"Gác lại quá khứ" thế nào đây hở ông Thủ tướng?
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 54 (01-07-2008)
Cách đây gần một năm, tối ngày 22-6-2007, Chủ tịch nước CSVN Nguyễn Minh Triết đã cùng bộ sậu đến Dana Point, Quận Cam, California, Hoa Kỳ, gọi là để gặp gỡ bà con người Việt. Tại đó, trong khách sạn Saint Regis lèo tèo mấy chục Việt kiều thân cộng (đang khi bên ngoài cả mấy ngàn người Việt tỵ nạn biểu tình đả đảo), Nguyễn Minh Triết đã cố gắng cất giọng: "Tôi mong bà con của mình hãy vì quê hương đất nước, gác bỏ những khác biệt của mình, hãy đoàn kết lại, cùng nhau xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, hùng cường... Nếu ai đó còn có ngần ngại, còn có bất đồng, chúng ta hãy nói với các bạn ấy rằng mẹ hiền Việt Nam lúc nào cũng dang rộng cánh tay đón nhận tất cả những người con của mình về với Tổ quốc. Tôi cũng thông báo với những người có cử chỉ bất đồng rằng những thông tin đưa đến cho họ chưa đầy đủ. Họ chưa có điều kiện trực tiếp quay về quê hương đất nước, trực tiếp chứng kiến những đổi thay nhanh chóng, những tiến bộ đang diễn ra trên đất nước chúng ta".
Tối ngày 25-6-2008 mới rồi, tại khách sạn Hilton ở Houston, bang Texas, Hoa Kỳ, trước khoảng 30 Việt kiều thân cộng, thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cũng nén nỗi nhục (vì bị cả ngàn đồng bào bên ngoài với rừng cờ vàng phản đối) để lên tiếng như sau: "...Bà con hãy hướng về quê hương bằng mọi đường, mọi nẻo... Quê hương là vĩnh hằng, trong khi quá khứ đã là lịch sử, cần gác lại... Chúng ta hãy cùng gác lại quá khứ, nhìn vào mục tiêu chung này để chung sức xây dựng đất nước... Làm được cái gì, dù nhỏ nhoi thì làm, một tiếng nói ủng hộ cũng là đóng góp... Đừng mặc cảm mãi với quá khứ, nhất là khi đất nước còn không ít khó khăn. Khi vào Nhà Trắng, tôi nghe một nhóm kiều bào hô đả đảo Thủ tướng mà thấy buồn. Tôi nghĩ chưa hẳn họ thù ghét gì cá nhân Thủ tướng, mà chỉ là sự mặc cảm với quá khứ và sự thiếu thông tin về tình hình Việt Nam..."
"Gác lại quá khứ", "thiếu hụt thông tin", "hòa giải hòa hợp"... rõ ràng cả hai lãnh đạo CS đều cùng một bài bản như nhau, một bài bản quá cũ mèm!
1- Ông thủ tướng kêu gọi "gác lại quá khứ, nhìn về tương lai để chung sức xây dựng đất nước". Thật ra thì chẳng ai muốn quá khứ trở nên một khối đá đè nặng lên tâm hồn, khiến cuộc đời mình không tiến tới nổi. Nhưng cái quá khứ mà ông và đồng đảng đã gây ra trên dải đất quê hương nước Việt, trên hồn xác mọi con dân Việt quá cay đắng quá, quá tàn bạo. Sự cay đắng tàn bạo này còn kéo dài mãi tới hôm nay. Nếu muốn đồng bào gác lại quá khứ thì chính người CS phải sửa chữa những lỗi lầm và đền bù những tội ác đã gây ra cho đất nước dân tộc từ lúc họ xuất hiện trên đất Việt mãi tới giờ này.
Trước hết, vào ngày 30-4-1975 và những ngày trước đó, hằng chục ngàn thương bệnh binh và phế binh VNCH đang trong các Tổng y viện và Quân y viện đã bị CS các ông tàn nhẫn quẳng ra ngoài đường hay hạ sát ngay trên giường bệnh sau khi chiếm miền Nam. Các thương phế binh này hiện mất cả danh dự vì bị vu khống là "phản quốc, đánh thuê" và đang dở sống dở chết trong cảnh khốn cùng. Ông thủ tướng và đảng CS có nghĩ đến trách nhiệm bồi thường tổn hại vật chất lẫn tinh thần cho họ để giúp gác lại quá khứ chăng?
