Lữ Túy Phượng



Tôi khom lưng và cúi cái đầu xuống thấp hơn để dễ dàng ngồi vào phía trong cùng bên cạnh cái cửa sổ của chiếc xe đò nhỏ theo sự chỉ dẫn của anh lơ xe. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày chạy lên Đà Lạt.
Tôi mở túi xách lấy ra cái áo len rồi để cái túi xách lên cái kệ chứa hành lý trên cao chỗ tôi đang ngồi. "Bốn ngày nghỉ qua mau quá". Tôi lẩm bẩm trong miệng và tiếc nuối quãng thời gian ngắn ngủi trở lại thăm thành phố thăm bạn bè qua quá mau để rồi đêm nay tôi sẽ lại có mặt ở cái thành phố nhiều sương mù và nhiều loại hoa đẹp mà tôi đã có nhiều dịp qua lại trước đây. Tôi thật sự yêu cái thành phố đầy hoa và thơ mộng này nên sau khi ra trường tôi đã quyết định đến sinh sống ở đây. Tôi hy vọng sẽ tạo dựng được một mái ấm gia đình ở cái thành phố này với nghề dạy học và tôi sẽ sống ở đây cho đến ngày cuối cùng của đời tôi.
Tôi đưa tay lên nhìn vào cái đồng hồ. "Mười sáu giờ ba mươi lăm phút". Tôi đảo mắt nhìn quanh trong xe. "Xe còn nhiều chỗ trống quá." Tôi nghĩ vậy và bồn chồn lo lắng. Theo chương trình xe sẽ rời bến đúng mười bảy giờ, tôi lo sợ là nếu vì vắng khách mà xe phải khởi hành trễ thì rất có thể sẽ gặp "mấy ông ba mươi" ở đoạn đường có cái đèo Chuối và đèo Bảo Lộc.
Thời gian gần đây mấy người lính của mặt trận giải phóng thường ra chận xe vào ban đêm để thu thuế, để tiếp nhận thực phẩm và thuốc men cũng như sẽ bắt những quân nhân, công chức đi phép lẻ tẻ. Tôi không hiểu tại sao người dân lại ám chỉ luôn cho mấy người của mặt trận là "mấy ông ba mươi", thường thì người ta dùng câu này để ám chỉ mấy con cọp mà thôi. Có thể người của mặt trận dữ tợn và đáng sợ như mấy con cọp nên người dân dùng một câu nói mà ám chỉ được cả đôi đàng chăng?
Tôi chưa bao giờ gặp Việt Cộng nhưng tôi lại rất sợ họ vì tôi đã có đọc qua lịch sử về cái quân đội đó trong những ngày tôi còn ngồi ở giảng đường sư phạm và, theo các tài liệu đã ghi chép thì đó là một tổ chức quyết tâm sẽ dùng vũ lực để chiếm cho được miền Nam mà tôi đang sinh sống.
Tôi bị mất hai ngón tay ở bàn tay phải trong một lần đi cắm trại trong rừng lúc tôi mười bốn tuổi nên tôi được miễn thi hành quân dịch nhưng tôi vẫn lo sợ là liệu những người của mặt trận có tha cho tôi không nếu chẳng may tôi bị người của mặt trận bắt được.
Theo tài liệu cũng đã có ghi là chính người lãnh tụ của Trung Quốc rất căm thù và coi thường những người trí thức như tôi và nếu chẳng may tôi bị bắt... tôi lắc lắc cái đầu không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi nhìn đồng hồ và toan bước xuống xe để đi chuyến xe vào sáng sớm ngày hôm sau. "Có lẽ như vậy mà an toàn hơn." Nghĩ như vậy nên tôi với tay lấy cái túi xách và định nhón người lên để lần ra cửa thì chạm ngay một khuôn mặt rất khả ái đang tươi cười nhìn tôi và chuẩn bị bước vào chỗ ngồi cạnh tôi.
Người con gái tuy đang bị lúng túng với cái túi xách khá lớn nhưng vẫn luôn nhìn tôi cười rất tươi. Tôi vội vàng đỡ lấy cái túi xách cho nàng. Sau khi hành lý của nàng đã được tôi giúp để lên cái kệ trên cao, người con gái cũng khom lưng và cúi đầu bước vào ngồi bên cạnh tôi và nàng buông ra một lời cám ơn nho nhỏ chỉ đủ vừa cho tôi nghe.
Nếu bây giờ tôi muốn xuống xe thì tôi lại phải xin cô nàng bước xuống để tôi có lối đi ra. Nhìn người con gái ngồi bên cạnh, tôi biết chắc là cô nàng cũng sinh sống ở cái thành phố quanh năm có sương mù và thơ mộng của Đà Lạt vì da mặt của cô nàng quá mịn màng và hây hây đỏ không một chút phấn son.
"Có lẽ... cũng không đến nỗi nào." Tôi nghĩ vậy để trấn an sự sợ hãi vẫn còn lởn vởn trong đầu tôi và rồi tôi ngồi yên tại chỗ. Lúc này những bạn hàng buôn bán rau cải từ xứ lạnh về thành phố cũng lác đác bước lên xe và vui cười trò chuyện với nhau về những việc mua bán. Tôi quay qua người con gái và bắt chuyện làm quen.
- Cô... cô... cũng ở... ở Đà Lạt?
