Buồn thương áo tím


Tình yêu em anh mang về cõi khác
Nghĩa trang buồn se sắt lạnh hồn côi
Ngủ đi anh, mùa thu đã qua rồi
Mà mưa vẫn từng chiều về thung lũng
Em vào đây nhặt từng tàn lá rụng
Cỏ cây buồn thương áo tím xót xa
Lạnh không anh?mùa mưa sắp đi qua
Thu đã hết và mưa đông sắp đến
Những kỷ niệm em vẫn hoài yêu mến
Xa mất rồi, vĩnh viễn khỏi đời nhau
Nụ cười nào che giấu được niềm đau
Từng đêm vẫn nguyện cầu cho giấc mộng
Anh sẽ về như ngày xưa chung bóng
Vẫn nụ cười vẫn ánh mắt mông lung
Em sẽ vui trong nỗi khổ vô cùng
Và say đắm với những lần tỉnh giấc
Ngày xưa đã đâu còn, thôi đã mất
Chiều lạnh rồi hiu hắt gió mùa đông
Buồn vô vàn... người ơi! Có biết không?
Rồi tự trách sao mang hồn ủy mị...!
Em không hứa sẽ trọn đời chung thủy
Mà hỏi quên? không biết đến bao giờ...
Buồn, thôi buồn, lại buồn đến ngẩn ngơ...
Không nghĩ nữa, em... giả vờ quên nhé!
Thôi em về! Mưa lại rơi nhè nhẹ
Đừng trách chi hồn em ở lại rồi...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Không đề

Sao mình lại gặp nhau chi
Ngỡ ngàng một mối tình si muộn màng
Như sắc hoa đến độ tàn
Như hoàng hôn chút nắng vàng hắt hiu
Cuộc đời có được bao nhiêu
Niềm vui đổi lại thật nhiều xót xa
Vì anh là của... người ta!
Có yêu tình ấy cũng là mộng thôi
Ngày mai xa cách nhau rồi
Trái tim đã trót trao người từ lâu
Biết vậy mà ta yêu nhau
Để ngày đầy ắp nỗi sầu nhớ nhung
Để đêm dài đến vô cùng
Để ngoài hiên vắng lạnh lùng ánh trăng...
Đơn Phương Thạch Thảo
(Đơn Dương - Lâm Đồng)

 

Muà Hạ


Mùa hạ năm nay cây đợi gió.
Như em mong ngóng bước chân anh.
Để mơ đến một miền hoa cỏ.
Có bướm xôn xao chuyện chúng mình.
Em sẽ cho anh những nụ hôn.
Trăm vạn niềm vui triệu nỗi buồn.
Mùa hạ, tình yêu anh dẫn lối.
Em theo dù biết sẽ tang thương.
Anh sẽ ôm em trong cánh tay.
Trao nhau trọn vẹn những mê say
Dìu nhau ta bước về chung hướng.
Muôn sắc tình yêu một lối này.
Em sẽ cho anh những ái ân.
Thịt da rồi cũng vỡ tan tành.
Thiên đường dù vẫn đưa tay với.
Điạ ngục hai ta đến thật gần.
Như thế là yêu đấy phải không.
Môi em đang tím bỗng dưng hồng.
Mắt em sao cứ long lanh mãi.
Là bởi vì ai, anh biết không
Em mong ngăn được thời gian trôi.
Xin hãy ngừng quay, hỡi mặt trời.
Cho cả đời ta là nắng hạ
Là miền hoa cỏ bướm xinh tươi
Mùa hạ năm nay sẽ lại qua.
Anh yêu rồi cũng sẽ dần xa.
Để mình em đứng thương tình cũ.
Trông ngóng hè sang, đếm tuổi già.
Lưu hồng Phúc

 

 

Nặng nơ núi sông

(Thân gởi các bạn trẻ Việt Nam quốc nội)

Nửa thế kỷ trời Việt Nam mưa lũ
Kiếp con người đầy gian khổ chông gai.
Hành trang đời chất nặng vẫn còn vơi
Các bạn trẻ giữa trần ai nặng nợ.
Dân tộc Việt chịu trầm luân ngục đỏ
Thì nam nhi đâu có thể ngồi yên,
Máu oan hồn của hàng vạn ngư dân,
Tiếng gào thét triệu dân oan khiếu kiện
Đang đánh động tới lương tâm các bạn
Góp bàn tay giúp cứu nạn lương dân.
Hãy xuống đường đi bỏ phiếu bằng chân
Dùng ngòi bút thay dao găm súng đạn.
Hãy giải phóng các tù nhân chiến hữu
Phá ngục tù đòi dân chủ nhân quyền..
Hãy noi gương chiến sĩ Võ Đức Văn (1)
Nguyễn văn Lý, nữ Công Nhân (2) anh dũng,
Bị tù tội nhưng lòng không nao núng
Luôn đấu tranh đòi giải phóng quê hương.
Các cụ già các bà mẹ xuống đường
Những cô gái đi tiền phong khiếu kiện.
Nước nguy biến đang cần tay các bạn
Không chần chờ, hãy mạnh dạn đứng lên
Tay nắm tay hởi các bạn thanh niên
Đoàn ngũ hóa quyết làm nên lịch sử.
Nguyễn Đình Hoài Việt
(1) Kỹ sư USA cảnh cáo CSVN đang bi cầm tù tại Thái Lan.
(2) Linh mục Nguyễn văn Lý và nữ luật sư Lê thị Công Nhân

 

Tuổi mùa thu

Mười lăm, mười bốn, hay mười ba
Tuổi quá năm mươi có phải già?
Chút mầm yêu muộn em ươm giống
Để tuổi mùa thu ý nở hoa...!
Ba mươi năm trước trăng huyền nhiệm
Anh bước ngược về theo lối quen
Đôi mắt thật hiền luôn mãi nhớ
Như lòng vẫn nhớ tháng Tư đen...
Trời xa sao bỗng dưng mây gió
Hội ngộ cùng trăng duyên thuở xưa
Tuổi em chớm úa thu rồi đó
Anh đã một thời ướt gió mưa...
Buổi gặp nhà em, trăng mười bốn
Mi chớp thẹn thùa tuổi học sinh
Nhìn anh áo trận sương pha tóc
Một chút hồn nhiên đậm ý tình.
Để rồi sương gió trời lưu lạc
Mưa ngược tháng Tư đắng nát lòng
Áo khổ sai đày thân đất Bắc
Trời Nam mờ mịt mắt xa trông...!
Tám năm thoát khỏi đời giam cấm
Nhưng vẫn xích xiềng luôn bên thân
Cả đất trời Nam cờ đỏ thẫm
Biết đâu nương tựa để dừng chân?!
Tình cờ đất khách thân lưu lạc
Gặp lại em, duyên đã an bày
Ba chục năm rồi em gợi lại
Tình buồn đất lạ thấm men cay...
Em à em, tại sao không là
Tuổi mười lăm, mười bốn mười ba
Để mình ngọt ý yêu cuồng nhiệt
Chung một vòng tay môi nở hoa
Bây giờ có muộn không em nhỉ
Một đóa hồng tươi có trễ tràng
Bên chồng có thật lòng em nghĩ
Tình yêu- gió mát buổi hè sang...?!
Thy Lan Thảo

 

"Soi gương & Soi tâm"

Người đi lệ chảy còn cay
Đọng hoài khoé mắt từ ngày lìa Quê
Người đi, đi mãi chửa về
Chỉ con tim, mỗi đêm mê với Nhà
Người xa, chân bước đã xa
Mà hồn gần mãi Quê Cha đỏ bầm
Vàng da vẫn khóc âm thầm
Vàng cờ, giữ sắc ươm mầm nhớ nhung
Soi gương còn biết thẹn thùng
Soi tâm còn biết Chuyện Chung rất cần
Ý Nga

 

Tâm sự người lính biển

Anh đứng đây nhưng lòng anh ở biển,
Suốt cuộc đời chỉ yêu nước mà thôi,
Ngồi bên nhau nhắc ba điều, bốn chuyện,
Anh bảo anh người của bốn phương trời.
Nhìn sóng bạc chập chùng bao nỗi nhớ,
Mới thấy mình bỗng bé nhỏ làm sao!
Hãy ghì siết cho tim hoà nhịp thở,
Hồn chơi vơi theo biển tận phương nào.
Biển trước mặt, trên đầu lồng lộng gió,
Nhớ thiết tha thời tuổi trẻ kiêu hùng,
Anh: Lính biển - vì lòng yêu Tổ Quốc,
Cùng quân dân dẹp sạch mối thù chung.
Chiều ra biển trong ngày trời quên gió,
Mình quên đi ngày tháng của gian truân,
Xa tầm mắt Thái Bình Dương thương nhớ,
Nhớ quê hương và thương đến vô ngần.
Hoàng Yến

 

 

Tự dỗ

Tôi chờ đã mấy hôm nay
Bác đưa thư bỏ lối này không qua
Tại trời cuống quít mưa sa
Hay là tại nắng mượt mà, bác quên?
Xin đừng tại bởi không duyên
Thư không đến, chỉ muộn phiền đến thôi!
Vâng, tôi đợi đã lâu rồi
Cành sầu mấy độ lá rơi âm thầm
Dấu chim bóng cá mù tăm
Cuối miền vô thức ầm ầm sóng sôi
Vắng thư, nắng cũng không cười
Gió không mát được lòng người chờ thư
Hay là giữa nẻo tâm tư
Tình ai đổi hướng nên chừ tình xa?
"Không đâu, người chẳng quên ta
Bác đưa thư ấy đến là chậm thôi!"
Thế là tôi lại... dỗ tôi
Trong cơn mộng huyễn với lời ru xanh
Vì rằng tôi đã yêu anh
Mà anh thì lại vô tình. Khổ không?
Ngày mai... có lá thư hồng
Bác đưa thư đặt vào lòng thùng thư!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