Thứ hai, ngay sau "ngày giải phóng miền Nam", ông thủ tướng và đồng đảng đã "giải phóng" luôn nhà cửa ruộng vườn cùng nhiều tài sản khác của "bọn ngụy", đặc biệt của "ngụy quân ngụy quyền", của các "tôn giáo phản động" (và không phản động) dưới nhiều chiêu bài và lý cớ khác nhau, nghe rất chính đáng và hợp luật nhưng lại chỉ là ngang nhiên cướp bóc, chiếm đoạt tàn nhẫn. Việc chiếm đoạt này còn tiếp tục cho đến hôm nay với hàng triệu hộ nông dân và thị dân bị đẩy ra lề đường, ăn xin kiếm sống, với hàng chục triệu công nhân bị bóc lột đến tận xương tủy, phải bán máu nuôi thân, với hàng triệu thiếu nữ bị đẩy vào thân phận lao nô hay tình nô, đến phải bán trôn nuôi miệng... Muốn giúp gác lại quá khứ, thì đảng và nhà nước phải hoàn trả tất cả những tài sản và quyền lợi ấy lại, đồng thời bồi thường thiệt hại đúng mức cho các nạn nhân.
Thứ ba, không thông qua bất cứ hình thức luật pháp chính đáng nào, ông thủ tướng và đồng đảng đã bắt giam ít nhất là 222,809 quân nhân viên chức cán bộ VNCH, đưa vào hơn 200 trại tập trung trong mục đích vừa tẩy não vừa cho chết dần chết mòn trong các xó rừng mà các ông gọi là "cải tạo", và hành hạ tinh thần lẫn thể xác cho đến 17 năm mới thả hằng trăm người cuối cùng. Việc tống giam những người khác biệt chính kiến còn tiếp tục mãi đến hôm nay với hàng trăm tù nhân lương tâm qua những màn bắt cóc đê tiện, thẩm vấn khủng bố, xử án bịt miệng, giam cầm bất nhân rồi tìm cách lưu đầy biệt xứ. Hãy bồi thường thiệt hại vật chất lẫn tinh thần cho ngần ấy tù nhân chính trị chế độ cũ và tù nhân lương tâm chế độ mới đã, rồi hãy nói đến việc lãng quên quá khứ nghe ông!
Thứ tư, trong 10 năm đầu kể từ 1975, lúc mà ông thủ tướng và đồng đảng gọi là "VN bước vào kỷ nguyên ánh sáng, chủ nghĩa xã hội đẹp thêm năm tháng", thì hàng triệu dân miền Nam (và chẳng ít dân miền Bắc) không thể chịu nổi sự kềm kẹp chính trị lẫn cảnh sống khốn cùng, đã đứt ruột lìa bỏ quê cha đất tổ, liều chết tìm đường đến bến bờ tự do, dù phải vùi thây dưới lòng biển cả, tan nát cuộc đời trong vịnh Thái Lan, gục chết giữa rừng già biên giới, bơ vơ nơi trại tỵ nạn xứ người... Lúc ấy, các ông đã gọi họ là bọn phản nước, lũ ôm chân đế quốc, đám ham bơ thừa sữa cặn, phường đĩ điếm lưu manh, thứ rác rưởi của xã hội.... Nay thì dù có uốn lưỡi gọi họ là "máu thịt của máu thịt VN, khúc ruột thân thương ngàn trùng, bộ phận không thể tách rời khỏi cộng đồng dân tộc"... nhưng nếu Bộ Chính trị không chánh thức xin lỗi Cộng đồng Tị nạn hải ngoại bằng cách rút lại những lời sỉ nhục đó, thật lòng tỏ thiện chí trọng dụng nhân tài trong một thể chế dân chủ tự do, trái lại chỉ bày trò chiêu dụ, gài bẫy (với sự hợp tác của tay chân trong lẫn ngoài nước) để thực thi Nghị quyết 36, xóa bỏ cờ vàng của họ, lừa đồng bào đem tiền của, chất xám về đầu tư để rồi lột sạch, thì đừng nói chuyện bỏ qua quá khứ!
