banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 


Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa gửi thư khiếu nại đến ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

 

Thư gửi ông Chủ tịch nước
Kính thưa ông Nguyễn minh Triết
Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Hà Nội
Họ và tên của tôi là: Nguyễn Xuân Nghĩa, sinh năm 1949, giới tính: Nam; chức danh: nhà văn.
Nơi thường trú: số nhà 828 - đường Trường Chinh - quận Kiến An - TP Hải Phòng.
Điện thoại: 031 3678414; và 0978500452
Thưa ông,
Hiện nay Việt Nam đang giữ vai trò Chủ tịch Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Người dân Việt Nam rất hoan hỉ trước sự việc này và ước mong những vấn đề liên quan đến an ninh trên toàn cầu sẽ được chính quyền nước ta quan tâm giải quyết, đặc biệt là an ninh đối với người dân Việt Nam cần được đảm bảo một cách triệt để hơn nữa.
Trong tinh thần này tôi xin nêu lên một vài trường hợp bất an trong cuộc sống người dân Việt Nam hiện nay, kính mong Ông đặc biệt quan tâm cứu xét và kịp thời giải quyết.
- Ngày 28 tháng 6 năm 2008, công dân Phạm Văn Trội và Ngô Quỳnh, cư trú tại thủ đô Hà Nội đã bị hành hung tại huyện Hữu Lũng - tỉnh Lạng Sơn khi đi thăm viếng một cụ già bị bệnh ung thư sắp qua đời và vấn an thân nhân của bà.
- Khổ nạn tương tự đã xảy ra đối với công dân Nguyễn Đức Chính, cũng cư trú tại Hà Nội vào ngày 1 tháng 7 năm 2008.
Các vụ hành hung này đều xảy ra dưới sự chứng kiến của các nhân viên thi hành pháp luật tại địa phương, nhưng nạn nhân không được giúp đỡ, can thiệp.
- Vào chiều ngày 4 tháng 7 cô Phạm Thanh Nghiên, công dân cư trú tại Hải Phòng đã bị hành hung, gây tổn thương về sức khỏe và tinh thần nặng nề khi trên đường từ nhà tôi về nhà mình. Bốn thanh niên lạ mặt đi xe gắn máy đã ép xe đạp của cô vào vỉa hè, đánh đập vào mặt, vào đầu cô, vừa đánh vừa phát ngôn những lời tục tĩu; Người đi đường vào tìm hiểu nguyên nhân và can thiệp đều bị nhóm người lạ mặt này đe dọa hành hung.
Tôi xin lưu ý ông cô Phạm Thanh Nghiên là công dân đứng tên trong đơn xin biểu tình của 3 chúng tôi (Phạm thanh Nghiên, Vũ Cao Quận, Nguyễn Xuân Nghĩa) gửi UBND TP Hà Nội xin phép được tổ chức một cuộc biểu tình đề nghị ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng chính phủ có biện pháp hữu hiệu giảm thiểu lạm phát và cứu nguy nền kinh tế đất nước chúng ta. Đơn xin phép biểu tình của chúng tôi theo đúng quy định của pháp luật, nhưng đã bị UBND TP Hà Nội bác bỏ.
- Cùng ngày cô Phạm thanh Nghiên bị hành hung, hai chúng tôi (Phạm Thanh Nghiên và Nguyễn Xuân Nghĩa) bị mời lên đồn công an sở tại nhận lệnh miệng cấm ra khỏi nơi cư trú đến ngày 16 tháng 7 năm 2008.
- Ngày 6 tháng 7, tôi đã thử xem lệnh miệng từ công an Tp Hải Phòng có hiệu lực hay không bằng việc mời hai người bạn tôi ra một quán nước chỉ cách nhà tôi 30m, lập tức có 2 công an thuộc phòng PA 25 (công an quản lý văn nghệ sĩ) và 2 công an chính trị quận Kiến An ngăn giữ bằng những hành vi thô bạo.
Xuyên qua hàng loạt các vụ hành hung liên tiếp vừa xảy ra này cùng với thái độ dửng dưng không can thiệp của công an, chúng tôi có thể khẳng định những thành phần vây đánh chúng tôi là do công an điều khiển để đàn áp những người đang yêu sách tự do và dân chủ.
Kính thưa ông
Chúng ta đã là nhà nước Pháp quyền (minh định tại điều II Hiến pháp).
Chúng ta đang phấn đấu cải cách tư pháp theo hướng tiến bộ hơn, nhằm hòa nhập mạnh hơn với nền tư pháp cộng đồng nhân loại tiến bộ.
Tôi, nhân danh một công dân, xin gửi tới ông chủ tịch nước đang lãnh vai trò Chủ tịch Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc lá thư này để phản ảnh những hành vi vi phạm Hiến pháp, luật pháp đã bắt đầu trở thành hệ thống trong xã hội chúng ta và cả trong các cơ quan thực thi pháp luật.
Mong ông lưu tâm cứu xét để bảo vệ quyền bất khả xâm phạm về thân thể của người dân theo Điều 71 Hiến pháp CHXHCNVN.
Trân trọng cảm ơn ông
Hải Phòng, ngày 10 tháng 7 năm 2008
Công dân - Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