 

Tâm sự chiều mưa

Em bảo chiều mưa buồn lắm nhỉ
Vâng, thì anh cũng biết trời mưa
Buồn lắm, nhưng mà lòng anh vẫn
Thổn thức khi trời mưa vẫn mưa!
Anh nhớ em ngày xưa thường nói
Trời mưa là căn bệnh của trời
Tương tư là bệnh riêng anh đó
Chỉ một mình anh nhớ em thôi
Ngày ấy anh đi, anh để lại
Một bài thơ tình gởi riêng em
Anh đi lòng nghe buồn tê tái
Bỏ lại bên trời những phố đêm
Phố đêm vàng võ em thầm bước
Hàng cây xào xạc nhớ ngày xưa
Anh đi mang nặng tình non nước
Một giải Sơn Hà lấm trong mưa
Ngày tháng trải dài nơi đất khách
Đường về còn xa lắm em ơi
Mộng vàng chinh chiến nay đành mất
Còn mối tình em nửa cuối đời
Anh vẫn mơ hoài đôi mắt biếc
Nhờ anh mang về chữ Tự Do
Cho em, cho Mẹ, hồn nước Việt
Anh vẫn, than ôi, một chữ khờ!
Anh khờ dại giữa miền đất lạ
Cơm người, nhưng lụa vẫn u mê
Ai cười, ai khóc, anh thương quá
Thương một kiếp người không chốn quê
Thôi em đừng nói mưa buồn nhỉ
Mây xám giăng giăng một cõi trời
Tình ơi sao vẫn xa vạn lý
Vẫn lạnh chiều đông giữa lẻ loi
Như thuở Ngưu Lang và Chức Nữ
Mỗi năm trời lại đổ cơn mưa
Dòng lệ ngày nao còn hay mất
Hay đã chôn vùi những chiều xưa?
Bên này mưa mãi. Buồn em ạ
Cái lạnh nào hơn mất quê hương
Gần nửa đời người bên xứ lạ
Vẫn một mình anh lạc nẻo đường
Lặng lẽ anh tìm vần thơ cũ
Lại nhớ chiều nao em ngất ngây
- Tình thơ anh chỉ gieo một nửa
Nửa kia anh dành để ai đây?!
Ừ nhỉ, anh quên chưa kể hết
Một nửa thơ kia anh để dành
Mai kia bên cõi trời vĩnh biệt
Ngâm nốt vần thơ: em với anh...
Thôi em đừng bảo mưa buồn lắm
Nhìn trời anh có thấy gì đâu
Chỉ thấy mây đen dài thăm thẳm
Tưởng đấy trời đan một chiếc cầu...
Phan Tuấn Sơn (Vic)

 

Giọt nắng

Nâng niu chờ giọt nắng
Mắt ngọc đùn mây quanh
Chiếc cầu qua biên giới
Biết bao giờ xây thành?...

Ta yêu đời quá đỗi
Phũ phàng cỡi trên lưng
Em ơi! đừng trách nữa
Đời còn nghĩa tình không?...

Em nhớ thời uyên nguyên?
Ta đu đưa giấc thiền
Chiêm bao gầy lạc bước
Giữa mùa động oan khiên...

Biên cương nào tình yêu không đi qua?
Nhịp cầu nào xây nước mắt nhạt nhòa?
Người đi chí tại quê hương thảm
Lữ khách nào vui đại nghĩa xa!...

Ta đã nói nhiều cũng như không nói
Không nói mà sao đã ứ tràn?
Trăm năm chắc cũng không bằng nửa
Cái mỉm cười ta hận trăm năm...
Sa Chi Lệ (mùa lưu dung tuyết phủ)

 

Giờ đã điểm

Sao vận nước lắm đường cùng, bất trắc?
Vốn gian hùng, toàn một lũ tay sai.
Đã cướp công, dựng chủ nghĩa, chiêu bài,
Cho đế quốc phá tan tành xã tắc?

Xé đất Mẹ thành hai miền Nam Bắc,
Từ Hiền Lương Bến Hải trở vào Nam
Chia đôi bờ tận đến Ải Nam Quan,
Cho bom đạn dày thây người vô tội.

Thật oan nghiệt! Chiến tranh dài lửa khói,
Bọn côn đồ đeo đuổi "mộng-hôi-tanh",
Công anh hùng, bao chiến sĩ vô danh
"Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc".

Hiến xương máu để cứu nguy dân tộc,
Chẳng ai màng đến chức lớn, quyền to.
Miễn làm sao giữ vững được cơ đồ,
Để khỏi lọt vào trong tay đế quốc.

Thứ thủ đoạn của tội đồ nhơ nhuốc
Lo hoàn thành thâm ý của ngoại nhân.
Đưa non sông gấm vóc xuống điêu tàn,
Đẩy dân tộc sống đời hơn trâu ngựa.

Thật nhục nhã! Nhục gì hơn thế nữa
Bởi cáo Hồ và đồng bọn lưu manh.
Đã sống trên xương, máu của dân lành,
Mà miệng lưỡi luôn hô hào ái quốc.

Đường chiến đấu phải phân minh thiện, ác,
Ai là người dân Việt hãy vùng lên!
Đánh cho tan và đạp nát xích xiềng,
Mang dân tộc ra khỏi đường cùng quẩn.

Bọn thảo khấu như Đồng, Phiêu, Mười, Duẫn...
Cũng rập theo một khuôn mẫu cáo Hồ
Vẫn ăn mày và tiếp tục làm nô,
Chúng chẳng có gì hơn là gậy, bị

Lòng tan nát, bao lương dân suy nghĩ,
Vì giang sơn không ai muốn chia đôi,
Bọn vô thần ham thứ chức thiên lôi
Giặc sai bảo đánh đâu thì đánh đó.

Những trí tuệ "đĩnh cao" nào xấu hổ,
Thật nực cười "cao" dốt đặc cán mai.
Tưởng Mỹ ngu nên chúng mãi đu dây,
Nửa ôm Mỹ, nửa ôm Tàu quái dị

Sao chưa "Cút", chưa "nhào" vô liêm sĩ?
Trả sơn hà cho thế hệ mầm non.
Để trẻ lo xây dựng dãy non sông,
Chôn đáy huyệt một thiên đường Cộng Sản.
Vĩnh Nhất Tâm

 

Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Tấn Dũng
Thủ tướng Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