Thứ năm, sau khi chiếm được miền Nam, nơi đã hít thở không khí tự do và làm quen với dân chủ hơn 20 năm trời... ông thủ tướng và đồng đảng đã áp dụng chính sách cai trị độc tài sắt máu, chuyên chế cộng sản, tước đoạt tất cả các nhân quyền căn bản về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội mà thế giới và chính các ông thừa nhận, tự đặt mình làm chúa tể tối cao, xem toàn dân như một bầy đàn, một đám con cái, con ở, con nợ, con bài, con tin... Chưa hết, các ông còn tự tiện thâu tóm tài nguyên quốc gia, đất đai lãnh thổ vào tay đảng để ban phát cho kẻ ngoan ngoãn vâng phục chế độ, để cống nạp cho Đại hán Bắc triều hầu giữ vững ghế quyền lực, để bán hoặc cho ngoại nhân thuê hầu lấy tiền bỏ túi. Nay muốn mọi người Việt trong ngoài nước "quên đi quá khứ", các ông phải trả những nhân quyền căn bản cho 85 triệu đồng bào, hoàn lại những tài sản vật chất và tinh thần mà đảng, đảng viên mọi cấp, cán bộ lớn nhỏ đang tước đoạt của công dân hoặc các tập thể. Trước mắt, trả tự do cho mọi nhà bất đồng chính kiến đã dũng cảm đứng lên đòi các ông thực hiện đúng đắn những điều khoản Hiến pháp về tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do bầu cử, tự do lập hội... soạn lại một bản Hiến pháp dân chủ, đa đảng đa nguyên... đề ra một đường lối giáo dục văn minh nhân bản, tạo nên những công dân tự do cho nước chứ không phải là những thần dân nô lệ cho đảng. (Tham khảo Phạm Bá Hoa, Thư gởi thủ tướng đảng CSVN).
2- Ông thủ tướng cho rằng vì đồng bào hải ngoại "thiếu thông tin về hiện tình VN..." nên mới có những nhận định sai lầm và những hành động sai trái. Xin lỗi ông, thiếu thông tin là chính các đảng viên thấp cấp và quần chúng nhân dân trong nước đang bị đầu độc bằng cả một nền thông tin công cụ một chiều hay bị cấm cản tiếp cận một nền thông tin đa dạng tự do. Còn những ai có thông tin đầy đủ đều thấy rằng căn cứ vào những tuyên bố và hứa hẹn với những kết quả việc làm của ông trong tư cách là Thủ tướng suốt 2 năm qua (6-2006 đến 6-2008) thì chính ông đã chứng tỏ không đạt các mục tiêu đã vạch: 1) Nói là cương quyết chống tham nhũng, nhưng sau hai năm làm TT và trực tiếp chỉ huy chống tham nhũng, cuối cùng ông đã phải đầu hàng bằng cách thả hoặc thăng chức các quan tham nhũng, đang khi lại bịt miệng báo chí và bỏ tù các ký giả tố tham nhũng. 2) Ông nói là quyết đưa kinh tế VN phát triển liên tục đồng thời không để lạm phát cao hơn mức tăng trưởng kinh tế. Nhưng sau hai năm làm TT, ông đã để cho nạn lạm phát cao nhất từ 15 năm qua, gần gấp 4 lần mức tăng trưởng kinh tế. Nạn lạm phát phi mã này đang phá hủy kinh tế VN và đẩy nhiều triệu nhân dân vào cảnh khốn cùng! 3) Trong nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, là người đứng đầu chính phủ, ông đã không đủ dũng cảm phản đối nhà cầm quyền Trung Cộng khi họ đưa ra những quyết định sai trái và ngang ngược đối với một phần lãnh thổ quốc gia. Chẳng những thế, chính phủ của ông còn nhìn nhận công khai việc Trung Cộng xâm lăng trắng trợn Tây Tạng. Điều này chỉ khuyến khích Bắc Kinh tiếp tục chủ nghĩa bá quyền ngay cả với VN. 4) Trong lãnh vực dân quyền, chỉ mới hai năm cầm quyền, ông đã đưa ra những Nghị định cấm đình công, Chỉ thị cấm báo chí... Đây là những hành động ngăn cấm công dân sử dụng các quyền chính đáng của mình. Tệ hại hơn nữa là mới chỉ hai năm cầm đầu chính phủ, số các tù chính trị và tôn giáo dưới thời ông đã đạt kỷ lục. Điều này chứng minh là chính phủ của ông đang chà đạp trắng trợn các quyền tự do căn bản của nhân dân căn cứ theo Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền cũng như ngay cả Hiến pháp 1992 của chế độ. (Tham khảo Âu Dương Thệ, Hai năm làm thủ tướng của NTD).