*Vết thương trên mặt bé Trịnh Thị Thanh Thủy, cháu gái 4 tuổi của cô Phạm thanh Nghiên (chụp sau 5 ngày bị "Tai nạn giao thông")

 

 

Phẫn nộ nền giáo dục Việt Nam

Trong những năm gần đây, Giáo dục có thay đổi về sách giáo khoa cũng như phương pháp giảng dạy. Nhưng thay đổi thế nào thì vẫn tồi tàn, vẫn tiêu cực.
Trước tiên chúng ta sẽ nói về Sách giáo khoa:
Với phương hướng là giảm nhẹ chương trình cho các em, thế nhưng nhìn qua bộ sách thì chẳng thấy giảm nhẹ chút nào. Đồng thời, trên khắp cả nước có 1 số địa điểm trường được chỉ định học thí điểm. Vậy thí điểm là thí mạng ư?
Cái nhấn mạnh ở đây là chương trình thí điểm.
Chương trình thí điểm chỉ học ở 1 số trường, không đại trà, sách cũng lưu hành nội bộ. Đối với sách thí điểm cấp 3, Sách được chia làm 2 bộ: bộ 1 và bộ 2. Vài trường sẽ học bộ 1, vài trường còn lại học bộ 2. Và 2 bộ tuy mang chung đặc điểm là thí điểm, nhưng chương trình thì có chút khác nhau.
Với chương trình thí điểm cấp 3 thì chỉ chia ra làm 2 ban:
* Ban Khoa học tự nhiên (Toán - Lý - Hóa - Sinh), gọi là Ban A
* Ban khoa học xã hội và nhân văn (Văn - Sử - Địa), gọi là Ban C
Với bộ sách mới, giáo viên phải giảng dạy theo phương pháp mới. Phương pháp mới được dạy như ở các trường Đại học, học sinh phải soạn bài ở nhà, đến trường chỉ nghe giảng, nếu có sai sót tự bổ sung. Đó là phương pháp học mới. Nhưng với phương pháp như thế, những học sinh yếu kém sẽ thế nào?
Có thể nói chương trình thí điểm là chương trình khác người. Ví dụ như môn Vật lý ban A, với chương trình thí điểm phải học là cos, nhưng với chương trình cũ thì là sin. 1 số tác phẩm văn học ban A không được học, hay là chỉ cho vào là nhưng bài đọc thêm. Toán của Ban C thì không học khảo sát hàm số với bậc 2/ bậc 1...
Đó chỉ là nhưng dẫn chứng nhỏ. Tuy sách mới, có nhiều cái hay, tiến bộ hơn cái cũ, nhưng đối với 1 số kì thi lớn (thi Đại Học), học sinh thí điểm sẽ có thiệt thòi.
Sách mới tiến bộ hơn sách cũ như văn thì đã cho học văn của Lưu Quang Vũ, Hoàng Phủ Ngọc Tường... Anh văn học kiểu cách của Mỹ...
Tiến bộ thì không bao nhiêu, nhưng thiệt thòi thì rất nhiều.
Qua kì thi Đại học 2008, Dối với đề Văn khối D, thì 1 số em học sinh Ban A ở 1 số trường thí điểm nói: học 1 đằng, ra 1 nẻo, toàn là những tác phẩm chưa học. Trong khi đó,học sinh học chương trình cũ thì nói, mấy bài này trong chương trình có hết. Còn về những em học tủ hay học Ban C, thì chúng ta không nói đến. Còn với những em học Ban C thi toán khối D, thì cũng chung số phận. Học sinh đại trà thì chọn tùy thích, dù Văn hay Toán thì cũng học như nhau. Còn học sinh thí điểm, học A thì chỉ có thể Thi A và B, không thi đượcc D, và Ban C thì khó mà thi A và B. Vì Thí điểm số học sinh ít hơn học đại trà, vì thế đa số thắng thiểu số, Thí điểm là thiệt.
Lớp 10 thì phải học triết học, lớp 11 phải học quang học. Thực hành thì ít, lý thuyết thì nhiều.
Và bạn là những bậc phụ huynh, hay bạn là 1 học sinh, bạn sẽ thấy rõ hơn về sách giáo khoa, chương trình học hết sức áp lực, nặng nề.