(Kính thưa quý vị và quý bạn,
Nhân dịp Nguyễn tấn Dũng lại sang Mỹ xin hỗ trợ cho chế độ bạo quyền, phi dân chủ, phản dân, hại nước, cá nhân tôi không có chi để tiếp tay cùng quý vị trong việc "dàn chào" tay Thủ Tướng này, ngoài cuốn thơ thô thiển "Thư Gửi Nguyễn Tấn Dũng". Nhưng rất tiếc, đợt tái bản lần thứ hai này chưa hoàn tất, mà Nguyễn Tấn Dũng sắp về nước rồi, vậy kính mong quý vị và quý bạn giúp tiếp tay chuyển tập thơ này (gồm 3 bài thơ) đi khắp nơi, may ra đến tay Nguyễn Tấn Dũng cùng bộ hạ. Sau khi tập thơ được in xong, tôi sẽ xin gửi đến quý vị và các bạn.
Chân thành cám ơn.
Chu Tất Tiến
***
Lời đầu tiên là một điều minh xác
Thư này được viết với tư cách một công dân
Sinh đẻ tại Việt Nam, lớn lên và lập thân
Rồi đi xa, nhưng vẫn nhớ quê hương ngào nghẹn
Tôi không gửi thư đến ông như một người kiếm chuyện
Làm quen ông, một chức vụ lẫy lừng
Để sau này, có cơ hội tưng bừng
Về đất nước, bon chen, kiếm cháo
Tôi cũng không phải là người táo bạo
Tìm cách gần ông, một triệu phú giầu nhất vùng
Nhất Việt Nam, nhất Đông Á, tài sản nhiều vô cùng
Nếu được ông cho một chút lẻ, cũng tiêu hoài không hết
Những biệt thự Hồ Tây, những công ty hàng may, hàng dệt
Những cổ phần con cháu đứng tên giùm
Vợ lớn, bồ nhí, người yêu, người phục vụ, từng chùm
Một cái chỉ tay, người người cúc cung, tận tụy
Những trương mục rải khắp nơi, Mỹ, Tây, Thụy Sĩ
Tiền cứ vô nhà như thác chẩy vào hồ
Từ hồi 75, khi hành chính còn xô bồ
Đảng đổi tiền, đánh tư sản, cướp tiền dân, bỏ túi
Cả miền Nam, vài chục tỷ đô la, bỗng nhiên, chia dấm dúi
Cho vài chục lãnh đạo, thử hỏi ai chẳng giầu to
Rồi độc quyền thương gia, xí nghiệp, buôn bán vô bờ
Ký một tờ giấy, là tiền vô như nước
Chị Ba nắm vùng này, anh Sáu vùng kia hưởng phước
Có Công An, còng số 8, súng AkaĐứa nào ho he, cứ "nhốt chúng cho ta!"Còn "đồng chí" thích biệt thự nào, cứ lấy
Trước là làm Trụ sở, sau thì ký giấy
Hóa giá nhà, cho làm chủ khơi khơi
Chưa kể mười sáu tấn vàng, của Trời ơi!
Chia chác cho nhau, không hề vô sổ.
Các đồng chí, vợ lớn, vợ bé, tha hồ kêu khổ
Đếm vàng mỏi tay, mắt nhức, lưng đau
Và thế là, tài sản đất nước biến mất đâu đâu
Một chốc bốc hơi, nước thì nghèo, Đảng thì giầu bự
Thôi, nhưng mà, nói làm chi chuyện cũ
Ba mươi mấy năm rồi, gợi lại, nước mắt nhòa
Tôi chỉ muốn hỏi ông chuyện hiện tại, không xa
Vài câu hỏi, trước khi ông đến Mỹ...
***
Có bao giờ ông nhớ lại thời chống Mỹ
Những mẹ già nhịn đói, nuôi ông
Những người thôn quê, giúp ông vót hầm chông
Củ sắn, củ khoai chia cho ông một nửa
Ông nịnh họ là Mẹ Cách Mạng, Mẹ Chiến Sĩ, Mẹ... gì nữa?
Giờ đây, ông huy hoàng, họ vẫn cứ long đong
Vách lều năm xưa, vẫn rách nát, từ Xuân đến Đông
Mưa vẫn dột, gió vẫn lùa, lạnh giá
Họ chỉ có chút đất ruộng, chút vườn xưa hương hỏa
Mà Đảng ông lại nỡ trưng thâu
Không một chút gì ơn trả cho nhau
Lại táng tận tịch thu, đuổi cổ
Mẹ Chiến Sĩ năm xưa, giờ này, đang khóc khổ
Đứng ngoài đường, làm một lũ "Dân Oan"
Ông ngồi xe láng đi qua, còi hú vang vang
Không nhìn thấy nước mắt mẹ già ướt phố!
Những chiếc áo rách kia, ở nhà ông, chó không thèm rớ!
Đầy tớ ông, toàn vải ngoại, hàng sang
Những chiếc nón lá kia của lũ "Dân Oan"
Mong gì thấy trong cầu tiêu ông Tỷ Phú
Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông quá giầu, còn tham chi nữa?
Ông chỉ có hai tay, một cái miệng, một bụng to
Ăn đồ ngon bao nhiêu, cũng chỉ đến lúc no
Sao lại để Nhân Dân, "Người Chủ ĐẤt Nước" chết đói?
Có lẽ các ông chỉ thích xài danh từ le lói
Ủy Ban Nhân Dân, Thư Viện Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân
Trung với Đảng, Hiếu với Dân, Đầy Tớ Nhân Dân...
Mà thực chất, chỉ những Nhân Dân ấy khiếu kiện
Vậy xin ông "Đầy Tớ Nhân Dân" ấy, làm ơn mở lòng từ thiện
Trả lại cho Nhân Dân ruộng đất cắm cái dùi
Một tấc đất thôi, để mưa nắng khỏi dập vùi
Già sắp chết rồi, mong có chỗ trú mưa cho con cháu...
***
Thưa Ông Thủ Tướng, ông đông bồ nhí, lắm con, nhiều cháu
Có khi nào ông nghĩ chúng đứng đường
Mặc quần lòe, áo hở ngực, kệ phong sương
Chụp giật khách qua đường, bán xác
Những đứa bé mới lớn lên, mặt còn ngơ ngác:
"Chú chơi con đi! Con hãy còn trinh!
Miễn sao cho mẹ con, khỏi phải bán máu mình
Có mấy lít máu, bán hoài cũng chết
Em con, đang rửa bao ny lông đựng chuột chết
Đựng bao cao su, máu mủ, băng vệ sinh
Đôi khi đựng cả chân tay người thúi sình
Ruột gan, cơ phận người, bệnh viện vất ra đống rác
Chú ơi! Cả đời con chả biết gì, ngoài rác
Đẻ trên đống rác, và lớn cũng ở đây
Mười mấy năm rồi, con mới bỏ que sắt cầm tay
Đi bán "của trời cho", mong bữa cơm thay cháo..."
Những em gái khác, con cán bộ, lại là dân chơi bạo
Dư bạc tiền, nên hút, chích, lắc như điên
Thích ngủ lang mà không phải vì tiền
Bố mẹ chúng, Giám Đốc, Bộ Trưởng, quyền uy kinh khiếp
Chúng tha hồ chơi, đứa nào dám ăn hiếp?
Cả họ phải rũ tù, mang chục án làm gương.
Cho nên, cả thành phố, về đêm, đầy gái đứng đường
Ông có thấy nhục không, ông Nguyễn Tấn Dũng?
Hò ơ!
Dân tộc ta bốn ngàn năm anh dũng
Từ Văn Lang,Trưng, Triệu, Lam Sơn
Giờ đây thần khóc, quỷ hờn
Giang sơn một giải chập chờn thương đau
Hồn sông, hồn núi âu sầu
Tương lai đất nước một mầu tang thương
***
Nếu ông rời đô thành, đến cao nguyên, thung lũng
Đâu đâu cũng có nghề làm gái không biên cương
Phủ Lý, Lạng Sơn, Bắc Cạn, Hải Dương...
Những địa danh thơ mộng giờ thành ổ đĩ
Một khi con người đói quá, thì không cần suy nghĩ
Có chi bán nấy, giật dọc qua ngày.
Chân Cửu Vạn, tay xe thồ, lưng không bao giờ thẳng ngay
Vì khiêng vác, gái trai, ông già, bà lão
Có những làng, cả ba đời vác gạo
Vượt đồn canh, biên giới, suối khe
Những thân người gầy yếu như cây tre
Chỉ xương cốt, gân xanh, gân đỏ
Có những làng chỉ nghe đàn bà thở
Vì đàn ông chết ráo đâu rồi
Đào vàng, đi ăn mày, tìm trầm, chết dưới vực khơi
Nên đêm tối, tiếng thở dài như bão nổi
Những cô gái chỉ mong một đời có lần trao đổi
Tấm băng trinh lấy chút vị yêu đương
Trong thế giới chửi thề, lên chiếu, xuống giường
Sống như trâu chó, lấy chi mà mơ mộng!
***
Ông Thủ Tướng ơi! Có bao giờ ông thấy lòng bỗng động?
Khi nhìn hình lũ con gái thơ ngây
Đứng trần truồng hàng lũ, dạn dầy
Để lũ vượn ngoại bang sờ sớ, nắn nắn
Thè lưỡi, chu môi, cho chúng mua mua, bán bán
Gái cần đi ngoại quốc, mong có tấm chồng Hàn
Hay Đài Loan, Singapore, các nước lân bang
Một chồng, hay chục chồng, vợ lớn hay vợ lẽ
Nô lệ tình dục ư? Miễn sao no lòng thì mặc kệ
Đứng trong lồng gương, lên Yahoo rao bán, ôi.. mặc thây!
Chính ông Chủ Tịch nước cũng mới vừa đây
Dụ Việt kiều về nước, nói "gái quê nhà đẹp lắm!"
Không biết ông nghĩ sao, chứ chúng tôi nhục lắm!
Nhục cả ba bốn đời, nhục Quốc Tổ, nhục tông môn
Khi con người chỉ còn nghĩ đến bán trôn
Nuôi cái miệng, còn chi là danh dự?
Bốn ngàn năm văn hiến, ngời ngời lịch sử
Chống Bắc Phương, Thanh, Tống, Nguyên, Mông
Dũng sĩ trời Nam hiển lộng thần thông
Đánh cho chúng tơi bời cây cỏ
"Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ" (1)
Lời Nguyễn Huệ xưa còn lồng lộng không gian
Vậy mà, giờ đây, ông đã dâng ải Nam Quan
Nộp Thác Bản Giốc cho đàn anh hưởng dụng
Chỉ để cho các ông tung hoàng, dung túng
Lũ công an bắt bớ, dầy vò
Các cựu đảng viên, nhà phản kháng, bác sĩ, nhà văn, nhà thơ
Linh mục, luật sư, Thượng Tọa, Đại Đức
Chỉ vì họ dám hy sinh sức lực
Để nói lên tiếng nói tự lương tâm
Chống đối bất công, chống tham nhũng, bọn vô tâm
Cướp đất, cướp nhà, hành dân hơn trộm cắp...
***
Ông Dũng ơi! Có bao giờ ông trả lời những câu hỏi đầy ắp:
Tại sao đất nước ta, Người bóc lột Người?
Karl Marx ngày xưa chống nô lệ người
Ăng Gen viết: "Người công nhân phải làm chủ!" (2)
Giờ đây, người lao động sống như trong cũi chó
Không thuốc men, không bảo hiểm, sống liều
Trong "Phố Liều", "Phường Liều", hay "Xóm Liều" (3)
Những chỗ đất hoang, nặc nồng hôi thối
Có khác nào phu mỏ than sống đời tăm tối
Bên nước Anh, nước Pháp thời xa xưa
Nơi Karl Marx tiên đoán cách mạng sẽ nổ ra (4)
Để thực tế, nước ta, hiện nay là vậy đó!
Mấy mươi năm trước: "Nhà văn An Nam khổ như chó!" (5)
Mấy mươi năm sau, mấy chục triệu dân cực hơn trâu
Trừ đi chục triệu dựa vào Đảng, sống trên cổ trên đầu
Dân Việt còn lại, kiếp ngựa trâu, khốn nạn
Các ông đánh bạc, chơi ngông hàng trăm vạn
Tiền đô như tiền lèo, khi lao động chỉ vài xu.
Một em bé cao nguyên, gánh củi có vài chục xu (6)
Em bé thành phố, đánh giầy, một ổ bánh mì chưa đủ
Trinh trắng em tôi, có chục "đô" một lần ngủ
Thầy cô giáo một tháng được hơn trăm.
Giám Đốc kia , chơi bạc bằng cả làng ăn nhiều năm
Ông nọ cá độ, bằng vài ngàn người sống "mút chỉ".
Đốt một phong pháo chơi, bằng tiền mua bao trinh nữ
Nuôi một chú "bẹc giê", phải nuôi thêm vệ sĩ cả bầy
Các sân chơi Gôn của ông, thẳng cánh cò bay
Bằng ruộng lúa cả làng tôi, hay cả ho.
***
Ông Thủ Tướng ơi! có bao giờ thấy người rúm ró
Lạy lục van xin trước cửa bệnh viện Nhân Dân
Xin được chữa bệnh, được nạo thai, được một chỗ đặt chân