Thành ra chẳng lạ gì mà đồng bào hải ngoại thấy ông ở đâu là "dàn chào" ông ở đó, khiến ông và tùy tùng phải trốn chui, lòn cửa hậu, thay đổi chương trình xoành xoạch. Đó là do quá khứ và cả hiện tại đầy sai lầm và tội ác của ông và đảng ông mà chính các ông hẳn biết cách xóa bỏ và sửa chữa.
Ban Biên Tập
Bản tường thuật chuyến đi về Lạng Sơn ngày 28-6-2008
Ngô Quỳnh
Tôi ngồi viết tường thuật với nguyên cả sự hài hước và cả câu hỏi mà tôi sẽ đưa ra ở đoạn cuối.
Nhận được tin người mẹ của chú Vi Đức Hồi bị bệnh nặng(ung thư gan) tôi và anh Phạm Văn Trội đã rủ nhau lên thăm bà tại huyện Hữu Lũng tỉnh Lạng Sơn. Chúng tôi hẹn nhau đến bến xe Lương Yên rồi cùng bắt xe khách để đi về Lạng Sơn. Sau khoảng hai giờ đồng hồ thì xe đi đến nơi, chúng tôi cùng nhau đi đến nhà chú Vi Đức Hồi. Chú Hồi mời chúng tôi dùng cơm. Khi ba chú cháu tôi đang dùng cơm vui vẻ thì có bốn người đến và họ nói có người báo có người lạ đến nhà chú Hồi nên đến để kiểm tra giấy tờ tuỳ thân. Các thủ tục được làm nhanh chóng vì chúng tôi hiểu đó là nhiệm vụ của họ nên hết sức "hợp tác" để mời nhau uống trà. Sau khi ngồi khoảng 20' thấy câu chuyện không có gì thú vị nên tôi xin phép mọi người và nhờ chú Hồi chỉ giùm phòng ngủ vì tôi muốn ngủ một lát. Vừa nằm nghỉ được ít phút thì có rất nhiều người dân kéo đến nhà chú Vi Đức Hồi, khi về tôi mới hiểu là họ đến để thực hiện một cuộc đấu tố. Bác cán bộ ở phường đứng lên phát biểu: "Tổ dân phố chúng ta vì có Vi Đức Hồi mà không được công nhận là tổ dân phố Văn Hoá", bây giờ nghĩ lại tôi vẫn phật cười vì khi về cô phụ xe nói với tôi là khu phố đó rất nhiều nghiện. Tiếp theo sau đó là các bác nhận mình là cựu chiến binh liên tục đưa ra những nhận định của mình.
Một bác mặc áo lính nói: "mày là thằng phản quốc, mày đã viết bài nói xấu đảng và nhà nước". Khi chú Hồi hỏi lại là bác đã đọc những bài mà cháu viết chưa thì cả hai đều đồng ý là chưa!
Rồi mọi người đều nhao nhao lên nói ông Vi Đức Hồi là đồ phản quốc trong khi tất cả chưa ai đọc bài viết nào của chú Vi Đức Hồi cả.
Dằng co cãi vã không xong họ nói họ mời chúng tôi lên uỷ ban để làm việc.