- Dạ.
Người con gái nhìn tôi e lệ và mỉm cười trả lời tôi. Tôi cảm thấy vui mừng trong lòng vì được ngồi cạnh người con gái phải nói là đẹp và có nụ cười rất xinh nên tôi không muốn bỏ qua cơ hội làm quen, tôi liền giới thiệu tên:
- Tôi... tên Nghiệp... tôi... cũng ở... ở và làm... việc trên đó.
- Em tên Phượng, Lữ Túy Phượng.
- Cô... Túy Phượng... có làm... làm việc gì... không... hay...
Tôi muốn nói hay là làm nội trợ cho ông xã nhưng tôi cứ ấp úng mãi vẫn chưa ra lời. Trong tiếp xúc với phái nữ, nhất là những người có nhan sắc, không hiểu sao tôi lại hay bị tật nói lắp. Đồng nghiệp và bè bạn thường trêu chọc tôi và đặt cho tôi cái tên "Nghiệp hạt thị" chỉ vì khi giao thiệp với phái nữ có nhan sắc tôi cứ ấp a ấp úng nói không ra lời y như người đang có cái hột thị kẹt trong cổ họng. Như đoán được ý của tôi nên Lữ Tuý Phượng hỏi lại:
- Anh định hỏi hay là em... có làm nội trợ không phải không?
- Dạ... cô... cô đoán hay... hay quá.
- Làm gì mà anh lại dạ với em. Và như muốn cho tôi biết về cuộc sống còn độc thân của nàng nên Lữ Tuý Phượng nói tiếp:
- Em không phải làm nội trợ anh à vì mỗi ngày em phải ra mở cửa tiệm từ sáng sớm đến chiều tối mới về. Em sống với mẹ em, nhà chỉ có hai mẹ con thôi. Nhà em ở khu Mả Thánh. Anh chắc biết khu đó chứ?"
- Biết! Khu đó... anh cũng có... một hai... một lần đi qua. Tôi trả lời cho qua chuyện vì thật ra khu Mả Thánh đó tôi chưa bao giờ đặt chân đến.
- Anh là thầy giáo?
- Sao... cô... em đoán biết... biết hay vậy?
- Nhìn anh thấy giống thầy giáo lắm nên em nói đại không ngờ lại trúng.
Tôi nhìn Lữ Tuý phượng và thấy thật vui trong lòng. Trong phút chốc tôi đã quên đi nỗi lo sợ về những bất trắc có thể xảy ra trên đường đi. Sau khi tốt nghiệp trường sư phạm Sàigòn tôi xin được về dạy ở cái thành phố mà tôi yêu từ những ngày tôi còn nhỏ, thành phố mà tôi hằng ao ước sẽ được đến làm việc và sinh sống. Tính đến nay tôi ở cái thành phố này cũng được bốn tháng rồi và tuy thời gian không lâu nhưng cái tên Giáo sư Tôn Thất Nghiệp thì rất nhiều người biết đến. Tôi nhớ lại ngày tôi đến Đà Lạt được hai tuần và trong khi chờ đợi để được bổ nhiệm việc làm, tôi được người bạn mới quen biết nói sẽ giới thiệu cho tôi dạy kèm một nữ sinh tên gì đó mà tôi nhớ mang máng hình như cũng có hai chữ Tuý Phượng. Sau đó thì người bạn nói lại là việc dạy kèm không thể thực hành được vì cô nữ sinh đó bị bệnh hay bị tai nạn gì đó mà tôi cũng không để ý đến. Cô Lữ Tuý Phượng đang ngồi bên cạnh tôi đây chắc chắn không phải là cô nữ sinh kia vì cô Lữ Tuý Phượng xem ra đã qua rồi cái thời phải có thầy dạy kèm. Bốn tháng ăn ở và dạy học trong cái thành phố mát lạnh đó tôi chỉ quen với bốn cô giáo đồng nghiệp đã luống tuổi và những cô học trò nhỏ bé của tôi thôi. Tôi thích phiêu lưu nay đây mai đó nên tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải bị ràng buộc trong tình cảm. Vừa qua tôi xin bốn ngày nghỉ về Sàigòn thu xếp mọi việc để dọn hẳn lên đây.
Lữ Túy Phượng có vẻ nhút nhát khi nói chuyện với tôi, mỗi lần trả lời những câu tôi hỏi mặt nàng lại đỏ lên. Tôi muốn nêu những câu hỏi để Túy Phượng nói chuyện với tôi cho đỡ nhàm chán nhưng tôi lại ngại vì tật nói lắp của mình, dù sao tôi cũng phải nói chứ chẳng lẽ ngồi im.
- Cô... em Túy Phượng... làm gì ở... ở Sàigòn?
- Dạ, em thường đi thăm người quen ở trong này. Mỗi lần trở về Đà Lạt em thường đi những chuyến xe chiều cuối ngày như vầy vì khi xe chạy được một quãng đường là em ngủ một giấc đến chừng tỉnh dậy là tới nơi khỏi phải nghĩ ngợi gì hết.
- Anh đi... như vầy là... là lần đầu. Anh rất lo... lo... không biết... có... có gì không.
Lữ Túy Phượng vẫn với nụ cười thật tươi trên môi và nàng nói rất tự nhiên nhưng tôi nghe điều nàng nói lại làm cho tôi sợ hơn.
