Chị Khanh
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Vừa bước vào nhà, cô bé đã nhảy chân thấp, chân cao, vừa hát:
- Tình tính tinh... là lá la...
Mũi cô hếch lên hít lấy hít để mùi thức ăn từ bếp xông lên:
- Chị Khanh ơi! Hôm nay chị cho ăn món gì mà thơm thế?
Cô thò đầu nhìn qua cửa bếp, mẹ cô kêu lên:
- Đi học về rồi thì xuống phụ mẹ dọn cơm.
Cô bé thông báo:
- Bao tử con phát tín hiệu S.O.S rồi mẹ ơi!
- Thì lẹ lên.
Thoắt cái cô bé đã ngồi vào bàn và thoắt cái cô buông đũa đứng lên.
Chị Khanh phàn nàn:
- Diễm lớn rồi mà không ý tứ, duyên dáng chi cả, ngày xưa học đệ tam là lớp mười của Diễm bây giờ, chị đã chững chạc, nghiêm chỉnh lắm rồi, có người còn bị gả chồng nữa là khác.
Cô bé đưa một ngón tay lên mũi dọa chị:
- Chị đầu độc em nhé, em mà yểu điệu thục nữ là có "vướng đề" liền. Lúc đó chị lại mắng em... ranh!
Mẹ cô bé thêm vào:
- Chị Khanh bằng Diễm, đi học một buổi, về nhà phụ bán hàng với mẹ một buổi, không được như con, suốt ngày cứ ca hát rồi lại xem phim...
- Chị Khanh giỏi vậy sao đến giờ vẫn độc thân không... vui tính vậy mẹ? (cô bé có ý ngạo chị)
Chị Khanh lườm cô:
- Nói giống điên quá!
- Hí... hí... để em kể chuyện điên cho nghe, có hai ông điên suốt ngày đánh nhau, một ông bảo mình là Gia Cát Lượng, một ông bảo mình là Chu Du, bỗng hôm sau hai ông ôm nhau tâm sự rù rì, hỏi ra mới biết, tên Chu Du đã nhớ ra mình là... Tiểu Kiều!
Chị Khanh nghiêm mặt không cười:
- Chị cấm Diễm không được xem phim nữa đấy, bị "nhiễm" rồi, lo học đi, suốt ngày cứ ca hát rồi lại xem phim. Hồi xưa...
- Thưa mẹ con đi ngủ... trưa!
Cô bé ù chạy vì sợ nghe tiếp chuyện "hồi xưa" của chị khanh. Cô bé đã nghe nhiều đến thuộc lòng. Chị Khanh đã gần năm mươi tuổi, cách đây... non ba mươi năm, chị cũng là một nữ sinh duyên dáng "tài sắc vẹn toàn" không hiểu sao mãi đến giờ chị vẫn cứ độc thân, không chịu lập gia đình, trong khi các anh chị kế của cô bé đã lần lượt lên xe hoa.
Chị suốt ngày tất bật ngoài chợ, cô bé nghĩ chị Khanh của cô cũng còn xinh đẹp vậy mà... ế nhỉ?
Sáng bửng mắt cô bé mới chịu xuống giường, vừa tìm dép cô vừa cất giọng:
- Thắp sáng vào tôi một tháng giêng, khẽ khàng từng bước thật ngoan hiền, xuân đem tất cả niềm vui lại... la lá la là la lá la...
Bài hát bị quên giữa chừng cô bèn chuyển sang bài khác:
- Xe đạp ơi đã qua rồi còn đâu, mối tình xanh thoáng như một giấc mơ xe đạp ơi! (cô ngập ngừng) xe đạp ơi gì nhỉ...
Tiếng chị Khanh can thiệp:
- Trời ơi! Hát kiểu đó nhạc sĩ mà nghe được chắc họ sẽ ngã ra bất tỉnh quá, lo đi học dùm cho.
- Lại chị... (cô bé lẩm bẩm) một bà già khó tính, cầu trời ai rước chị đi cho rồi.