Một chiếc chiếu đặt thằng con sắp chết
Ông có nghe tiếng quát nạt giữa tiếng rên xiết
Tiếng khóc than ấm ức, tiếng kêu Trời
Tiếng "cò bán máu", "cò thuốc Tây" hay "cò chạy quan tài"
Muốn được chết cũng không yên thân nằm chỗ
Ông Công An chưa cho phép "chết", gia đình còn khổ
Còn nhờ "cò" đút lót, trao tay
Ở đâu cũng có "cò": "cò xin việc", "cò chạy án", hay "đường dây"
"Đường dây bán máu", "đường dây phá thai", "đường dây bệnh viện"
Muốn chữa bệnh: Tiền! Muốn chết: Tiền! Muốn chôn: Tiền!
Chôn rồi, muốn không bị phá, lại cần thêm tiền nữa!
Ôi! Từ sinh ra đến chết, lúc nào cũng có người đứng giữa
Đó là anh Công An Nhân Dân có quyền hạn tầy đình
"Luật ở miệng tao!" Anh hãnh diện chỉ vào mình (7)
Kẻ cai trị những con người Việt Nam Mù, Lòa, Câm, Điếc
Không còn thấy chút nào nhiệt huyết
Chỉ thấy Mù lương tâm, Điếc tai, Lòa mắt, Câm mồm!
Trước hiện tượng cả nước đang phát triển nghề "Ôm"!
Bia ôm, ngủ trưa ôm, võng ôm, hớt tóc ôm
Karaokê ôm, chè đậu xanh ôm, mía ôm...
Học sinh ra trường, không có nghề, thì ôm đại
Cả nước, chỉ 30% học sinh được "Tổ" đãi (8)
Vào đại học rồi nam sinh cờ bạc, nữ sinh vợ thuê
Còn 70% kia, thì nhào vô nghề giật dọc
Tuy vậy, cũng còn hơn Bí Thư-"Cử Nhân" mà không biết đọc
Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân không có bằng
HIệu trưởng Trường Đại học cũng đi mua bằng
Giám Đốc Bệnh Viện mới học lớp ba bổ túc
Bộ Trưởng Kinh Tế, Tài Chánh có học hay không, tùy lúc
Chỉ một điểm chung là tham nhũng, kênh kiệu, khoe khoang
Mua xe hơi trăm ngàn đô la mới sang
Trong khi người nghèo thì bán mạng, làm liều mong sống sót...
***
Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông thích lời nói ngọt:
"Lương tâm của Thời Đại, Đất nước Anh Hùng"
Nhiều đến nỗi "ra ngõ cũng gặp anh hùng" (9)
Giờ thì chỉ thấy một văn chương "Đéo!" (9)
Từ nữ sinh đến ông già, mở miệng là "đéo"
"Đéo sợ thằng nào! Đéo thông cảm! Đéo cần lịch sử!"
"Đéo cần tử tế! Đéo cần giúp ai! Đéo vào thiên hạ sự!"
Ở đời, cứ có tiền là nhào dô, đánh du kích, rồi rút lui.
Cây gỗ quý cứ chặt bừa, thú rừng cứ đốt thui
Chất hóa học đổ tràn, kệ cha chúng mày chết dấp!
Kệ rừng biến thành sa mạc, kệ sông đục rồi vùi lấp
Kệ bờ sông lở bồi, cứ lấy cát bán buôn
Kệ nhà dân tụt xuống sông, kệ rạch biến thành truông
Kệ khói bụi, ho lao, thủng phổi
Kệ thức ăn pha trộn chất diêm muối
Kệ nước tương là chất độc kinh hoàng
Kệ thế hệ này, thế hệ nữa, tan hoang
Miễn tiền đô Mỹ cứ chui vào quỹ
***
Ông Thủ Tướng ơi! Biết nói chi nữa nhỉ?
Nói nhiều thì lệ tràn, mà cũng vô ích mà thôi
Đảng của ông vẫn chễm trệ ngồi
Trên mấy chục triệu dân ngu, dân khổ
Hàng trăm bài báo, hàng ngàn tờ công tố
Vài vạn buổi truyền thanh, truyền hình quốc tế
Trăm cuộc biểu tình của Dân Oan như thế
Ông vẫn bình tâm rung đùi, máy lạnh, gái chung quanh
Ông như Lê Ngọa Triều, Lê Chiêu Thống Hôn Quân
Đóng cửa, bịt tai tàn tàn hưởng thụ
Những khẩu hiệu khiếu kiện tràn đầy đường phố
"Thủ Tướng ơi! Cứu Dân!", "Đảng ơi! Cứu dân!"
Ông lệnh cho xé bỏ, tống giam mấy thằng kích động nhân dân
Mặc dù chúng chỉ khóc than những lời đau đớn
Báo chí ông chụp mũ, bắt những ai có lòng hảo hớn
Đến chia gói mì, chia ly nước cho Dân Oan
Chưa có ai dám gọi ông là Hôn Quân
Chưa có ai dám gọi ông: "Lũ cướp ngày của lịch sử!" (10)
Họ chưa sánh ông với Tần Thủy Hoàng, Staline, hoặc ai trong lịch sử
Đã dùng cường quyền trấn áp dân đen
Họ chỉ quỳ xuống, van xin ông, đừng "Đến hẹn lại lên" (11)
Cứ đến hẹn là nhà bay, đất mất
Bí thư Xã, Chủ Tịch Phường hễ ra hẹn nộp đất
Mà không tuân, thì Xử Lý nghiêm minh
Còn bồi thường? Thì tuy đất một nghìn
Ông "Lý Trưởng": "Một trăm? Không chịu? Kệ mẹ!!" (12)
Ông "Trương Tuần": "Chống phá Cách Mạng! Đánh bỏ mẹ!?"
Bà "Tổng Cai" thì: "Nhốt chúng cho biết tay!"
Những tay "phú lít Tây" lập tức ra tay
Có khác gì đâu, những ngày mà các ông bị Tây nhốt
Xà lim sẵn sàng cho "cặp rằng" đi hốt
Hơn nửa thế kỷ sau, những "chị Dậu" của "Tắt đèn"
Những Bà Địa Chủ ngỏn ngoẻn ép buộc dân đen
Bán chó, bán con, cho mấy thằng già bú sữa
Những "anh Dậu" bị gông ra đình, đánh cho ụa mửa
Vẫn dẫy đầy trong xã hội ông trị cai
Chỉ khác là ngày xưa, thông tin ít, nên thế giới không đoái hoài
Giờ thì cả quốc tế đồng thanh lên án
Các ông vẫn mặt trơ, bóng trán
Ngậm miệng ăn tiền, đàn áp lũ "dân ngu, khu đen"
***
Thủ Tướng ơi! Còn nhớ ngày các ông giương lá cờ lên
Có "búa - liềm" tượng trưng cho nông dân, lao động?
Các ông hô hào đánh tư sản mại bản, tiếng loa lồng lộng
Vài trăm ngàn người ông cho là Tư sản, địa chủ , giờ nơi đâu?
Họ đã chết trong đấu tố, Lý bá Sơ, hay núi thẳm, rừng sâu
Sau 75, tư sản vào tù hoặc kinh tế mới hết ráo
Chủ trương của các ông được thi hành rốt ráo
Sao bây giờ cả Đảng thành Tư Sản Mại Bản, bán nước cho Tầu?
Hoàng Sa, Nam Quan, Bản Giốc giờ còn đâu?
Đảng nhượng từng phần Vũng Tầu, Đồ Sơn, Nha Trang... mở sòng bạc
Chỗ nào có tiền ngoại ngon lành là các ông kiếm chác
Ký giấy nhượng luôn cho Tư bản vài chục năm
Không còn nhớ từ Triệu, Trưng.. luôn chống giặc ngoại xâm
Các ông chỉ đặt bút ký là đất thiêng biến mất!
Ôi! Có khi nào mà ông nghĩ đến đau thương chất ngất
Hàng triệu triệu người chiến sĩ hy sinh
Đã đổ máu xương ra bảo vệ từng tấm sinh linh
Bảo vệ danh dự dân Việt, bốn ngàn năm lịch sử
Có bao giờ mà mắt các ông nhòa lệ?
Nâng ly ruợu ngoại lên là thấy máu trong tay?
Ăn miếng cơm ngon mà tưởng như ăn thịt dân đây?
Mỗi ngụm ruợu là cả triệu trẻ em đói khát
Một lần các ông vung tay chơi bời, ngàn gia đình tan nát...
***
Thủ Trưởng ơi! Oâng có tin vào một Đấng trên cao?
Oâng có khi nào thấy hồn ma thét gào
Mỗi khi ông ngủ, có một hồn ma đứng cạnh giường ông đó
Hồn chiến sĩ Sinh Bắc, Tử Nam nhìn ông dúm dó
Sau trận truy hoan, gái đẹp, ruợu ngon
Oâng ngủ say sưa, không thấy thay nhau từng hồn
Hồn Bộ đội, Hồn Giao Liên, Hồn Thiếu Nhi, cháu Bác
Hồn Mẹ Nuôi, Hậu cần, Thương binh Trung Nam Bắc
Cùng kéo nhau về thăm Thủ Trưởng năm xưa
Họ sẽ hỏi ông: "Thủ Trưởng muốn chết mấy cho vừa?
Lòng Tham, Sân, Si của những người lãnh đạo
Một chế độ độc tôn, độc quyền, tàn bạo
Không kể hạnh phúc dân đen, vận nước long đong
Mới vừa đây, báo cáo "vài ngàn tỷ xuống sông
Vì tiêu phí cho mấy ông Thủ Trưởng?"
Ôi! Trời ơi! Nước ơi! Không thể tưởng tượng!
Giữa thế kỷ văn minh này mà đất nước tồi tàn
Vẫn long đong giữa thế lực ngoại bang
Một Tầu, hai Mỹ, miễn sao cho các ông hưởng thụ!
***
Thưa Ông Thủ Tướng!
Chúng tôi, không kể là người chế độ cũ
Người miền Bắc, Nghệ An, Quảng Trị, hay Quảng Bình
Cùng viết thư này mong các ông nghĩ tình
Là dân Việt mà lắng nghe lời chân thực
Hãy quỳ xuống, sám hối, khi còn kịp lúc!
Sám hối với nhân dân, sám hối với Tổ Tiên!
Tội nghiệt các ông mang, lẽ ra phải trừng phạt triền miên
Nhiều đời, nhiều kiếp, vạc dầu, tùng xẻo
Nhưng vì tương lai của dân ta, thôi đành hòa dịu
Không muốn chiến tranh, chỉ đòi các ông trả lại dân quyền
Trả Tự Do, Dân Chủ, Nhân quyền
Cho mọi người dân cùng dựng xây trên tan nát
Bỏ điều 4 đi, đừng nghĩ là tự sát!
(Đúng ra, nếu các ông Tự Sát, cũng đúng thôi!)
Hãy từ bỏ đặc quyền, trả lại quyền cho tất cả chúng tôi
Tám mươi triệu người Việt máu đỏ, da vàng yêu dấu
Hãy nhìn thẳng vào những khuôn mặt đau đáu
Hãy lắng nghe tiếng nói của lương tâm
Hãy bàn giao quyền lợi cho giới trẻ, thanh xuân
Những người chủ tương lai của đất nước
Hãy mở cửa nhà tù, tìm những người từ trước
Vẫn kiên gan đòi sống theo trái tim
Như vậy, mới mong đất nước không đắm chìm
Trong nô lệ, cùm gông, không lối thoát
Mau mau lên, rừng vàng biển bạc
Sắp tan thành sa mạc, bể dâu
Thế hệ này không kịp nữa đâu
Chỉ còn thế hệ sau, mới mong vững chãi
Thôi, vài lời dông dài, viết hoài nói mãi
Cũng chỉ là những giọt lệ thương đau
Những giọt máu trong tim đã vỡ vụn, nát nhàu
Của những tâm hồn Việt Nam
Chân Thành, Trung Thực.
Chu Tất Tiến
Chú Thích:
(1)Hịch của Đại Đế Quang Trung.
(2)Ăng-gel: Những công nhân phải làm chủ tư liệu sản xuất. Thực tế, nhà nước Việt Nam là chủ toàn bộ tư liệu sản xuất.
(3)Xóm Liều, Phường Liều...: Những khu vực của dân không hộ khẩu, anh chị, sống liều mạng
(4)Karl Marx: Tiên đoán cách mạng vô sản sẽ nổ ra ở những nước Tư Bản. Thực tế, Cách mạng vô sản xẩy ra ở Nga là nước có chế độ Nga Hoàng.
(5)Thơ Nguyễn Vỹ.
(6)Một em bé bán củi vụn, măng tre ở Cao Nguyên suốt ngày được 30 xu.
(7)Một anh công an đi bắt những nhà phản kháng, khi được hỏi về Luật nào cho phép bắt người, đã quát lên: "Luật ở miệng tao!"
(8)Mỗi năm, chỉ có 30% học sinh Trung Học được vào Đại Học vì không có trường.
(9)Các câu nói, tiếng nói phổ thông ở ngoài Bắc.
(10)Ca dao: Con ơi! Hãy nhớ lời này
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
(11) Tên một cuốn phim cách mạng
(12) Hệ thống cai trị làng xã bây giờ không khác gì thời Tây Thực Dân đô hộ.
Bí thư = Tiên Chỉ, Chủ tịch =Chánh Tổng hay Lý Trưởng, Công An = Trương Tuần hay Phú Lít.