- Dọc đường không có cướp đâu, anh đừng sợ. Chỉ ở chỗ có mấy cái đèo là thường hay có Việt Cộng ra đón xe để thu thuế và nhận thuốc men thực phẩm thôi. Nếu mấy người đó mà thấy đàn ông hay thanh niên như... như... mà có lẽ cũng không có gì đâu.
- Anh chỉ sợ... sợ... Việt Cộng... thôi chứ... chứ không sợ cướp.
Lữ Tuý Phượng nhìn tôi và gật gật cái đầu như là một sự đồng cảm. Lữ Tuý Phượng nói như để tôi đừng lo lắng:
- Coi vậy chứ xui xẻo lắm mới gặp Việt Cộng anh à. Anh là thầy giáo chứ có phải là lính tráng gì đâu mà sợ. Có sợ chăng là chỉ sợ ông tài xế ngủ gục rồi xảy ra tai nạn thôi. Anh Nghiệp biết không, khoảng ba tháng trước đúng vào ngày thứ Sáu mười ba tây tháng Sáu có một chiếc xe chạy cuối cùng trong ngày đã bị rớt xuống đèo nhưng chỉ có một người phụ nữ trẻ bị thiệt mạng còn số hành khách kia thì chỉ bị thương thôi. Nghe đâu là ông tài xế ngủ gục nên mới xảy ra tai nạn đó anh.
- Anh... anh thích đi... đi xe chạy... chạy đêm nhưng... nhưng... ngán và... và lo quá.
Lúc này xe đã chạy đến ngã tư Thủ Đức nên tôi cũng không còn muốn đổi ý nữa. Tôi không muốn người con gái đồng hành với tôi phải lo lắng chung về cái lo của tôi và tôi cũng muốn cho Lữ Túy Phượng biết về cuộc sống độc thân của tôi, tôi nói:
- Khi về... đến... đến Đà Lạt... anh mời... mời em đến nhà cho biết. Nhà của... anh mới... mới mua lại của... của... một người bạn. Nhà... rất đẹp nhưng... nhưng... vì không không... có người... người... chăm sóc nên... nên... vẫn còn bề bộn... lắm.
- Nếu anh có lời mời thì em sẽ đến cho biết nhà anh... khi nào em rảnh.
***
Chiếc xe đò nhỏ hai mươi lăm chỗ ngồi tăng dần tốc độ khi qua khỏi ngã ba Dầu Giây. Bên ngoài trời bây giờ đã tối, trong xe dĩ nhiên cũng tối. Lữ Túy Phượng ngã đầu hơi nghiêng về phía tôi và rồi một khoảnh khắc sau, đầu của nàng đã dựa vào vai tôi. Tóc của người con gái tỏa ra một mùi hương rất quen thuộc mà từ bao năm qua bây giờ tôi mới được ngửi lại mùi hương đó, mùi hương mà lúc nhỏ tôi vẫn thường thấy mẹ tôi sử dụng mỗi khi bà gội đầu, đó là mùi của trái Bồ Kết.
Chiếc xe lắc mạnh một chút vì tránh cái ổ gà. Sự đụng chạm xác thịt với người con gái khá xinh đẹp làm tôi có cảm giác lâng lâng. Lữ Tuý Phượng nhắm mắt như đang ngủ nhưng tôi nghĩ là nàng chưa ngủ được, những người trẻ không thể dễ dàng đi vào giấc ngủ mau lẹ như vậy được. Qua trao đổi một vài câu nói với Lữ Túy Phượng vừa rồi, tôi nhận biết là Tuý Phượng cũng có cảm tình với tôi nhiều qua ánh mắt của nàng mỗi khi cái đầu của nàng hơi nghiêng về một bên để nhìn tôi. Tôi buồn và giận mình là tại sao tôi lại ăn nói không được trôi chảy trước những người phụ nữ đẹp, chứ như những người phụ nữ không đẹp như bốn vị nữ đồng nghiệp của tôi, tôi ăn nói cũng khá lã lướt lắm chứ.
Tôi nhích thật nhẹ cái vai về phía trước một chút để cái đầu của Túy Phượng nằm giữa phía sau vai tôi và cái chỗ để dựa lưng. Ngồi ở thế này lâu sẽ rất mỏi, nhưng nếu Lữ Túy Phượng không bị thức giấc thì tôi muốn được ngồi ở cái thế này cho đến khi xe về tới Đà Lạt.
Tôi muốn nhắm mắt lại một chút để khỏi suy nghĩ nhiều nhưng không làm sao nhắm mắt được. Xe đã chạy qua Phương Lâm Định Quán từ lâu rồi và có lẽ cũng sắp đến đèo. Nghĩ đến cái đèo làm trái tim tôi bị co thắt lại một chút như bị ai đó bóp vào. Ngay lúc tôi còn đang lo lắng hồi hộp thì chiếc xe từ từ giảm tốc độ và người tài xế nói thật lớn như để cho mọi người trong xe tỉnh giấc.
- Có quân đội giải phóng đón xe cô bác ơi. Xin cô bác tỉnh ngủ cô bác ơi.
Mồ hôi lạnh bỗng từ đâu tuôn ra và chảy dài theo sống lưng làm tôi chồm lẹ về phía trước để nhìn "quân đội giải phóng" cho biết. Lữ Tuý Phượng bị mất chỗ dựa nên nàng ú ớ hỏi tôi:
- Có chuyện gì vậy anh Nghiệp?