Chúng tôi yêu cầu nếu không có công an huyện đến để đảm bảo an toàn thì chúng tôi không đi, một lát sau một anh công an mặc sắc phục cùng với mấy anh công an viên đến đưa chúng tôi đi. Họ bắt chúng tôi đi bộ từ nhà chú Vi Đức Hồi đến uỷ ban và có các anh công an đi cùng để bảo vệ. Trên đường đi có những chiếc xe mô tô do những người lạ mặt lái cứ đâm về phía chúng tôi và những người trên xe thì hành hung chúng tôi, một số người lạ mặt họ xông ra túm tóc và lôi chúng tôi đi. Đến uỷ ban họ mời hai chúng tôi vào phòng khách sau đó có một bác xông đến tát vào mặt tôi, lột tư trang của chúng tôi để lên bàn, họ tắt nguồn điện thoại và mời tôi sang phòng bên cạnh. Khi vừa bước ra khỏi phòng khách thì có một người lạ mặt lao rất nhanh đến và đấm thẳng vào bụng tôi làm tôi phải bò ra nền nhà, lúc đó tôi có cảm tưởng mình không thở được nữa, chân tay co quắp nên không thể đứng dậy được nữa. Có hai anh công an lao tới xốc tôi lên ghế có lẽ do để tôi nằm đó nhìn không được hay cho lắm. Tôi ngồi lên ghế với bộ dạng co quắp sau năm phút thì tôi có thể cử động bình thường được và trước mặt có một người là phó chủ tịch phường chờ tôi để hỏi cung. Câu hỏi đầu tiên là: "anh quen anh Hồi lâu chưa và trong hoàn cảnh nào?" Chúng tôi có quan hệ bạn bè chú cháu và tôi cũng nói với họ như thế.
Câu hỏi thứ hai là tôi đến đây với mục đích gì? Chúng tôi đến thăm người ốm và tôi cũng nói như vậy.
Sau đó họ hỏi tôi về nơi thường trú, các thành viên trong gia đình, nghề nghiệp và nơi ở của từng người.
Cuối buổi làm việc họ muốn chúng tôi ký bản cam kết là lần sau không đến thăm nhà ông Vi Đức Hồi nữa. Tôi nghĩ rằng những con người Việt Nam đến thăm nhau là không có tội, nếu tôi viết bản cam kết này nhỡ may một người ngoại quốc vô tình có được thì họ sẽ vỡ mộng vì hoá ra người Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến lại chưa thoát khỏi văn hoá bộ lạc thì họ cười chết. Có lẽ chú công an cũng đồng tình với tôi và bảo hay viết đại loại một cái gì đó cũng được không thì bị giữ đến 11 giờ khuya mới được về rất nguy hiểm đến tính mạng. Tôi chột dạ có khi mất mạng thật nên đặt bút ghi là tôi cam kết sẽ không làm gì vi phạm pháp luật và sẽ tự chịu trách nhiệm nếu còn đến Lạng Sơn. Xong rồi họ mời tôi sang lấy lại tư trang bao gồm điện thoại và chiếc ví. Họ mời chúng tôi bước ra xe ôtô, họ nói họ sẽ đưa chúng tôi ra đường cái chính để bắt xe về Hà Nôi. Trước khi lên xe một thanh niên còn không quên đấm anh Trội và quăng vào đầu tôi. Khi lên xe tôi yêu cầu họ chở chúng tôi đi một quãng nhưng họ nói ra đến đường lớn chỗ nào cũng bắt được xe và họ mời chúng tôi xuống ở ngã ba đường. Chúng tôi đành bước ra xe, khi vừa đứng xuống đường thì gần hai mươi người lạ mặt ào đến đánh đấm chúng tôi liên hồi trước sự can ngăn của công an. Tôi không hiểu chuyện gì chỉ thấy tiếng bậm bụp, rồi khi mở mắt ra thì thấy anh Trội mặt đầy máu, lúc đó tôi không mang theo khăn tay nên đành phải lấy áo lau máu cho anh. Máu chảy làm anh mờ một mắt không thấy gì. Lát sau thì anh công an chạy đến mang cho anh Trội một nắm khăn giấy để anh lau máu. Khi lau hết máu thì họ vẫy một xe khách và chúng tôi về lại Hà Nội.