Những Dòng Chữ Ô Nhục

Có những giòng chữ chở chuyên những rạng rỡ.
Những buồn vui tở mở, những ngây thơ.
Câu hờn ghen, dịu ngọt, ngóng chờ.
Và tiếng nói tự trái tim bùng vỡ.

Cũng có câu bình thường nhưng kinh hãi.
Đập vào tim như một mũi tên bay.
"Nước mất rồi sao?", ta đứng ngây say.
"Mất đất rồi!", cả thế gian bốc cháy!

Ta soi gương, nhìn mặt ta rạn vỡ.
Nhìn trái tim nhỏ máu, thẫn thờ.
Nhìn tay chân thừa thãi, ngẩn ngơ.
Ta thấy máu chẩy ra không còn đỏ.

Những giòng chữ đã làm ta chới với.
Những câu văn ô nhục đến muôn đời.
"Đất Nước bị dâng cho Trung Cộng!" Trời ơi!
Ta muốn hét, nhưng lời không khỏi lưỡi..

Bởi tuy chỉ một câu loáng thoáng
Mà cả trời Nam, dân tộc bàng hoàng.
Bốn ngàn năm, nay chỉ lại vài hàng.
Bao chiến sĩ, nay chỉ còn xương trắng.

Đã hàng ngàn, hàng vạn thây dũng sĩ.
Xung phong lên, dùng xác lấp đường đi.
Đã hàng ngàn, hàng vạn vó ngựa phi.
Tiếng đất vỡ, dội lên mùi tử khí.

Đã hàng trăm, hàng ngàn năm chiến sử.
Chữ "oanh oanh, liệt liệt" vẫn ngờ ngờ.
Hàng triệu tâm hồn nhìn về phương Bắc, sững sờ.
ải Nam Quan đó, ôi, hồn sông núi đó!

Câu "giang sơn ta khởi tự ải Nam Quan",
Vẫn luôn trên miệng trẻ vang vang,
Quốc Âm Giáo Khoa Thư vẫn ngọt, vẫn
dịu dàng.
Nay bỗng dứt, toàn dân ta choáng váng.

Những chữ ô nhục kia, trời ơi! ai đã tạo?
Không hy vọng gì tẩy xóa được sao?
Trời cao lên? Hay đất đã nghiêng chao?
Ta còn là dân Việt hay chỉ là giá áo?

Nghiêng ly ruợu.. Không! Phải dốc bầu cho cạn
Cho mắt ta lẫn với dòng ruợu tràn
Ta, hề! Chiến sĩ, ngựa chết, gươm cùn
Nước mất, nhà tan, còn trái tim vỡ vụn.

Ngàn năm, hề, cuộc chiến tàn
Cung tên gẫy nát, máu loang chân trời
Giữa đường, đứng khóc khơi khơi
Chữ kia ô nhục, ngàn đời không phai.
Chu Tất Tiến




Một Ngàn Lẻ Một Câu Hỏi
Trong cuộc sống, có nhiều điều không hiểu.
Dù suy tư, dù nghiên cứu, truy tầm.
Dù bao năm mài miệt khổ tâm.
Cũng không hiểu, thật sự là không hiểu.

Tại sao trong lúc hàng ngàn triệu,
Trẻ khắp nơi, mọi nước an lành.
Được đến trường, được đi học thành danh.
Vạn trẻ Việt vẫn sống trên "bô" rác?
Từ sinh ra, tập bò, lột xác.
Để lớn lên, thành thiếu nữ, thanh niên.
Vẫn tay que, lưng gạt, chân chen.
Trong đống rác hôi tanh, nhờn nhợn.
Những bao ny lông chứa ruột người, lòng lợn.
Lẫn phân đen, máu đỏ, cứt gà.
Những trẻ thơ mà không có tuổi hoa.
Chỉ biết vọc, chửi thề, đánh lộn.
Như thế kỷ xưa, thú và người chung lộn.
Tuổi thơ Việt Nam sống rất vô thường.
Không bướm, không chim, đùa giỡn, tắm truồng.
Dưới ánh mắt hiền từ, êm ấm.
Của cha mẹ, anh em đằm thắm.
Mà ở đây, chỉ roi vọt, hung tàn.
Rồi trở thành du đãng, cướp càn.
Hay đĩ, điếm, đứng đường, đứng chợ?
Không cần bệnh "Siđa" hỗ trợ.
Cũng chết non vì mọi bệnh kinh hoàng.
Bệnh ở dơ, ăn bẩn, sống bên đàng.
Tay móc rác, cho vào mồm, ụa mửa?