Cô bé hấp tấp thay áo dài, hấp tấp bốc một nắm xôi để phần sẵn cho vào miệng và hấp tấp dắt xe ra cửa đạp thẳng.
Đời sống của cô bé không có gì đáng than phiền, cô là em gái út, cô nghĩ mình được cưng chìu cũng là lẽ tự nhiên.
Chị Khanh lo cho cô không thiếu thứ gì, cô chỉ bực nỗi là chị hay than phiền cô bé ham chơi hơn ham học. Ôi chao! Cái điệp khúc ấy trỗi lên là cô chui tọt vào giường nghe... nhạc rồi ngủ quên luôn.
Một hôm cô bé thức giấc giữa khuya và nghe được câu chuyện:
- Các em bây giờ đều đã tự lo được, con nên lập gia đình để sau này có nơi nương tựa. Lỡ có nhắm mắt mẹ mới yên lòng.
Tiếng chị Khanh sụt sịt:
- Xưa không tính chuyện ấy thì thôi, giờ con đã lớn tuổi rồi, mẹ thì vẫn bệnh luôn như thế, con làm sao bỏ đi cho được. Con chẳng còn mong gì cho con cả, chỉ cần Diễm học hành chăm chỉ, nên người thì con mới thấy xong trách nhiệm...
Câu chuyện của hai người bắt đầu từ bao giờ cô không rõ, chỉ nghe chừng ấy thì mọi thắc mắc của cô đã được sáng tỏ. Hy sinh! Vâng, không có từ nào cho trường hợp của chị Khanh, chị đã hy sinh tuổi trẻ cho các em của chị mà cô bé đã vô tình không nghĩ đến. Bây giờ thì cô hiểu, chị Khanh đã để trôi qua bao nhiêu hình ảnh đẹp đã trở thành kỷ niệm trong đời chị, trong những câu chuyện thường bắt đầu bằng hai chữ "ngày xưa" đầy nuối tiếc, hẳn trong lòng chị có những hoài niệm mà không hề có ai chia sẻ, bởi vì chị cam chịu, ôm giữ niềm riêng đó một mình, chị buộc phải chọn cuộc sống đơn độc để lo cho gia đình vì đối với chị đã không có cách nào khác.
Một cái gì đó thương cảm, xót xa dấy lên trong lòng cô và nước mắt chảy dài ra khóe. Cô bé nhủ thầm "rồi em sẽ cố gắng học giỏi, làm theo những mong muốn của chị, để chị không phải bận tâm vì em nữa, chị Khanh ơi!"
Sáng bước xuống giường cô bé vội vã dọn chăn màn, quét nhà và trước khi ra cửa cô bé dặn chị:
- Trưa đi học về em sẽ ghé hàng lấy thức ăn, chị khỏi phải về...
Chị Khanh nhướng mắt nhìn cô bé, vẻ ngạc nhiên:
- Nhưng Diễm không biết nấu thức ăn.
- Em sẽ nhờ mẹ dạy cho, chị sẽ thấy em giỏi không ngờ, em đi nha là... lá... la...
Cô bé đi khuất rồi, chị Khanh còn tần ngần nhìn theo, chị không hiểu Diễm nói thật hay đùa. Tự nhiên cô bé lạ hẳn. Chị không hiểu Diễm, như trước đây cô bé không hề hiểu chị, tư tưởng hai người đang chơi trò... cút bắt!
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
"Bắc Kinh Hôn Mê" cuốn tiểu thuyết nhân quyền ai cũng nên đọc
Việt Nguyên
Giữa mùa Hè năm nay, tôi đã có dịp đến thăm cô bạn học cũ đang ở trong tình trạng sống thực vật hơn một năm nhưng nay đã ra khỏi tình trạng hôn mê. Bạn tôi đã nhận biết người đến thăm và hỏi han lại đôi ba điều với nhiêu phần tỉnh thức. Nhìn bạn tôi, người đã qua tình trạng hôn mê, tôi đã tự hỏi, những người như thế, ở trong tình trạng lúc thực lúc ảo, khi mơ màng khi nhận thức như âm hưởng tiểu thuyết Kafka?