- Có... có... có... Việt... Việt... Việt... cộng... em... em ơi.
Có lẽ Lữ Túy Phượng thấy tôi quá sợ nên nói lắp nhiều hơn vì vậy thật tự nhiên, nàng nắm chặt bàn tay tôi và nói nhỏ:
- Anh bình tĩnh lại... có em đây mà, đừng sợ!
Lúc này tôi không còn tâm trí nào để ý đến câu nói của Lữ Tuý Phượng nữa mà bình thường nếu được nghe câu nói đó phát ra ở cửa miệng một người phụ nữ đẹp như Lữ Tuý Phượng có lẽ tôi sẽ ngượng nhiều lắm. Tôi quay đầu thật nhanh nhìn khắp trong xe từ trước ra sau mà lúc này đã được mở đèn sáng để xem có người đàn ông nào cùng cảnh ngộ như tôi không. Tôi cảm nhận là mồ hôi lạnh đang chạy dài theo sống lưng khi tôi thấy trong xe chỉ có một mình tôi là khách đàn ông, ngoại trừ người tài xế và anh lơ xe. Tôi quay đầu nhìn ra phía ngoài và thấy lố nhố người đang bao quanh chiếc xe nhưng tôi không thể thấy họ ăn mặc và võ trang như thế nào. Ngay khi tôi còn đang trố mắt nhìn ra phía ngoài qua khung cửa kiếng thì có hai người đàn ông bước lên xe và đảo mắt nhìn khắp mọi người. Hai người này mặc đồ kaki xanh đậm và một người có đeo cây súng ngắn bên hông mà tôi nghĩ có lẽ ông ta là người chỉ huy và người đứng bên cạnh là người tuỳ tùng vì anh ta cầm cây súng dài. Sau khi nhìn khắp mặt mọi người trong xe, người có đeo cây súng ngắn lên tiếng thăm hỏi rất ngọt ngào:
- Chào tất cả bà con cô bác. Bà con cô bác đi xe có mỏi mệt lắm không ạ? Chúng tôi là quân đội cách mạng về đây để đánh đuổi bọn Mỹ xâm lược và Ngụy tay sai bán nước. Ai là quân nhân, công chức của ngụy quân ngụy quyền xin mời xuống xe cho chúng tôi kiểm tra.
Tất cả mọi người trong xe đều im lặng, sự im lặng bị bao trùm bởi nỗi lo sợ và đe dọa chết chóc. Mọi người trong xe bỗng gần như một lượt đều quay mặt trố mắt lên nhìn về phía tôi nhưng không một ai lên tiếng. Tôi không có can đảm để nhìn ngay mặt người có đeo cây súng ngắn vì khi nói chuyện ông ta có cố nở một nụ cười nhưng ánh mắt và gương mặt của ông ta thì rất nghiêm trông chẳng khác nào... ông ba mươi vậy. Trong khi tôi còn đang quá sợ hãi và luống cuống thì bất chợt Lữ Túy Phượng ngã đầu vào sát ngực tôi âu yếm như tìm nơi tôi một sự che chở. Người chỉ huy quân giải phóng lên tiếng phá tan cái không khí ngột ngạt đến nghẹt thở khi chỉ tay ngay vào tôi và nói:
- Anh kia! Mời anh xuống xe.
Một mệnh lệnh kèm theo với gương mặt thật lạnh lùng và cái nhìn nghiêm nghị làm chân của tôi không sao nhấc lên được. Tôi ấp úng cố nói nhưng không sao ra lời:
- Tôi... tôi... bị... tật... tật... tôi... tôi... không... không... phải...
Tôi cố gắng nhưng chưa nói hết lời thì tôi bị... ông ba mươi ngắt ngang:
- Tôi yêu cầu anh xuống xe cho chúng tôi kiểm tra giấy tờ.
Tôi run rẩy quay qua Lữ Tuý Phượng và ghé sát vào tai nàng nói nhỏ:
- Anh... anh... anh gởi... em... em... cái cái ... túi... túi xách... nhé.
Lữ Tuý Phượng nhìn tôi và như để tôi có thêm can đảm nên nàng... cười. Lữ Tuý Phượng cười đưa hai hàm răng trắng tinh ra và tuy không phát thành tiếng nhưng nụ cười rất xinh tươi và rất đẹp. Trong khi tôi quá luống cuống để bước xuống xe thì Lữ Tuý Phượng lại không có vẻ gì là sợ sệt. Lữ Túy Phượng vít đầu tôi xuống để nói nhỏ vào tai tôi:
- Anh bình tĩnh lại đi, không có gì mà anh phải sợ cả! Có em đây mà, anh sợ cái gì chứ.
Nói xong Lữ Túy Phượng hôn nhẹ vào má tôi. Trong nỗi sợ hãi tột cùng nhưng tôi cũng cảm nhận được nụ hôn đó. Trước khi bước chân qua khỏi người Lữ Túy Phượng để xuống xe, tôi nói nhỏ với nàng:
- Cám ơn em nhiều lắm. Em thật đẹp và thật dễ thương!
Lữ Túy Phượng gật đầu cười mỉm và đồng thời nàng bóp nhẹ vào cánh tay tôi như khuyến khích tôi can đảm thêm.