Tại sao giữa thành phố ăn chơi rực lửa,
Những bé con bán xổ số, đánh giầy?
Những trẻ non đứng ngửa bàn tay.
Xin khách đoái thương thân hèn hạ.
Những cặp mắt thèm thuồng, đói lả.
Nhìn ông Tây, bà Mỹ ăn chơi.
Nhìn tiểu thư nhún nhẩy, vui cười.
Áo hở ngực, lòi mông, khêu gợi.
"Công tử đỏ" hồn xuân phơi phới.
Vung túi tiền qua cửa sổ khơi khơi.
Các "đại gia", cán bộ chơi bời.
Tiền viện trợ, thế giới cho... mặc xác!
Tiền "xóa đói, giảm nghèo" mua thuốc "lắc".
Rồi mai đây, nhập viện phá thai.
Bệnh viện không cho? Kiếm mối ra ngay.
Bà mụ đó chỉ cần cây kìm, kéo?

Tại sao có những người níu kéo?
Khách qua đường phải ghé quán ăn, chơi.
Phía bên trong hàng quán đầy người.
Những em gái mới mười lăm, mười bẩy.
Đứng chực chờ được phá trinh, run rẩy.
Mong có tiền đổi thuốc cho em.
Mong cho em miếng bánh đã cơn thèm.
Mong mẹ khỏe, bà vui, cười móm mém.
Không sắc, không tiền, nên đành chịu kém.
Nếu khá thì làm vợ Đài Loan.
Đứng trần truồng một dẫy, rất ngoan.
Cho lũ vượn người cậy răng, bẹo má.
Chúng ngắm vuốt, cợt đùa rồi ra giá.
Em nào xinh, ngực nở, mông căng.
Được mua về làm nô lệ dăm thằng.
Một gái Việt, cả nhà xài, quá rẻ?

Tại sao lại bán nhân công quốc tế?
Lập ra hàng trăm hãng mua người.
Muốn đi xa, làm nô lệ, xin mời.
Đóng tiền trước, rồi cả đời... trả nợ?

Tại sao lại đóng thùng, đưa ra chợ?
Giữa phố Tân gia Ba, gái Việt đứng bầy hàng?
Tại sao không còn chữ "nhục nhã" họ hàng?
Nhục quốc tổ, nhục dân, nhục thế kỷ?

Tại sao lịch sử xưa kỳ vỹ,
Hàng ngàn năm chống cự ngoại bang.
Giờ đây lại đem ra tặng lân bang,
Đổi lấy sự ấm êm chính trị?

Tại sao đất đai ta hùng vĩ,
Giờ tiếng Tầu, tiếng Mỹ líu lo.
Phía Bắc trên, khúm núm lạy bò.
Phía Nam đón Tây Ba Lô niềm nở?

Tại sao giữa thủ đô rực rỡ,
Hàng ngàn người cơm nắm muối vừng?
Nằm lê la chờ khiếu kiện chín từng.
Kiện thủ tướng, chủ tịch phường, chủ "đỏ"?

 

Những kẻ cướp có súng, công an hộ vệ.
Đuổi nhà dân, chiếm đất, chiếm làng.
Cướp ruộng vườn, cướp nhà gạch, cướp càn.
Rồi bố trí lũ tay sai khủng bố.

Ném gạch, bôi phân, gọi lên phường, đòn hội chợ.
Cắt điện nhà, tịch thu máy, xét cầu tiêu.
Cán bộ, công an như một lũ diều hâu.
Muốn cắn xé dân lành sao cũng được?

Tại sao có người đem tiền triệu đô cá cược?
Trong khi dân một tháng vài chục đô?
Đổ mồ hôi chở củi, đạp xích lô,
chỉ mong được vài chục xu một cuốc?

Tại sao chị tôi, dạy học như con cuốc,
Nói khan lời, bụi phấn phổi đầy căng.
Lương không đủ cho một chuyến đổ xăng,
Của cán bộ đi mát-xa, chơi đĩ?

Ông anh tôi, cũng làm "thầy" chứ nhỉ?
Dạy học xong, là cắp hộp ra đường,
Mắt láo liên đầu phố, cuối phường.
"Mời ông cắt tóc", "xin hầu ông một chuyến"?

Tại sao nữ công nhân xao xuyến,
Chờ đêm về là làm kiếp "vợ thuê",
Dù cho thân có nhục nhã não nề,
Cũng có chút cơm vào cuống họng?

Tại sao giữa thanh thiên lồng lộng,
Chủ Tịch ta ra lệnh bít học đường,
Chỉ vì nghe tên thầy bói vô lương,
Nê ra lệnh đá đổ ra, ngăn cửa?

Tại sao ngay thủ đô, một ngọn lửa,
Đã bùng lên chùm kín thân em,
Người phụ nữ kia chân yếu, tay mềm,
Uất hận thấu trời cao, đành chết.

Quá khứ đau thương, tương lai đã hết.
Chỉ còn trong tay một lít dầu xăng,
Tưới lên trái tim- một nhịp thẳng băng.
Nhịp uất hận bọn cường quyền hiếp đáp.
Chánh Tổng xưa, Lý Trưởng, Hương quản thời Pháp,
Cũng chỉ là một lũ đàn em.
Với Chủ Tịch, Bí Thư, Công An Trưởng.

Tại sao rừng già, núi xanh bỗng cồn lên âm hưởng?
Búa, đao, cưa, đục ngã tơi bời.
Hàng vạn mét khối cây chui vào bụng con người.
Những kẻ bán rừng không cần văn tự.
Để xây nhà, sân gôn, biệt thự.
Cho các quan huởng thụ tuổi già.
Kệ môi sinh, vài thế kỷ nữa qua.
Rừng trù phú sẽ thành ra sa mạc?
Tại sao đi vào rừng, không còn tiếng nhạc?
Tiếng chim kêu, vượn hú, cọp gầm?
Khi đầu rừng, quán mọc ầm ầm.
Từng tấn thịt cho các quan chén nhậu?
Tại sao hàng trăm loài thú cầm mất dấu?
Thú quý, thú hoang, sẽ chỉ là giấc mơ.
Của những người bảo vệ năm xưa.
Giờ nhớ lại, nước mắt rơi lã chã.

Tại sao? Tại sao Việt Nam ta tàn tạ?
Cả môi sinh, cả đất nước, con người?
Trẻ lớn lên vô giáo dục tơi bời?
Sao "Con Người lại Bóc Lột Con Người?"
Lại đầy đọa nhân dân trong khoái lạc?
Lại coi dân như những bậc thang điếc đặc?
Không biết nghe, không biết khóc, biết kêu?
Để leo lên, cưỡi đầu cổ dân nghèo.
Dân giầu có, phe ta, thì mơn trớn?

Tại sao có những người giầu ghê gớm?
Sang hơn Tây, hơn Mỹ, hơn triệu người.
Trong khi lớp nghèo thì đổ mồ hôi,
Cũng chẳng bõ một bữa cơm chiêu đãi?

Tại sao? Tại sao? Trời ơi! Toàn Dân ta bị hại?
Mà không ai anh dũng đứng lên?
Như ngày xưa, phá Tống, chống Nguyên.
Chống giặc Pháp, chống thực dân đô hộ?
Lịch sử ta bốn ngàn năm binh lửa.
Vẫn nêu cao chí khí anh hùng.
Trần Bình Trọng, đầu rơi vẫn quật cường.
Trần Thủ Độ: "hãy chém đầu thần đã!"
Đánh Thoát Hoan, ống đồng tơi tả.
Rồi Lê Lai, Lê Lợi quân thần.
Nguyễn Huệ oai hùng, khói đạn quấn thân.
Lý Thường Kiệt một tay đuổi địch.
Biết bao người, bao tế văn, bài hịch.
Làm chuyển rung đất nước, giang sơn.
Giờ dân ta sao chịu căm hờn?
Chịu nhục trước bọn rước voi dầy đất Tổ?
Bọn bán nước, bán máu dân man rợ.
Bọn cong lưng ký giấy dâng Hoàng Sa.
Dâng Trường Sa, Cao Bắc Lạng, biển ngà.
Thác Bản Giốc, ải Nam Quan, đất tổ?

Tại sao máu anh hùng đã đổ?
Bảo vệ Việt Nam từng tấc đất không rời.
Giờ đây sao lại chịu im hơi?
Thế giới đó, sau lưng, còn tiếng nói.

Tại sao? Tại sao? Trời ơi! Hàng trăm nghìn
câu hỏi?
Xin ai đây hãy trả lời cho.
Xin Hồn Thiêng của Lịch Sử cam go.
Hãy trả lời, trả lời mau, kẻo trễ...
Rừng, đất, sông... không thể chờ đâu nhé...
Chu Tất Tiến

 

Xóm đạo quê tôi

Quê tôi xóm đạo êm đềm
Đêm khuya giã gạo bên thềm trăng soi
Kinh cầu vang vọng nơi nơi
Cám ơn Thượng Đế ban đời an vui
Cánh đồng lúa trĩu chín mùi
Con chiên gặt hái những điều Chúa răn
Trải bao dâu bể thăng trầm
Giáo đường đứng vững tháng năm dãi dầu
Thủy triều lên xuống đôi lần
Niềm thương yêu Chúa thấm nhuần đời con
Sáo diều vi vút đầu thôn
Trâu về chuồng cũ lối mòn thân quen
Quay quần bếp lửa chiều xuân
Dâng lời ca tặng muôn ngần kính tin.
Đỗ thị Minh Giang

 

 

Sư ông bọc áo cho đảng

Cà sa giấy chưa chịu cởi ra.
Hý luận mãi mê thuyết Phật đà.
Sư Ông tinh tấn còn mê chấp.
Coi chừng sắp Tẩu hoả nhập ma.
Dạy Đảng niệm hương nhớ gốc cội.
Đội lớp sống chung giữ hiệp hoà.
Kết hợp hiệp thông các Tôn giáo.
Sự nghiệp Mác Lê vẫn thiết tha.