Cuốn tiểu thuyết mới "Bắc Kinh Hôn Mê" (Beijing Coma) của Ma Jian như đã trả lời một phần thắc mắc của tôi. Cuốn truyện dầy 586 trang ra kịp đúng lúc bộ máy tuyên truyền vĩ đại của đảng CSTQ đang sửa soạn cho ngày khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh vào đầu tháng 8-2008. Cuốn sách cũng ra đúng lúc trước ngày TT George W Bush tiếp đón Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đến cầu khẩn Hoa Kỳ cứu vãn nền kinh tế đang nguy ngập của VN nhưng bảo vệ mô hình Trung Quốc và xem thường vấn đề nhân quyền.

*Tác giả "Bắc Kinh Hôn Mê"
Cuốn tiểu thuyết "Bắc Kinh Hôn Mê" đầy những sự kiện và bằng chứng về sự đàn áp nhân quyền ở Trung Quốc đang gây ra tiếng vang trong giới văn học thế giới và làm giới trí thức nổi giận. Từ thời kỳ cải cách ruộng đất đến cuộc cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông kéo đến thảm sát Thiên An Môn, cả một hồ sơ nhân quyền về đảng CS Trung Quốc mà chánh quyền Trung Quốc muốn người Trung Hoa trong thời kỳ hưởng thụ vật chất này quên đi đã được Ma Jian ghi lại qua những hồi tưởng của bệnh nhân đang nằm hôn mê trên giường bệnh. Các tội ác, tương tự như tội ác của đảng CSVN ở Huế năm Mậu Thân 1968, bị giới trẻ hiện nay nghi ngờ đã được Ma Jian chứng minh bằng những hồ sơ đảng.
Sanh năm 1953 ở Thanh Đảo, nhà văn Ma Jian qua Anh lấy vợ năm 1987 (bà vợ Flora Dew là dịch giả cuốn tiểu thuyết) chứng kiến thảm sát Thiên An Môn, được tự do du lịch ở Trung Quốc, nhưng như các nhà văn lưu vong khác không được xuất bản sách hay tuyên bố bất cứ điều gì ở Trung Quốc.
Thuở nhỏ, sống trong thời cách mạng Mao Trạch Đông, Ma Jian cùng với các bạn hay ra nghĩa trang đào các xác chết đã thối rữa, dùng que gậy nhặt các cơ quan nội tạng còn lại ra nghịch ngợm. Tác giả cũng đã chứng kiến các cảnh nạn nhân bị diễn hành trên đường phố trước khi bị xử tử và nhìn thấy những xác nạn nhân vứt xuống từ trên các cao ốc.
Năm 1989, Ma Jian đi Hồng Kông rồi về lại Bắc Kinh, tưởng là Trung Quốc sắp thay đổi thật sự. Muốn tham dự sự thay đổi, anh bỏ sáu tuần ở với các sinh viên biểu tình, sống trong các ký túc xá và lều bên ngoài công trường Thiên An Môn, chứng kiến cảnh các sinh viên tuyệt thực. Trước đó, năm 1987, cuốn tiểu thuyết "Le lưỡi chế nhạo" của Ma Jian được nhà Văn hóa Nhân dân xuất bản nổi tiếng ngay nhưng sách bị bộ tuyên truyền trung ương lên án suy đồi, phát huy tư tưởng đồi trị của văn hóa nhiễm độc Tây phương. Ma Jian sau đó bỏ việc làm ký giả nhiếp ảnh cho báo tuyên truyền của đảng, đi du lịch khắp Trung Quốc với cuốn kinh thư cổ điển "Sơn Hà Kinh" trong túi, ghi nhận những sự thật trong cuốn sách du ký thứ hai "Bụi Đỏ".