Tôi được mấy "ông ba mươi" dẫn đi ngay vào trong rừng mà không cho tôi một cơ hội để trình giấy tờ và giải thích về việc tôi được miễn dịch. Lúc này tự nhiên trong con người của tôi như có một sức mạnh vô hình nào đó làm tôi mạnh dạn thêm và tôi cảm nhận là tôi không còn một chút gì sợ hãi những con người đang đi với tôi.
Tôi vừa bước theo đám người bắt tôi vừa vui mừng nghĩ về người con gái đã đồng hành trên chuyến xe chiều cuối ngày đã có ít ra là hai lần khuyên tôi bình tĩnh đừng sợ thay vì chính tôi phải khuyên nàng. "Lữ Túy Phượng đã... yêu mình?" Tôi vui nhiều khi nghĩ về cái hôn mà Lữ Túy Phượng đã "ban" cho tôi. Tôi chợt khám phá ra là khi tôi nói với Lữ Túy Phượng lời cám ơn và lời khen nàng đẹp và dễ thương thì tôi không còn "ngậm hạt thị" nữa như có một phép lạ đã đến với tôi để tôi nói được trôi chảy câu nói đó, có phải chăng vì quá sợ hãi mà cái tật đó đã bị biến mất đi chăng?
Tôi bị dẫn đi trong rừng đã hơn ba tiếng đồng hồ liên tiếp không ngừng nghỉ. Tôi không còn biết bây giờ là mấy giờ nữa vì cái đồng hồ của tôi đã tháo ra và để trong cái túi xách. Tôi nghĩ đến chiếc xe đò nhỏ chở người con gái mà tôi vừa quen biết làm tôi trở nên mạnh dạn hơn. Giờ này chiếc xe đò có Lữ Túy Phượng bên trong đã đến nơi rồi hay vẫn còn đang rong ruổi trên đường? Dù sao thì chiếc xe cũng sẽ đưa Lữ Túy Phượng và mọi người trong xe về đến nơi thôi. Tôi mong Túy Phượng đừng vì lịch sự mà phải nên mở cái túi xách của tôi ra và rồi nàng sẽ thấy xâu chìa khóa nhà và biết địa chỉ nhà của tôi cũng như địa chỉ trường học mà tôi đang dạy để thông báo về tai nạn của tôi.
- Nằm xuống mau!
Tôi bỗng bị mấy người Việt Cộng đi bên cạnh nhấn vai tôi đè nằm xuống sau khi ra lệnh.
Tôi vừa mệt và vừa sợ hãi ngước mặt lên nhìn về phía trước thì... hình như tôi thấy Lữ Túy Phượng đang đứng giữa đường và trừng trừng con mắt nhìn đám người áp giải tôi. Tôi đưa tay dụi mắt thật mạnh. Tôi nghĩ có lẽ vì phải bị đi liên tiếp không được nghỉ nên tôi mệt và bị hoa mắt, hay cũng có thể vì tôi nhớ Lữ Túy Phượng nên thấy nàng chăng; nhưng hiện tại trước mặt tôi không có... Lữ Túy Phượng.
Mấy người Việt Cộng ngồi bao quanh tôi đang xầm xì với nhau như sợ hãi và tay người nào cũng ghìm chặt cây súng đưa thẳng về phía trước như sẵn sàng nhả đạn. Một người Việt Cộng ngồi cạnh tôi hỏi:
- Anh... anh có thấy gì không?
Tôi mau mắn trả lời:
- Tôi không thấy gì hết. Mà... có chuyện gì vậy anh?
- Tôi thấy hình như có người... trừng mắt nhìn chúng mình.
Tôi nhìn mấy người Việt Cộng và tôi tin là mấy người này cũng bị mệt như tôi nên trông gà mà tưởng cuốc. Giữa đêm khuya, giữa rừng vắng và tuy có ánh trăng soi rọi nhưng làm sao mà họ thấy được... Lữ Túy Phượng trừng mắt nhìn chứ. Lữ Tuý Phượng là người chứ đâu phải là ma!
Một người có lẽ là chỉ huy lên tiếng:
- Thôi, chúng ta nghỉ ở đây đêm nay rồi sáng lên đường sớm.
Nói rồi mấy người lính Việt Cộng quay lưng lại với nhau thành một cái vòng tròn lớn. Tôi ngồi cạnh một người mà từ lúc đầu đến giờ hắn luôn theo tôi như là có nhiệm vụ canh giữ tôi. Thật may mắn cho tôi khi hồi chiều, lúc vừa bước lên xe tôi đã lấy ra cái áo len nên bây giờ tôi cũng đỡ bị lạnh. Tôi co người lại và nằm xuống đám cỏ mà tôi cũng không cần biết là cỏ có sạch hay không. Một khoảnh khắc sau tôi đã chìm vào giấc ngủ chập chờn và đầy mộng mị.
