Tô