Khi cuộc thảm sát Thiên An Môn xẩy ra, Ma Jian về lại quê ở với cậu em, cậu này một hôm đi vấp phải dây phơi quần áo, té đập đầu xuống đất và lâm vào tình trạng hôn mê. Cậu em này trở thành nhân vật chính Đại Vệ trong cuốn "Bắc Kinh Hôn Mê".
Đại Vệ nằm hôn mê trên giường bẹnh với viên đạn nằm trong đầu, một phần sọ nằm trong tủ lạnh bệnh viện, mù, câm, liệt, không thể nghe vì bị bắn trong cuộc biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989. Cuộc thảm sát do đảng CS Trung Quốc "không những tiêu diệt linh hồn mà còn tiêu diệt thân xác dân Trung Hoa". Cuộc thảm sát Thiên An Môn bị đảng CS Trung Quốc che giấu, xem như không hề xẩy ra, được những nhóm hội kín như "hội các bà mẹ Thiên An Môn" làm sống lại vào những ngày kỷ niệm trong khi Công An di chuyển những nạn nhân sống sót từ Bắc Kinh về các khách sạn vùng ngoại ô, không cho họ tiếp xúc với ký giả ngoại quốc.
Nhân quyền dưới thời Mao Trạch Đông
Đại Vệ sống trong tình trạng thực vật, hồi tỉnh, lúc tỉnh lúc mơ, nhớ về những kỷ niệm cũ. Trong 60 trang, với âm hưởng Kafka, bằng giọng điệu khôi hài đau thương của văn Ma Jian, Đại Vệ nhớ lại những lần mổ xác trong giảng đường bộ môn cơ thể học đại học Nam Hoa. Các sinh viên mổ xác những tội nhân vừa mới bị chính quyền xử tử trong ngày Quốc khánh, để lấy các cơ quan nội ghép. Bộ Y Tế cho phép phẫu thuật nạn nhan ngay trên các xe cứu thương đậu ngoài pháp trường. Tỷ lệ nội ghép thành công thấp nhưng nhu cầu cơ quan nội tạng gia tăng nhất là từ khi bịnh nhân từ nước ngoài đến, trả bằng ngoại tệ tốt cho kinh tế Trung Quốc.
Để đáp ứng lại nhu cầu gia tăng, chánh quyền cho phép xử tử ngay trong bệnh viện thay vì ở pháp trường, nơi đó nội ghép được thực hiện ngay lập tức. Những phẫu thuật xảy ra hàng ngày ở bệnh viện Nam Hoa gần trường Quân Y cũng như Bệnh viên Y khoa Đại học Khoa học Quân sự.
Năm 1971, cô Lý Liên chỉ trích cách mạng văn hóa bị bốn cảnh sát đẩy vào tường, đưa lưng ra ngoài, cảnh sát vén váy lên đến lưng, cắt và móc thận không dùng thuốc mê, đem thận bán cho bệnh viên. Sinh viên y khoa bàn với nhau "lấy cơ quan từ người còn sống là vô nhân đạo" nhưng đảng CS xem người tù "không có quyền trên thân xác họ".
Chánh sách đổi mới của đảng CSTQ muốn kinh tế đổi mới nhưng không muốn cải tổ văn hóa và chính trị. Cậu Đại Vệ nằm một nơi, ký ức bay về thời kỳ cải tạo của cha cậu. Trong cuốn tiểu thuyết "Bắc Kinh Hôn Mê" trại tù cải tạo có phần dã man hơn các trại tù ở Việt Nam sau 75 cũng như trong cuốn "Vòng Đầu Địa Ngục" và "Một ngày trong đời Ivan Demisovitch" của Alexandr Solzhenitsyn. Thời kỳ Đảng "dương ngọn Hồng kỳ vinh quang Mác xít tiến lên đấu tranh đến thắng lợi cuối cùng", bố của Đại Vệ là "con chó của bọn tư bản", vĩ cầm thủ nổi tiếng được đi nước ngoài nhưng trở về lại Trung Quốc. Trong 20 năm, ông hối tiếc về quyết định ấy và sống dưới thời đại Mao Trạch Đông, ông mất hẳn bản ngã và nhân cách. Năm 1976, sau trận động đất lớn, có dịp thăm bố, Đại Vệ được khuyên học tiếng Anh, và khoa học, phải tìm cách đi ngoại quốc để trở thành công dân thế giới, người Mỹ người Anh, để có thể đi du lịch vòng quanh thế giới.