***
Ánh sáng mặt trời rọi thẳng vào mặt làm tôi chóa mắt nên tôi lấy tay che ngang mắt cho hết chói. Tiếng chim và tiếng hú của các loài thú đã làm tôi hoàn toàn tỉnh hẳn nhưng tôi không vội ngồi dậy ngay mà vẫn nằm đó cố hồi tưởng lại chuyện đêm qua mà tôi vẫn nghĩ đó là ác mộng. Một lúc sau tôi quay đầu qua lại hai bên nhưng tôi không còn thấy bóng dáng một người Việt Cộng nào cả. Tôi ngồi thẳng dậy nhìn dáo dác xung quanh và lắng tai nghe ngóng nhưng tuyệt nhiên tôi chỉ nghe được tiếng hú và tiếng hót của các loại thú rừng và chim chóc buổi bình minh mà thôi. Tôi nghĩ những người Việt Cộng phải đi đâu đó và rồi họ sẽ quay lại. Tôi không muốn bỏ trốn vì bây giờ chính tôi lại cần có những người Việt Cộng bên cạnh. Không có họ chắc chắn tôi sẽ chết dần trong khu rừng này chứ làm sao mà biết đường về nhà. Một lúc lâu sau tôi nghe như đâu đây có tiếng nước chảy. Tôi đứng thẳng người lên và lần đi đến nơi có tiếng nước. Cách chỗ tôi và những người Việt Cộng nằm nghỉ đêm qua khoảng ba trăm thước có một con suối nhỏ. Tôi bước xuống con suối vốc nước vào lòng bàn tay và rửa mặt. Khi còn đang lom khom rửa mặt, tôi nghe thật rõ ràng tiếng nói thì thầm của Lữ Túy Phượng bên tai tôi là hãy đi theo hướng con suối chảy. Tôi đứng thẳng người lên nhìn xung quanh mà gai ốc nổi đầy mình. Không thể nào là mơ hồ được vì tôi nghe rõ ràng tiếng nói của Lữ Tuý Phượng nói với tôi. Tôi nhận ra có một điều lạ là tuy ánh mặt trời đã rọi sáng nhưng xung quanh tôi vẫn còn đầy sương mù của núi rừng ban mai mà tuyệt nhiên tôi không hề thấy lạnh. Tôi vẫn chưa biết có nên quyết định làm theo tiếng nói mà tôi nghĩ đó là tiếng nói của Túy Phượng hay là tôi phải chờ những người Việt Cộng quay lại, nhưng ngay khi tôi còn đang do dự thì tôi như bị một sức mạnh vô hình nào đó thúc tôi phải bước chân đi theo hướng con suối chảy. Trong khi chân tôi vẫn đều bước thì cái đầu lại cứ miên man nghĩ ngợi là nếu quả thật có thế giới vô hình thì tôi tin những người Việt Cộng đã phải lên đường mà bỏ quên tôi lại ngoài ý muốn.
Tôi đi theo giòng suối và có lúc tôi lội dưới suối có lúc đi trên bờ. Đi khoảng hơn ba cây số thì trước mặt tôi có một vườn chuối và có rất nhiều buồng chuối chín. Tôi nhìn vườn chuối và không chần chờ gì nữa vì tôi đang đói quá nên tôi đã ăn một bụng thật no nê. Khi đã no bụng và chuẩn bị đi tiếp, tôi lại nghe tiếng của Lữ Túy Phượng nói văng vẳng vào tai tôi là hãy rời con suối và đi theo hướng tay trái, cứ đi thẳng hoài dù có gặp chướng ngại vật trên đường đi.
Mặt trời đã bắt đầu xuống dần từ phía xa xa. Tôi nhìn quanh để tìm một chỗ qua đêm. Tôi thật sự ngạc nhiên là chỉ có chín trái chuối vô bụng mà đến giờ này tôi vẫn chưa thấy đói. Tôi cảm thấy cô đơn và nhớ Túy Phượng vô cùng. Tôi nghĩ, nếu tôi được an toàn về đến nhà tôi sẽ xin hỏi cưới Túy Phượng và ngay sau đó tôi sẽ dừng bước phiêu bạt giang hồ.
Tôi nhìn quanh khu rừng và tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại đi theo tiếng nói mà tôi tin đó là tiếng nói của Lữ Tuý Phượng. Tôi là người thường nhìn mọi sự việc xảy ra hằng ngày và chứng minh theo khoa học nên những chuyện ma quỷ, những chuyện thuộc về thế giới vô hình thế giới tâm linh, tôi hoàn toàn bác bỏ và dứt khoát không tin. "Có lẽ tại mình cô độc giữa rừng hoang nên phải tin đó là tiếng nói của Lữ Tuý Phượng để củng cố niềm tin mà vượt thoát." Tôi nghĩ vậy nên tôi yên chí nằm xuống trên đám cỏ và rồi chẳng bao lâu tôi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Trong giấc ngủ đêm nay tôi mơ thấy Lữ Túy Phượng đem cơm gà quay thật ngon đến bên tôi và cùng ăn với tôi. Lữ Túy Phượng an ủi tôi cũng như khuyên tôi đừng sợ hãi vì có Lữ Túy Phượng luôn ở bên cạnh tôi. Tôi vui mừng cầm lấy bàn tay Lữ Túy Phượng lên hôn và ngỏ ý muốn lấy nàng làm vợ. Lữ Túy Phượng nhìn tôi không trả lời và một lúc sau bỗng nàng ôm mặt khóc nức nở và rồi nàng đứng dậy và bỏ chạy. Tôi hốt hoảng chạy theo gọi lớn tên nàng:
- Lữ Túy Phượng! Lữ Túy phượng em đừng bỏ anh, đừng bỏ anh Lữ Tuý Phượng.