Diện ưu tiên:
Thế nào là ưu tiên? Con thương binh, con giáo viên là được ưu tiên? Nếu như vậy có công bằng không?
Trước tiên, chúng ta nói đến thương binh. Cứ là con cái của thương binh là được ưu tiên, hay phải là con của thương binh thế nào mới được ưu tiên? Nếu là con thương binh, nhưng bản thân của học sinh khỏe mạnh, không bệnh tật, lại được ưu tiên trong các kỳ thi, vậy có công bằng không? Tôi chỉ lấy ví dụ: bạn và người con thương binh đó cùng thi, cùng bằng điểm nhau, con thương binh thuộc dạng ưu tiên, cao điểm hơn bạn, và sẽ được tuyển, vậy công bằng nơi đâu?
Bạn có cha mẹ là giáo viên trên mấy năm (số liệu tôi không nhớ rõ), là được ưu tiện cộng điểm trong các kì thi. Vậy có công bằng không?
Khỏe mạnh, không bệnh tật, Chỉ cần có cha mẹ hay ông bà là thương binh, giáo viên.... là được ưu tiên. Dưới mái trường thì dạy các em học sinh công bằng, công lý, nhưng lại có dạng đặc biệt như thế, thì ai nể phục? Dối với các cuộc thi, 0,5 điểm thôi cũng hơn nhau 1 trời. Bạn thiếu 0,5 có thể rớt tốt nghiệp, bạn hơn người ta 1,5 điểm, bạn có thể được tuyển dụng. Vậy thì diện ưu tiên quá thuận lợi rồi.
Học thì học, bên cạnh đó lại cũng có tiêu cực đáng kể.
Ví dụ như chạy trường học. Muốn con vào trường điểm, muốn con mình bằng người ta, muốn con mình không phải học bổ túc. Thi từ cấp 2 lên cấp 3, con thiếu điểm, chỉ cần có quen biết, chỉ cần có money, là ok. Nhà ở bên này, trường bên kia, trái tuyến, muốn con vào đó thì chạy chọt. Tiêu cực như vậy đến khi nào chấm dứt. Có 1 điều khó tin hơn, và không dám tin, đó chính là muốn vào đại học cũng có thể chạy chọt. Tiêu cực, rồi đến tiêu cực, Giáo dục tan nát, người tài thực sự là ai? Có lẽ hiện tượng không học thêm bị thấy cô chèn ép xảy ra ít, nhưng vẫn còn. Chống tham nhũng, chống tiêu cực là như vậy ư? Đang chống hay đang nâng cao tham nhũng?
Xã hội đò hỏi phải có bằng cấp, đòi hỏi những cái không cần thiết, và chính như thế đã làm cho tham nhũng, tiêu cực được đà phát triển. Học sinh không lao đầu lao cổ vào học tối ngày, không học chỗ này thì học chỗ kia. Chất xám bỏ ra không ít. Phụ huynh (có tiền), giáo viên,... đua nhau tham nhũng.
Giáo dục Việt nam giờ đây càng đi xuống. Phẫn nộ cũng rất nhiều. Và chỉ mong là Giáo dục đừng tồi tàn, đừng tiêu cực thêm nữa.
Như Ý - Việt Nam.
Ngày 10/7/2008
http://360.yahoo.com/profile-pk8XKe0yeqjUmTVRezWnddt0PAliFNzyRQ--?cq=1
http://360.yahoo.com/canhhoalacvietTranh quyền

 

 

Đảng ta đang chống ai?

Xuân Sơn

Đảng ta khi dạy chúng ta trong môn Chính Trị ở bậc đại học và cao đẳng thì luôn luôn nói phải kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, do vậy cũng xác quyết việc kiên trì xây dựng CNXH. Đến đây tôi xin mở dấu ngoặc đơn để nói thêm rằng: Cụ Bùi Tín khi đọc bài của bạn Đỗ Thuý Hường phê phán Luật Đất Đai không biết rằng chúng ta đã quy định hễ nói "đảng ta" chỉ có nghĩa là "không phải đảng tây". Thế thôi. Do vậy, bài này tôi xin nhắc lại như vậy. Xin đóng ngoặc đơn.