Người Hoa lúc ấy có thân nhân ở nước ngoài không còn bị xem ô nhục trái lại còn được xem là một vinh dự. Ông bố yêu Mỹ vì ở Mỹ chánh quyền để dân yên, không can thiệp vào đời sống của dân.
Năm 1980, ông bố trở về nhà, đầu bị cạo trọc sau khi học tập 22 năm, còn ông con Đại Vệ nằm trong năm thành phần danh sách đen bị cán bộ đá đổ đĩa thức ăn: "mày nghĩ mày là gì mà có quyền ăn thịt?" Trong trại lao động của ông có 3,000 tù nhân đói trong sáu tháng chỉ có ông già Lý khỏe mạnh. Ông mỗi ngày đi nhặt phân tìm những phân khô có dính những mảnh khoai lang đem rửa sạch. Ông ăn khoảng một ký mỗi tháng, nhờ vậy ông có dáng điệu khỏe mạnh và đủ sức rửa mặt mỗi sáng.
Ông nội của Đại Vệ là nạn nhân của chánh sách cải cách ruộng đất, bị đấu tố chết vì chính bà vợ đem ra tố khổ. Mẹ của Đại Vệ học thuộc bài học thực tế, sau khi Mao Trạch Đông chết đến thời Đặng Tiểu Bình đổi mới, bà đến trường đại học khuyên con đấu tranh vào Đảng để "nếu có gặp rắc rối ở Đại học mà con không phải là đảng viên thì con sẽ có nhiều vấn đề, đừng nhìn cái vỏ cải tổ bề ngoài, ở dưới đáy mọi việc vẫn như vậy. Đảng Cộng sản là thây ma thối tha, chỉ khi nào Đảng biến mất xã hội Trung Quốc mới thay đổi". Bà nhắc Đại Vệ về những ngày học tập của bố. Ông bị đối xử như con vật trong trại tù cải tạo. Tù nhân chỉ được ăn thịt một lần khi TT Nixon đến năm Trung Quốc vào năm 1972. Mười năm sau điều kiện trại tù có thay đổi chút đỉnh, tù nhân được phát báo để chùi đít nhờ vậy họ đọc lén tin tức ở bên ngoài. Đói đã khiến bố Đại Vệ, một người trí thức trở nên xấu xa, ông giữ những thói như khi về nhà "ăn những vụn bánh, vụn đồ ăn trên bàn, giấu xương và vỏ trái cây vào trong hộp để dành khi đói."
Điều kiện tù ở Quảng Tây dành cho người Hoa nước ngoài về khó khăn nhất là năm 1968, năm bạo động trong thời cách mạng văn hóa. Cách mạng ép tù nhân phải ăn thịt người, thịt của kẻ thù cách mạng. Những tư liệu chưa được tiết lộ ghi trong tài liệu Quang Tây. Ở trại tù Cam Túc có hơn 17,000 tù nhân chết vì đói. Tù nhân được lệnh ăn thịt tù mới chết để sống sót, ngay cả cán bộ coi tù, ông Lưu cũng bị móc gan ướp rượu. Con gái ông 16 tuổi, đẹp có tài múa, chơi vĩ cầm giỏi bị cán bộ cưỡng hiếp, thắt cổ giết chết, cắt vú, moi gan chiên ăn. Năm 1968 có 100,000 người bị giết ở Quảng Tây. Ở quận Vũ Xuân 3,523 người bị giết và 350 người bị ăn thịt.