Tôi giật mình thức giấc và mồ hôi toát ra khắp châu thân khi tôi thấy tôi đang ở giữa rừng trong đêm tối và chỉ có một mình. Tôi ngồi dậy dựa lưng vào cái cây lớn mà tôi đang nằm ngủ ngay bên gốc. Tôi không thể tiếp tục nhắm mắt được kể từ khi tôi thức giấc sau cơn mộng mị và nghĩ về giấc mơ. Tôi cảm nhận rằng từ nay tôi sẽ không thể sống mà thiếu Lữ Tuý Phượng được. Tôi đã thật sự yêu nàng. Tôi đưa tay áo lên lau mồ hôi trán và khắp mặt. Tay áo tôi như có dính phải một thứ nước gì đó có mùi chiên xào, tôi đưa lên mũi ngửi thì đó là mùi của một loại nước sốt. Tôi lại bắt đầu run và nhìn quanh hốt hoảng. Tôi co người lại nằm xuống và tiếp tục run. Tôi muốn chạy khỏi chốn này mà không biết chạy đi đâu, hơn nữa hai chân tôi cứ run lên mà không làm sao cho nó ngưng lại được. Tôi nghĩ về giấc mơ và không thể hiểu nổi thứ nước sốt kia từ đâu đã dính vào mép miệng tôi và có phải đó là thứ nước sốt của dĩa cơm gà mà tôi đã thấy trong giấc mơ không. Nếu đúng như vậy thì quả là tôi đã gặp ma trong giấc ngủ mà tôi lại thấy là nàng tiên của tôi. Tôi đưa tay xoa xoa vào cái bụng, cái bụng tôi đã căng phồng lên vì quá no. Tôi không biết hiện giờ tôi đang ở đâu và sẽ đi tiếp theo hướng nào. Xung quanh tôi chỉ toàn là bóng tối. Quá sợ hãi và thất vọng nên cái đầu của tôi đã căng thẳng đến nỗi một lúc sau tôi như bị mê man và không còn biết gì nữa. Tôi lại thấy Lữ Túy Phượng đến và nói với tôi là hãy đi thẳng hướng trước mặt, tôi sắp về đến chỗ ở của Tuý Phượng.
Tôi thức giấc và ngồi dậy thật nhanh nhìn về phía trước mặt lúc này ánh bình minh đã bắt đầu lên. Tôi cố gắng lắm và cuối cùng tôi cũng đứng dậy được và bước thẳng về hướng trước mặt theo lời hướng dẫn của... Lữ Túy Phượng.
Khoảng giữa trưa, tôi đoán vậy vì ánh mặt trời đang rọi thẳng xuống tôi, tôi đến một một khu rừng và thấy có một căn nhà lá. Mừng quá tôi chạy thật lẹ đến đó và tôi đẩy cửa bước vào thì... căn nhà hoàn toàn trống trơn không có người và đồ đạc. Tôi đi vòng quanh nhà thì thấy có trồng bốn cây cà chua và sáu cây đu đủ. Tất cả các cây đều có trái chín. Tôi hái đu đủ xuống ăn thật no và trước khi lên đường tôi hái đem theo một số trái cà chua.
***
Mặt trời đã lên cao. Tôi đứng dậy vươn vai và cảm thấy thật sảng khoái vì tôi đã ngủ qua một đêm thật ngon không một chút mộng mị. Văng vẳng phía trước mặt, tôi nghe như có tiếng người con gái đang hát một bài hát mà tôi rất yêu thích khi còn là sinh viên. Bài Mùa Thu Cho Em. "Anh có nghe mùa Thu mưa giăng lá đổ. Anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương, và anh có nghe khi mùa thu tới, mang ái ân mang tình yêu tới, anh có nghe nghe hồn Thu nói mình yêu nhau nhé..." đây là bài hát ruột của tôi mà trong bất cứ bữa tiệc vui nào hễ được yêu cầu là tôi hát bài này ngay. Sáng nay, giữa khu rừng vắng vẻ sao lại có tiếng người con gái hát bài này, như vậy là tôi đã sắp thoát rồi sao. Nghĩ vậy nên tôi bước nhanh về phía đã phát ra tiếng hát.
Trời đã quá trưa và tiếng hát mà tôi nghe được khi sáng giờ đã im từ lâu. Tôi vừa bước đi vừa vỗ vỗ vào cái đầu, tôi nghĩ có lẽ tại tôi vừa sợ vừa cô đơn nên tưởng tượng ra chứ không thể nào có chuyện phản khoa học như vậy được. Tôi ngạc nhiên là hôm nay tôi cũng không còn nghe tiếng nói của Lữ Túy Phượng chỉ phương hướng cho tôi nữa nhưng tôi cứ bước theo hướng thẳng như đi từ ngày hôm qua đến giờ mà tôi không hề để ý tới.
Mặt trời đã xuống giữa lưng chừng và chỉ trong một vài tiếng đồng hồ nữa là một đêm lại đến với tôi. Tôi cảm thấy buồn và cô đơn quá nên tôi lại nghĩ về Lữ Túy Phượng. Tôi biết tôi đã yêu Lữ Túy Phượng say đắm nên tự trong cõi lòng tôi bỗng nổi lên sự hờn giận vô cớ vì Lữ Túy Phượng đã bỏ tôi và chạy đi trong giấc mơ.