Tôi muốn hỏi: khi nào thì người dân Việt Nam được tự do đến thăm nhau?
Ngô Quỳnh.
Kể chuyện làm báo: Cảm ơn em nhân vật của tôi
Luật sư Trần Thị Phụng
Tôi không phải là nhà báo chuyên nghiệp, nhưng viết lách với tôi là nhu cầu không thể thiếu. Không phải vì chút khả năng vốn có, càng không phải vì những giá trị nhuận bút vốn dĩ. Vâng, không vì lý do gì khác, khi cảm xúc dâng trào, con tim muốn nói, ý thức thúc giục, và tôi đã đặt bút viết trong những hoàn cảnh như thế nên rất chia sẻ thấm thía nghiệp dĩ các nhà báo đeo mang khi đã chọn nghề này.
Làm sao có thể rời xa cây bút của mình khi biết bao nhiêu trăn trở trong cuộc sống tồn tại đến day dứt?
Sau gần hai năm, kể từ khi nhận được giải báo chí cho loạt bài phóng sự của mình về vụ án "Trẻ bị hiếp dâm nhưng không khởi tố vụ án", tôi nghĩ sẽ tiếp tục cùng nhân vật của mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống để đi tìm một đoạn kết có hậu hơn so với phần kết thúc vấn đề tôi đã đặt ra trong bài báo.
Đ.T.T.T là một nữ sinh lớp 12 thuộc một trường PTTH ở tỉnh Tây Ninh. Vào năm lớp 9, em và em gái mình bị một người đàn ông cùng làng hiếp dâm tại căn chòi vắng của nhà em thường dùng để canh lúa khi vào mùa vụ. Vụ án xảy ra với nhiều chứng cứ thu thập được từ cơ quan công an sau khi gia đình em trình báo, hiện trường được dựng lại, kết quả giám định cũng rất rõ ràng, nhưng không đủ chứng cứ kết luận kẻ ác là người đàn ông theo lời khai của các em. Sau đó, từ nhiều nguyên nhân khác nhau vụ án không được khởi tố trong sự hoài nghi của dư luận và sự khẩn khoản kêu cứu của cha mẹ em đến tận các cơ quan Trung ương trong ròng rã hai năm trời rồi... rơi vào im lặng.
Khi cầm bút viết về câu chuyện của T., tôi cũng đã không hy vọng có thể giúp em được gì, vì chứng cứ vụ án xem như đã chìm sâu theo thời gian rồi. Cháu bé gần như tuyệt vọng chỉ muốn tìm cái chết. Cha em cạo trọc đầu bức xúc đòi tự xử kẻ ác nếu pháp luật không can thiệp. Bà nội cháu vì đau buồn nên bệnh đã nặng càng nặng hơn... Tôi rối bời trước những diễn biến phức tạp trên, nếu không viết. Thế là, loạt bài báo xuất hiện trên báo Giáo Dục TP. Sàigòn với lời tựa khẩn khoản và tha thiết như chính tâm trạng của tôi bấy giờ "Hãy trả lại danh dự cho em!". Mặc dù khi loạt bài điều tra được thực hiện thì những người có trách nhiệm liên quan đã lần lượt về hưu và chuyển công tác khác nên gây rất nhiều khó khăn cho chúng tôi khi tiếp cận vụ việc. Nhưng tôi không thể không viết.
Sau khi loạt bài được đăng, một số các tổ chức xã hội và ngành giáo dục đào tạo từ Bộ đến Sở (tỉnh Tây Ninh) đã chỉ đạo và giúp đỡ tạo điều kiện để em khôi phục việc học hành và giải quyết một số khó khăn nhất định. T. trở về mái trường của mình sau khi đã bỏ học gần ba tháng, chiếc áo dài trắng học sinh ngày nào cô bé xé toạc giận dữ trong cơn uất ức vì kẻ gây hại cho mình không bị khởi tố giờ được thay bằng những chiếc áo dài trắng sáng hơn bởi sự chia sẻ yêu thương của thầy cô, bè bạn.