Đảng chống lại ai nói khác đảng, dù chỉ là nói.
Nếu chúng ta nói năng trái với quan điểm, lập trường của đảng ta thì bị coi là chống đảng. Ở nước ta, tội chống đảng là một tội rất nặng, nhưng trong bộ Luật Hình Sự lại không có tội này, không dám đưa "tội" này vào luật; bởi vì trên thế giới không ở nước nào có cái tội đó. Do vậy tội chống đảng đã bị biến thành tội chống Nhà Nước. Dẫu vậy, trong sinh viên chúng ta không ai thiểu năng trí tuệ tới mức không biết rằng đảng ta và nhà nước ta chỉ là một. Đảng ta sống bằng ngân quỹ nhà nước (thu của dân) và điều khiển nhà nước bằng cách ngang nhiên, trắng trợn đưa đảng viên nắm giữ tất cả các chức vụ chính quyền từ trung ương đến huyện xã. Trong các đoàn thể và trong quốc hội đang cũng không tha.
Mắc tội chống đảng, nếu nhẹ thì bị quản thúc, cải tạo tại gia. Nếu nặng hơn sẽ bị gọi là "bọn phản động" để bị xử tù. Nếu bọn phản động có lực lượng mạnh, ở nước ngoài mà đảng ta không làm gì nổi, thì đảng ta gọi là "thế lực thù địch". Tìm hiểu kỹ, sẽ thấy chúng thù địch với đảng chứ không thù địch với dân.

Đảng chống "bọn phản động", nhưng chúng ngày càng đông đảo
Tất nhiên, đảng ta chống lại người đã nói trái ý đảng, mà còn làm trái ý đảng. Ví dụ, khi hiến pháp (do đảng ta soạn thảo ra) đã ban cho dân rất nhiều quyền: tự do ngôn luận, tự do bầu cử và ứng cứ, tự do lập hội, biểu tình...; nhưng nếu ai nói (dù có chứng cớ chắc nịch) rằng đảng nói thế mà không làm thế, lập tức đảng cho người sờ gáy luôn. Bạn nào không tin, cứ thử chính thức phát biểu công khai như vậy đi, sẽ thấy nhãn tiền ngay. Điều này thì khi thảo luận chính trị ở tổ (nếu không có thầy cô dự cùng) thì nhiều bạn đã nói rõ rồi. Vấn đề là nếu nói một cách chính thức và công khai thì "chết" chưa biết chừng. Còn nếu ai nói nhiều lần, nói để đảng "hiểu ra", dù là nói ôn hoà, xây dựng... thì đảng coi là đã có hành động (làm), sớm muộn gì cũng thành "bọn phản động".
Tình hình hiện nay là "bọn phản động" công khai ngày càng đông đảo. Đảng bỏ tù không xuể. Rắc rối là hễ bỏ tù thì lập tức các "thế lực thù địch" lại lên tiếng tố cáo đảng ta. Tốc độ phát triển của "bọn" công khai trên tuy nhanh, nhưng không thể nhanh bằng "bọn phản động" ngấm ngầm. Ví dụ, như... tôi đây (và vài thằng bạn thân khác). Chúng tôi từ chỗ nói riêng với nhau rằng học môn Mác-Lê phát ngấy mà muốn... ói, rồi "tiến tới" đến chỗ cười khẩy, mỉa mai, đặt thành chuyện tiếu lâm các lời nói và việc làm giả dối, mất dân chủ, vi phạm nhân quyền... thì chúng tôi đã dấn sâu hơn vào con đường "phản động" rồi. Uất quá, viết bài đưa lên mạng (như bài này) thì đã "tiến xa" quá rồi. Tuy vậy, xin đảng hãy xét cho kỹ: Có phải đảng đã đẩy chúng tôi vào con đường này?