Tôi vừa bước đi vừa cười thật lớn như một người lên cơn điên. Tôi không ngờ con người của tôi lại có ngày tệ hại đến nỗi hờn giận một người trong giấc mơ. Tôi vẫn bước đi trong lúc vẫn vừa cười vừa nói một mình.
Từ phía xa tôi thấy xuất hiện nhiều ngôi nhà nhỏ màu trắng. "Thoát rồi" tôi nghĩ vậy và vui mừng cố chạy thật nhanh về hướng có những căn nhà màu trắng đó. Tôi bước những bước chân chậm lại và ngỡ ngàng nhìn những căn nhà màu trắng nhỏ mà bây giờ lại gần thì đó lại là những căn nhà mồ được dựng lên như những căn nhà thật. Có lẽ đây là những cái mồ của những gia đình giàu có. Phía sau những căn nhà mồ đó là một cái nghĩa địa với những nấm mồ bình thường nằm ngay ngắn từ chỗ những căn nhà mồ trải dài cho tới tận chân đồi và tôi cũng thấy rải rác có nhiều cái mồ nằm trên lưng chừng đồi. Phía xa xa về hướng tay trái của tôi có một xóm nhà. "Đây là đâu?" Tôi tự hỏi và nghĩ với cái khí hậu thật lạnh về chiều và nhiều sương mù như thế này thì có lẽ đây là Đà Lạt, nhưng cái nghĩa địa này tên là gì. Tôi ở Đà Lạt mới có bốn tháng nên tôi cũng chưa có nhiều dịp đi thăm hết các thắng cảnh của thành phố nên tôi không biết đây là đâu.
Đang còn phân vân suy nghĩ thì một tiếng nói phát ra từ phía sau lưng làm tôi suýt té xỉu:
- Có phải ông đi tìm cái túi xách không?
Tôi quay nhanh người lại nhìn người đàn ông già đang nhìn tôi. Tôi nhìn thật nhanh xuống chân ông để thấy đôi chân của ông đang tiếp giáp với mặt đất. Tim tôi vẫn đang đập loạn xạ trong lồng ngực nên một khoảnh khắc cũng khá lâu sau tôi mới có lại sự bình tĩnh.
- Tìm cái túi xách à? Túi xách như thế nào thưa ông?
- Cái túi xách màu vàng có hai cái quai màu đen, có phải là của ông không?
Đúng là tôi có cái túi xách có màu như ông này vừa nói nhưng cái túi xách đó đã được Lữ Túy Phượng giữ giùm tôi rồi mà. Thấy tôi có vẻ mặt đăm chiêu như suy nghĩ nên ông nói:
- Tôi là người canh giữ nghĩa địa này. Vừa rồi có một cô gái trẻ đến cho tôi hay là ông để quên cái túi xách ở đằng kia và nói tôi đến báo cho ông biết.
- Báo cho tôi à? Cô gái nào vậy, và đây là đâu thưa ông?
Ông canh giữ nghĩa địa nhìn quanh dáo dác có lẽ để tìm cô gái, nhưng hiện tại ngoài ông và tôi ra không còn một bóng người nào nữa.
- Cô ấy mới đứng chỗ kia mà bây giờ lại biến đi đâu mất rồi. Ông đi theo tôi! Đây là khu Mả Thánh của thành phố Đà Lạt chứ còn ở đâu nữa, ông làm cứ như là người từ... trong rừng ra vậy.
Tôi bước theo sau ông già giữ nghĩa địa như người vô hồn. Tôi không hiểu và muốn tìm hiểu gì nữa vì lúc này đầu tôi lại bắt đầu quay cuồng làm tôi xây xẩm và tôi bước đi lảo đảo như người say rượu. Đến trước một ngôi mộ còn mới, ông già giữ nghĩa địa cầm cái túi xách lên và hỏi tôi:
- Có phải túi xách này của ông không?
Đúng cái túi xách này là của tôi, tôi nhìn vào cái bảng tên được gắn trước hàng giây kéo và tôi thấy hàng chữ: Tôn Thất Nghiệp, địa chỉ... tôi rùng mình nhìn xuống cái mộ còn như mới vì chưa bị phủ nhiều cỏ rồi lẹ làng tôi đi đến trước tấm bia và tôi đọc thấy hàng chữ: Lữ Túy Phượng bị tai nạn chết ngày mười ba tháng Sáu năm một ngàn chín trăm...
Ông già giữ nghĩa địa vừa bước đi vừa nói mà không quay đầu lại nhìn tôi:
- Cô gái này nghe nói là đẹp lắm. Người tài xế của chuyến xe đò cuối ngày ngủ gục nên xe bị rớt xuống đèo và xui xẻo chỉ có một mình cô ta bị chết thôi. Chết mới đây thôi hà, chết đâu chừng khoảng... ba tháng gì đó hà!
Tôi quỳ xuống và gục đầu bên nấm mộ. Hai hàng nước mắt cứ tuôn ra ướt đầm đìa cả khuôn mặt tôi mà tôi vẫn khóc như chưa bao giờ được khóc. Lần đầu tiên trong đời tôi đã khóc và khóc thật nhiều, thật lâu!./.
Topa


 

 

 

_________________________________________________________

Nhũng Bài Trước ---------------------------------------------