Sư Ông pha trộn đạo tà ma.
Thuyết giáo tương cận đạo Phật đà.
Tuệ giác siêu việt để đồng hoá.
Từ Bi uốn nắn xã hội ta.
Con đường Đảng đừng dùng bạo lực.
Bao dung chuyển hoá vượt thoát ra.
Sự nghiệp Đảng chóng mau thành tựu.
Sư Ông dạy Đảng mặc cà sa.

Vọng tưởng hôn trầm toạ Thiền na.
Sư Ông quên thủ đoạn tà ma.
Dối trá Thế quyền ngàn chước quỷ.
Thịnh suy huyễn mộng cỏi Tà bà.
Hồng trần tâm ái còn nghiệp báo.
Học thuyết bạo lực gây phong ba.
Phóng thể Nhà tù diệt đối thủ.
Giải phóng ma phong mới Phật gia.

Sư Ông góc ngọn Giáo hội nhà.
Truyền thừa giáo chỉ bước đi ra.
Khắp chốn Ta bà lời kêu gọi.
Hoà bình ngưng chiến Việt nam ta.
Học hỏi nước ngoài thuyết Thiên chúa.
Tình yêu huynh đệ tính thật thà.
Hiệp thông bác ái xoá thù hận.
Tâm linh nhân quả khác Phật đà.

Bốn mươi năm xa Giáo hội nhà.
Trở về truyền dạy phép Thiền na.
Duy vật thiếu Tâm linh hỏng bét.
Khoát áo giấy vàng phủ thân ma.
Bảo nổi phong ba thuyền Giáo hội.
Sư Ông quên gốc lúc đi ra.
Tông phái Tiếp hiện phò tá Đảng.
Hải ngoại Phật giáo rẽ chia ba.

Sư Ông tương tức Mác Phật đà.
Sự nghiệp Đảng lãnh đạo nước ta.
Hiệp thông ái ngữ tình huynh đệ.
Các sư ngồi lại chung một nhà.
Đảng gọi đoàn kết là yêu nước.
Vì sự nghiệp chung Đảng thiết tha.
Sư Ông đâu biết sa quỷ kế.
Tuệ giác đang Tẩu hoả nhập ma.

Thành phần thối nát theo Tà ma.
Sư Ông kêu gọi diệt gian tà.
Biết ai nuôi dưỡng dung túng chúng.?
Ban Bảo vệ Chánh trị Đảng ta.
Thừa hành lệnh Mặt trận Tổ quốc.
Thế quyền trợ giúp chúng tối đa.
Giáo gian không hành trì giới luật.
Tà tăng lộng giả khoát Cà sa.

Bao năm đàn áp vẫn chưa tha.
Sư ông hiểu rõ Giáo hội nhà.
Thế lực nước ngoài nào khuynh loát.
Tăng thống. Thánh tăng sống Nhà pha.
Công an canh giữ từng giâu phút.
Trong vòng kiềm toả của Đảng ta.
Sáp nhập ý đồ chưa trọn vẹn.
Hải ngoại lũng đoạn phải chia ba.

Khế kinh thuyết pháp theo ý tà.
Pha thêm chút đỉnh hướng Đảng ta.
Đúng đạo đức xã hội chủ nghĩa.
Hiện tiền hạnh phúc cỏi Ta bà.
Đất nước giao thời có khó khăn.
Cộng đồng Phật giáo hướng quê nhà.
Về nguồn giúp Đảng là yêu nước.
Tự do Tôn giáo khoát áo ma.

Sư Ông biết rõ lại coi pha.
Một điều cấm kỵ thuộc Đảng ta.
Chớ mó vào đáy quần chúng.
Sinh hoạt chổ này phải kiểm tra.
Đảng ta kiên định nghi ngờ cả.
Hiếu với dân Đảng mới thiết tha.
Tổ chức Tăng quần không có đáy.
Sư Ông thấy rõ chẳng thèm la.

Sư Ông phản bội Giáo hội nhà.
Tăng thống. Thánh tăng mãi thiết tha.
Phục hoạt bình thường cho Giáo hội.
Hoá đạo hợp khế kinh Phật đà.
Đoan tâm dĩ chất trực vi bổn.
Xiểm khúc tâm dữ đạo tương vi.
Tâm dua nịnh tức tâm lừa đảo.
Phật dạy chân tu phải tránh xa.
Mai văn Toản.

 

Một đám phù vân

Tuổi nào cho thơ năm xưa
Hoa xanh cài tóc bên bờ giậu quen
Anh không nói nhỏ yêu em
Vụng về từng tiếng êm đềm trăng sao

Buổi chiều đứng ngó trời cao
Thấy đôi mắt lạc sau rào lá ngâu
Ai phơi bồ kết gội đầu
Trong thau nước lớn đang sầu bọt thơm

Tuổi nào thơ rực rỡ hơn
Hôm nay mộng đã tàn cơn mê lầm
Ngửng nhìn mấy đám phù vân
Cả cười, em cũng âm thầm như ta

Từ khi biền biệt quê xa
Chúng mình ngó lại đã già như nhau
Trưa qua vò rối tóc sầu
Bọt xà bông tưởng mây đầu mùa bay

Này người, thao thức hồn say
Cái tâm ta loạn tháng ngày yêu em
Mai rời cuộc thế bon chen
Thơ hay cũng bỏ lại thềm cõi mơ
Hawthorne, 25/6/2008

 

Thực tại

Buổi sáng mai vội vã
Soi bóng mình trong gương
Mái tóc nhuộm đầy sương
Những dường nhăn trên trán.
Mỗi ngày mới bắt đầu
Lời cầu kinh trầm lặng
Thời gian thầm trôi qua
Tiếng thở dài thoảng xa.
Áo cơm và bổn phận
Bên xứ người lận đận
Nhớ gì thuở xa xưa
Tìm nhau qua cơn mưa.
Một ngày thăm quê hương
Người sống và kẻ chết
Bạn bè ra đi hết
Bỗng thấy buồn bâng khuâng.
Còn đâu tà áo trắng
Gió biển về tung bay
Ta đùa nhau theo nắng
Tuổi hồn nhiên thơ ngây.
Thời gian sao nhanh quá
Nhẹ nhàng cánh lá rơi
Đã hơn nửa cuộc đời
Giấu nỗi buồn ai hay
Đừng ôm sầu xa xứ
Hãy cười vui lên đi
Cuộc sống tràn lý tưởng
Nếu ta ngừng ai bi.
DTMG

 

Dân chủ theo Kiệt


Võ văn Kiệt thư ngõ lộng trào.
Thủ tướng về hưu khiết tiếng giàu.
Đại hội mười Đảng cần dân chủ.
Bầu cử trực tiếp quyết tâm cao.
Đại biểu bầu Tổng Bí thư thẳng.
Không do Trung ương như thuở nào.
Võ văn Kiệt sao thơ ngây quá.
Thực quyền hiện tại ở nơi nao?

Võ văn Kiệt viết thư khơi mào.
Dân chủ trong Đảng thực thi mau.
Đem luồng sinh khí tin tưởng Đảng.
Tránh cảnh phe cánh cấu kết nhau.
Trăm năm chục Ông Trung ương Đảng.
Quyền lực thực tình mới đỉnh cao.
Mấy Ông này cần người điều khiển.
Ai sai khiến được mới đáng trao.

Bầu bán trong Đảng hình thức trao.
Dân chủ không quyết định chuyện nào.
Bản chất đầy Chuyên chính vô sản.
Thủ đoạn chánh trị mị lừa nhau.
Đại biểu nhất thời sao định đoạt.
Mốm lời bỏ phiếu Đảng khơi mào.
Nhân dân thêm khổ nhiều Lãnh chúa.
Nô lệ cường quyền suốt kiếp sao?

Võ văn Kiệt bàn tí cho vui.
Ngày xưa Ông cũng lắm thầy dùi.
Đất nước thụt lùi Ông cũng lỗi.
Sĩ khí phải nhận lỗi tại tui.
Nước ngược dòng bảo dân cứ tiến.
Thuyền bơi không tiến ắt đã lùi.
Nhân tài bỏ nước lià xa Đảng.
Đảng tựa tay cùi mắt như đui.

Đại hội hai. Ông nhớ cha già.
Đại hội ba. Ông nhớ anh Ba.
Đảng bạn Xiêm Tàu khen nức nở.
Dân chủ ra hoa ở Đảng ta.
Đại biểu trực tiếp bầu Chủ tịch.
Cùng Bí thư thứ nhất thẳng ra.
Ủy viên Trung ương đồng bầu cả.
Thượng tầng kiến trúc rất hài hoà.