Nhân quyền thời Hồ Cẩm Đào
Đại Vệ đi về lại trại cải tạo ở Quảng Tây, đọc nhật ký của bố mới hiểu hết nỗi lòng của cha nhưng chính cậu cũng sống trong cảnh khủng bố ở thời đại đổi mới của Đặng Tiểu Bình. Năm 15 tuổi, cậu sống trong chế độ Công an trị (thời tương đương với VN sau 1975, những người như ông Võ Văn Kiệt cũng phải bó tay với Công an) bị công an tra tấn đánh đập khi yêu cô bạn học đồng lứa Lulu (Lu là lộ vì cô bé đẻ rơi ở bên đường). Cậu yêu sớm vì bị nhiễm tư tưởng phản động Tây phương. Sống theo lối sống tư sản, tự do tình dục. Thời gian Đại Vệ học Đại học Quảng Châu là thời "thế hệ sống rỗng tuếch, thèm khát học hỏi, thèm khát kiến thức, nhìn về văn hóa Tây phương sau khi Trung Quốc ra khỏi thời kỳ khủng hoảng cách mạng Văn hóa". Sinh viên mê tiểu thuyết Hemingway và tranh Van Gogh. Sách triết của Freud bán chạy như tôm tươi vì sinh viên lầm tưởng là sách dâm ô. Nhờ mê sách Kafka, "the castle" mà Đại Vệ đọc hồi ký của cha và hiểu rõ bộ mặt thật cuộc cách mạng văn hóa nhưng sinh viên đã hiểu lầm Đặng Tiểu Bình.
Họ Đặng nắm quân đội, tàn sát sinh viên ở Thiên An Môn.
Những chương sách của Ma Jian cho thấy sinh viên chống đối, can đảm, say mê dân chủ nhưng do dự thiếu quyết đoán. Một phần muốn lật đổ chánh quyền, một phần muốn giữ Đảng để cải tổ từ từ. Sinh viên chống đôi trở thành tù nhân của đám đông ở quảng trường Thiên An Môn, không thể chọn lựa giữa sự ở lại hay bỏ đi. Họ xây tượng Nữ thần Tự do, tuyệt thực đòi dân chủ, chống đôi quân đội, đối đầu với xe tăng, yêu cầu phục chức Thủ tướng Triệu Tử Dương nhưng cuộc tranh đấu thất bại dẫn đến thảm sát.
Trong ngày tái ngộ, sinh viên Vương Phi tuyên bố: "chúng ta bị đàn áp, bị tàn sát, bị bịt miệng nhưng đây là cơ hội cuối cùng. Đảng đang van xin thế giới cho họ tổ chức Thế Vận Hôi nay chúng ta yêu cầu Đảng cho chúng ta nhân quyền". Năm 2000 Trung Quốc không được chọn tổ chức Thế Vận Hội vì các viên chức trong ủy ban Thế Vận Hội phải bịt mũi phần vì nhân quyền và phần vì "Bắc Kinh đầy mùi nước đái".
Nhân quyền cũng không thay đổi sau năm 2000. Ở Tây Tạng, Ma Jian đi qua những vùng đất nghèo nàn, văn hóa Tây Tạng bị xóa không còn một Tây Tạng huyền bí! Thiệt hại gây ra vì sự cai trị của nhà cầm quyền Trung Quốc. "Trái tim tâm linh của Tây Tạng đã bị móc ra khỏi lồng ngực."
Ký ức Trung Quốc ở thời đại mới đã bị xóa dần bởi xã hội tiêu thụ, sản phẩm điện tử, đám cưới sang trọng, xe hơi ngoại quốc lộng lẫy. "Vấn đề trọng đại trở thành vấn đề nhỏ và vấn đề nhỏ từ từ trở nên không còn là vấn đề quan trọng", đó là cái khả năng sinh tồn của người Hoa trên mấy ngàn năm.
Bạn bè đến thăm Đại Vệ trong bệnh viện ăn mặc sang trọng, mang theo điện thoại di động và bỗng nhiên mọi thứ trong xã hội mới đều được đem ra đổi chác mua bán, giá trị đảo ngược. Kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa định đoạt tất cả trong xã hội nhiễu nhương.