Nhận giải báo chí của Hội Nhà báo TP.Sàigòn về loạt bài trên, tôi hãnh diện vì giá trị của những gì mình muốn nói, nhưng càng nặng lòng hơn vì mình không thể làm được gì hơn nữa ngoài những điều bức xúc đã được phản ảnh lên bài báo.
Không có điều kiện gặp lại T., tôi nhờ mẹ T. chuyển phần quà có được của tôi trích từ phần tiền thưởng nhỏ nhoi chuyển cho em cùng với một cuốn sách "Hạt giống tâm hồn" kèm theo lời động viên "Hãy tự tin và vượt qua chính mình".!
Năm vừa rồi, ngay ngày báo chí (21/6), tôi nhận được cuộc gọi từ người mẹ của T., bà đi từ trong đường làng, quanh co đồng ruộng, vội vã ra đến bưu điện vào lúc chập tối, sau khi vừa xong công chuyện đồng áng, chị nói trong mừng rỡ và nghèn nghẹn nước mắt rằng: "Cô ơi, cháu T. đã đậu tốt nghiệp phổ thông rồi cô ơi! Cảm ơn cô nhiều lắm!". Tôi biết chị đang khóc và tôi cũng vậy... Tội nghiệp bà mẹ ấy, hơn hai năm trời bán đất, bán vườn để đi tìm công lý cho con gái mình, hình như nước mắt đã cạn rồi vậy mà bây giờ chị vẫn còn nước để khóc. Tận đáy lòng tôi bỗng dưng xốn xang đến lạ?
Tôi hỏi thăm về T. với một chút e dè "Cháu thế nào rồi chị?", người mẹ nói qua điện thoại nhưng tôi hình dung gương mặt chị đang ánh lên một tia hy vọng. Nghe loáng thoáng qua điện thoại di động vì đang dừng xe ngoài đường, nhưng tôi nghe rằng cháu thi vào đại học Y. Với một vết thương tinh thần và thể xác trong những ngày đầu năm lớp 12 của một học sinh ở tỉnh như T. quả là một thử thách lớn để có thể có được mơ ước đó, nhưng T. đã vượt qua và đang đi trên con đường của mình.
Cùng tham gia tác nghiệp và hỗ trợ tôi thực hiện loạt bài trên còn có một số bạn học và đồng nghiệp là nhà báo và luật sư. Họ cùng mang tâm trạng bức xúc như tôi trước vụ việc đau lòng kia và những mong có thể làm được điều gì đó để giúp ba mẹ những đứa trẻ bất hạnh kia đòi được công lý dù không còn chút hy vọng. Trong khi các cơ quan chức năng thì vẫn tiếp tục im lặng?! Vụ án đã và sẽ không bị khởi tố, vì thế cũng không thể khởi tố bị can, kẻ ác vẫn tồn tại như chính tội ác của hắn đã gây ra. Tôi rùng mình chợt nghĩ, liệu trong cuộc sống này có bao nhiêu cái ác vẫn đang tồn tại như thế vì sự vô cảm dửng dưng của một số nhà chức trách nào đó?
Tôi bây giờ đang hành nghề luật sư và cũng đã tham gia một số vụ án tương tự như thế nhưng tôi đã cảm thấy tự tin hơn với công việc của mình. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ lại gặp một trường hợp tương tự với một vụ án có bị hại nhưng cơ quan điều tra kết luận không đủ cơ sở khởi tố vụ án, tôi nghĩ mình biết sẽ phải làm gì để có kết quả tốt hơn.
Bài viết này lên khuôn trong những ngày kỷ niệm ngày Báo chí việt Nam 21/6, nhưng tôi vẫn luôn day dứt với những trăn trở của mình trong những ngày này. Tôi đã không thể gặp lại T. - nhân vật của tôi. Không biết kết quả vào Đại học của em như thế nào, nhưng tôi tin hạnh phúc sẽ mỉm cười với em. Và tôi vẫn luôn thầm cảm ơn em đã gieo vào lòng tôi một chút niềm tin tưởng chừng đã mất...
Luật sư Trần Thị Phụng
(HCMC BAR)
|