Độc đáo Dân chủ ở Đảng ta.
Liên sô dị nghị ý dèm pha.
Chủ tịch Bác Hồ. Tàu hậu thuẫn.
Đại biểu bỏ thăm đã được gà.
Stalin dỗi Mao lo cho Bác.
Việt nam. Trung quốc. Đảng chung nhà.
Đoàn quân Tập kết đưa ra Bắc.
Nam. Bắc. Nga. Tàu nảy sinh ra.

Ông bảo không phân biệt tuổi già.
Trực tiếp bầu luôn Ban Kiểm tra.
Ban Chấp hành Trung ương cao nhất.
Chốp bu độc tài tránh xảy ra.
Trình Ông ở Liên sô thưở trước.
Tổng Bí thư ngự mãi kia cà.
Hạn chế tuổi độc tài mới bớt.
Đảng còn ngáp ngáp chửa tiêu ma.

Dân chủ. Độc tài đối nghịch nhau.
Đừng đem hai thứ để trộn nhào.
Phỉnh dân tưởng thiệt lừa luôn Đảng.
Đổi mới đang cần tỉnh thức mau.
Dân chủ đa nguyên về Chánh trị.
Cạnh tranh công chính giúp đồng bào.
Thẳng ngay giúp Đảng còn sinh khí.
Giúp cho nước mạnh để dân giàu.
Mai văn Toản

 

Ông Dũng đang ở Mỹ


(Tặng mục sư Nguyễn Công Chính)
Mục Sư chẳng tội tình gì
Ngoài đức tin đảng cộng sản nhất thời
Chúa là vĩnh cửu!
Năm trước một nữ công an lột quần bóp dái
Năm nay đã 58 ngày
Buổi sáng công an đến nhà "rước" đi
Buổi chiều công an từ đồn" tiễn" về
Khám xét tư gia
Mất làm ăn,
Mất thờ phụng
Nửa tự do
Nửa cầm tù
Nửa khủng bố,
Nửa quấy nhiễu
Soi mãi chẳng thấy điều nào trong hình luật
***
Ông Dũng đang ở Mỹ
Ông Triết đã đến Mỹ:
Việt Nam có tự do tôn giáo
Tự do chúng tôi có khác ít các ông
Khác ở đây:
Một mục sư
Năm trước bị nữ công an lột quần ông bóp dái
Năm nay đã 58 ngày
Buổi sáng công an đến nhà "rước" đi
Buổi chiều công an từ đồn" tiễn" về
Khám xét tư gia
Mất làm ăn,
Mất thờ phụng
Nửa tự do
Nửa cầm tù
Nửa khủng bố,
Nửa quấy nhiễu
Soi mãi chẳng thấy điều nào trong hình luật
***
Ô hô...
Đảng rất cần đô la
Ông Dũng đang rao bán Mục Sư ở Mỹ!!!
Hải Phòng, 28-6-2008
Nguyễn Xuân Nghĩa

 

 

 

 

Thơ Cù Nèo

(Nam Man Phụ Trách)

Vịnh "Bà Năm Dao Búa"

(Hoạ bộ vận: Làng, Chàng, Nàng, Sang, Ngang)
Em vừa kiểm điểm lại người Làng
Đệ nhất... hỗn danh cái chị Chàng!
Tạm kể vùng trên đâu lạ "cỏn"
Ngay như miệt dưới cũng quen Nàng?
Nay sao thấy mặt trông vừa đểu
Trước cứ nghe tên tưởng lại Sang!
Quả gớm "Bà Năm Dao Búa" thiệt
Người đâu "miệng dọc" lại "mồm Ngang"
Nam Man

 

Nói mí bà chị Angela Merkel

(Theo bản tin đăng trên NUTB số 638 ngày 4.4.08: Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel vừa tuyên bố ngày 29.3.08 rằng sẽ không tới tham dự lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh để bày tỏ sự phản đối nhà cầm quyền Trung Cộng đàn áp dã man cuộc biểu tình của nhân dân Tây Tạng diễn ra trong mấy tuần lễ vừa qua... Quyết định của bà không làm nhiều người ngạc nhiên, vì họ cho rằng, bà trưởng thành trong chế độ XHCN nên hơn ai hết bà hiểu rõ việc vi phạm nhân quyền con người. Năm ngoái, bất chấp sự phản đối của chính quyền Bắc Kinh, bà đã tiếp ngài Dalai Lama, nên đứa Nam Man làm bài thơ này).

Coi như Thế Vận Hội lần này
Hai chị em mình sẽ tẩy chay
Nhường nhịn tụi Tàu đâu có được
Nể nang anh Chệt cũng không hay
Chị luôn nhớ cảnh đời đau khổ
Em khó quên thân phận đắng cay
Dứt khoát vậy đi nghe chị nhé
Nhà em, bả cũng tán đồng ngay.
Nam Man

 

Dạ thưa ông

(Nhơn đọc bản tin "Hồng Y Phạm Minh Mẫn không chấp nhận Cờ Vàng" đăng trên NUTB số 649 ngày 20.6.08 và đọc thêm một vài tờ báo khác, đứa Nam Man cảm khái bèn mần bài thơ này)


"Chấp nhận" hay không, chuyện của "ngài"
Nhưng đừng nói xách mé gì ai!
Nếu như không thích: Đừng lui tới
Bằng vẫn chẳng ưa, chớ vãng lai
Tiếc tớ không là người tổ chức
May em chẳng phải đứa đăng cai
...Người như "ngài" hả? Em xin lỗi
Nói chuyện em nghe chẳng lọt tai!
Nam Man

 

Viết về một "Gánh Hát" mới


("Viết về một gánh hát mới" là một loạt bài Cô Gia tôi viết bông lông chơi chớ không ám chỉ "gánh hát" và "kép, đào", "thầy tuồng", "chủ gánh" nào cả, chỉ là hư cấu chớ không ám chỉ "nhân vật" nào. Còn những chữ khác trong ngoặc kép là có hàm ý riêng trong việc "viết lách".) Sau đây là bài 3.


Xướng: Cảnh giác ông chủ "Gánh Hát" mới

Có hai thằng chánh hiệu "văn công"
Trà trộn vào trong gánh hát ông
Đầu xỏ là thằng chuyên xúc xiểm
Tay sai quả đứa chỉ a tòng
Vào đoàn chẳng phải vì thành ý
Nhập gánh không do bởi thật lòng
Thấy lợi thi "ca hùa, múa ké"
Tôi rành bọn chúng tỏng tòng tong!
Cô Gia

 

Hoạ: Như tụi "đặc công"

(Kính hoạ bài 3 trong loạt bài "Viết về một gánh hát mới" của Cô Gia đại gia. Đứa Nam Man xin ghi thêm là vì Cô Gia đã nói rằng "viết bông lông chơi" nên Nam Man cũng theo đó mà xí xọn cũng chỉ "viết bông lông chơi" chớ không ám chỉ "gánh hát của thằng bầu tèo nào cả", và cũng không ám chỉ thằng cha căng chú kiết hay kép lão đào già nào hết)


Cái tụi này, như tụi "đặc công"

Cho nên làm bộ nhập phe ông
Xuống câu "vọng cổ" rồi xin việc
Rao lớp "hoài lang" để phục tòng!
Khiến mụ thầy tuồng vừa đẹp ý
Mần thằng đạo diễn rất hài lòng
Chờ khi... "kíp nổ" gài xong hết
Chắc gánh hát này sẽ... đứt tong!?
Nam Man

 

Khen tài nghệ Bác Út Tô

Bác Út Tô tài nghệ quá chừng
Mần cho "cỏn" cứ "hẩy" cà tưng
Hai đêm đã thấy người xanh mét
Một lúc là nghe mặt đỏ bừng?
Sướng quá! Quăng cha luôn áo xống
Êm thôi! Đứt mẹ cả dây lưng
Cù nèo Bác múa vầy đâu tệ...
Chắc mẹ "Đằng Quai" hết sức cưng?
Nam Man

 

Hội

Chuyên da, chuyên thịt đến chuyên xương
Ông thằng chẳng giống, giống ương ương
Lai Tây, lai Pháp... lai cả Vẹm!
Lộn giống, lộn sòng... lộn bất lương!
Thứ này ăn cám, nên ngu xuẩn
Loại đó học chi, chỉ đứng đường
Chưng loè bằng cấp ra khoe mẽ
Vẹm nó đang cần để tuyên dương.
Út Tô

 

The Outfit Of Miss Vietnam

(Thấy bức tranh hoạt họa Miss Việt Nam treo ở tiệm Café Bistro, đường Beechnut, trông như vầy):

Tay Cô ghìm chặt khẩu Ak
Theo cách yêu cầu của Đảng Ta
Chân xỏ Dép Râu làm Biểu Tượng
Đầu mang Nón Cối thế Vòng Hoa
Dự tranh Hoa Hậu cùng thiên hạ
Thi thố tài năng khắp quốc gia
Đến lúc biểu dương màn áo tắm
Thấy chòm râu Bác bỗng lòi ra.
Đỗ Quảng

 

Tâm sự Ký Gàn

Ta vốn xưa nay lý sự cùn
Chuyện nào ta cũng kéo giây thun
Hồng Y? Được lắm! Xin Ngài tiến!
Ngài vác cần câu! Con có giun!
Cần câu, cờ đỏ, cứ xông pha!
Nếu thấy cờ Vàng bố ráng la
Để đám an ninh vô nhốt hết
Chỉ còn cờ Đỏ với Đô-la!
Bút Xuân Trần Công Tử

 

Đúng Việt Gian