Đại Vệ vẫn nằm trên cùng một giường bịnh được y tá đề nghị: "Chương trình săn sóc 20,000 đồng Nguyên mỗi tuần sẽ có tia Hồng ngoại, thuốc nhập cảng từ Anh hay chương trình 10,000 đồng Nguyên với thuốc Nhật và Tầu, còn chương trình 5,000 đồng Nguyên chỉ có năm kỳ chữa bằng khí công, một lần châm cứu và một liều thuốc có tác dụng 24 giờ".
Ma Jian mô tả xã hội thời Hồ Cẩm Đào với giọng điệu chua chát. Bà mẹ của Đại Vệ phải bán một trái thận của ông con đang hôn mê để trang trải chi phí bệnh viện. Bà phải giả tạo hồ sơ bệnh lý vì nếu bác sĩ biết bệnh nhân là nạn nhân của thảm sát Thiên An Môn thì họ sẽ không nhận. Trái thận của Đại Vệ bán được 8,500 đồng Nguyên trong khi thương gia cần trái thận trả bệnh viện 150,000 đồng Nguyên.
Về phần mẹ của Đại Vệ, sau khi sống cả đời trong cảnh khủng bố của xã hội CS, bà tin vào Pháp Luân Công, nhờ Pháp Luân Công bà sống hạnh phúc và khỏe mạnh nhưng đệ tử của PLC bị đối xử tàn nhẫn hơn các tù nhân khác. Nội tạng của họ bị đánh cắp để nội ghép khi họ đang bi giam và sự việc vẫn tiếp diễn sau khi chính quyền CS Trung Quốc ký giấy tôn trọng nhân quyền để được tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008.
Những mối tình của Đại Vệ trong "Bắc Kinh Hôn Mê" với Lu Lu và A Mỹ nóng bỏng vội vàng như những mối tình xã hội chủ nghĩa nhưng đoạn kết cuốn truyện thơ mộng như Doctor Zhivago của Boris Pasternak.
Đại Vệ cuối cùng rồi yêu con chim sẽ đậu trên cửa sổ phòng cậu mỗi ngày, "có một loài chim chỉ có một cánh và một mắt. Nó cần một con chim khác để kết đôi nếu nó muốn bay". Con chim se sẻ một ngày rơi xuống chỉ còn lồng ngực trên mặt đất. Đại Vệ rồi đây không còn phải dựa vào ký ức để qua được mỗi ngày nằm trên giường bệnh, anh không cần một ký ức chớp lên trước khi chết. Một khởi đầu mới sẽ đến.
TT George W.Bush cần đọc cuốn "Bắc Kinh Hôn Mê" như ông đã đọc cuốn "Một trường hợp cho dân chủ" của Natan Sharansky, khi ông tiếp xúc với các nhà lãnh đạo Cộng sản Hồ Cẩm Đào, Nguyễn Minh Triết, Phan Văn Khải và Nguyễn Tấn Dũng. Nhà lãnh đạo ca ngợi dân chủ là người đã tha thứ cho cộng sản nhiều nhất trong tám năm cầm quyền.
Cuốn sách sẽ giúp ông hiểu được những người Pháp Luân Công trước tòa Đại sứ Trung Quốc đứng biểu tình, hiểu những vi phạm nhân quyền trầm trọng với địa ngục đi ra ngoài biên giới Trung Quốc qua đến Tây Tạng, Miến Điện và Việt Nam. Cuốn sách sẽ giúp ông hiểu rõ nạn nhân động đất ở Tứ Xuyên, thiệt hại nặng hơn vì "nhân tai". Cuốn sách cần được phát dọc đường rước đuốc Thế Vận Hội để dân chúng thế giới không bị che mắt vì chánh sách tuyên truyền "khoan hồng của các đảng CS Trung Quốc, Việt Nam với chánh sách công an trị.
Việt Nguyên

|