Đảng chống lại các tổ chức ôn hoà, nếu nó tự thành lập
Các tổ chức này thành lập là dựa vào một quyền đã ghi trong hiến pháp. Về lý đời thì thế, nhưng lý đảng thì không thế. Hễ ai đăng ký xin thành lập thì bị đe doạ ngay. Nếu cứ thành lập (quyền của mình mà) thì "chết" ngay. Lý đời thì hễ có quyền thì cứ làm, nhưng lý đảng thì "quyền" gì cũng phải được phép. Bạn nào chưa tin, xin cứ thử. Ví dụ xin thành lập Hội giúp đảng chống tham nhũng, chẳng hạn. Đừng tưởng bở rằng đảng sẽ hoan nghênh.
Chúng tôi đang phân vân chuyện gia nhập Tập hợp Thanh niên Dân chủ của anh Nguyễn Tiến Trung và chị Nguyễn Trang Nhung: Xin vào ngay, hay là đợi sau khi có mảnh bằng đại học (?). Tóm lại, là cân nhắc về nỗi sợ.
Báo công an đã gọi đích danh đây là tổ chức "phản động", mặc dù mục tiêu của Tập hợp này rất ôn hoà, tiến bộ: Tăng cường và mở rộng dân chủ trong thanh niên (đúng như mục tiêu lớn của đảng: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh).
Khốn nỗi, đảng ta độc quyền thực hiện mục tiêu do mình đề ra theo cách hiểu riêng của đảng ta. Ví dụ, để bầu quốc hội, thì không được tự ứng cử mà phải bầu theo một danh sách do đảng chọn sẵn. Đảng rất hiểu rằng cái Tập Hợp của anh Trung, chị Nhung chỉ muốn (ví dụ) làm cho quyền tự do bầu cử và ứng cử của thanh niên (và của dân) được thực chất hơn nữa; nhưng đảng cũng đủ nhạy cảm để thấy rằng dân chủ hơn nữa thì sẽ tới lúc đảng ta không còn làm cha quốc hội được nữa. Trách gì, THTNDC không bị xếp vào "bọn phản động" chống đảng?. Và phải bị đảng chống.

Đảng chống lại nông dân
Chúng ta được học rằng Công - Nông - Trí là nòng cốt của hệ thống chính trị nước ta. Nhưng trên thực tế, nếu chúng ta chịu khó tìm hiểu thì số người "phản động" bất đắc dĩ trong nông dân đã đông đảo lắm. Có người nói đã tới nhiều chục triệu người. Nòng cốt cho số "phản động" này là dân oan mất đất (cảm ơn bài phân tích của nhóm Trần Hiền Thảo và Đỗ Thuý Hường về Luật Đất Đai).
Tôi có gốc từ nông thôn, mới theo cha mẹ lên sống ở đô thị từ mấy chục năm nay, vẫn theo cha mẹ về quê tảo mộ, giỗ tổ, dự cưới xin, ma chay... Tôi rất hiểu sự bất mãn của nông dân và rất đồng ý với nhận định rằng trong số hàng trăm ngàn (chục vạn) đơn tố cáo oan khiên thì 80% là của nông dân, hầu hết liên quan tới bị cướp đất. Vụ nghỉ hè này, tôi sẽ về quê vài tuần để có thêm tư liệu cụ thể.

Đảng đang chống lại công nhân
Chúng ta dù vô tâm đến đâu cũng biết rằng mấy năm nay ở đất nước "do giai cấp công nhân lãnh đạo" đã xảy ra hàng ngàn cuộc đình công mà nguyên nhân duy nhất là đảng để cho các ông tư bản bóc lột công nhân đến mức họ không thể nào sống nổi. Có Luật Đình Công hẳn hoi, nhưng chẳng hiểu đảng ta soạn luật "thế quái nào" mà cuộc đình công nào của giai cấp công nhân Việt Nam, xảy ra ngay trên đất nước Việt Nam cũng bị đảng cai trị ở Việt Nam coi là bất hợp pháp. Gần đây, còn có "luật" bắt công nhân bồi thường nếu gây thiệt hại cho chủ.
Liệu tôi có nên noi gương nhóm Trần Hiền Thảo, Đỗ Thúy Hường mà tìm hiểu Luật Đình Công để vạch ra tính chất... phản động của nó?

Đảng đang chống lại dân nghèo bán rong
Họ từ nông thôn, hết đường sinh sống ở quê, nay ra đô thị làm nghề "mạt hạng" (theo cách nói của chị họ tôi) mà vẫn đang bị đảng chống lại. Điều này mong các bạn quan sát, thu thập tư liệu để nói cho rõ hơn.

Đảng chống... tất
Nhà kinh doanh tư nhân, các vị văn nghệ sĩ, trí thức, nhà báo, các nhà hoạt động tôn giáo, dân Tây Nguyên... bất mãn ngày càng nhiều, càng lớn. Chịu ơn huệ lớn của đảng như cụ Nguyễn Khải mà còn trăng trối lại với đời bằng bài viết Đi tìm cái tôi đã mất, liệu dảng ta có thể chối cãi?
-i! đảng ta ơi...
Xuân Sơn
(sinh viên Kinh tế quốc dân)
http://tiengnoitudodanchu.org